Mối Tình Đầu Của Siêu Sao

Chương 115: Biểu hiện

Thanh Việt Lưu Ca

14/08/2020

Edit: Sa Bây giờ, Thẩm Gia Thụy quang minh chính đại cầm chìa khóa nhà Ngôn Sơ Âm thoải mái ra vào nhà cô. Sáng sớm hôm sau, Ngôn Sơ Âm còn chưa rời giường, cửa phòng ngủ đã bị gõ: “Dậy chưa em?”

Ngôn Sơ Âm đã dậy từ lâu, hôm qua cô ngủ nguyên ngày, mới rạng sáng đã tỉnh dậy, nằm trên giường cầm máy Kindle đọc sách, bây giờ lại thấy mệt, vừa nằm xuống chưa được mấy phút đã bị Thẩm Gia Thụy gõ cửa. Ngôn Sơ Âm không muốn dậy, ôm chăn “Ừm” một tiếng, không nhúc nhích.

Thẩm Gia Thụy biết cô đáp qua loa, tự mở cửa đi vào, nhấc một góc chăn lên, đưa tay vén tóc Ngôn Sơ Âm ra sau tai, nhân tiện sờ gương mặt hơi ửng đỏ của cô, vẫn hơi nóng, nói: “Dậy rửa mặt nhé? Lát nữa dì Tống tới đấy.”

Ngôn Sơ Âm đẩy tay anh ra, trở mình, đưa lưng về phía Thẩm Gia Thụy, càu nhàu: “Còn sớm mà…”

“Chiều nay em còn đi làm, dậy sớm truyền nước, nhanh thôi, phải khỏe thì mới đi làm được, bác sĩ Trương đang trên đường tới đây đó.” Thẩm Gia Thụy ngồi xuống giường, dỗ dành xong, anh cúi đầu, cả người ghé sát vào Ngôn Sơ Âm.

“Anh làm gì vậy?” Ngôn Sơ Âm cảm nhận được hơi thở nóng hổi, vội vã mở mắt, thấy gương mặt Thẩm Gia Thụy gần trong gang tấc.

“Đo nhiệt độ cho em.” Thẩm Gia Thụy giữ mặt Ngôn Sơ Âm bằng hai tay, cụng trán mình vào trán cô, dừng vài giây mới thả ra, “Hơi nóng, anh đi lấy nhiệt kế.”

Ngôn Sơ Âm hoàn toàn tỉnh ngủ, tự ngồi dậy, nhìn Thẩm Gia Thụy cầm nhiệt kế đi vào, lườm anh: “Thừa thãi.”

Thẩm Gia Thụy cười mà không nói gì, thầm nghĩ mình đã tích cực hầu hạ, đều tự tay làm chứ không nhờ cậy ai, kiếm chút lợi lộc là hiển nhiên.

Tuy Thẩm Gia Thụy cũng có mục đích nho nhỏ nhưng anh sắp xếp rất ổn thỏa. Ngôn Sơ Âm truyền nước biển xong thấy hơi buồn ngủ, ngủ một giấc tới ba giờ chiều, được Thẩm Gia Thụy gọi dậy, cô mới có cảm giác sống lại, tinh thần phấn chấn, chuẩn bị ăn lót dạ rồi đi làm.

Nhà Ngôn Sơ Âm đã yên tĩnh trở lại, bác sĩ, cô giúp việc, trợ lý và tài xế đều đã về hết. Ban đầu Ngôn Sơ Âm còn không để ý, ăn cháo xong, lúc định về phòng thay quần áo thì Thẩm Gia Thụy đứng dậy khỏi bàn ăn, căn dặn: “Chờ anh vài phút, anh về thay quần áo với lấy chìa khóa xe rồi đưa em đi.”

“Ơ này…” Ngôn Sơ Âm chưa kịp ngăn cản, Thẩm Gia Thụy đã đi ra cửa, cô bèn không nói nữa.

Ngôn Sơ Âm thay quần áo xong đi ra ngoài, Thẩm Gia Thụy đứng gần cửa đánh giá cô, nhíu mày: “Sao lại mặc thế, không có áo lạnh hả?”

Ngôn Sơ Âm lắc đầu, hôm nay không lạnh đến mức đó, xuống lầu là lên xe ngay, ở cơ quan lại có điều hòa, không đáng để cô quấn mình như cái bánh chưng.

Thẩm Gia Thụy không làm gì được cô, cũng may là anh chuẩn bị trước, tiến lên vài bước, đeo cái khăn choàng kiểu nam lên cổ Ngôn Sơ Âm, quấn mấy vòng, đến khi che kín nửa khuôn mặt của Ngôn Sơ Âm mới hài lòng: “Được rồi, đi thôi.”

“Đâu lạnh lắm đâu, sao lại quấn tôi thành cái bánh chưng thế này.” Ngôn Sơ Âm dở khóc dở cười, kéo cái khăn xuống nhưng không tháo ra, chỉ là chê kỹ thuật quấn khăn choàng cổ của Thẩm Gia Thụy thôi, chả đẹp tí nào, sau đó nghiêm nghị nói: “Hôm nay tôi tự lái xe, truyền nước hai ngày nay rồi, bây giờ khỏe lắm.”

“Nhìn cảnh em ngủ suốt hai ngày nay, anh chỉ lo em ngủ gục lúc lái xe.” Thẩm Gia Thụy lắc đầu, vừa ôm vai cô vừa nói: “Cứ để anh đưa em đi, em mệt thì ở trên xe còn ngủ được, ngoan nào.”

Có thể là do phụ nữ bị bệnh sẽ dễ mềm lòng và không có nguyên tắc, Ngôn Sơ Âm bị anh dỗ dành đi vài bước, ra tới cửa mới nghĩ lại: “Hay khỏi đi, hai ngày nay tôi làm phiền anh nhiều quá, anh cứ làm việc của mình đi, cùng lắm là nhờ tài xế Lưu chở tôi?”

“Tài xế Lưu về nhà rồi, bây giờ gọi anh ấy tới đây, em không sợ trễ hả? Hơn nữa gần đây anh cũng không bận gì, chuyện quan trọng nhất hiện tại là bệnh của em.”

Ngôn Sơ Âm nghĩ trong bụng hai hôm trước gặp tổng giám đốc Thiệu, anh ta còn tố khổ với cô kia kìa, anh ta nói đã từ chối rất nhiều lời mời tham dự sự kiện của Thẩm Gia Thụy, mà những người mời toàn là nhà đầu tư, đến mức bây giờ anh ta không dám mở điện thoại luôn. Nếu Thẩm Gia Thụy thực sự rảnh rỗi thì có thể đồng ý tham gia vài hoạt động để cứu vớt người quản lý, coi như tích đức.

Tuy nhiên, dù biết rõ lời ngon tiếng ngọt không đáng tin nhưng phụ nữ vẫn thích nghe, Ngôn Sơ Âm không ngoại lệ, trong lòng ít nhiều cũng xúc động, trên hết là Thẩm Gia Thụy không chỉ nói suông, hai ngày ngã bệnh, cô thấy hết những hành động của Thẩm Gia Thụy, nếu không cô sẽ không để yên cho anh được voi đòi tiên, ở nhà cô mà tự nhiên như nhà mình.

Thẩm Gia Thụy làm rất thuận tay, cúi đầu nhìn tủ giày, sau đó lấy đôi giày đế bằng ra: “Mang đôi này cho dễ đi nhé?”

Ngoài miệng là hỏi ý kiến Ngôn Sơ Âm nhưng anh đã đưa giày đến chân cô, hơi có ý không cho phép phản đối.

Ngôn Sơ Âm ngoan ngoãn thay giày. Xuống đến hầm giữ xe, nhìn chiếc xe thể thao bắt mắt ở phía xa của Thẩm Gia Thụy, Ngôn Sơ Âm đi chậm lại, hỏi: “Đi chiếc kia hả?”

Động tác chọn chìa khóa của Thẩm Gia Thụy khựng lại, quay đầu nhìn Ngôn Sơ Âm: “Ừ, em không thích?”

Ngôn Sơ Âm lắc đầu, lấy chìa khóa xe ra khỏi túi xách, đưa cho Thẩm Gia Thụy: “Đi xe tôi, xe anh phô trương quá, tôi sợ đồng nghiệp dị nghị.”

Thẩm Gia Thụy ngoan ngoãn nhận chìa khóa, nhưng lên xe rồi mà lòng vẫn cứ bứt rứt, không biết cảm giác của anh có sai không, đây không phải là lần đầu tiên cô nhíu mày khi nhìn chiếc xe này. Hay là… đổi sang chiếc xe nào phổ thông một chút nhie?

Ngôn Sơ Âm không muốn cứ bám riết lấy chuyện cỏn con này. Lúc trước cô rơi vào thế bị động, mâu thuẫn giữa việc tiếp nhận hay tránh xa Thẩm Gia Thụy, nói thẳng ra là khi đó cô rất mông lung, có lẽ cô và Thẩm Gia Thụy sẽ quay lại với nhau và sau đó họ sẽ lại mỗi người mỗi ngả, vì vậy quan hệ của Thẩm Gia Thụy và Mộc Phỉ hệt như cây kim trong lòng cô, không cử động nhưng thỉnh thoảng sẽ đâm mấy nhát khiến người ta mệt mỏi.

Tất nhiên, bây giờ Ngôn Sơ Âm đã đưa ra quyết định, tuy Mộc Phỉ vẫn là vấn đề không thể phớt lờ nhưng suy nghĩ của Ngôn Sơ Âm đã thay đổi. Không thể thay đổi những chuyện đã qua thì cô sẽ cố gắng rộng lượng và quên đi, đối xử với Mộc Phỉ như bình thường, xem cô ấy chỉ là một trong những người yêu cũ của Thẩm Gia Thụy.

Nói một cách công bằng, cô cũng có người yêu cũ, vậy tại sao Thẩm Gia Thụy lại không được có? “Lương duyên” bị đứt đoạn thì không cũng không thể coi là vợ cả, dẫu không đứt… thì đó cũng là chuyện sau này.

Nghĩ kỹ lại, trong cuộc sống, có quyết định nào là không mạo hiểm? Cho dù không có Mộc Phỉ thì cũng không có nghĩa là cô và Thẩm Gia Thụy sẽ suôn sẻ ở bên nhau cả đời, không thể vì sợ cái kết không tốt đẹp mà bỏ qua cơ hội cố gắng.

Suy nghĩ thông suốt, Ngôn Sơ Âm cũng thấy bình thản hơn, cho nên ngầm chấp nhận sự chăm sóc suốt một tuần của Thẩm Gia Thụy.

Có câu “bệnh đến như núi đổ, bệnh đi kéo tơ”, Ngôn Sơ Âm cứ sốt rồi lại hạ, hạ rồi lại sốt, sốt sốt hạ hạ như vậy suốt bốn năm ngày mới khỏi hẳn. Tuần này, Ngôn Sơ Âm ghi hình đủ các chương trình, cũng tham gia đầy đủ các buổi tập dượt tết Nguyên tiêu, lúc cô khỏi bệnh cũng là nghênh đón buổi tiệc Nguyên tiêu.

Buổi lễ hôm nay, Ngôn Sơ Âm không biểu diễn tiết mục nào, cô chỉ đảm nhiệm vai trò dẫn chương trình, nhưng chương trình kéo dài bốn năm tiếng, trạng thái không tốt sẽ rất khó chống cự nổi, cũng may bây giờ cô đã khỏe hẳn, khôi phục hoàn toàn trạng thái làm việc.

Chương trình vẫn chưa bắt đầu, Ngôn Sơ Âm trang điểm xong, ngồi trong phòng hóa trang học kịch bản, Triệu Tử Phi nhảy vào như khỉ, giật lấy tờ kịch bản khỏi tay Ngôn Sơ Âm, vẻ mặt hóng hớt lộ liễu: “Hôm qua chưa kịp hỏi cậu, nhắn tin cũng không thèm trả lời, khinh người quá đáng.”

Tống Viễn Hàng và anh Kim đã về, vị trí MC không tới lượt Triệu Tử Phi nữa, Triệu Tử Phi được sắp xếp tiết mục khác, là một màn hát và một tiểu phẩm, vì vậy anh ta cũng tham gia không sót buổi tập dượt nào.

Lúc tập dượt, Ngôn Sơ Âm còn bị bệnh, Thẩm Gia Thụy cũng ở đây, vì vậy không lãng phí thời gian, hai người hẹn nhau ở hầm giữ xe, cùng nhau tan làm.

Ngôn Sơ Âm không lay chuyển được Thẩm Gia Thụy, sợ anh thực sự gọi điện thoại cho lãnh đạo xin nghỉ giúp cô nên bèn làm theo ý anh. Họ rất cẩn thận, thường là Thẩm Gia Thụy tập dượt xong trước Ngôn Sơ Âm, vì vậy anh ở trên xe chờ cô, các nhân viên trong đài cũng thường đi về trước nên không gặp được hai người ở cùng nhau, hơn nữa Thẩm Gia Thụy đã đổi xe, quả thực ít ai phát hiện hai người đi cùng nhau.

Tất nhiên cũng có người phát hiện nhưng ai nấy đều tinh ý, biết hai người muốn giữ bí mật nên chẳng ai nói ra, mãi cho đến hôm qua, lúc Ngôn Sơ Âm lên xe thì đụng phải Triệu Tử Phi.

Triệu Tử Phi không sợ phiền, anh ta luôn theo dõi gian tình của cô bạn thân và Thẩm Gia Thụy, bắt gặp thế này tất nhiên sẽ không làm như không biết mà lập tức cợt nhả chào hỏi.

Có điều Triệu Tử Phi cũng biết hai người muốn giữ bí mật nên còn chưa kịp hóng hớt thì đã thả cho họ đi trước, dù sao cũng đã “bắt được tang chứng vật chứng”, hòa thượng bỏ chạy thì vẫn còn miếu ở đó, vì vậy, vừa tới cơ quan, Triệu Tử Phi liền bắt tay “thẩm vấn”.

Ngôn Sơ Âm không hề ngạc nhiên, thủng thẳng cười nói: “Cậu nói gì cơ?”

“Còn giả ngu với tớ cơ đấy?” Triệu Tử Phi lườm, biết nhiều người nhiều miệng, kề sát tai Ngôn Sơ Âm, hỏi nhỏ: “Cậu và thầy Thẩm… quay lại với nhau rồi à?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Mối Tình Đầu Của Siêu Sao

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook