Mùa Đông Dài

Chương 51

Scotland Chiết Nhĩ Miêu

06/10/2014

Edit by ♥Mạn Nhi •

Đả tự: webtruyen.com

Cả buổi tối, Hà Tiêu đều đứng ngồi không yên, mặc dù chưa tệ đến nỗi nghĩ trên đầu đang treo một cây đao, nhưng vẫn có chút khẩn trương.

Trước khi đi ngủ, Hà Tiêu ở phòng tắm lề mề gần nửa giờ mới mặc bộ quần áo ngủ ngủ ra ngoài, vừa soi gương, vừa lau mái tóc dài sắp đến eo, vừa nhìn Trình Miễn đang ngồi ở trên giường phía sau. Anh tắm trước cô, không hề lề mề, chưa đến nửa giờ đã giải quyết xong, sau đó vẫn ngồi ở đằng kia, cúi đầu, đặt Laptop của cô lên trên đầu gối, không biết đang nhìn gì ở đấy, nhìn vô cùng chăm chú.

Hà Tiêu đặt khăn lông xuống, hơi tò mò đi đến gần, sau đó thì cực kì hối hận, bởi vì cô đã nhìn thấy hình anh trong máy vi tính rồi, khuôn mặt lập tức nóng lên .

Cô có chút thẹn quá hóa giận nên khép máy vi tính lại: "Mua cũng mua rồi, anh còn xem cái này làm gì?"

Đúng vậy, liên trưởng Trình đang tìm tòi cách sử dụng chính xác và những điều cần chú ý khi sử dụng áo mưa trên website. Mặc dù, đối với bản thân anh vẫn rất tự tin, nhưng phải học tập đầy đủ, tránh cho xảy ra điều gì đắc tội vị tiểu cô nãi nãi này, nếu không chỉ sợ cũng không có lần sau đâu.

So sánh ra, da mặt của Trình Miễn còn dầy hơn nhiều. Anh hết sức bình tĩnh đặt máy tính sang một bên, ôm lấy eo nhỏ của Hà Tiêu để cho cô ngồi lên trên đùi của mình. Lúc đầu, Hà Tiêu còn giùng giằng, nhưng không chống lại được sức lực của người này.

"Cái này gọi là phòng trước để tránh tai hoạ." Anh nói, "Hơn nữa, anh phát hiện cái này có không ít chủng loại, về sau nếu chúng ta có cơ hội thì cũng thử một chút nhé, dù sao —— còn nhiều thời gian mà."

Hà Tiêu bị lời nói của Trình Miễn chọc cười, đưa tay bóp mặt của anh. Anh không những không tránh, ngược lại còn tiến đến gần hôn lên gò má của cô, dần dần hôn đến hõm vai, mùi thơm nhàn nhạt tràn đầy trong mũi. Anh không nhịn được ôm cô càng chặt hơn, hô hấp cũng có chút không ổn định nữa.

"Tắm xong rồi hả ?"

Hà Tiêu thấp giọng ừ một tiếng. Khoảng cách thân mật như thế khiến cô có thể thực sự cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh, hơi ngưa ngứa, làm cho cả người cô đều run rẩy. Trình Miễn cười cười, xoay người cô lại đối diện mình. Thấy cô muốn tránh, thì nghiêng đầu theo phương hướng của cô rồi chiếm lấy bờ môi của cô, thừa dịp mà lẻn vào. Anh trêu chọc đầu lưỡi mềm mại của cô, nửa mút nửa hút. Hà Tiêu không tránh được, mơ mơ màng màng đặt cánh tay lên trên đầu vai của anh.

Cảm thấy dần dần Hà Tiêu không thở nổi, Trình Miễn thoáng buông lỏng cô ra, vừa chạm khẽ trên môi cô, vừa ậm ờ nói: "Không tránh nữa à ?"

Hà Tiêu dùng sức lực yếu ớt hơi đẩy anh ra, còn chưa kịp nữa mở miệng kháng nghị, thì lại bị Trình Miễn hôn lên, dừng lại mấy giây, rồi hôn xuống phía. Vạt áo ngủ bị vén lên, một bàn tay chậm rãi nâng hông của cô lên. Bởi vì huấn luyện quanh năm, nên lòng bàn tay này có vết chai, khi chạm vào làn da mịn màng da thì giống như bị điện giật vậy. Hà Tiêu không chống đỡ được, hô nhỏ một tiếng rồi nâng cần cổ lên, ngón tay trượt vào giữa mái tóc ẩm ướt của Trình Miễn.

Trình Miễn vỗ vỗ lưng của cô để trấn an, bàn tay khác thì ngầm đưa ra cởi áo trong của cô ra. Lần đầu tiên làm chuyện này, động tác cũng không thuần thục, nên Trình Miễn phải tiêu tốn chút thời gian mới xong, cũng vì vậy có vẻ hơi nóng nảy, đợi đến khi hai luồng trước ngực không hề bị che dấu ngạo nghễ ưỡn lên, xuất hiện trước mặt thì anh nghe thấy trong đầu vang lên oanh một tiếng, phòng tuyến đã bị sập rồi. Anh vùi đầu lần lượt ngậm chặt hai điểm nhỏ, không để ý đến sự giãy giụa của Hà Tiêu, giữ chặt lấy hông của cô. Bàn tay còn lại dò xuống phía dưới, hơi trúc trắc trêu chọc, nghe thấy tiếng hút khí thật nhỏ của Hà Tiêu, anh có thể cảm thấy cô đã dần dần tiến vào trạng thái.

"Trình Miễn. . . . . ." trong vành mắt Hà Tiêu ngân ngấn nước mắt, dùng giọng nói cầu xin tha thứ muốn anh bỏ qua cho mình.

Trình Miễn không hề cử động, lật người đè cô ở trên giường, vội vàng mà sốt sắng hôn lên tất cả của cô. Hà Tiêu nắm lấy chăn bông ở dưới người, khi thì nắm lấy, khi thì thả ra, hai chân thon dài bị Trình Miễn gác ở hai bên người, ở giữa thì đối diện với anh, bị anh trêu chọc, một chút ý thức còn lại khiến Hà Tiêu nghĩ không thì ngất đi luôn. Không biết lặp đi lặp lại như vậy bao nhiêu lâu, Hà Tiêu cảm thấy đột nhiên mọi suy nghĩ đều bị hút hết, giống như là lơ lửng giữa không trung, cô không nhịn được nên hơi run rẩy, hơi muốn khóc, nhưng khoái cảm kéo tới, làm một chút lý trí và hơi sức của cô đều biến mất.

Phòng ngủ tối om, chỉ còn lại tiếng thở dốc và nhịp tim đập của hai người. Trên trán của Trình Miễn đã sớm có một lớp mồ hôi, sau đó anh ôm chặt lấy Hà Tiêu đang lộ vẻ vô cùng tủi thân và yếu ớt, hôn trấn an, bàn tay kia thì kéo tủ đầu giường ra lấy áo mưa phòng hộ. Hà Tiêu dần dần hoàn hồn, có chút cảm giác trống rỗng khiến cô chủ động đáp lại nụ hôn của Trình Miễn, thậm chí còn dùng hai chân cọ vào người anh, chậm rãi đi xuống phía dưới. Chỉ còn một động tác cuối cùng, nhưng động tác của Trình Miễn lại dần dần chậm lại, đến cuối cùng —— thì dừng lại hoàn toàn!

Hà Tiêu cảm thấy có cái gì không đúng, cô buông tay ra, thở hổn hển nhìn Trình Miễn, mang theo âm thanh rung động hỏi "Sao vậy?"

Trả lời cô là âm anh “tách” một tiếng vang lên, đèn đầu giường được bật lên, Hà Tiêu không chịu nổi kích thích của ánh đèn, lấy mu bàn tay che lên mắt. Sau khi cô thích ứng thì chậm rãi mở mắt ra, đập vào tầm mắt là một khuôn mặt hơi ảo não. Giờ phút này, cô không còn để ý tới hành động mới vừa rồi của bản thân mà cảm thấy thẹn thùng nữa, chỉ lo lắng nhìn Trình Miễn, hỏi lại một lần nữa: "Sao vậy anh?"

Trình Miễn bày ra dáng vẻ không muốn nói, nhưng không chống lại được sự truy hỏi của Hà Tiêu, đành phải mơ hồ đáp trả: "Làm phản rồi."

Làm phản? Cái gì làm phản? Hà Tiêu không hiểu nổi, cho đến khi thấy hộp áo mưa phòng hộ ở trên tủ đầu giường kia, thì mới hiểu được. Cô không nhịn được, cười ra tiếng, suýt nữa thì đau đến sốc hông. Ai có thể nghĩ rằng, liên trưởng Trình vô cùng kiêu ngạo, thế mà suýt nữa thua bởi một cái mũ? Một lát sau, Hà Tiêu không cười nổi nữa, bởi vì rõ ràng Trình mỗ đã có chút thẹn quá hóa giận, cả người đè xuống, làm cho cô không rảnh mà cười nữa.

Mặc dù có một khúc nhạc đệm nho nhỏ như vậy, nhưng lần đầu tiên so với tưởng tượng của Hà Tiêu còn đau hơn nhiều. Vậy mà người nào đó cũng không biết điều, còn giày vò cô hai lần, chọc cho cô suýt chút nữa thì bãi công không làm nữa. Sau khi kết thúc, Hà Tiêu đã mệt rã rời, ngã vào ngực của Trình Miễn ngủ đến bất tỉnh nhân sự, mà sau khi được như ý, Trình mỗ lại không ngủ được, thậm chí hơi kích động.

Một bên anh vừa vô ý thức dụ dỗ, vỗ về Hà Tiêu, đồng thời vừa cảm thán một câu ở trong đáy lòng: Mẹ nó, rốt cuộc anh phá trinh rồi.

Ngày hôm sau, Hà Tiêu dậy hơi trễ.

Trong nháy mắt mở mắt ra, cô nghe thấy tiếng huýt sáo truyền đến từ phòng bếp, ngũ âm không hoàn chỉnh, cho thấy rõ ràng là âm thanh ngâm nga của Trình Miễn. Ban đầu, cô còn hơi hoảng hốt, cho đến khi khẽ di chuyển chân, bị cảm giác đau nhức toàn thân lay tỉnh, do đó Hà Tiêu cũng tỉnh táo hẳn.

Cô cắn răng, kêu to: "Trình Miễn!"

Liên trưởng Trình bưng đồ ăn từ phòng bếp ra ngoài, vui vẻ lên tiếng trả lời, thò đầu vào thăm dò, "Tiếu Tiếu, dậy rồi à? Dậy rửa mặt rồi ra ăn điểm tâm đi, anh vừa mới làm xong ——"

Khi anh nhìn thấy sắc mặt của Hà Tiêu thì im bặt. Mặc dù dáng vẻ cô có vẻ đang tức giận, nhưng đỏ ửng trên mặt cũng không lừa được người, có chút tức giận, lại có chút thẹn thùng, nhìn cực kì mê người.

Trình Miễn đặt đĩa lên trên bàn ăn, đi vào phòng tắm, rồi nhanh chóng quay lại phòng ngủ. Hà Tiêu vừa mới khoác áo ngủ lên người một cách khó khăn, nhìn thấy khuôn mặt đang cười đến mức đáng đánh đòn của Trình Miễn, thì lại càng tức hơn. Cô duỗi bàn tay đẩy anh ra, run rẩy xỏ dép vào, muốn đứng lên, nhưng lại không có tí sức lực nào, bắp đùi không nhịn được run lên.

Trình Miễn thấy thế cũng không muốn cô tự làm khổ mình, trực tiếp bế bổng cô lên: "Muốn cậy mạnh à, em có sức không?"

Hà Tiêu muốn cắn anh một ngụm, cũng không nhìn xem phải trách ai đây?

Lúc này, Trình Miễn đã quên tối hôm qua bản thân nhếch nhác như thế nào rồi, cười híp mắt hôn cô, chiếm đủ tiện nghi, mới đưa thả cô vào trong bồn tắm đã chứa đầy nước nóng. Anh khom lưng vuốt ve mái tóc dài của Hà Tiêu: "Tắm qua một chút đi, đừng ngâm nước lâu quá, tắm xong thì gọi anh?"

Hà Tiêu quay mặt đi, không thèm để ý đến anh, nhưng Trình Miễn biết thái độ này của cô đồng nghĩa với đồng ý. Nhướng nhướng mày, anh xoay người đi vào phòng ngủ, lấy quần áo cho Hà Tiêu tắm rửa.

Lăn qua lăn lại một lúc nữa, ăn xong điểm tâm thì đã gần mười giờ. Buổi chiều, trong liên còn tổ chức một buổi họp, Trình Miễn không thể không quay về.

Trước khi đi, anh và Hà Tiêu đổi giường đệm, để cho cô có thể thoải mái dễ chịu ngủ bù. Sau khi giặt xong một chậu quần áo to, anh hâm lại cơm một lần nữa, chỉ chờ sau khi Hà Tiêu rời giường có thể ăn. Sau khi làm xong tất cả, Trình Miễn rất có cảm giác thành công, cái này không giống với cảm giác thắng lợi khi anh tham gia quân diễn, mà tương đương với chiến thắng trên chiến trường, có ý nghĩa hơn trước rất nhiều.

"Trình Miễn?"

Mặc quần áo tử tế, lúc chuẩn bị đi, Trình Miễn nghe thấy Hà Tiêu cúi đầu gọi anh. Anh cúi xuống, đi đến bên giường, nhìn cô: "Sao vậy?"

[Các bạn đang đọc truyện tại DĐ LQĐ]

"Đi đường cẩn thận nhé." Cô nhỏ giọng dặn dò, âm thanh có chút mềm dẻo.

"Anh biết rồi." Trình Miễn nở nụ cười, hôn lên trán của cô, "Ở nhà chú ý nghỉ ngơi, không lâu nữa anh sẽ xin nghỉ phép về thăm người thân, rồi về với em."

Hà Tiêu cọ cọ ống tay áo của anh, nhớ tới cái gì đó, rồi cô nói: "Đúng rồi, có thời gian thì gọi Từ Nghi đến nhà ăn bữa cơm nhé."

Từ "nhà” này, khiến liên trưởng Trình rất thoải mái. Anh nói: "Để sau một khoảng thời gian ngắn nữa đi, hai ngày nay, chỉ đạo viên đi nhận binh rồi, bận rộn lắm."

"Nhận binh?"

"Ừ, đi Tứ Xuyên."

Tứ Xuyên? Hà Tiêu chợt ngẩn ra, rồi vô cùng vui vẻ: "Nói như vậy, có thể anh ấy đã gặp Điềm Điềm rồi nhỉ ?"

Trình Miễn đưa mắt nhìn cô: "Cũng không phải là đến chỗ của cô ấy, về phần có thể gặp nhau hay không, phải xem bản lĩnh của Từ Nghi."

Trong lòng Hà Tiêu còn nói sao có thể không gặp, nhưng nghĩ lại, vẫn cảm thấy thật sự có khả năng này. Chử Điềm người này, mặc dù nhìn qua thì giống một cô gái không có nguyên tắc, không tim không phổi, nhưng nếu thật sự đưa ra quyết định, chỉ sợ cũng không dễ dàng hồi tâm chuyển ý. Chỉ mong hai người không ồn ào đến mức bế tắc.

Liên trưởng Trình hơi tổn thương: "Tại sao không thấy em lo lắng chuyện của chúng ta nhỉ, nếu không thì anh đã cầm giấy chứng nhận* từ lâu rồi."

*giấy chứng nhận kết hôn :D

Hà Tiêu trừng mắt nhìn anh, vô tâm bĩu môi, nhìn cực kỳ vui vẻ.

Trình Miễn càng lúc càng cảm thấy không thể tiếp tục như vậy.

Kết hôn! Bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cũng không thể ngăn lại! Phải kết hôn thôi!

Hết Chương 51

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Mùa Đông Dài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook