Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 79

Vô Ảnh Hữu Tung

16/09/2019

Kết thúc buổi tiệc chúc mừng đỗ đại học của gia đình tổ chức, Cố Tư Ức lại đến thành phố C ăn mừng với mấy người bạn, trải qua một khoảng thời gian vui vẻ, đảo mắt đã sắp đến ngày nhập học.

Hạ Chi Tuyển đã là sinh viên năm hai, tựu trường sớm hơn sinh viên năm nhất.

Ngày đến báo danh tân sinh viên, bố mẹ Cố Tư Ức cùng nhau đưa con gái đến trường.

Cố Tư Ức vẫn chưa báo với Hạ Chi Tuyển thời gian cụ thể, định đến trường trước đã rồi mới đi tìm anh.

Những ngôi trường thiên về khoa học kỹ thuật thế này luôn mất cân đối nghiêm trọng về tỷ lệ giữa nam và nữ, sinh viên nữ luôn rất ít, chưa nói đến việc có xinh đẹp hay không.

Lúc Cố Tư Ức với vóc dáng thon thả, gương mặt xinh đẹp, quần áo thời trang đi trong sân trường, đám sinh viên tình nguyện của trường lập tức nhốn nháo cả lên.

Mặc dù có bố mẹ cô đi cùng, nhưng vẫn có một nhóm sinh viên nam xô đẩy nhau chạy tới, nhiệt tình giúp cô xách hành lý, dẫn đường cho gia đình cô.

Có một nam sinh đứng bên cạnh chụp hình Cố Tư Ức rồi đăng lên nhóm chat của lớp mình.

“Mau nhìn này, em gái mới vào trường đấy! Tân hoa khôi của trường đây rồi!”

“Tên gì thế? Học khoa gì?”

“Quản trị kinh doanh, tên là Cố Tư Ức!”

“Ôi ôi tránh ra hết cho tôi, đừng ai mơ mà cướp được của tôi nhé! Cô bé này tôi quyết theo đuổi bằng được!”

“Cút! Không có phần của ông đâu! Tôi nhìn trúng rồi!”

“Đánh nhau một trận không?”

“Tới luôn đê, đánh thì đánh! Mỹ nhân ngay trước mặt rồi, ai sợ ai!”

Mấy người này ầm ĩ trên nhóm chat rồi, còn đăng cả hình Cố Tư Ức lên forum trường, tiếp tục khiến toàn trường dậy sóng.

Hạ Chi Tuyển đang bận rộn trong phòng thí nghiệm, tắt di động nên hoàn toàn không biết thế giới bên ngoài kia đang nổ tung vì cô gái nhỏ của anh.

Đợi đến khi anh ra khỏi phòng thí nghiệm, thấy mấy người bạn học đang cầm di động xem, vừa xem vừa bình luận.

“Em gái này xinh thật!”

“Nhìn ảnh đã đẹp thế này rồi, ngoài đời chắc khỏi phải nói luôn, nhất định là đẹp như tiên trên trời!”

“A Tuyển, cho cậu xem em gái năm nhất mới vào này, xinh lắm ~”

“Nói không chừng có thể trị được cái tính lạnh lùng của cậu đấy.” Một người khác nói đùa.

Hạ Chi Tuyển đã học ở trường một năm, ngoài việc anh rất giỏi ra thì người ta còn phải ghen tỵ về số đào hoa của anh, không chỉ có các sinh viên nữ trong trường thích anh, mà mỗi lần anh tham gia hoạt động gì là các em gái bên ngoài trường cũng đều kéo đến cổ vũ.

Các anh em thì mong có bạn gái chẳng được, anh thì lại làm ngơ với tất cả các cô gái, lúc nào cũng rất hờ hững.

Người bình thường thì không nói làm gì, nhưng ngay đến cả hoa khôi của trường đến tỏ tình mà cũng bị anh lạnh lùng từ chối.

Qua một năm, mọi người chưa từng trông thấy anh đi cùng một cô gái nào, ngay cả các nữ sinh cùng lớp cũng không có cơ hội qua lại với anh, như thể anh là vật cách điện với con gái vậy.

Cuối cùng, các nữ sinh chẳng ai có đủ kiên nhẫn, thầm đặt cho anh một biệt hiệu: Người đẹp trai lạnh lùng nhất trong lịch sử.

Mà Hạ Chi Tuyển cũng rất bình yên trải qua cuộc sống đại học với cái biệt hiệu này.

Khi bạn học muốn cho anh nhìn ảnh gái xinh, anh vẫn thản nhiên như ngày thường: “Không có hứng thú.”

“Đẹp lắm luôn, không nhìn là hối hận đó!”

“…” Anh mặc kệ, tiếp tục bước đi.

“Thôi đi, cậu ta có bao giờ cảm nhận được sắc đẹp trần gian đâu, tôi với ông ngắm với nhau thôi.”

“Không biết có cách gì để xin số của em gái này không nhỉ?”

“Cố Tư Ức, tên cũng hay nữa, ngọt ngào y như vẻ ngoài của em ấy vậy.”

Hạ Chi Tuyển lập tức dừng bước, quay đầu hỏi: “Hai cậu vừa nói ai cơ?”

Bạn học Dương Kiệt cố tình trêu: “Không phải cậu nói không có hứng thú sao?”

Trương Dương cười ranh mãnh: “Mở điện thoại ra đọc tin nhắn trong nhóm chat đi, học muội xinh đẹp quyến rũ lắm đó.”

Hạ Chi Tuyển lấy di động ra, mở tin nhắn trong nhóm, đập vào mắt là gương mặt mà anh ngày nhớ đêm mong…

Cố Tư Ức bị đám “sói đói” trong trường chụp không ít ảnh, có ảnh chụp chính diện, có ảnh chụp phía sau, ảnh đứng dưới bóng cây, ảnh đi cửa hàng tiện lợi mua nước…

Cô mặc áo trắng in hoa ngắn tay và quần short bò, cặp chân dài cân đối thẳng tắp, nhìn trong ảnh còn có phần trắng sáng lên.

Đám con trai trong lớp đang trao đổi hình ảnh của cô với nhau một cách điên cuồng, ồn ào náo nhiệt.

“Điểm sáng của góc nghiêng chính là cặp chân dài tuyệt đẹp, điểm sáng phía sau lưng là vòng eo thon và cái mông cong, điểm sáng hướng chính diện là gương mặt xinh đẹp…”

“Đúng là nữ thần 360 độ không góc chết aaaaaa!!!”

“Tôi tuyên bố, Cố Tư Ức xứng đáng nhận được danh hiệu hoa khôi của trường!”

“Trời ơi, học muội này sao có thể xinh thế cơ chứ…”

“Tôi đã cài làm ảnh nền rồi, ngày nào tôi cũng sẽ liếm màn hình [Nhe răng cười].”

“Còn ảnh không đấy? Đăng nốt lên đây đê! Mấy ảnh vừa rồi tôi đã nhìn mười mấy lần rồi, cầu ảnh mới!”

“Hết rồi, em gái ra bên ngoài trường với bố mẹ rồi.”

“Lập team đi xem em gái tập quân sự đi he he ~”

“Bình chọn hoa khôi các trường đại học năm nay, trường chúng ta chắc chắn phong thần rồi!”

Hạ Chi Tuyển đọc tin nhắn chat, sắc mặt có hơi nghiêm lại.

Anh biết đám con trai sau khi lên đại học, hormone kích thích trong người luôn đạt ngưỡng cao nhất, rất có khát vọng với những cô gái xinh đẹp.

Ngay cả anh cũng không tránh khỏi sự kiểm soát của sinh lý, thường xuyên nghĩ tới cô suốt đêm…

Nhưng, Cố Tư Ức là vợ anh.

Chỉ có anh được phép nghĩ đến cô, chỉ có anh được phép gần gũi với cô, cũng chỉ có anh được phép chiếm hữu cô mà thôi.

Hạ Chi Tuyển gửi tin nhắn: “Cố Tư Ức là bạn gái tôi, không được đem ảnh trong nhóm truyền ra bên ngoài, ai lưu về rồi xin hãy tự giác xóa đi giúp tôi.”

Hạ Chi Tuyển rất ít khi tham gia trò chuyện trong nhóm, giờ tự dưng lại gửi một tin thế này, khiến cho cả hội im lặng.

Ngay cả mấy cậu bạn đang đứng bên cạnh anh cũng sợ đến ngây người.

Hồi lâu sau, bọn họ mới tìm lại được tiếng nói của mình, khó tin hỏi Hạ Chi Tuyển: “Bạn gái? Của cậu? Cố Tư Ức? Học muội xinh xắn đó?”

Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt liếc bọn họ một cái: “Em ấy chính là vì tôi nên mới vào học trường này.”

“…???”

“…!!!!!”

“Ôi con mẹ nó chứ! Thật khó để tiếp nhận được chuyện này! Bình thường đã có biết bao nhiêu học tỷ học muội thích cậu rồi, giờ lại thêm cả cô bé này vào trường vì cậu nữa!!”

“…Tôi cần yên tĩnh một chút.”

Nhóm chat yên lặng hồi lâu, lớp trưởng Trần Mẫn Hạo mới vừa tuyên bố sẽ theo đuổi Cố Tư Ức lên tiếng: “Cậu không đùa đấy chứ?”

Những người khác cũng đang chờ anh trả lời.

Hạ Chi Tuyển: “Tôi nói lại lần nữa, Cố Tư Ức là bạn gái tôi, em ấy vào trường này vì tôi. Tôi không muốn nhìn thấy hình của em ấy trong nhóm chat nữa, ai lưu về máy rồi cũng xóa luôn đi, cảm ơn đã hợp tác.”

Dương Kiệt chậc lưỡi nói: “Người ta nói hai lần rồi đấy, em gái xinh đẹp này vì cậu ấy mà đến đây.”

Trương Dương gật đầu: “…Khoe khoang một cách công khai luôn.”

Hạ Chi Tuyển nhìn bọn họ, nhếch môi cười nhạt, khiến cho cả bọn nhìn mà tức điên người.

Anh để lại cho bọn họ một bóng lưng anh tuấn kiêu ngạo, mở danh bạ ra gọi điện cho Cố Tư Ức.

Dương Kiệt nhìn Hạ Chi Tuyển, nói: “Tức chết mất!”

Trương Dương: “Công nhận là quá tức! Rõ ràng năm ngoái còn độc thân, năm nay tự nhiên lại có bạn gái rồi!”

Dương Kiệt: “Tôi còn tưởng là gu thẩm mỹ của thiên tài sẽ khác với người thường, thế mà vì sao mắt nhìn người của cậu ta cũng trần tục như bao người vậy?”

Trương Dương: “Đúng! Sao cậu ta cũng thích mấy em gái chân dài xinh đẹp nhỉ? Chẳng khoa học chút nào!”

Một cô bạn đứng gần đó không nhịn được mà cười nói: “Vì các cậu đều có chung một cái tên – Đàn ông.”

Hạ Chi Tuyển đã chẳng buồn quan tâm đến mấy người bạn học nữa, bây giờ anh phải gọi điện hỏi tội cái người kia đây.

Chuông kêu mấy tiếng thì cuộc gọi được kết nối, Cố Tư Ức tươi cười nói: “Alo?”

Hạ Chi Tuyển hỏi: “Em tới trường báo danh rồi à?”

Cố Tư Ức kinh ngạc: “Sao anh biết?”

“Sao không báo trước với anh một tiếng để anh đi đón em?” Hạ Chi Tuyển không được vui lắm.

“Vì em muốn tự đi tìm anh mà, cho anh một sự bất ngờ vui vẻ chứ sao.”

“…” Đúng là bất ngờ thật, nhưng không vui vẻ gì hết.

“Sao anh lại biết em tới vậy?” Cố Tư Ức tò mò hỏi.

Hạ Chi Tuyển nắn mi tâm, cô gái ngốc này chắc vẫn chưa biết là mình đang bị một đám sói đói rình mò đâu, cái vẻ ngoài xinh đẹp trong sáng lại mê hoặc lòng người của cô mà rơi vào hang sói thì chắc chắn sẽ trở thành tiêu điểm.

Hạ Chi Tuyển nói: “Bây giờ em đang ở đâu để anh qua?”

Cố Tư Ức: “Em thu dọn xong giường ngủ rồi, đang ra ngoài với bố mẹ, cả nhà định đi ăn một bữa, dạo một vòng, sau đó em tiễn bố mẹ ra sân bay.”

Hạ Chi Tuyển lại một lần nữa mất hứng: “Sao không gọi cho anh?”

“Em định sẽ đi tìm anh mà…” Cố Tư Ức cười lấy lòng, “Anh ở trường chờ em nha, trở về em sẽ đến gặp anh.”

“Ừm.” Hạ Chi Tuyển đành phải đồng ý.

Hình như cô không còn ỷ lại anh một chút nào nữa rồi, vừa mới vào đại học đã xếp anh ở vị trí cuối hàng.

Hạ Chi Tuyển thay đổi kế hoạch buổi chiều, vốn còn định sẽ đến phòng thí nghiệm, nhưng ăn trưa xong anh đi về phòng ngủ luôn, soi gương ngắm nghía bản thân một chút. Ở trường anh rất tùy ý, hàng ngày chỉ mặc mấy bộ quần áo đơn giản, tóc dài cũng chưa cắt.

Bây giờ bạn gái tới rồi, anh liền vào phòng tắm tắm rửa, thay chiếc áo ngắn tay thành một chiếc sơ mi chỉnh chu, phối với quần và giày phù hợp, sau đó ra ngoài đi đến tiệm cắt tóc.

Xế chiều, Cố Tư Ức gọi điện tới: “Em đứng ở cổng phía Đông chờ anh nhé?”

Hạ Chi Tuyển đã đợi cô từ trưa đến giờ, anh đáp: “Ừ.”

Tắt máy, anh sải bước đôi chân dài, đi đến điểm hẹn.

Từ lúc anh nhìn thấy bóng dáng cô cho đến lúc bước đến gần, đã bắt gặp rất nhiều nam sinh tiếp cận cô…

Anh bước nhanh tới, ôm vai Cố Tư Ức, nhìn về phía nam sinh đang nói chuyện với cô, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, bạn gái tôi không cần cậu dẫn đường.”

Cậu nam sinh kia vừa nhìn thấy Hạ Chi Tuyển thì ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Đây không phải là hot boy của trường sao? Không phải là cái người vô cùng lạnh lùng trong truyền thuyết đấy ư? Cậu ta có bạn gái rồi á?

Lại nhìn sang học muội chân dài đang ngoan ngoãn tựa vào lòng cậu ta, hai mắt sáng lên nhìn cậu ta…

Trái tim cậu nam sinh trở nên nguội lạnh đi một nửa, mặt xám xịt rời đi.

Hạ Chi Tuyển cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp rạng rỡ ngập tràn sắc xuân của Cố Tư Ức, tất cả sự khó chịu trong lòng đã tan thành mây khói, anh hỏi cô: “Ăn cơm tối chưa?”

“Chưa, em muốn về rồi đi ăn với anh.” Cố Tư Ức cười tủm tỉm nói.

Hạ Chi Tuyển khẽ cười một tiếng, nắm tay cô: “Anh dẫn em đến nhà ăn trường, nhân tiện làm thẻ cơm cho em luôn.”

“Vâng ạ.” Cố Tư Ức ngoan ngoãn đi theo anh.

Hai người tay trong tay bước đi trong sân trường, một hình ảnh rất đẹp.

Một người là hot boy nổi tiếng của trường, một người là em gái xinh đẹp chân dài chưa từng thấy trước đây.

Hai người sánh vai đi trên con đường lớn trong khuôn viên rợp bóng cây, những tia sáng le lói của buổi chiều tà rơi xuống đầu vai, chiếu lên gò má hai người.

Số ít bạn của Hạ Chi Tuyển lần đầu tiên nhìn thấy anh rũ bỏ vẻ xa cách, lộ ra nét dịu dàng.

Hạ Chi Tuyển dẫn Cố Tư Ức tới nhà ăn, giúp cô làm thẻ rồi đưa cô đi mua cơm.

Sau đó anh dắt cô đến ngồi vào vị trí nhiều người qua lại nhất ở tầng một, một vị trí vô cùng bắt mắt và lộ liễu.

Cố Tư Ức có cảm giác như cả quá trình đi vào đây đều bị người ta vây xem.

Ngay cả lúc ăn cơm cũng thế, ai cũng quay sang nhìn.

Cô nhỏ giọng cảm thán: “Đúng là hot boy, đi tới đâu cũng bị người ta chú ý, em cũng được trở thành nhân vật nổi bật nhờ anh đó.”

Hạ Chi Tuyển nghĩ trong lòng nhưng không nói ra, bây giờ em mới chính là nhân vật nổi bật đấy.

Cô đã không còn là cô bé ngây ngô mới bước chân vào trường cấp ba nữa rồi, khi ấy cô rất ngọt ngào lại đáng yêu.

Sau ba năm trưởng thành, gương mặt cô trở nên quyến rũ hơn, duyên dáng yêu kiều, phải sửa thành là vừa ngọt ngào lại vừa mê hoặc lòng người.

Một cô gái cuốn hút như vậy, lại vào học một ngôi trường thiên về khoa học kỹ thuật, mất cân bằng giữa nam và nữ này…

Hạ Chi Tuyển bỗng cảm thấy may mắn vì cô đã quyết tâm thi vào trường anh học, nếu cô rơi vào hang sói khác thì anh càng không thể yên tâm được.

Ăn cơm xong, Hạ Chi Tuyển dẫn cô đi dạo trong sân trường, vừa đi vừa giới thiệu về trường cho cô.

Tới một nơi yên tĩnh, anh nói: “Nghe nói từng có một nam sinh đã nhân cơ hội sàm sỡ một cô gái ở đây.”

Cố Tư Ức mở to mắt: “Ở ngay trong trường học mà cũng đáng sợ như vậy sao?”

Hạ Chi Tuyển gật đầu: “Môi trường đại học không đơn thuần như thời trung học, cho nên em tuyệt đối không được để mắt tới những đứa con trai tiếp cận mình.”

“Ừm…”

“Nếu chúng nó muốn add WeChat thì cũng không được cho.”

“Ừm…”

“Lúc trước còn có vụ nam sinh tỏ tình thất bại nên đã nảy sinh thù hận với cô gái, gây thương tích cho người ta đấy.”

“…??” Sao qua lời anh nói lại thấy trường học là một nơi rất nguy hiểm thế nhỉ?

“Em phải đề cao cảnh giác với những đứa có ý muốn theo đuổi em, phải giữ vững sự lạnh lùng, không được để cho chúng nó có bất kỳ cơ hội nào.” Hạ Chi Tuyển nói rất nghiêm túc, nét mặt lạnh thấu xương, “Nếu có đứa nào bám lấy em không tha thì nhất định phải nói cho anh biết.”

“Vâng.” Cố Tư Ức gật đầu.

Hạ Chi Tuyển rất hài lòng với thái độ của cô, anh đưa tay vuốt tóc cô, cong môi cười: “Ngoan lắm.”

Sắc trời dần tối, anh dẫn cô đi theo một hướng khác, đến một rừng cây nhỏ không một bóng người.

Nơi đây chỉ có ánh trăng rọi xuống, chiếu lên gương mặt xinh đẹp của cô gái.

Hạ Chi Tuyển để cô dựa vào thân cây, nhìn cô chăm chú. Cố Tư Ức bị nhìn mà phát ngượng, chỉ biết vuốt tóc, lúng túng nói: “Bọn mình…Đi dạo mấy chỗ khác nữa đi.”

“Mệt lắm, không muốn đi nữa.” Anh trầm giọng nói.

Cô quay mặt đi, anh thuận thế hôn lên tai cô.

Cố Tư Ức co rúm người, quay mặt nhìn anh, đôi môi anh lập tức tiến đến chặn miệng cô lại.

“…” Cái này, có hơi nhanh quá không?

Cố Tư Ức vừa mới vào trường mới thì đã bị kéo vào rừng cây nhỏ mà hôn rồi… Cô rất căng thẳng, không chịu đứng yên.

“Ưm…” Cô giãy dụa muốn đẩy anh ra, “Đừng…”

Vất vả lắm mới quay được đầu sang chỗ khác, thế mà mới kịp thở vội một hơi đã lại bị anh bắt được, còn bị bắt há miệng cho anh thăm dò sâu hơn nữa.

Hạ Chi Tuyển giữ chặt đầu cô, tham lam cướp lấy sự ngọt ngào trong miệng cô.

Từ khi có ý thức về sex, suốt cả thời kỳ trưởng thành anh đã phải luôn đè nén nỗi khát vọng của mình với Cố Tư Ức.

Nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng cũng đến lúc trưởng thành để được tự do thân mật, bây giờ anh không muốn để bản thân phải chịu thiệt một chút nào hết.

“…” Cố Tư Ức thở hồng hộc khi bị Hạ Chi Tuyển hôn, toàn thân như nhũn ra.

Lúc anh buông tha cho cô, mặt cô đã nóng kinh khủng, khóe mắt cũng rơm rớm.

“Anh…Đừng có lúc nào cũng hôn em thế chứ.” Cô thở dốc, yếu ớt trách móc, “Đang ở trong trường đấy…”

Hạ Chi Tuyển giọng khàn đặc: “Đây là trường đại học, không phải là trung học, anh là bạn trai em, hôn em thì làm sao?”

“…” Cô chỉ biết câm nín.

Một lúc sau, nghĩ đến điều gì đó, cô lại nói: “Dù sao cũng là ở trường học, ảnh hưởng không tốt…”

Hạ Chi Tuyển: “Ở đây làm gì có ai mà sợ gây ảnh hưởng?”

“…” Cố Tư Ức nhận thua.

“Tối nay bọn mình ở khách sạn nhé, được không?” Anh thì thầm vào tai cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook