Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đang cắm đầu ăn, Trúc Đình lại ngẩng đầu lên, nháy mắt nói với Ngọc Y:

-Này, hay là…

-Ái khanh cứ nói không cần ngập ngừng…hahaha…!!!

-Này Bạch Ngọc Y, em quá đáng vừa thôi

-Được được, nói đi có chuyện gì?

-Hay là…hay là ta thử…trộn cái này với nhau xem…

Bịch!!!

Đình Tuyên há hốc mồm không nói được câu nào.

-Hay hay, haha…Tiểu Trúc, anh sống trên đời nay cuối cùng cũng nói được một câu nghe lọt tai!

-Hứ.

-Nào nào, mau, lẹ lên.

Nói đoạn hai người đem tương ớt cùng sữa chua trộn lại với bánh.

-Ặc…mùi…mùi vị không…t…ệ…tệ!

Hai kẻ gian manh liếc liếc nhau trao đổi ý kiến, cười quỷ dị một cái rồi hướng Đình Tuyên mà “nhả ngọc phun châu”

-Đình Tuyên à, sao cậu không ăn thử đi, ngon lắm á!- Hừ hừ, bọn ta mà ăn phải cái thứ chết bầm này thì ngươi cũng phải nếm qua cho biết vị…Hắc hắc.

-Phải nha, Đình Tuyên, anh thử đi thực ngon cực!

Đình Tuyên khẽ liếc bọn họ, nhếch miệng:

-Thật? Vậy tôi để dành hai người, không ăn tranh của nhị vị công tử cùng tiểu thư.

-Ai cho dù ngon đến đâu cũng đâu thể quên anh em chứ, đứng không Ngọc Y?- Trúc Đình hất hất mặt, vừa nghe đến phải ăn tiếp thì mặt mày tái mét.

-A…ừ đúng đúng…làm sao mà quên được chứ!

-Thôi khỏi đi, các người đừng hòng lừa ta, mau đi thôi, la cà thế đủ rồi.

Biệt thự trên sườn núi.

Đã rất lâu rồi, cuối cùng bóng dáng tiêu sái phóng khoáng kia mới lại xuất hiện bên lan can nơi biệt thự. Diệp Lam Phi cứ như vậy trầm lặng mà đứng, bóng lưng cô đơn tịch mịch đến tột cùng. Liêu Trúc Hàn biến mất đã muốn qua một tuần rồi, một tuần này anh điều động không biết bao nhiêu nhân lực, cuối cùng một chút dấu vết cũng tra không ra. Mà chính một tuần này, bản thân anh trải qua cũng không dễ chịu gì. Lại có một khoảng trống cư nhiên dám tự xuất hiện trong lòng anh. Aizz…thật khó hiểu mà.

Anh trở lại nơi này, thực mong có thể như lần đó, từ lan can lại nhìn thấy cô. Nhưng đã hay ngày rồi, ngay cả cái bóng cũng không có. Mà trong lòng anh lại đã nhận thức một điều mà bản thân trước đó không nhận ra. Hình như, cô không biết từ lúc nào đã vô thanh vô tức mà đi vào lòng anh, chậm rãi khắc thật sâu hình bóng của mình vào đó. Nhớ! Thực sự rất nhớ cô. Nhớ mùi hương ngọt mát của hoa bách hợp trên người cô, nhớ lúc cô ủy khuất, nhớ lúc cô ngẩn ngơ, nhớ lúc cô mỉm cười thích thú hay hài lòng về điều gì đó. Anh nhớ tất cả những gì thuộc về cô.

Mệt mỏi nhắm mắt lại, vài ngày qua lúc nào anh cũng thức khuya, mãi đến 1 giờ sáng mới miễn cưỡng chợp mắt một chút để điều dưỡng thân thể. Anh còn phải tìm cô, còn phải hỏi xem vì sao cô lại biến mất không vết tích như vậy, anh không thể gục ngã lúc này, thực sự không thể.

Vụt!!!

Một bóng đen chạy vụt qua, lúc này anh vẫn còn đang nhắm chặt hai mắt, nhưng mùi hương bách hợp theo gió thoảng qua, đã kích thích khứu giác của anh. Là cô! Đích thực là cô! Không thể nhầm lẫn được. Trái tim tự nhiên mà lỗi một nhịp, đáy lòng một mảnh hân hoan từ từ dâng lên, anh căng thẳng phóng vọt qua lan can. Cơ thể từ nhỏ được đào tạo trong quân ngũ lần này thực không phản bội anh. Hai chân tiếp đất vững vàng chạy theo hướng bóng đen vừa vụt qua. Nhưng…anh không ý thức được rằng, đợi anh ở phía trước, chính là cảnh tượng khiến anh vừa nhìn liền phạm phải sai lầm mà sau này vẫn khiến anh hối hận, dĩ nhiên đó là sau này, chúng ta tạm thời không nhắc đến.

Chạy không được bao lâu, một tiếng thét thê thương thảm thiết truyền về phía anh, trong lòng hoảng hốt, nỗi sợ hãi đánh úp vào lòng anh làm cước bộ không khỏi thêm vội vã. Nhanh chân chạy tới nơi phát ra tiếng kêu, nhưng thực không nghĩ khi đến nơi rồi, sẽ gặp phải loại tình huống này.

Diệp Lam Phi chết lặng nhìn những gì diễn ra trước mắt, đáy lòng ẩn nhẫn hốt hoảng cùng đau đớn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Một Chỗ Đứng Dưới Ánh Mặt Trời

BÌNH LUẬN FACEBOOK