Năm Tháng Còn Dài, Có Anh Không Hoang Mang

Chương 13

Vô Danh

14/09/2020

Vân Khuynh bạo lực quay người lại, đưa cao điện thoại lên, màn hình là giao diện ghi âm.

“Cũng xin mời Phó chủ tịch Ngô đừng làm những điều khiến bản thân hối tiếc!”

Cô ta lớn lên như cỏ dại, quen với phong ba bão táp, quen với việc tự bảo vệ bản thân.

Ngay lúc nãy, sau khi đẩy Ngô Đức Nhân ra, cô ta đã nhấn nút ghi âm.

“Cô…” Nét mặt của Ngô Đức Nhân đột nhiên thay đổi: “Cô Vân, có lời nói cho rõ, cô không đồng ý, tôi cũng sẽ không ép buộc cô, tại sao lại ra chiêu này với tôi!”

“Vậy thì xin Phó chủ tịch Ngô xem như hôm nay không có chuyện gì xảy ra, nếu không thì đồn cảnh sát nên mời Phó chủ tịch Ngô uống trà rồi!” Vân Khuynh đã đứng sau cánh cửa rồi, kéo tay cầm cửa ra là có thể ra ngoài rồi, như thế cũng không hoang mang đến vậy rồi.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Ngô Đức Nhân với đôi mắt trong sáng và giọng nói lạnh lùng.

Ngô Đức Nhân liếc nhìn Vân Khuynh, trong mắt ông ta mất đi sự ham muốn và trở nên nghiêm túc hơn.

Nửa phút sau, ông ta lắc đầu và nói: “Thật đáng tiếc….”

Đáng tiếc chuyện gì? Đáng tiếc vì ông ta không sở hữu được?

Hay là đáng tiếc Vân Khuynh cô ấy ngộ nhân bất thục, thậm chí bị chính chồng của mình “phản bội” rồi?

Vân Khuynh không nghĩ nhiều, trong tận đáy lòng là một nỗi buồn.

Cô kéo cửa và đi ra ngoài.

Lục Văn Bân thậm chí đã đợi ở hành lang.

Khả năng cách âm của văn phòng rất tốt, anh ta không nghe thấy cuộc đối thoại giữa Vân Khuynh và Ngô Đức Nhân, nhưng khi anh ta thấy Vân Khuynh trong một khoảng thời gian ngắn như vậy đã ăn mặc chỉnh chu bước ra ngoài, anh ta có chút ngạc nhiên.

Ngô Đức Nhân là một lão dê xồm khi gặp phụ nữ là đi đứng không yên, Vân Khuynh làm sao có thể thoát khỏi tay ông ta nguyên vẹn?

Vả lại nhìn vào dáng vẻ Vân Khuynh, cũng không giống như phản kháng lại.

Chẳng lẽ là Ngô Đức Nhân chơi quá nhiều phụ nữ rồi, nên cái đó đột nhiên….không được nữa rồi?

Hay là….

“Bàn xong rồi? Phó chủ tịch Ngô đồng ý cho Lục Thị vay 50 triệu đồng rồi sao?” Lục Văn Bân nét mặt sâu xuống, lạnh lùng hỏi.

“Ông ta nói rằng, chỉ cần tôi bước ra khỏi cửa văn phòng thì ngân hàng của ông ta sẽ không cho Lục Thị vay một xu! Còn tôi, không thể vì 50 triệu mà bán đứng bản thân mình!”

Vân Khuynh tiến lên hai bước, đứng trước mặt Lục Văn Bân, nét mặt thất vọng và nói: “Văn Bân, khi tôi với anh kết hôn là muốn cùng anh sống tốt với nhau cả đời, đâu sợ rằng giữa tôi và anh không có tình cảm sâu đậm….chuyện như thế này, tôi hi vọng, là lần cuối cùng!

Lục Văn Bân nhìn thấy sự kiên quyết trong đôi mắt trong suốt của Vân Khuynh.

Sự kiên quyết này giống như đóng đinh vào lương tâm của ta!

Người phụ nữ anh ta yêu là Dương Liễu, vì muốn giải quyết cuộc khủng hoảng kinh tế của Lục Thị, vì muốn sau này có thể cùng Dương Liễu sống một cuộc sống ổn định, anh ta đã lợi dụng Vân Khuynh, hôm nay anh đã đẩy Vân Khuynh cho Ngô Đức Nhân cũng là vì nhất tiễn song điêu.

Chỉ cần Vân Khuynh bị Ngô Đức Nhân huỷ hoại, anh ta không chỉ có thể nhận được 50 triệu khoản vay ngân hàng mà còn có thể nói Vân Khuynh thành “Hồng hạnh xuất tường”, đến lúc đó cũng dễ dàng nói ly hôn với cô ta.

Không ngờ rằng Vân Khuynh đã tự hoá giải sự tính toán này?

Còn có thể trực tiếp đề xuất phản đối?

“Vân Khuynh, em đang nói cái gì? Tại sao tôi nghe không hiểu? Anh chỉ để em với Phó chủ tịch Ngô bàn về khoản vay, từ khi nào nói rằng muốn em bán đứng bản thân mình?”

Kế hoạch không thành, Lục Văn Bân quyết định không thừa nhận.

“Không lẽ, Phó chủ tịch Ngô đó có suy nghĩ gì khác với em à?”

“Em…Vân Khuynh? Em thậm chí dám quyến rũ Phó chủ tịch Ngô?”

“Đừng quên rằng, em là vợ của Lục Văn Bân tôi, nếu như em dám làm chuyện bôi nhọ vào mặt Lục gia, anh nhất định không tha cho em!”

Vân Khuynh chỉ cảm thấy rằng nhiệt độ trong lòng cô lạnh đi từng chút một.

Lục Văn Bân đây là đang phản công lại?!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Năm Tháng Còn Dài, Có Anh Không Hoang Mang

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook