Một Tiểu Yêu Nữ, Bốn Tên Sói Lớn

Chương 128: Khổ tận cam lai

Dã Sắc

13/08/2020

Đợi hơn hai mươi năm, yên lặng trả giá hơn hai mươi năm, Đông Phương Tuyết Dạ rốt cuộc khổ tận cam lai, chờ tới lúc có thể cùng người phụ nữ hắn yêu nhất danh chính ngôn thuận ở bên nhau.

Ngày hôm nay, hắn thành thục lại ưu nhã, thoáng lộ ra tia thẹn thùng, nhìn đồng hồ, đi đến cửa sổ sát đất, lòng đầy chờ mong Hạ Tiểu Thỏ đến.

10 giờ, Hạ Tiểu Thỏ nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn hắn đứng bên cửa sổ, trong lòng ấm áp nhu nhu, cắn cắn môi, cởi giày ra nhẹ nhàng đi đến sau lưng hắn, giơ tay lên che mắt hắn lại.

Đông Phương Tuyết Dạ bị dọa nhảy dựng, bất quá trấn định thật mau, khẳng định là bà, hắn cười thật hạnh phúc, “Thỏ nhi…” Hắn nhẹ nhàng gọi, một tay bắt lại đôi tay đang che mắt mình, xoay người, ôm lấy vòng eo nho nhỏ, cúi đầu thâm tình đối diện với mắt bà, “Anh chờ ngày này đã lâu.”

“Tuyết Dạ, em biết.” Bà cười cười, cái mũi ẩn ẩn lên men nói, “Mấy năm nay thật khổ cho anh.”

Hắn lắc đầu, “Không có, anh cảm thấy thực đáng giá. Có thể cùng em ở bên nhau, cái gì anh cũng nguyện ý làm.”

“Tuyết Dạ……” Nghe được hắn những lời này, Hạ Tiểu Thỏ nhịn không được cảm động đến muốn khóc, ánh mắt như ẩn ẩn lệ quang, ôm lấy cổ hắn, nhón chân lên chủ động hôn lên môi hắn……

Đây là cô lần đầu tiên chủ động hôn hắn. Trước kia, mỗi khi hai người phát sinh hành vi thân mật đều là hắn chủ động.

Đây là một thu hoạch đại đột phá, được bà chủ động hôn, Đông Phương Tuyết Dạ kϊƈɦ động đến cực điểm, trái tim nhảy thật nhanh, “Thỏ nhi… Thỏ nhi… Anh yêu em…”

Hắn thật sự rất yêu bà, biết rõ bà hơn hắn chín tuổi, biết rõ bà đã có Âu Dương Nặc, Mạc Mê, Giang Hãn ba người chồng siêu cấp ưu tú, cũng hắn bà đã con với họ, lúc trước cũng cố ăn vạ, làm trâu làm ngựa hai mươi mấy năm cho họ, hắn cũng nguyện ý.

Trả giá nhiều như vậy, rốt cuộc đã có hồi báo, tư vị khổ tận cam lai này chỉ có hắn rõ ràng nhất, trộm rớt một giọt nước mắt, hắn đảo khách thành chủ đáp lại nụ hôn, nhắm mắt lại, khi thì gặm cắn cánh môi, khi thì mυ"t̼ vào cái lưỡi đinh hương, hôn tới khi cả hai sắp hít thở không thông thì hắn đột nhiên chặn ngang bế bà lên, hướng tới cái giường lớn màu đỏ cách đó không xa…



Mạc Thiếu Đình cùng Thu Tiểu Quân cơ hồ là như hình với bóng, Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ, Jack ba người nhìn thấy, nói một chút cũng không ghen ghét khẳng định là giả.

Mạc Hoa Khôi tâm địa gian giảo nhiều nhất, nhìn Mạc Thiếu Đình đang ôm cánh tay Thu Tiểu Quân làm nũng, thật chịu không nổi cả giận nói với Jack và Âu Dương Kiện Vũ, “Jack, ca, tôi thật sự chịu không nổi Mạc Thiếu Đình, cư nhiên bá chiếm Thu Tiểu Quân của chúng ta cả ngày.”

“Ai, ai bảo nơi này cậu ta có vấn đề đâu.” Jack mếu máo nhún nhún vai, chỉ vào đầu nói, “Nếu nơi này của cậu có vấn đề, Tiểu Quân cũng sẽ dốc lòng hết sức chiếu cố cậu như vậy.”

“Tôi không nghĩ hắn giống như não tàn.” Hắn thầm than một hơi không chút do dự nói. Trầm mặc một hồi, hắn hỏi đầy thâm ý: “Ca, Jack, đêm nay các người có muốn ngủ cùng Thu Tiểu Quân không?”

“Đương nhiên muốn.” Jack lập tức cười nói.

“Ca, còn anh? Anh nói đi.”

“Cậu cảm thấy tôi không muốn sao?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn hướng Thu Tiểu Quân, nhíu lại mi hỏi lại.

“A, ca, em hiểu ý anh.” Hắn ngoắc ngoắc khóe môi, uống một ngụm rượu vang đỏ, cười đến tà mị đến cực điểm, “Đêm nay, tôi cũng muốn ngủ cùng Tiểu Quân, nếu chúng ta đều muốn, như vậy, chúng ta nhất định phải có biện pháp đem Mạc Thiếu Đình đi chỗ khác.”

“Tiểu Quân bảo hộ hắn, tựa như bảo vệ quốc gia, chúng ta làm thế nào đột phá phòng tuyến?” Jack không ôm nhiều hy vọng hỏi.

“Ha hả, tôi nghĩ tới một cái biện pháp.” Hắn ngoắc ngoắc tay kêu hai người tới gần, nhỏ giọng ra kế sách, “Chúng ta phái một người dẫn Tiểu Quân rời đi, sau đó… lại sau đó…”

“A, đây là biện pháp rất tốt.” Nghe xong kế sách của Mạc Hoa Khôi, Jack dựng một cái ngón tay cái lên, cười khen nói.

Âu Dương Kiện Vũ chỉ cười không nói, chính là, dựa theo kế hoạch của Mạc Hoa Khôi, dẫn đầu hành động, buông ly rượu trong tay ra, đi về phía Thu Tiểu Quân cùng Mạc Thiếu Đình.

Hắn đi rồi, hai người còn lại liếc nhau, trút hết ly rượu vào miệng, sau đó thật ăn ý đuổi kịp theo.



“Thiếu Đình, hôm nay anh chơi có vui sao?” Thu Tiểu Quân nhìn xem cảnh đêm mỹ lệ chung quanh, vỗ vỗ khuôn mặt Mạc Thiếu Đình ôn nhu hỏi.

“Rất vui……” Mạc Thiếu Đình ôm chặt cánh tay của cô liên tục gật đầu, “Mẹ, còn người? Ha hả, mẹ hôm nay có vui không?”

“Ừ, em cũng cao hứng.” Cô cười nói, “Anh vui thì em cũng vui.”

Hắn lộ ra nụ cười sáng lạn hạnh phúc, “Mẹ, mẹ thật tốt.” Nói xong, cúi đầu rúc vào người cô, bỗng nhiên nhìn thấy bọn Âu Dương Kiện Vũ đi tới phía mình, hắn vội vàng nói: “Mẹ, con mệt rồi, chúng ta về phòng ngủ đi.”

“Được.” Cô cười đáp ứng, không nghĩ vừa mới xoay người liền nghe thấy được giọng Âu Dương Kiện Vũ gọi mình.

“Tiểu Quân.” Âu Dương Kiện Vũ nhanh bước đến.

“Kiện Vũ.” Cô kéo Mạc Thiếu Đình ra khỏi thân mình, nhìn Âu Dương Kiện Vũ đi tới, trêи mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ.

“Tiểu Quân, anh có chút lời muốn nói với riêng em.” Âu Dương Kiện Vũ đi tới trước mặt cô, nhìn nhìn Mạc Thiếu Đình.

“Được.” Cô nghĩ nghĩ, gật gật đầu, “Thiếu Đình, anh về trước phòng đi.”

Mạc Thiếu Đình không vui, ôm chặt cánh tay của cô không bỏ, bĩu môi nói: “Mẹ, con muốn cùng mẹ về phòng.”

“Thiếu Đình, nghe lời đi.” Hắn dính người như vậy, cô hoặc nhiều hoặc ít cũng cảm thấy có một chút nóng đầu.

Còn tốt, lúc này, Jack cùng Mạc Hoa Khôi đã đi tới.

Mạc Hoa Khôi ý cười doanh doanh, “Tiểu Quân, em có chuyện gì cứ việc đi đi, anh và Jack sẽ chiếu cố cho Thiếu Đình.” Nói xong nhanh chóng tiến lên một bước, liếc liếc Jack, một tay với một chai rượu mạnh, một tay ôm chặt lấy tay trái Mạc Thiếu Đình.

Jack nhận được tin trong mắt Mạc Hoa Khôi, cũng lập tức tiến lên một bước, âm thầm dùng sức ôm lấy cánh tay phải Mạc Thiếu Đình.

Nếu một mình Mạc Hoa Khôi lôi kéo, Mạc Thiếu Đình khẳng định có thể trốn thoát, bây giờ lại thêm Jack, Mạc Thiếu Đình vô pháp giãy giụa tránh thoát, cả người bị hai người kềm chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn Âu Dương Kiện Vũ mang Thu Tiểu Quân rời khỏi tầm mắt mình.

“Thiếu Đình tiểu đệ đệ, ta và Jack sẽ bồi cậu chơi thật vui.” Mạc Hoa Khôi nhìn xem Thu Tiểu Quân cùng Âu Dương Kiện Vũ rời đi xa, thâm ý cười nói với Mạc Thiếu Đình.

Không biết sao, nghe được lời tốt đẹp của Mạc Hoa Khôi, Mạc Thiếu Đình có loại cảm giác không rét mà run, vội vàng giãy giụa lên, vừa giãy vừa kiệt lực khóc ra, “Ách ô ~ các người buông tôi ra, tôi muốn đi tìm mẹ, ách ô ô…”

Jack hơi hơi kéo mặt dài, nghiêm khắc nói: “Con ngoan, con đã hơn hai mươi tuổi, sớm nên cai sữa, không cần cả ngày đi theo phía sau mẹ Tiểu Quân.”

“Ách ô ô, buông tôi ra, buông tôi ra, tôi muốn đi đến chỗ mẹ, ách ô ô, tôi không muốn ở bên các người, ách ô ô…”

Mạc Hoa Khôi có chút không kiên nhẫn, “Jack, cậu ta cũng thật xảo, nhanh lên giữ cằm cậu ta lại, chúng ta phải chuốc say hắn trước khi Tiểu Quân trở lại.”

Jack giơ tay ra, nhẹ nhàng siết chặt cằm Mạc Thiếu Đình, tay kia còn bóp nhẹ để miệng Mạc Thiếu Đình hé ra.

Mạc Hoa Khôi cũng không kéo dài, hắn bưng lên một ly rượu mạnh, rót thẳng vào miệng Mạc Thiếu Đình, “Uống đi, uống đi, uống cho nhiều rồi ngủ sớm một chút.”

“Ngô ~ ách ngô……” Lúc này Mạc Thiếu Đình, khóc không ra nước mắt, trong lòng đem tổ tông mười tám đời của hai người ra mắng một bụng.



Âu Dương Kiện Vũ dẫn Thu Tiểu Quân tới phía sau nhà bọn họ, hiện tại toàn hoa hướng dương, trông thật mỹ lệ.

“Kiện Vũ, anh muốn nói gì với em?” Thu Tiểu Quân kinh ngạc hình hoa hướng dương xung quanh, nhìn mặt hắn nghi hoặc.

Âu Dương Kiện Vũ không vội chút nào, ngẩng đầu nhìn mặt trăng rằm cùng các vì tinh tú lấp lóe trêи bầu trời, sau đó cúi đầu, tràn đầy thâm tình nhìn cô, khàn giọng nói: “Tiểu Quân, kỳ thật là anh gạt em, anh cũng không có gì đặc biệt muốn nói với em, chỉ là muốn cùng em đơn độc bên nhau một chút thôi.”

Nghe vậy, cô một chút cũng không tức giận, ngược lại thật xúc động, nhu hòa, “Kiện Vũ…”

“Tiểu Quân…” Hắn đột nhiên ôm chặt lấy cô, ấn mặt cô vào lòng ngực mình, “Biết không, mấy ngày nay tâm tư của em tất cả đều ở chỗ Mạc Thiếu Đình, anh đố kỵ đến muốn nổi điên.”

“Kiện Vũ, thực xin lỗi.” Trong lòng Thu Tiểu Quân rõ ràng, trong khoảng thời gian này, mình đem toàn bộ tinh lực đặt ở trêи người Mạc Thiếu Đình mà vắng vẻ hắn, cũng không chú ý tới Mạc Hoa Khôi và Jack. Cô thật hy vọng mình có ba đầu sáu tay, có thể đều chiếu cố thật tốt đến cảm thụ của mỗi người.

Dưới ánh trăng, không khí tràn ngập mùi hoa hướng dương, hắn ôm cô thật lâu, thật lâu cũng không buông ra, như bị trúng độc tình yêu, càng ôm càng muốn ôm chặt hơn, hô hấp ướt át, tim đập gia tốc, cuối cùng không ức chế được nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô, càng hôn càng sâu…

Trêи người hắn có hương nước hoa nhàn nhạt, Thu Tiểu Quân hưởng thụ mùi hương đàn ông trêи người hắn, cũng hưởng thụ cái ôm cùng nụ hôn nồng nhiệt, không bao lâu, thân thể giống như bị hắn cảm nhiễm mà nóng rực lên, nhắm mắt lại, ôm cổ hắn nhiệt tình hôn nhau, khi nào bị hắn đè ra trêи cỏ cô cũng không rõ ràng…



Liên tục bị Mạc Hoa Khôi và Jack rót hơn mười ly rượu, Mạc Thiếu Đình rốt cuộc không căng nổi nữa, đôi mắt nhắm tịt, say đến bất tỉnh nhân sự.

“Ha ha, rốt cuộc thu phục được, để lần này xem cậu còn như thế nào bá chiếm Tiểu Quân của chúng ta.” Mạc Hoa Khôi buông ly rượu, vỗ vỗ tay, cao hứng nhìn Mạc Thiếu Đình say mèm ghé ở trêи bàn.

“Đại công cáo thành, chúng ta mau đi tìm TiểuQuân cùng Kiện Vũ đi.” Jack gấp không chờ nổi.

Mạc Hoa Khôi nhướng mày cười, “OK.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Một Tiểu Yêu Nữ, Bốn Tên Sói Lớn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook