Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Chương 48

Cổ Ngọc Văn Hương

19/08/2020

Trở lại chốn cũ, luôn không nhịn được có chút nhộn nhạo. Năm đó hai người quen biết chung đụng, tất cả đều xảy ra ở chỗ này.

Phương Mộc lên cầu thang, đi vào căn phòng quen thuộc lại hoài niệm: “Không thay đổi chút nào sao?”

“Từ năm ba đại học em đã không ở đây, ba mẹ em vẫn giữ nguyên như thế.”

Phương Mộc vuốt ve bàn học, lẩm bẩm cười: “Năm đó không nhận lầm họctrò, thực sự trưởng thành thành một thanh niên tốt, vừa có tài vừa có sắc.”

Xoay người lại, nhìn thấy Lý Bích lấy một hộp da nhỏ màu đen từ trong túi ra.

Hô hấp của Phương Mộc ngưng lại.

Lý Bích mở hộp, lộ ra một chiếc nhẫn trơn mộc mạc: “Thầy Phương.”

Phương Mộc yên lặng.

“Vừa nãy vốn muốn cầu hôn trong nhà hàng tây, nhưng luôn cảm thấy không đúng. Bây giờ đến nơi này em mới nhận thấy hoàn hảo.” Lý Bích nhìn xung quanh: “Đây là nơi chúng ta gặp nhau.”

Phương Mộc không lên tiếng, Lý Bích vừa nghĩ vừa nói: “Khi đó em còn nhỏ,không biết tình yêu là chuyện đáng sợ, ban đầu chỉ là tim đập nhanh, thích ởchung với anh, sau đó là chờ đợi anh đến.”

“Thật không?”

“Sau này khi ở chung, dù vô tình hay cố ý em vẫn muốn nhìn anh, noi gươngtheo anh, muốn biết tất cả về anh.”

Lý Bích nhìn anh chăm chú: “Phương Mộc, em không biết trong lòng có mộtcái lỗ nhỏ, nước từ bên ngoài tí tách rơi vào. Em chỉ cảm thấy ngọt ngào, lại không phát hiện sau này đã đầy tim. Thầy Phương, chờ đến khi em hiểu ramình thích ngủ với anh, đã không thể quay đầu.”

Hắn cầm lấy tay Phương Mộc: “Có thể đồng ý không?”

Phương Mộc mặt lạnh tanh gật đầu.

Lý Bích cẩn thận lấy nhẫn ra, trong khoảnh khắc khi nhẫn được đeo vào tay,Phương Mộc rơi nước mắt.

Khốn nạn… Vốn cho rằng sớm biết sẽ không có tâm tình gì, không ngờ vẫn rơilệ, đáng ghét…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook