Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 78

Vô Ảnh Hữu Tung

15/09/2019

Hôm sau, Lục Gia Diệp tỉnh lại trong phòng khách sạn, nhớ lại lúc ngồi ăn uống ở một quán lề đường tối qua…

Sau đó thì chỉ toàn là những ký ức vụn vặt.

Biết được là Hạ Chi Tuyển đưa mình về rồi cởi quần áo tắm rửa, vẻ mặt hắn tỏ ra ghét bỏ nói: “Cậu không thể gọi mỹ nữ đến phục vụ tôi được sao?”

Hạ Chi Tuyển vô cảm ha ha hai tiếng.

Lục Gia Diệp sợ bị cậu bạn này đánh nên rất biết điều mà nói: “Dù sao thì tôi cũng đã làm phiền cậu, vất vả rồi người anh em.”

Ba người cùng ăn sáng ở khách sạn, Cố Tư Ức không chắc lắm lý do tối qua Lục Gia Diệp say mèm, nên vẫn thông báo với anh ấy một tiếng: “Bồi Bồi với Tô Hàn đang yêu nhau rồi.”

Lục Gia Diệp đang đưa miếng trứng vào miệng, nghe vậy liền khựng lại ba giây, sau đó tiếp tục ăn, nhai vài cái rồi nuốt xuống, mặt không đổi sắc đáp: “Thế à.”

Ăn xong miếng sandwich, anh lại nói: “Chúc mừng nhé.”

Cố Tư Ức không muốn hỏi xem anh ấy có thích Trịnh Bồi Bồi không, sự thật đã như vậy rồi, thích hay không thì cũng có thay đổi được gì đâu? Buông bỏ xuống rồi tiếp tục hướng tới tương lai mới là việc nên làm.

Trịnh Bồi Bồi vốn đã lên kế hoạch đi du học, nhưng vì yêu đương với Tô Hàn nên đã thay đổi ý định.

Trong nhà đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ rồi, thế mà bỗng dưng cô lại nói không đi nữa, khiến cho bố mẹ rất giận.

Trịnh Bồi Bồi ôm ông nội làm nũng: “Phải ở trong nước thì cháu mới là cháu gái ngoan của ông, sau này cũng có thể ở bên cạnh hiếu kính ông. Đem cháu ra nước ngoài, nhỡ cháu lại bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa tư bản, không muốn quay về nữa thì sao, vậy không phải là uổng công nuôi dưỡng của gia đình rồi sao ạ?”

Ông nội tuổi đã cao, không chịu được sự xa cách, đứa cháu gái này lại là đứa cháu mà ông yêu thương nhất, nghe nó nói mà lòng ông cũng mềm xuống.

Sau khi hai ông cháu đã nhất trí với nhau, bố mẹ Trịnh Bồi Bồi cũng đành phải nghe theo.

Trước khi hết hạn nộp nguyện vọng, Trịnh Bồi Bồi đã kịp ghi danh vào một trường đại học trong nước, ở cùng một thành phố với các bạn luôn, nếu không thiếu điểm thì cô đã chọn học chung trường với Cố Tư Ức luôn rồi.

Đăng ký xong, cô chụp ảnh lại rồi gửi cho Cố Tư Ức.

Bồi Bồi: “Về sau lại đi chơi với nhau nhá ~”

Ý trên Mặt Chữ: “Được được được!”

Bồi Bồi: “anh nhà mình ngày nào cũng bận rộn, nên là anh Ức phải ở bên em nhiều hơn đó nha.”

Ý trên Mặt Chữ: “Đến đây đi, vùi đầu vào lòng anh nào ~”

Bồi Bồi: “yêu anh!!! Bắn tim ~”

Ý trên Mặt Chữ: “Trước kia nói yêu thì mình còn tin, chứ bây giờ lòng cậu chỉ yêu mỗi vị đại minh tinh nào đó thôi đúng không?”

Bồi Bồi: “[Xấu hổ] [Xấu hổ] yêu hết yêu hết ~”

Lúc Trương Nhân điền vào phiếu đăng ký nguyện vọng, bố cô là Trương Giang nói: “không phải Hạ Chi Tuyển học trường Đại học Hàng không Vũ trụ XX sao? Con đăng ký luôn trường đấy đi.”

“Con không muốn học trường đấy.” Trương Nhân phản đối.

Mẹ cô nói: “Vì sao? Trường này rất tốt mà, lại khá tương xứng với điểm thi của con, hai đứa học chung trường có thể quan tâm nhau nhiều hơn.”

“Con không cần cậu ấy quan tâm! Cũng không muốn học chung trường với cậu ấy!” Trương Nhân kích động nói.

“Đứa nhỏ này…Làm sao thế? Có phải đang giận dỗi gì với Hạ Chi Tuyển không?” Mẹ cô lo lắng nhìn cô.

Giận dỗi ư? Con gái mẹ là người mà cậu ấy chán ghét đến mức chẳng buồn liếc nhìn một cái đấy.

…Ngay đến việc giận dỗi cũng là một điều quá xa xỉ.

Trương Nhân nghĩ lại thái độ lạnh nhạt của Hạ Chi Tuyển, hốc mắt lại đỏ hoe.

cô không muốn chìm đắm trong giấc mộng đẹp mà gia đình tạo ra cho mình nữa.

cô nói: “Con không thích cậu ta một chút nào hết! Con rất ghét cậu ta! Ghét việc cậu ta luôn tự cho mình là đúng, ghét cái thái độ kiêu ngạo của cậu ta! Sau này con sẽ không kết hôn với cậu ta đâu! Bố mẹ đừng tiếp tục có ý định đó nữa!”

Trương Giang nói: “Con còn nhỏ, không biết nhìn người, nghe lời bố, Hạ Chi Tuyển tuyệt đối là người tài, một cậu con trai rất có khuôn phép.”

Mẹ Trương Nhân cũng nói theo: “Người giỏi ai cũng có chút kiêu ngạo tự phụ, cái tính này con hoàn toàn có thể bao dung được mà.”

cô hít sâu một hơi, nói: “không phải! Bố mẹ nghe vẫn không hiểu ạ? Con không thích cậu ta! Chẳng lẽ cậu ta giỏi giang xuất chúng thì con phải gả cho cậu ta sao? Con đã không thích thì dù cậu ta có là người giỏi nhất thế giới con cũng không cần!”

Vì cậu ấy đâu có thích cô… Cậu ấy rất ghét cô, trong lòng chỉ có Cố Tư Ức mà thôi, sao cô phải tiếp tục chịu nhục chứ.

“Con vẫn còn quá nhỏ, không hiểu chuyện… Bây giờ bố mẹ không ép con, con cũng không cần ép buộc bản thân, cứ thuận theo tự nhiên mà qua lại với nhau thôi.”

Đây là lần đầu tiên Trương Nhân tỏ ra gay gắt với bố mẹ như vậy, vì cô cũng có lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của mình, cô nói: “Con ghét cậu ta, không muốn nhìn thấy mặt cậu ta, sao bố mẹ cứ bắt con học cùng trường với cậu ta chứ? Con cứ nhìn thấy cậu ta là sẽ thấy khó chịu, con muốn cách xa cậu ta ra cũng không được ạ…” nói xong, cô không nhịn được mà bật khóc, vừa khóc vừa nói: “Đánh chết con cũng sẽ không kết hôn với cậu ta đâu!”

Mẹ cô thấy thế liền sợ hãi, vội vàng dỗ dành: “Được rồi được rồi, đừng khóc, con không muốn thì thôi, bố mẹ không ép con đâu…”

cô vẫn luôn là một đứa con ngoan, cộng thêm việc từ nhỏ sức khỏe đã yếu, nên được người nhà chăm lo che chở rất cẩn thận, tìm trước một đối tượng tốt cho cô cũng vì muốn cô có một tương lai không phải lo nghĩ, muốn cô bình yên vui vẻ mà sống thôi.

“Bố mẹ cứ luôn nói là muốn tốt cho con…Vậy mà lại cứ ép con…” Trương Nhân khóc nức nở, khóc đến mức sắp không thở nổi, sau khi bị Hạ Chi Tuyển vạch rõ giới hạn, vết thương trong lòng cô vẫn chưa kịp liền lại thì đã một lần nữa bị bố mẹ rạch ra.

“Con ghét cậu ta…Con không muốn đi theo cậu ta…không muốn bám lấy cậu ta…” Trương Nhân khóc nói, “Con có cuộc sống riêng của mình, không muốn làm vị hôn thê của cậu ta…”

Người ấy lạnh lùng đến đáng sợ, cô không bao giờ muốn chịu đựng thêm một lần nào nữa.

Người ấy cũng là một con dao găm sắc nhọn, khiến cho người ta thương tích đầy mình.

Trương Nhân khóc quá nên gia đình cũng đành thỏa hiệp, không nhắc đến chuyện kết hôn, cũng không bắt cô phải học chung trường với Hạ Chi Tuyển nữa.

cô có cảm giác như được cởi bỏ lớp quần áo dày cộm trên người mình, cuối cùng cũng không cần phải tiếp tục trở thành người khiến cho người ta chán ghét nữa rồi.

Mặc dù mỗi khi nhớ tới người con trai lạnh lùng kia, cô vẫn không cầm được nước mắt, nhưng ít nhất cũng đã thấy đỡ hơn nhiều.

Tháng tám, Lục Gia Diệp sẽ đi du học.

Theo phong cách thường ngày thì Lục Gia Diệp sẽ hô hào kể khổ với cả bọn, sau đó rủ nhau đi nhậu nhẹt thâu đêm luôn, thế mà bây giờ buổi tối trước ngày lên đường anh mới thông báo tin này cho các bạn trên WeChat.

Chu Kiêu: “không dư ra chút thời gian đi ăn với nhau một bữa à?”

Lục Gia Diệp: “Thôi, bây giờ các cậu ai cũng có đôi có cặp rồi, cơm nước gì nữa, tôi ăn cẩu lương cũng đủ no rồi.”

Chu Kiêu: “Người độc thân là tôi đây vẫn đang sống sờ sờ, cậu không nhìn thấy à?”

Lục Gia Diệp: “không thấy, cẩu độc thân thì có phải con người đâu [Bye bye].”

Chu Kiêu: “…”

Cố Tư Ức: “Nhớ về chơi thường xuyên nha, thời gian nghỉ đông và nghỉ hè đều dài, đủ để về chơi đúng không?”

Lục Gia Diệp: “[Đáng thương] [Đáng thương] Chỉ có má lúm nhỏ là nhớ thương tôi thôi, nhất định tôi sẽ về chơi.”

Trịnh Bồi Bồi: “Lúc đấy nhớ dẫn theo một em gái Tây về đấy, cho khỏi phí công đi Mỹ.”

Lục Gia Diệp: “[Kiêu ngạo] [Kiêu ngạo].”

Lục Gia Diệp: “một em sao mà đủ?”

Lục Gia Diệp: “Ít cũng phải hai em!”

Trịnh Bồi Bồi: “Kinh đây…”

Hôm sau, cả bọn tới sân bay tiễn Lục Gia Diệp, đến cả Tô Hàn cũng bớt chút thời gian để đến, nhưng tất nhiên vẫn đeo khẩu trang đội mũ lưỡi trai, mặc quần áo rộng để che giấu vẻ ngoài.

Lục Gia Diệp đi tới trước mặt Hạ Chi Tuyển, đấm vào vai anh nói: “Người anh em, phải quý trọng hạnh phúc của mình đấy, quan tâm chăm sóc má lúm nhỏ cho tốt vào.”

Hạ Chi Tuyển: “…” Còn cần cậu phải nói à?

Lục Gia Diệp nhìn nét mặt khinh bỉ của cậu bạn, lại tiếp tục nói: “Cậu học giỏi, năm nào cũng đứng nhất, nhưng tôi chưa từng ghen tỵ với cậu vì điều đó, tôi chỉ ghen tỵ khi cậu và má lúm yêu đương, ngày nào cũng vung cẩu lương thôi!”

Hạ Chi Tuyển: “Ghen tỵ thì mau đi tìm bạn gái đi!”

Lục Gia Diệp giang rộng hai tay ôm Hạ Chi Tuyển, vỗ lưng anh, nói nhỏ: “Tôi biết là cậu không muốn ôm ôm ấp ấp với tôi, nhưng nể tôi lần này đi, cho tôi ôm một cái.”

Lục Gia Diệp lại buông Hạ Chi Tuyển ra, nhìn về phía Chu Kiêu: “anh Kiêu, cậu cũng mau đi tìm bạn gái đi, nếu không sau này bị hai người họ tập kích từ hai hướng thì có khi cậu phải đi chữa bệnh đấy!”

Chu Kiêu cười: “Lo cho thân cậu trước đi.”

Lục Gia Diệp lại ôm Chu Kiêu: “không nỡ xa cậu chút nào, anh Kiêu…” Chỉ còn thiếu nước không khóc òa lên thôi.

Thân hình cao lớn của Chu Kiêu run lên: “Mẹ nó chứ Lục Gia Diệp! Cậu bình thường chút đi!”

Trước khi Chu Kiêu đẩy ra thì Lục Gia Diệp đã lui lại trước rồi.

anh đi tới chỗ Tô Hàn, hai người nhìn nhau không nói, có những việc chỉ có hai người bọn họ hiểu.

Lục Gia Diệp ổn định lại tâm trạng, kéo cậu bạn qua một bên, tránh xa tai mắt của những người còn lại, nói: “không sao, đã đánh cược thì phải chấp nhận chịu thua thôi.”

Tô Hàn: “Cảm ơn cậu.”

“Cảm ơn cái cọng lông ý!” Lục Gia Diệp sẵng giọng, “anh đây không tài năng bằng cậu, đành chịu vậy chứ biết sao! Sớm biết hát hay có thể tán gái thì tôi đã đi học hát từ bé rồi, làm gì còn chỗ cho cậu chứ!”

Tô Hàn bật cười.

Lục Gia Diệp lại dùng nét mặt chân thành nói: “Đối xử với hổ cái thật tốt nhé, đồ ngốc kia tuy tính cách hơi tệ, hay nóng giận, nhưng là người trọng tình trọng nghĩa, bên ngoài thì có vẻ như không sợ hãi điều gì, nhưng thật ra nội tâm cô ấy rất yếu đuối. Còn nữa, mỗi khi không ngủ được thì cô ấy lại thích chơi game, cậu cố gắng giành thời gian ra chơi với cô ấy một lúc, luyện kỹ năng phụ trợ thật tốt vào, lúc đánh nhau cô ấy mới thích.”

Tô Hàn nhìn xuống mặt đất, chậm rãi gật đầu.

“cô ấy cũng rất thích đọc mấy cái manga với tiểu thuyết, cái thể loại phù hợp với tâm hồn thiếu nữ ấy… Cậu là bạn trai cũng nên học mấy cái chiêu lãng mạn trong truyện, thực hành cho cô ấy vui. Còn nữa, lúc cô ấy giận cậu cũng đừng chấp làm gì, cô ấy cùng lắm là nổi nóng ba phút thôi, nhường nhịn một chút là qua ngay, kể cả cô ấy đánh người thì cũng đâu có đau đúng không?”

Tô Hàn lại gật đầu.

“…” Lục Gia Diệp liếm môi, còn muốn nói điều gì đó, nhưng bỗng dưng lại tự thấy ghét bỏ mình, sao lại càm ràm giống mấy bà mẹ thế không biết.

Thôi, tỏ ra đàn ông đi nào!

anh ôm Tô Hàn, vỗ lưng cậu bạn, nói: “Người anh em, chúc cậu hạnh phúc.”

nói xong anh đi tới trước mặt Trịnh Bồi Bồi, bất chấp tất cả, dùng một tay ôm lấy cô.

Trịnh Bồi Bồi vỗ nhẹ lưng anh, “Ra nước ngoài đừng có mà chơi đùa quá, vẫn phải trở về nước đấy, tổ quốc vẫn cần có cậu.”

“Tổ quốc có học thần rồi còn gì, tôi không quan tâm, tôi chỉ lo cho đồ ngốc nhà cậu thôi…”

“Cậu…”

“Nếu Tô Hàn bắt nạt cậu thì cứ gọi một cuộc điện thoại cho tôi, anh trai sẽ về nước giải quyết!”

Trịnh Bồi Bồi đang muốn mắng người, nghe thấy câu này thì suýt rơi nước mắt.

“Nhớ đấy, đây là lời hứa của anh trai dành cho em đó.” Lục Gia Diệp nói xong liền buông cô ra.

Cuối cùng anh tới chỗ Cố Tư Ức, đập tay với cô.

Lục Gia Diệp: “đi theo học thần có thịt ăn, tôi chờ hai người thông báo kết hôn đấy.”

Cố Tư Ức cười nói: “Mình cũng chờ cậu dẫn theo một bạn gái Tây về.”

Lục Gia Diệp: “Được luôn!”

“Tôi vào đây, các cậu về đi.” Lục Gia Diệp chào tạm biệt từng người một, phất tay một cái rồi đi vào cửa an ninh.

Bố của anh đang ở nước ngoài nên đã gọi hai nhân viên đi cùng anh, hai người một người giúp anh xách hành lý, một người thì cầm hộ chiếu giấy tờ.

Mấy người nhìn Lục Gia Diệp bước qua cửa kiểm tra an ninh rồi mới quay người rời đi.

Làm xong thủ tục kiểm tra, Lục Gia Diệp đeo balo vào, quay đầu nhìn ra phía ngoài.

Xa xa, anh thấy Tô Hàn và Trịnh Bồi Bồi nắm tay nhau bước đi.

anh lấy tai nghe ra đeo vào, bật bài hát “Dịu dàng”.

“anh không biết, anh không hiểu, cũng không muốn, nhưng tại sao trái tim anh vẫn cứ tiến lại gần phía em, vậy mà vẫn cô đơn đến tận bình minh.

anh không biết, anh không hiểu, cũng không muốn, nhưng tại sao trái tim anh, vẫn luôn chìm trong nỗi cô đơn của thứ tình yêu tuyệt đẹp này…

không làm phiền đến em chính là sự dịu dàng của anh…Đó là sự dịu dàng của anh, sự dịu dàng của anh…

sự dịu dàng của anh, chính là để em được tự do…”*

*Ca khúc “Dịu Dàng” của nhóm Mayday.

Trung tuần tháng tám, các học sinh bắt đầu nhận được giấy báo trúng tuyển từ các trường đại học.

Vợ chồng Cố Trí Viễn ở nhà nhận được giấy báo gửi về, xúc động đến mức muốn đốt pháo ăn mừng.

Bá đạo tổng tài Cố Trí Viễn cực kỳ hào phóng, bảo thư ký phát phúc lợi cho toàn công ty.

Rất nhanh, thư ký liền gửi một thông báo trong nhóm chat của các nhân viên.

“Con gái yêu của Cố tổng thi đỗ vào trường Đại học Hàng không Vũ trụ XX, nên để chúc mừng, Cố tổng sẽ phát lì xì cho tất cả các nhân viên trong công ty. Tan làm mọi người hãy đến phòng tài vụ lĩnh thưởng, làm việc trong vòng 1 năm thì nhận lì xì 1000, 1-3 năm nhận lì xì 2000, còn cống hiến từ 3 năm trở lên thì nhận lì xì 3000.”

Nhóm chat lập tức bùng nổ.

“Wow ~ Chúc mừng chúc mừng Cố tổng!”

“Tôi là tôi rất thích cách chúc mừng trực tiếp lại đơn giản như vậy của Cố tổng nhé!”

“Cố tổng có mấy đứa vậy? Sang năm liệu có thêm một người đỗ Thanh Hoa Bắc Đại không nhỉ?”

“Gien của Cố tổng tốt mà, con cái đương nhiên cũng rất thông minh ~”

“Cố tổng vẫn còn đang trẻ khỏe, sinh thêm đứa nữa đi. Tôi sẽ ở lại công ty phấn đấu thêm 18 năm nữa, chờ đại hồng bao của sếp!”

“Lì xì từ trên trời rơi xuống thế này, tối nay đi ăn tiệc lớn chúc mừng tiểu công chúa nhà Cố tổng đi ~~”

Quần chúng bàn luận sôi nổi, Cố Trí Viễn cũng đang hăng hái bừng bừng bàn chuyện mở tiệc với Hứa Giai Tuệ.

Hai người sau khi thương lượng một hồi, quyết định sẽ mời cả gia đình Hạ Chi Tuyển đến tham dự, bọn họ sẽ đích thân tới thành phố C một chuyến để mang quà và thiệp mời.

Hạ Quảng Vũ vốn còn tính để Trương Nhân và Hạ Chi Tuyển học chung trường, thế nhưng phía nhà họ Trương lại nói là Trương Nhân nhất quyết không chịu.

Kết quả, lúc nhà họ Cố đưa thiệp mời tới, ông mới biết là Cố Tư Ức cũng đăng ký học trường này.

Tâm trạng của ông không tốt lắm, nhưng không biểu hiện ra, vẫn giữ thái độ niềm nở tươi cười, dù sao hai vợ chồng họ Cố cũng là bạn tốt của ông.

Hạ Quảng Vũ tỏ ý nói là thời gian đó lịch trình của mình đã kín mít, phải đi đến thành phố khác mở hội nghị, không có thời gian đến tham dự.

Hai vợ chồng họ Cố cũng hiểu được.

Dù sao thì bọn họ cũng đã có lòng đến tận nơi mời là được rồi, cũng coi như thầm thông báo rằng Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển sẽ học chung trường.

Từ tận đáy lòng, bọn họ rất cảm ơn nhà họ Hạ, con gái mình có thể thi đỗ vào một trường tốt như thế, quả thật là nhờ vào việc chuyển đến trường Long Hưng học, cũng như có Hạ Chi Tuyển phụ đạo cho.

Hạ Chi Tuyển vừa về nhà, Hạ Quảng Vũ đã hỏi ngay: “Sao Cố Tư Ức lại học cùng trường với con?”

Hạ Chi Tuyển thờ ơ hỏi ngược lại: “Trường học là do con mở ra ạ? Người nào vào học là chuyện mà con có thể quyết định được hay sao?”

Bành Linh sợ hai bố con lại cãi nhau nên vội nói: “A Tuyển và Tư Ức đều giỏi cả, hai đứa nó đã là người lớn rồi, tự có suy nghĩ của riêng mình.”

Hạ Chi Tuyển khẽ cười một tiếng rồi quay người đi.

Từ khi lên đại học anh càng ít ở nhà hơn, ngày thường đều ở lại trường, cho dù đến ngày nghỉ mà về thì cũng bận nọ bận kia, thường xuyên ở bên ngoài, hơn nữa lần nào cũng có đủ lý do chính đáng, không ai can thiệp vào được. Bố mẹ anh cũng bận rộn nên cứ kệ anh đi đâu thì đi.

Học trung học thì còn có thể quản được, chứ lên đại học rồi thì hoàn toàn không thể quản nổi nữa.

Trước buổi tiệc chúc mừng Cố Tư Ức một ngày, Hạ Chi Tuyển đã tới thành phố nơi cô sống, ở lại khách sạn, nhóm Trịnh Bồi Bồi cũng tới tham gia náo nhiệt.

Cố Trí Viễn mở tiệc cho con gái tại một khách sạn năm sao, bày khoảng hơn trăm mâm.

Lúc nhóm Trịnh Bồi Bồi tới khách sạn, cô ấy cười nói: “Tiệc lớn thật đấy, người nào không biết còn tưởng là đám cưới của cậu đó.”

Cố Tư Ức bị trêu chọc, cười đẩy cô bạn ra: “Cậu tránh ra đi.”

Hạ Chi Tuyển đứng bên cạnh nói: “Lễ cưới làm thế nào không phải do anh quyết định sao?”

“anh hùa theo cậu ấy trêu em đấy à!” Cố Tư Ức sẵng giọng.

Hạ Chi Tuyển: “…”

Nghe Trịnh Bồi Bồi nói đến đám cưới, anh lại không nhịn được mà liên tưởng xa xôi.

Cố Trí Viễn đã mời những người bạn thân thiết, nhân viên công ty và các anh em quen biết trên thương trường tới tham dự buổi tiệc.

Trong số đó có cả nhà họ Lục, lúc Lục Minh thấy thiệp mời được gửi đến nhà mình, đúng lúc bố hắn lại đang ở nước ngoài, chỉ có mẹ kế đi, cho nên hắn liền đòi mẹ kế cho hắn đi cùng.

Trước khi bắt đầu buổi tiệc, MC mời Cố Tư Ức lên sân khấu nói chuyện.

Cố Tư Ức mặc váy trắng, tóc dài để xõa, chân đi giày cao gót tám phân, vóc dáng trổ mã duyên dáng yêu kiều, vô cùng xinh đẹp.

Lúc cô đứng trên sân khấu, bên dưới đồng loạt vang lên những tiếng trầm trồ.

“Con gái nhà lão Cố xinh thật…”

“Xinh quá, lại còn học giỏi nữa…”

Trịnh Bồi Bồi cười nháy mắt với Hạ Chi Tuyển: “Cậu nói xem anh Ức xuất hiện thế này, liệu có thể bị các cô chú ở đây nhìn trúng rồi nhắm làm con dâu tương lai hay không?”

Hạ Chi Tuyển thờ ơ nói: “Cho nên tôi sẽ để cho bọn họ biết, rằng bọn họ không có cơ hội đâu.”

Chỗ ngồi của Cố Tư Ức là ở cùng bàn với các bạn học, bên cạnh Hạ Chi Tuyển.

cô vừa ngồi xuống, Hạ Chi Tuyển liền nhích lại gần cô ngay, cánh tay đặt lên lưng ghế cô, đưa cho cô một cốc nước, dáng vẻ rất thân mật và quen thuộc.

Lục Minh ngồi bàn bên cạnh, nhìn hai người họ, ánh mắt trầm xuống.

Kết thúc buổi tiệc, tranh thủ lúc Hạ Chi Tuyển bị bố của Cố Tư Ức gọi đến nói chuyện với mấy người bạn, Lục Minh liền đi tới chỗ cô.

Lục Minh: “Chúc mừng cậu đã thi đỗ vào một trường tốt.”

Cố Tư Ức không biết là Lục Minh cũng tới, cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh chóng gật đầu đáp: “Cảm ơn cậu.”

Lục Minh không nói thêm gì nữa, chỉ cười rồi rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook