Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Chương 30: Quá khứ của anh ( p. cuối )

Nấm Cẩn Y

09/12/2020

" Bác Thẩm , căn phòng mà cháu đang ở…..Quần áo và những đồ đạc linh tinh có sẵn bên trong đều là của người con gái kia để lại sao? "

Bác Thẩm quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười.

" Cháu đang ghen sao? Nếu như đúng là cháu nghĩ thế, bác có thể nói cháu không cần như vậy nữa, bởi vì cháu là người đầu tiên ở trong căn phòng đó. Bác nghĩ cháu và cậu chủ hiện giờ đã là một, cậu ấy hẳn là đã mang sự tình trước kia nói hết cho cháu nghe rồi chứ! . Đồ đạc trong phòng đều là do cậu chủ mua về cho cô ta, lúc đó cậu chủ tươi cười rất hạnh phúc, còn nói là sau khi kết hôn, cũng muốn cho cô ấy giữ lại một căn phòng vĩnh viễn chỉ thuộc về cô ấy. Bác còn tưởng rằng , cô ấy hẳn là sẽ vào ở, nhưng mà không có….Kết quả sau đó lại không như vậy. Nếu hiện giờ cậu chủ đã mang cháu về nhà, điều đó chứng minh địa vị đặc biệt của cháu trong lòng cậu chủ." Bác Thẩm khẳng định.

" Bác Thẩm , chuyện kia….Tủ Đằng , anh ấy bây giờ vẫn thích người con gái kia sao? " Hiểu Di chua xót hỏi.

" Cô ta đã làm tổn thương cậu chủ như vậy, cậu chủ hận cô ta còn không kịp, vẫn còn yêu thế nào được chứ! Hôm nay có lẽ bác đã nói quá nhiều, chẳng qua là mấy ngày nay bác thấy trên mặt cậu chủ có lại dáng vẻ tươi cười hạnh phúc, tuy rằng chỉ là nhất thời, nhưng bác biết đó là cháu mang đến cho cậu ấy, cám ơn cháu, Tiểu Di . Bác còn có chuyện phải làm, bác đi trước đây. " Bác Thẩm không đợi Hiểu Di phản ứng, đã đi trở về phòng.

Hiểu Di nhìn theo bác Thẩm , sao trong mắt cô lại chỉ thấy nước mắt lưng tròng? Xem ra tình cảm của bác Thẩm và Hàn Tử Đằng thực sự rất tốt.

Trong lòng Hiểu Di dấy lên một chút rung động, cô vốn cho rằng anh chính là một người như vậy, nhưng thật không ngờ, thì ra Hàn Tử Đằng cũng có quá khứ bi thảm như vậy. Hiện tại, cô không rõ cảm giác trong lòng mình là loại cảm giác gì. Là thích anh , hay thương hại quá khứ của anh. Bây giờ nhìn quần áo bên trong tủ, lại bất tri , bất giác bắt đầu trở nên chướng mắt. Thì ra đều là của người khác, ngay cả căn phòng này cũng vậy, một căn phòng như vậy thật khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

" Nếu như trên đời có một kẻ ngốc... " Di động của Hiểu Di vang lên.

" Alo."

" Em thức dậy rồi sao? Là anh đây " Hàn Tử Đằng ôn nhu nói.

" Uhm, đã dậy rồi " Sau đó là trầm mặc, cả hai người đều không nói gì.

" Chuyện đó, sáng sớm nay anh thấy em đã quá mệt mỏi, nên không có đánh thức em, cho em một ngày nghỉ, ngày mai mới bắt đầu đi làm lại."

" Uhm. Em biết rồi, bác Thẩm cũng nói với em rồi. Vậy anh làm việc đi, gặp sau. "

Hiểu Di cứ rối ren, hỗn loạn như vậy mà cúp điện thoại, hiện tại trong lòng cô rất rối loạn, không biết nên đối mặt với Hàn Tử Đằng thế nào. Nhìn tủ quần áo, sau đó cô thay trang phục thường ngày của mình, rồi ra khỏi nhà.

" Alo, Ninh Ninh àh!, hôm nay chúng ra ra ngoài đi dạo phố, có được hay không? Sau đó thì đi ăn cơm, mình khao , có được hay không? " Hiểu Di nũng nịu nói.

" Hiểu Di , cậu cuối cùng cũng gọi điện thoại cho mình rồi, từ sau chuyện bị bắt cóc lần trước, thì không còn gặp nhau nữa. Cuối cùng bây giờ cậu cũng nhớ đến mình! " Ninh Ninh bất mãn nói.

" Hôm nay mình khao cậu, cậu đi với mình đi, có được hay không? " Yên Lam nói.

" Được rồi được rồi, không đấu lại với cậu rồi, nếu là như vậy, cậu nên chuẩn bị chi đậm đi! Mình phải ăn cho cậu mạt luôn! Nếu là cậu muốn khao , mình sẽ ăn ngon một chút. Hà hà…" Ninh Ninh cười nói.

" Được, vậy Ninh Ninh, mau ra đây, mình còn muốn tìm cậu nhờ chút việc. "

" Làm sao vậy, Hàn đại tổng tài kia lại xảy ra chuyện sao? "

" Nói qua điện thoại không tiện, Ninh Ninh hay để lúc gặp nhau rồi hãy nói đi! " Hiểu Di nói.

" Được rồi, vậy cậu chờ mình, mình lập tức đến chỗ cậu. "

---

" Ninh Ninh , cậu đã đến rồi, mình ở đây. " Hiểu Di ngồi tại chỗ gọi lớn.

" Hiểu Di, cậu tới thật sớm nha! " Ninh Ninh bước đến.

" Ninh Ninh cậu muốn ăn gì ? Ăn cơm trước đi, mình đói bụng rồi." Hiểu Di thảm thương như vậy quay sang nói với Ninh Ninh.

" Hiểu Di , cậu có phải có tâm sự gì hay không?! " Thấy Hiểu Di trầm mặc dùng thức ăn, không hoạt bát như mọi ngày, Ninh Ninh cảm thấy kỳ quái hỏi.

" Mình…Trong lòng mình cảm thấy khó chịu, sáng nay nghe bác Thẩm nhắc tới quá khứ của Tử Đằng , thì ra trước đây anh ấy đã từng yêu thích một người con gái, thích đến độ muốn kết hôn với cô ta. Mình sợ…Mình không bằng người con gái ở trong lòng anh ấy. Anh ấy cũng chưa từng đề cập đến quá khứ của anh ấy với mình." Hiểu Di đơn giản mang tất cả mọi việc nói hết với Ninh Ninh liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn.

" Thì ra, Hàn Tử Đằng cũng có quá khứ à! Con người đào hoa như vậy mà cũng si tình, thực sự là khiến người ta cảm động. Chỉ có điều là! Người con gái kia cũng thực sự là hơi quá đáng, ham mê hư vinh, quả thực đã làm mất mặt chị em phụ nữ chúng ta! Hiểu Di , cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, mình nghĩ Hàn Tử Đằng đối xử với cậu rất tốt, anh ấy hẳn là thích cậu. Hơn nữa, là người con gái kia đã phản bội anh ấy , rời bỏ anh ấy , đi cùng với một người đàn ông khác, Hàn Tử Đằng sao có thể vẫn còn yêu người con gái kia, anh ta nhất định là bị tổn thương sâu sắc trong lòng, từ đó mới có thể ... Mà sự xuất hiện của cậu, mới đem lại cho anh ta chút ấm áp. Giống như là bác Thẩm đã nói, anh ta lại có lại khuôn mặt tươi cười. Đây đều là công lao của cậu mà! " Ninh Ninh dỗ dành nói.

" Cậu cũng không cần quá để tâm đến những chuyện vụn vặt, thời đại này, có ai mà không có quá khứ chứ! Cậu không thể bởi vì quá khứ mà suy tính thiệt hơn, dù sao, con người vẫn luôn phải nhìn về phía trước! Cố gắng lên!! Hiểu Di, mình tin tưởng cậu, cậu nhất định sẽ khiến Hàn Tử Đằng quên đi quá khứ đau đớn đó , sẽ khiến anh ta yêu thêm một lần nữa. Cậu cũng phải tin tưởng, anh ta yêu cậu. Về phần vì sao anh ta không nói qua với cậu, dù sao đó cũng là một vết sẹo mà! Không ai mong muốn khiến cho vết sẹo lại nhức nhối thêm lần nữa, cũng có thể, sau khi anh ta đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, sẽ nói với cậu."

Nghe Ninh Ninh nói xong, trong lòng Hiểu Di nhẹ nhõm hơn, đúng vậy! Dù sao con người cũng luôn vì quá khứ, cô không thể khư khư giữ lấy quá khứ của Hàn Tử Đằng không buông, phải nhìn về phía trước.

" Ninh Ninh, cậu nói rất đúng, mình đã biết nên làm thế nào rồi, cám ơn cậu. " Hiểu Di mỉm cười với Ninh Ninh nói.

" Nhanh ăn cơm đi, mình đói chết rồi!! "

" Bây giờ thì yên tâm rồi, gọi mình ra đây cũng là vì chuyện này. Có phải nếu như không phát sinh chuyện này, cậu vẫn không nhớ tới mình đúng không! Trong lòng chỉ nhớ đến Hàn Tử Đằng, ôi! Hiểu Di , mình thật đáng thương mà!…” Ninh Ninh giả vờ khóc lóc nói.

" Chúng ta đã là bạn bè mấy năm rồi, so ra vẫn không bằng một Hàn Tử Đằng , cậu thực sự là kẻ trọng sắc khinh bạn! "

" Ai dà, Không phải đâu, Ninh Ninh cậu đừng cười nhạo mình, tha thứ cho mình đi. Sau này mình nhất định thường xuyên tìm cậu ra ngoài! Nhanh ăn đi! Sau khi ăn cơm xong, chúng ta đi dạo phố nha! "

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Muốn Độc Chiếm Em Mãi Mãi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook