Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ Tốt rồi, bọn họ đã đi rồi.”

Mấy tên côn đồ chạy đi rồi, Kinh Diệc Trạch liền quay đầu nói với cô gái nhỏ ở phía sau, nhưng cô lại vẫn gắt gao níu lấy quần áo anh, một đôi mắt bị nước mắt tẩm ướt mà long lanh, một cái chớp mắt cũng không chớp nhìn anh, trong mắt tất cả đều là hồi hộp.

“ Bọn họ đã đi rồi, cho nên cô có thể buông quần áo tôi ra.” Anh dịu dàng nói với cô.

Sao biết phản ứng tiếp theo của cô lại là “ oa” một tiếng, nhất thời gào khóc lên.

Đối mặt với tiếng khóc bất thình lình của cô, Kinh Diệc Trạch bỗng nhiên toàn thân cứng ngắc, không biết làm sao.

Vừa rồi cô bị ba tên côn đồ vây quanh cũng không thấy khóc nha, như thế nào sau khi mấy tên côn đồ kia bị anh đuổi đi, cô ngược lại lên tiếng khóc lớn ?

Hơn nữa trọng điểm là, cô đến bây giờ vẫn còn gắt gao nắm lấy quần áo của anh, làm cho anh muốn chạy đều đi không được.

“Cô bị thương chỗ nào sao?” Anh hỏi cô, thử muốn tìm ra nguyên nhân cô khóc, sao biết câu trả lời chỉ có tiếng khóc nức nở không ngừng.

“ ô ô……”

“Không có việc gì rồi.” Anh đổi cách thức, thử an ủi cô, sao biết hưởng ứng lời của anh vẫn là tiếng khóc.

“ ô ô…… Ô ô……”

Hoàn toàn vô kế khả thi.

Kinh Diệc Trạch nhịn không được đưa tay xoa xoa cái gáy đang cứng ngắc cùng mệt mỏi, đồng thời bắt đầu ấn ấn huyệt thái dương.

Nên làm cái gì bây giờ?. Có lẽ, anh vừa rồi căn bản không nên dừng lại xe đến xen vào việc của người khác……

Không đúng, nói như vậy cũng không đúng. Bởi vì nếu anh vừa rồi làm như không thấy lái xe đi qua, như vậy anh kế tiếp khẳng định sẽ bị lương tâmcắn rứt, cả đêm sẽ nghĩ đến nữ sinh đang bị mấy tên kia vây quanh đùa giỡn làm sao thoát được, cuối cùng tự làm phiền mình đến chết.

Cho nên, anh kỳ thật cũng không hối hận dừng xe lại đến quản chuyện này. Anh bây giờ rốt cuộc nên thoát thân như thế nào? Anh phải về nhà ngủ a?

Ngày mai 10 giờ rưỡi sáng anh còn có hẹn với khách hàng, màbây giờ– anh nhìn đồng hồ, đã sắp 4h rồi.

“Tiểu thư, vì sao đã trễ thế này cô lại chỉ có một mình? Cô muốn đi đâu, Có cần tôi lái xe đưa cô đi không?” Anh mở miệng hỏi cô, bởi vì tiếng khóc của cô rốt cục dịu đi một ít, chỉ còn tiếng thút thít không ngừng .

Trừ bỏ tiếng khóc thút thít ra, cô vẫn như cũ không có hưởng ứng câu hỏi của anh.

Kinh Diệc Trạch bất đắc dĩ thở ra một hơi, quyết định cùng cô có chuyện nói thẳng. “ Tiểu thư, xin cô buông quần áo tôi ra được không? Tôi làm việc cả một ngày đã mệt muốn chết rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi sớm một chút, cho nên, xin cô giơ cao đánh khẽ……”

Anh đột nhiên ngừng lại, bởi vì nghe thấy tiếng xe cảnh sát từ xa tới gần.

Anh quay đầu,nhìn nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy một chiếc xe cảnh sát rất nhanh chạy đến phía này, “ chi” một tiếng đột nhiên sáp đứng ở trước xe của anh, thiếu chút nữa liền đụng vào xe anh.

Một gã cảnh sát đột nhiên từ trong xe phóng ra, sau đó lấy côn chỉ vào anh kêu to, “ Không được nhúc nhích!”

Trử Tự Tự nháy mắt ngây dại, mà Kinh Diệc Trạch chỉ thấy mặt đen kịt.

“Cảnh sát tiên sinh, không phải vị tiên sinh này, vừa nãy có ba gã ác ôn đã bị vị tiên sinh này đuổi đi.” Một sinh viên vừa học vừa làm trong cửa hàng tiện lợi gọi điện thoại báo nguy từ trong chạy ra, giải thích với cảnh sát.

Cảnh sát nghe vậy, lúc này mới thu tay cầm côn lại.

“ Là anh gọi điện thoại báo nguy ?” cảnh sát hỏi nhân viên cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng gật gật đầu.

“ Cô không bị thương chứ?” cảnh sát lại quay đầu tới hỏi người bị hại.

Trử Tự Tự vẫn có chút dại ra nhìn cảnh sát, thong thả gật gật đầu.

Nếu cảnh sát đã đến đây, hẳn là không có chuyện của anh nữa? Kinh Diệc Trạch trong lòng nghĩ, bước tới xe của mình đi đến, sao biết đi không đến hai bước, liền cảm giác quần áo phía sau lại bị gắt gao kéo lấy.

Anh quay đầu, chỉ thấy nữ sinh kia vẫn nắm chặt quần áo anh như cũ, không chịu buông tay.

“Cảnh sát đã đến rồi, cô có thể không cần lo lắng sợ hãi nữa, bọn họ sẽ bảo hộ cho cô.”Anh dịu dàng nói với cô.

Sao biết cô lại chính là mở to cặp mắt đang khóc đến vừa hồng vừa thũng kia, một cái chớp mắt cũng không chớp, nhìn chằm chằm vào mắt anh.

Chẳng lẽ là kinh hách quá độ, ngây người sao? Kinh Diệc Trạch đoán.

Hơi do dự một chút, anh trực tiếp đưa tay đem quần áo của mình từ trong tay cô dứt ra, bởi vì cảm giác toàn thân mệt mỏi nên anh thật sự không có cách nào cùng cô hao phí thời gian hơn nữa.

Thành công gỡ quần áo mình khỏi tay cô, anh không chút do dự chuẩn bị rời đi, sao biết phía sau lại đột nhiên truyền đến tiếng khóc nức nở.

“ Không cần…… Ô……”

Bước chân dừng một chút, anh nghi hoặc quay đầu, chỉ thấy bóng người trước mắt chợt lóe, nữ sinh kia không ngờ chạy đến phía sau anh, nắm chặt một góc quần áo anh, làm anh khóc không ra nước mắt.

Cô rốt cuộc muốn làm sao?

“Vị tiên sinh này, xin hỏi anh cùng vị tiểu thư này là quan hệ gì?” tựa hồ cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, vị cảnh sát rốt cục đi đến bên người bọn họ, mở miệng hỏi anh.

“Không--” Anh mới mở miệng chuẩn bị nói ra ba chữ “ không quan hệ” , sao biết nữ sinh vừa rồi thủy chung không nói một câu cũng đã nhanh chóng giành trả lời trước.

“ Anh ấy là anh trai của tôi.” Cô nói như vậy.

Kinh Diệc Trạch hai mắt trợn tròn, nhất thời lộ ra vẻ mặt khó có thể tin.

“Vị tiểu thư này--” nhưng anh mới mở miệng đã bị đánh gãy.

“ Anh, em sai lầm rồi, em biết em lúc trước không nghe lời anh nói, chọc anh tức giận, nhưng anh đừng để em ở lại đây một mình, đừng không để ý đến em được không?” Cô hai mắt đẫm lệ lưng tròng, đáng thương hề hề nức nở nói.

Anh nghẹn họng trân trối trừng mắt nhìn cô, nhất thời toàn bộ không còn gì mà chống đỡ.

Cô hiện tại rốt cuộc là ở phường diễn nào ra?

Càng làm anh há hốc mồm là, ngay cả nhân viên cửa hàng tiện lợi cũng chạy đến xác nhận.

“đúng, bọn họ là anh em.” nhân viên cửa hàng nhanh chóng nói với cảnh sát. Tuy rằng vừa rồi hắn vẫn tránh ở trong cửa hàng không đi ra, nhưng là lại đem chuyện phát sinh bên ngoài mục kích rất rõ rang.

“Nếu là anh em, nên ở chung thật tốt. Làm anh trai nên có tấm lòng quảng đại, bao dung một chút, mặc kệ em gái làm ra chuyện gì, cũng không thể nửa đêm vứt cô bé một mình bên ngoài, biết không?” Nhân viên cảnh sát răn dạy anh, sau đó quay đầu cùng đồng nghiệp lên xe, chỉ chốc lát sau liền rời khỏi hiện trường.

Nhân viên cửa hàng cũng trở lại bên trong cửa hàng tiện lợi, hiện trường lại lần nữa khôi phục nguyên trạng như trước.

Khác biệt là, Kinh Diệc Trạch cảm thấy đầu mình dường như càng lúc càng đau.

“Tiểu thư, cô rốt cuộc muốn làm cái gì?” Anh xoa xoa huyệt thái dương hỏi cô.

Mà không ngờ cô lại lần nữa trầm mặc không nói.

Thật sự là ngay cả thánh nhân đều đã bị cô muốn làm điên mất!

Kinh Diệc Trạch dùng lực xoa huyệt thái dương, cảm giác đau đầu đang nhanh chóng mài mòn tính nhẫn nại của anh.

“ Xin cô buông tay.” Anh nói với cô, ngữ khí đã trở nên có chút không kiên nhẫn cùng lạnh lung cứng rắn.

Cô vẫn như cũ cũng không nhúc nhích.

Anh hít sâu một hơi áp chế cơn tức đang tăng, rõ ràng trực tiếp động thủ đem tay cô từ trong quần áo anh dứt ra, không nói hai lời đi thẳng đến chiếc xe bên đường.

Lúc này, cô cũng không có đuổi theo giữ chặt quần áo anh, nhưng sau khi anh ngồi trên xe, nổ máy động cơ, yên lặng dẫn theo hành lý đứng ở bên cạnh cửa xe, giống con chó nhỏ bị vứt bỏ, hai mắt hàm chứa nước mắt, đáng thương hề hề nhìn anh.

Thật sự là……

Kinh Diệc Trạch cực kỳ muốn mắng chửi những câu thô tục, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể mở cửa kính xe, nhận mệnh hướng cô hô một câu, “ đi lên.”

Cô nghe vậy, lập tức mở cửa xe, rất nhanh ngồi trên xe.

“Dây an toàn.” Anh nói.

Cô động tác nhanh chóng, lập tức vì chính mình kéo dây an toàn lên .

“Địa chỉ.”

Cô đột nhiên cứng đờ, cũng không nhúc nhích.

“Địa chỉ.” Anh lặp lại một lần nữa.

“ Tôi…… không thể về nhà.” cô rốt cục ách tiếng nói, thấp giọng nói.

“Vậy bây giờ cô muốn đi đâu?” Anh không muốn cùng cô dây dưa quá sâu, cho nên cũng không có hỏi cô vì sao không thể về nhà.

Cô trầm mặc một chút mới trả lời. “ Tôi không biết.”

Kinh Diệc Trạch lại muốn bốc hoả, anh thực không hiểu chính mình làm thế nào lại gặp phải một cái phiền toái như vậy.

Đầu của anh, thật là càng lúc càng đau……

Thật sự không có thời gian nháo cùng cô, Kinh Diệc Trạch chỉ đành trực tiếp đem cô mang về nhà, mà nữ sinh kia không biết là cô lớn mật hay là ngốc nghếch, nhưng lại cũng yên lặng mang theo hành lý cùng anh về nhà, thật sự là làm người ta không nói gì mà chống đỡ.

Hoàn hảo, nhà anh có gian phòng cho khách, mà anh cũng không phải một sắc lang.

Sau khi nói cho cô gian phòng cho khách ở đâu, anh liền trở về phòng rồi ngã xuống, vừa cảm giác ngủ thẳng một giấc thì đồng hồ báo thức lại vang lên.

10 giờ rưỡi, trừ thời gian đi trên đường, anh chỉ có thể sửa sang lại mình một chút, bao gồm tắm rửa, gội đầu, đánh răng, rửa mặt, chuẩn bị thật giống như đang cùng chiến đấu vậy.

Cũng bởi vậy, anh đã hoàn toàn quên đi trong phòng cho khách còn có người, giống như cơn gió xẹt qua phòng khách, lao ra đại môn, liền vội vàng đi tới địa điểm đã hẹn, bắt đầu một ngày bận rộn công tác.

Kinh Diệc Trạch hiện nay ba mươi tuổi, là một nhà thiết kế không gian nhà ở, nguyên bản cùng bạn bè chung tay mở một công ty thiết kế, nhưng nửa năm trước vì sự cố mà giải tán, tự mình mở một phòng làm việc cá nhân, gọi là “ Trạch thiết kế.”

Nửa năm nay, phòng làm việc thành viên thủy chung chỉ có một mình anh, nguyên nhân trừ bỏ phương tiện, tự do ngoại, chính yếu là vì khách hàng vẫn không nhiều, thu nhập không dư thừa, cho nên căn bản không dám tăng nhân viên.

Bất quá, gần nhất anh đang bắt đầu lo lắng chuyện tìm người.

Vừa mới bắt đầu, nói thực ra anh thật sự thực vất vả, một tháng không có đến một cái case, nhưng dần dần, với một ít chủ động cùng sự giới thiệu nhiệt tình của những khách hàng cũ, sinh ý đã dần dần tới cửa.

Hơn nữa danh tiếng của anh tương đối tốt, hiện tại phòng làm việc, một tháng ít nhất đã có ba cái case tới cửa, tìm thêm một hai nhân viên hẳn là không thành vấn đề.

Nhưng so với việc tìm thêm người, có một việc càng làm anh đau đầu hơn, đó là anh vẫn không tìm được người nào có thể hoàn toàn tín nhiệm về lĩnh vực công trình, mặc kệ là chiết trừ, nê chỉ, mộc chỉ hoặc thuỷ điện, đều có vấn đề này.

Ngày hôm qua chính là bởi vì mộc chỉ công trình sư phó đột nhiên bãi công, mới hại anh chỉ có thể dựa vào chính mình tự làm, kết quả đã làm đến nửa đêm ba giờ hơn mới có thể về nhà –

Kinh Diệc Trạch suy nghĩ mạnh một chút, cả người cương trực nhớ tới chuyện tối hôm qua — nữ sinh kia!

Anh nhanh chóng nhìn xuống đồng hồ đeo tay, đã là 9h15 phút tối.

Trời ạ! Anh làm sao có thể quên mất cô chứ?

Nữ sinh kia đã rời đi chưa? Hay là vẫn còn trong nhà anh?

Nếu còn ở nhà anh, cô hôm nay cả một ngày đều chưa ăn cái gì? Anh nhớ rõ trong nhà tủ lạnh hình như không có cái gì cả……

Cô sẽ không ngốc đến nỗi không thể tự mình ra ngoài mua đồ ăn chứ?

Đáng giận, anh làm sao có thể hoàn toàn quên cô như vậy đâu?

Kinh Diệc Trạch phiền chán dùng sức vò rối tóc mình, cũng không quản công việc còn chưa làm xong, anh nhanh chóng thu bản thiết kế trên bàn, tắt đèn trên bàn, cầm áo khoác và chìa khóa xe, bằng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà.

Mở cửa, đèn phòng khách sáng, một khối thi thể — không, là nữ sinh kia đang nằm ở trên sô pha, cũng không nhúc nhích.

Anh sợ tới mức lập tức xông lên phía trước, đưa tay lắc lắc cô.

“Uy, Cô làm sao vậy? Uy!”

Trử Tự Tự mở mắt ra, hữu khí vô lực nhìn anh, sau đó suy yếu phun ra một câu, “Tôi thật đói bụng.”

Anh thiếu chút nữa mắng chửi người, nhưng lại cảm thấy chính mình cũng phải phụ trách mà miễn cưỡng nhịn xuống.

“Tôi mua ở cửa hàng tiện lợi, ăn đi.”Anh đem túi nilon đang để trên sàn đưa vội cho cô.

Hoàn hảo anh có dự kiến trước, trên đường về nhà rẽ trước vào cửa hàng tiện lợi mua để ngừa vạn nhất.

Trử Tự Tự hai mắt sáng ngời, lập tức từ trên sô pha đi lên, từ trong túi nhựa lấy ra một cái bánh, mở gói ra lập tức liền ăn như lang thôn hổ yết.

“Ăn chậm một chút. Không có người tranh với cô đâu.” rất sợ cô bị nghẹn, anh mở miệng nói.

Cô gật đầu, nhưng lại tiếp tục ăn như lang thôn hổ yết, một giây tiếp theo đột nhiên đấm vào ngực, giống như thực bị nghẹn, làm Kinh Diệc Trạch sợ tới mức nhanh chóng lấy một chai nước uống từ trong túi nhựa ra, mở ra đưa đến bên miệng cô.

Cô nắm chặt chai nước đưa đến bên miệng, ngửa đầu uống một hớp lớn, lại một ngụm sau, lúc này mới thở ra một tiếng như là rốt cục đã được cứu trợ, sau đó tiếp tục há to mồm ăn bánh, cho đến khi bánh đã ăn sạch mới thôi.

“Cô cả một ngày cũng chưa ăn cái gì sao?” Anh hỏi cô.

Cô gật đầu.

“Vì sao?”

Cô ai oán nhìn anh một cái nói: “ Nhà anh không có cái gì để ăn hết.”

“ Không có thì không thể tự mình ra bên ngoài mua đồ ăn sao?”Anh nhíu mày.

“Tôi không có chìa khóa, nếu đi ra ngoài, cửa không khoá, kẻ trộm chạy tới cạy cửa làm sao bây giờ?” Trử Tự Tự do dự nói. Tối hôm qua anh cứu mạng cùng cho cô tá túc chi ân là việc cô suốt đời khó quên, không nghĩ lấy oán trả ơn hại nhà anh bị trộm sạch.

“ Cô là ngu ngốc sao?” Kinh Diệc Trạch nhịn không được bật thốt lên mắng: “Đói chết cùng bị trộm — hơn nữa là nhà người khác bị trộm cũng không phải nhà cô bị trộm, cô tình nguyện lựa chọn đói chết sao?”

“Anh đã giúp tôi, tôi không nghĩ lấy oán trả ơn.” Cô ủy khuất nói.

“Đói chết ở nhà của tôi, làm cho nhà tôi trở thành hiện trường án mạng mới là lấy oán trả ơn.” Anh tức giận nói.

Trử Tự Tự cứng họng nhìn anh, ngẩn ngơ, lại trừng mắt nhìn sau, nhịn không được phốc xích một tiếng bật cười. Chính là tiếng cười này chỉ duy trì một giây liền thái độ tự giễu lẫn đau thương thay thế.

Hóa ra, nghe được chuyện buồn cười cô vẫn là có thể cười, còn chưa tới mức đau lòng muốn chết cười không nổi nha! Cô tự mình trào phúng nghĩ.

Cô gái có khuôn mặt trẻ như vậy, vì sao lại có vẻ đau thương như thế? Nhìn biểu tình trên mặt cô, Kinh Diệc Trạch thập phần khó hiểu.

“Vì sao không thể về nhà?” Anh mở miệng hỏi cô, nhớ tới chuyện cô nói tối hôm qua.

Trử Tự Tự cúi đầu, trầm mặc không nói.

“ Cô phải cho tôi một đáp án, tôi không muốn trở thành một tội phạmụ dỗ trẻ vị thành niên.” Anh ngồi vào một chiếc sô pha khác, nhìn không chuyển mắt nhìn cô.

“ Tôi không phải trẻ vị thành niên.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh nói.

Anh nhíu mày, thoạt nhìn cũng không tin tưởng. “Cô bao nhiêu tuổi?” Anh hỏi.

“Hai mươi ba.”

Kinh Diệc Trạch nhìn khuôn mặt không son phấn, ngũ quan thanh lệ, tóc cặp cao, thấy thế nào đều giống một nữ sinh trung học, nhất thời hoài nghi cô đang nói dối tuổi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh thật sự là không biết đoán tuổiphụ nữ, mỗi lần đoán toàn sai.

“Hai mươi ba tuổi mới bỏ nhà ra đi, cô không nghĩ là thời kỳ phản nghịch của mình tới quá muộn sao?” Anh hỏi cô.

“Anh không biết gì cả.”Cô mím môi, rũ mắt xuống thấp giọng nói.

“Tôi đương nhiên không biết, bởi vì chúng ta không quen biết.”Một lát sau, anh lại hỏi cô, “Tối hôm qua vì sao sẽ cô nói dối với cảnh sát bảo tôi là anh trai của cô?”

Trử Tự Tự kinh ngạc nhìn anh, trong lúc nhất thời căn bản không biết nên trả lời anh như thế nào, bởi vì cô cũng không biết, chính mình tối hôm qua vì sao đột nhiên nói như vậy.

“Cô đã làm chuyện gì phạm pháp, ở cục cảnh sát có lưu lại hồ sơ sao?” Anh nhìn hai mắt cô, đoán hỏi.

Trử Tự Tự mở to hai mắt, nhanh chóng lắc đầu. “Không có, tôi không có!”

“Vậy vì sao lại sợ cảnh sát?”

“ Tôi không có sợ cảnh sát.”

“Nhưng cô lại nói dối bọn họ .”

Cô nhíu mày.

“Tôi cũng không phải cố ý nói dối, tôi chỉ là……” Cô đột nhiên ngừng lại.

Chỉ là cái gì đây? Trử Tự Tự hỏi chính mình. Vì sao khi cảnh sát hỏi quan hệ của bọn hai người bọn họ, lúc đó cô lại bật thốt lên nói rằng anh là anh trai như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi? Cô mới lần đầu tiên gặp anh không phải sao?

Cô cố sức hồi tưởng lại tình huống ngày hôm đó, hình như là bởi vì khi đó anh đang định mặc kệ cô rời đi, mà cô không muốn cho anh đi, dưới tình thế cấp bách liền như vậy thốt ra ……

Nhưng, cô vì sao lại không muốn cho anh đi chứ? Bọn họ vốn không quen biết, cô làm sao lại nảy sinh ý muốn ỷ lại vào người đàn ông lần đầu tiên gặp mặt như vậy chứ?

Chẳng lẽ đơn giản là anh cứu cô từ tay ba gã du côn kia sao?

Thật sự nghĩ không ra tâm tư lúc đó của chính mình, nhưng là nhìn tới gói đồ ăn to bên người, lại nhìn tới người đàn ông vô tội liên quan kia đang ngồi ở bên sô pha toát ra hơi thở nam tính rõ rệt, cô cảm nhận được chính mình đang có chút hy vọng, mơ ước chút gì đó.

“ Có thể cho tôi ở lại đây được không?”Cô nhìn anh, liền như vậy thốt ra.

“Cái gì?” Kinh Diệc Trạch ngây người một chút.

“Xin anh cho tôi ở lại đây.” Cô sửa miệng thỉnh cầu.

Anh trừng mắt với cô,há hốc mồm. Trên đời này anh còn chưa có gặp qua chuyện gì thái quá như vậy. Loại sự tình này làm sao có thể phát sinh với anh? Cũng quá thể đi?

“Cô rốt cuộc có biết mình đang nói cái gì hay không?” Anh nhanh chóng nhìn chằm chằm nữ sinh thoạt nhìn đầu không giống có vấn đề trước mắt hỏi.

“Tôi biết.”

“ Cô biết mới có quỷ!” Anh không chút khách khí nói, thật sự cảm thấy rất thái quá. “ Cô và tôi không quen biết, thậm chí ngay cả đối phương họ gì cũng không biết, nhưng lại là cô nam quả nữ, cô thế nhưng muốn xin tôi cho cô ở lại? Rốt cuộc là cô đầu óc có vấn đề, hay là cô cho rằng tôi đầu óc có vấn đề, vị tiểu thư này?” Anh hỏi cô.

“Tôi họ Trử, Trử Tự Tự.”Cô nhanh chóng tự giới thiệu.

“Tôi không có hỏi tính danh cô.”

“Tôi sẽ trả anh tiền thuê nhà.” Cô lại rất nhanh nói.

“Đây căn bản không phải là vấn đề về tiền thuê nhà.” Kinh Diệc Trạch nhịn không được thở dài một hơi, “huống hồ nếu cô muốn thuê phòng, bên ngoài nơi nơi đều có phòng ở cho thuê.”

“Tôi chưa từng ở bên ngoài một mình.”Cô cúi đầu nói.

“Ngay cả như vậy, cô cũng không thể tùy tiện tìm một người đàn ông xa lạ đến làm bạn cùng phòng a! Đây là tự cô tạo điều kiện cho người ta chẳng lẽ cô không hiểu?” Anh giáo huấn cô.

“Tôi biết anh là người tốt.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt rạng rỡ nhìn anh.

Kinh Diệc Trạch cứng họng, thiếu chút nữa đã nói không ra lời.

“Cô ngay cả tôi họ gì cũng không biết, dựa vào cái gì khẳng định như vậy?”Anh trừng mắt nhìn cô, cảm thấy nữ sinh này thật sự có điểm…… Không đúng, không phải có điểm, căn bản chính là đầu có vấn đề!

“ Anh ngày hôm qua đã dừng xe tới cứu tôi, đúng hay không? Tuy rằng không quen biết, nhưng anh lại vẫn thu lưu để tôi ở nhà anh một đêm. Hơn nữa, anh nhất định biết trong nhà không có đồ ăn, cho nên mới mua một đống này nọ trở về cho tôi ăn, đúng hay không? Tuy rằng anh mắng tôi ngu ngốc, nhưng tôi cũng không phải thật sự ngu ngốc, làm sao có thể không rõ ràng anh là người tốt hay người xấu?” Cô đưa ra chứng cứ rõ ràng, ngôn chi chuẩn xác, trên mặt lộ vẻ tín nhiệm anh.

Kinh Diệc Trạch có loại cảm giác bị đả bại, thật không hiểu cô là thông minh hay ngu xuẩn.

“Ngay cả như vậy, tôi cũng không thể để cô ở chung.”Anh lắc đầu nói.

“ Vì sao?” Cô nhanh chóng hỏi, toát ra một chút vẻ mặt không phục.

“Cô lai lịch không rõ, tôi làm sao mà biết cô liệu có âm mưu hoặc có người sai khiến hay không?” Anh nhìn cô, đổi phương thức cự tuyệt nói.

“ Tôi không phải người xấu.” Trử Tự Tự vội vàng nói.

“Việc này cô tự định đoạt sao? Huống hồ cho dù cô thật sự không có rắp tâm bất lương thì sao, tôi lại làm sao mà biết cô có phải đã chọc cái gì phiền toái, mới có thể rơi vào hoàn cảnh không nhà để về, lưu lạc đầu đường? Tôi không nghĩ tự tìm phiền toái.” Anh không cho là đúng lắc đầu.

“Tôi không có chọc gì phiền toái.”Cô vội vàng cam đoan với anh.

“Vậy vì sao không trở về nhà?” Trử Tự Tự cả người cứng đờ, cắn cắn môi cánh hoa mới cúi đầu nói: “Tôi…… Không thể trở về.”

“Vì sao?”

Cô mím môi lại trầm mặc không nói, cả người đột nhiên bao phủ ở một mảnh sầu bi bên trong. Nhìn bộ dáng của cô, Kinh Diệc Trạch không tự chủ được thở dài một hơi.

“ Cô không thể kỳ vọng tôi vô điều kiện thu lưu người lai lịch không rõ, lại cái gì cũng không hỏi đi?” Anh nói.

Cô lại trầm mặc trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía anh.

“Nếu tôi nói cho anh, anh sẽ để tôi ở lại sao?”Cô do dự hỏi.

“Chỉ cần xác định không có người tố cáo tôi bắt cóc, dụ dỗ, hoặc là phá hoại, gây trở ngại gia đình người khác linh tinh, tôi sẽ suy nghĩ.” Anh mặt không đổi sắc trả lời, cho cô hy vọng, cũng không cho cô cam đoan.

Trử Tự Tự không thể kháng nghị ra tiếng, bởi vì cô cũng biết yêu cầu của mình thật là ép buộc, bình thường người khác cũng sẽ không lo lắng mà thu lưu một người lần đầu tiên gặp mặt lại lai lịch không rõ.

Nhưng trừ bỏ lại nơi này, cô thật sự không biết làm sao. Cô không có công việc, khi đi trên người cũng không mang bao nhiêu tiền, càng không có ai bên ngoài có kinh nghiệm tìm phòng ở, cô cái gì cũng không biết.

Cô thật sự thực vô dụng, nghĩ đến chính mình đã trưởng thành, kỳ thật căn bản chính là một đứa nhỏ không dựa vào người khác cái gì cũng không biết.

Khi ở nhà cô ỷ lại ba mẹ, khi rời nhà cũng một lòng thầm nghĩ ỷ lại người kia, không nghĩ tới như thế là làm khó người ta.

Hiện tại cô đã hiểu được chính mình ngây thơ bao nhiêu, hơn nữa vô dụng. Nhưng là hiểu được cũng không có nghĩa cô có thể ngay lập tức biến thành người khác, từ một người vô dùng biến thành một người khôn khéo có khả năng độc lập tự chủ mọi chuyện.

Cô vẫn là cần phải có người có thể tạm thời cho cô ỷ lại, cần thời gian quán triệt để quyết tâm thay đổi chính mình.

“Quyết tâm.” Hai chữ này, làm cho cô cố lấy dũng khí.

“Tôi có một bạn trai đã kết giao hơn hai năm.”Cô bỗng nhiên mở miệng nói với anh, “sau khitốt nghiệp, tôi một lòng thầm nghĩ gả cho hắn, cùng hắn sống cùng nhau. Hắn đưa cho tôi chìa khóa nhà hắn, đâu có nhất định sẽ cưới tôi, nhưng là ba mẹ tôi cũng không đồng ý tôi vừa tốt nghiệp đại học đã muốn kết hôn, nói ra thiệt nhiều lý do phản đối, tôi đều nghe không vào, giống như là người cố tình gây sự ngu ngốc giống nhau.”

Cô khinh xả khóe miệng, trên mặt lại lại lần nữa lộ ra vẻ mặt như trước kia, tự giễu lại đau thương.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Vẻ mặt bi thương của cô làm cho Kinh Diệc Trạch nhịn không được mở miệng hỏi.

“Đêm qua, tôi thừa dịp bọn họ ngủ say, cầm hành lý rời nhà trốn đi.” Cô thấp giọng tiếp tục nói, “Tôi coi thường sự quan tâm của ba mẹ, từ bỏ bọn họ, kết quả…… Kết quả là, tôi lại nhìn thấy cái tên đưa cho tôi chiếc chìa khoá kia, nói muốn cùng tôi kết hôn nhân thế nhưng lại cùng người phụ nữ khác lên giường.” Cô ngăn chặn không được tạm dừng một chút, trào phúng lại đau thương khinh xả môi dưới cánh hoa.

“ Mắt thấy sự việc đã bại lộ, hắn thậm chí còn vô sỉ cảm tạ cơ hội này nói với tôi, cho dù khi kết hôn hắn cũng không khả năng chỉ có một người đàn bà, hắn nhất định sẽ ở bên ngoài nuôi tình nhân, muốn tôi sớm một chút hiểu được.”

“Hắn như là đã hoàn toàn biến thành một người khác — không, có lẽ đây mới là bộ mặt thật của hắn, chính là tôi chưa từng nhìn rõ mà thôi, vậy mà tôi lại vẫn một lòng muốn gả cho hắn?! Tôi cảm thấy chính mình vừa ngu xuẩn lại thật đáng buồn, cư nhiên vì một tên khốn như vậy mà vứt bỏ cha mẹ, rời nhà trốn đi, tôi thật sự không mặt mũi trở về.” giọng nói khàn khàn, lệ quang trong suốt thấp giọng nói của cô.

“Cô tính cả đời cũng không trở về sao?” Kinh Diệc Trạch trầm mặc một chút, mở miệng hỏi cô. Cô phe phẩy đầu, ách tiếng nói: “Ít nhất không phải bây giờ. Tôi…… muốn thay đổi, muốn trở nên thành thục một chút, sau này có thể độc lập sẽ lại trở về.”

“ Cô sẽ không sợ cha mẹ lo lắng sao?”

“ Tôi…… sẽ viết thư cho họ, đúng giờ báo bình an cho bọn họ.”

“Ý tứ chính là cô đã quyết định, mặc kệ tôi có cho cô ở hay không, cô cũng không về nhà?” Kinh Diệc Trạch nhìn chằm chằm cô.

Không phải sẽ không, mà là cô căn bản là không mặt mũi trở về, cũng không ám trở về.

Không phải sợ bị mắng, mà là sợ có người an ủi hoặc đồng tình với cô, cô sẽ càng thêm xấu hổ, chưa gượng dậy nổi.

Trử Tự Tự không có trả lời anh, nhưng vẻ mặt kiên định đã thuyết minh cô sẽ không về nhà.

Kinh Diệc Trạch không tiếng động thở dài. Tuy rằng chết sống của cô cũng không phải trách nhiệm của anh, nhưng là một cô gái tuổi còn trẻ lại mang vết thương lòng như vậy , nếu không ai để ý tới cô, ai biết có thể đi đúng con đường hay không?

Như vậy thấy chết mà không cứu, anh thật đúng là là làm không được.

Xem ra, anh thật sự bị bắt buộc phải thêm bạn cùng phòng, ai ~

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Muốn Kết Hôn Tự Tự

BÌNH LUẬN FACEBOOK