Minh Hà Chi Cao Sí

Chương 64: Cao sí quyết ý [ tứ ]…

Thiên Khóa Thụ

14/10/2016



– Nguyệt : Ay~ Hum nay QT hư ( . Đang nhờ nàng Nhật beta hộ mấy đoạn . Đang sửa

Các nàng chờ … –

Nam Kinh, hoàng thành.

Chu Doãn Văn căm tức nhìn nam tử đang quỳ rạp trên đất “Hoàng Tử Trừng !! Lá gan của ngươi quả thật lớn ! Dám mưu hại thế tử?!”

Hoàng Tử Trừng bình tĩnh, cung kính dập đầu đáp “Điện hạ bớt giận! Thần cũng không có mưu hại thế tử……”

Chu Doãn Văn sửng sốt, lập tức ha ha cười lạnh “Không có?!” Lập tức giận giữ chụp lấy tay vịn ghế dựa mà đứng giận , giận dữ phản cười “Đám thích khách kia không phải ngươi phái ?! Thiêu trạm dịch không phải người của ngươi?! Hoàng Tử Trừng ! Ngươi cho ta là ngốc tử sao?”

“Không! Thần không phải ý này! Điện hạ! Ý của thần là…… Thần cũng không muốn mưu hại thế tử, thần…… Bất quá là muốn để cho điện hạ nhìn xem…… Thực lực chân chính của Yên Vương mà thôi thôi!” Hoàng Tử Trừng chậm rãi nói xong, ngẩng đầu nhìn hướng Chu Doãn Văn đang giật mình , vẻ mặt ngưng trọng “Điện hạ, từ khi thần bắt đầu ở trạm dịch bố trí , đến khi thế tử mất tích, bất quá là ba canh giờ, Yên vương liền chạy tới! Hơn nữa theo như lời cẩm y vệ lưu lại , trước khi Yên vương đuổi tới, còn có cùng tử sĩ bảo hộ thế tử, sau, thái giám Mã Tam Bảo bên người thế tử lại xuất hồ ý lieu ( bất ngờ ) dùng vũ kỹ cao cường bảo hộ thế tử!! Tái sau, Yên vương đuổi tới, tất cả chứng cứ đều bị tẩy sạch , ngay cả cẩm y vệ do tiên hoàng lưu lại cũng cũng không dám tới gần……”

“Điện hạ! Thần tuy rằng đối thế tử Yên vươngrất là kiêng kị! Nhưng thần cũng không có ý tứ mưu hại thế tử, thần thầm nghĩ mượn cơ hội này để cho điện hạ thấy rõ — thực lực Yên vương mạnh như thế nào!” Hoàng Tử Trừng nghiêm nghị chắp tay nói “Điện hạ! Chúng ta không thể cứ nhân nhượng Yên vương !”

Chu Doãn Văn hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng cười khổ, thực lực tứ thúc như thế nào sao ? Hắn sao lại không biết? Hắn vẫn biết…… Nhưng nay nghe Hoàng Tử Trừng nói , hắn…… Vẫn đã xem nhẹ hảo tứ thúc của hắn nha!

Ba canh giờ liền đuổi tới?

Nam Kinh là có nhãn tuyến ( gián điệp / cơ sở ngầm ) , nhưng lại là nhãn tuyến ở bên người bọn họ sao ?

Biết hành động Hoàng Tử Trừng nên trước tiên báo cho Yên vương biết sao ?

Người bảo vệ là tử sĩ ? Đó là lực lượng bí mật của Yên vương ?

Còn dò hỏi?

Trong lòng Chu Doãn Văn không ngừng trầm xuống, xem ra…… Hắn thật là xem nhẹ hảo tứ thúc của hắn!

Chậm rãi mở to mắt, nhìn chằm chằm Hoàng Tử Trừng , Chu Doãn Văn trầm giọng nói “Mặc kệ nói thế nào, ngươi làm như vậy là quá mức mạo hiểm !”

Hoàng Tử Trừng sửng sốt, lập tức cúi đầu cung kính nói “Điện hạ nói có lý, thần làm việc như thế xác thực rất mạo hiểm, nhưng…… Thần cảm thấy đáng giá!”

Hoàng Tử Trừng đột nhiên ngẩng đầu “Nếu không bằng chuyện này! Điện hạ làm sao có thể thấy rõ thế cục hiện tại! Điện hạ! Phiên vương đã thành thế vĩ đại bất điệu ! Yên vương lại có dã tâm bừng bừng! Điện hạ phải có hành động mới được !”

Như thế…… Hắn có thể áp dụng hành động gì đây ?

Có một số việc không thể bức, không thể tiến, chỉ có thể chịu đựng!

Chu Doãn Văn chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía ánh trăng sáng ngoài điện, chậm rãi nói “Trong lòng ta đều có cân nhắc , Tử Trừng, ngươi lui ra đi!”

Hoàng Tử Trừng ngẩn ra, đang muốn vội vàng mở miệng, Chu Doãn Văn lại xoay người.

Hoàng Tử Trừng bất đắc dĩ, chỉ đành lui ra.

*************

Lúc này, ở một phủ đệ của Nam Kinh.

“Hoàng Tử Trừng thật sự là ngu xuẩn làm bậy!” Phương Hiếu Nhụ cả giận nói.

“Phương huynh bớt giận! Chớ nên lớn tiếng, việc này ta cũng chỉ nói với mình ngươi .” Trương Thạch vội vàng mở miệng, lo lắng hướng ra ngoài nhìn xung quanh một chút, xác nhận không người mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu, cười khổ “Phương huynh…… Tuy rằng Hoàng Tử Trừng làm việc có chút kích động , nhưng hành động này cũng không phải không có thâm ý nha !”

“Thâm ý gì ?! Chọc giận Yên vương là thâm ý của hắn ?!” Phương Hiếu Nhụ vừa nói, một bên bực bội đi chầm chậm trong phòng .

“Ít nhất…… Chúng ta biết, bên trong Nam Kinh có nhãn tuyến của Yên Vương !”

“Ngươi nói lời này có phải chi là quá vô nghĩa ?!” Phương Hiếu Nhụ dừng bước chân, cười lạnh nói “Có phiên vương nào không có nhãn tuyến của chính mình chứ ?!”

Trương Thạch chậm rãi lắc đầu “Có thể nhanh như vậy đuổi tới…… Nhãn tuyến này cũng không phải bình thường nha !”

Phương Hiếu Nhụ nhíu mày, nhìn về phía Trương Thạch, trào phúng cười “Nếu Yên vương không có năng lực như vậy, vậy không phải Yên vương !”

Trương Thạch nhìn về phía Phương Hiếu Nhụ , nghiêm túc nói “Mặc kệ nói thế nào! Nay xem ra, tước phiên là chuyện phải làm !”

“Nếu Hoàng Tử Trừng không dính vào chuyện như này , như thế ở thời điểm tước phiên chúng ta còn con đường sống , nhưng nay xem ra! Chỉ sợ……” Sắc mặt Phương Hiếu Nhụ trầm xuống.

Trương Thạch chỉ là thở dài “Cho dù Hoàng Tử Trừng không dính vào, Phương huynh, ngươi cảm thấy Yên vương cùng Hoàng thái tôn có thể tránh một hồi phân tranh sao ?”

“Hừ! Vậy không phải chê cười sao?! Từ xưa đến nay, ngọa tháp chi trắc ( ý nói về ngai vua ), có kẻ nào là không mơ ?!”

Trương Thạch trầm mặc sau một lúc lâu, quay đầu nhìn về phía ánh trăng ngoài cửa sổ, vẻ mặt chua sót “Chỉ là tiểu nữ Dung Nguyệt của ta ……”

Phương Hiếu Nhụ sửng sốt, lập tức trầm mặc không nói.

**********

Cùng thời gian này ở Bắc Bình, Yên vương phủ……

Trương Dung Nguyệt đứng ở trong đình viện, kinh ngạc nhìn ánh trăng trên trời đến xuất lần .

Lúc Từ thị tiến vào , chỉ thấy mặt mày Trương Dung Nguyệt ưu sầu, còn có bộ dáng thất thần, trong lòng không khỏi nhẹ thở dài.

Nghĩ mới thu được thư do Chu Lệ viết , Từ thị dấu đi thở dài trong lòng, chậm rãi hướng đi Trương Dung Nguyệt .

“Trương tiểu thư……” Từ thị nhẹ giọng mở miệng.

Trương Dung Nguyệt lấy lại tinh thần, vội khom người cung kính hành lễ “Dung Nguyệt kiến quá Vương phi.”

“Trương tiểu thư đa lễ .” Từ thị mỉm cười, liếc mắt quần áo trên người Trương Dung Nguyệt , nhíu mày nói “Trương tiểu thư sao không mặc thêm một kiện áo vào đêm ? Ban đêm gió lớn lắm , sẽ bị lạnh !” Lại quay đầu nhìn về phía nha hoàn cúi đầu , nghiêm khắc nói “Thật đúng là đám nô tỳ gian trá thích lười biếng ?!”

Cả bọn nha hoàn đang cúi đầu cả kinh , nhất tề quỳ rạp xuống đất.

Trương Dung Nguyệt vội mở miệng nói “Vương phi, đây là do chính bản thân Dung Nguyệt , cùng các nàng không quan hệ……”

Từ thị ra vẻ giận dữ “Trương tiểu thư quá thiện tâm, ai, đám nô tỳ , hạ nhân này nếu thấy chủ nhân thiện tâm liền lừa bịp a !”

Trương Dung Nguyệt chỉ cười nhẹ , cúi đầu ôn nhu nói “Vương phi đau lòng Dung Nguyệt, đây là phúc khí của Dung Nguyệt.”

Từ thị mỉm cười, vỗ vỗ tay Trương Dung Nguyệt “Trương tiểu thư vừa thấy chính là người có phúc, cũng đừng ở đây ngắm trăng đến hao tổn tinh thần , vậy sẽ làm tổn thương thân mình …… Dáng dấp Trương tiểu thư mới nãy là nhớ nhà sao ?”

Trương Dung Nguyệt sửng sốt, trầm mặc một lúc lâu, nhẹ nhàng gật đầu.

Từ thị than nhẹ, ôn nhu trấn an nói Nói không chừng thêm chút thời gian nữa , tiểu thư có thể về nhà .”

Trương Dung Nguyệt ngẩn ra, lập tức vội mở miệng nói “ Là Dung Nguyệt làm gì không phải sao ? Hay là…… Thế tử ghét bỏ Dung Nguyệt ?” Trong thanh âm của Trương Dung Nguyệt mang theo sợ hãi run run.

Từ thị sửng sốt, lập tức vội trấn an cường cười , nói “Sao có thể chứ ? Dung Nguyệt tiểu thư đừng nghĩ nhiều ……”

Trương Dung Nguyệt thế này mới nhẹ nhàng thở ra, mặt đỏ lên, cúi đầu, nột nột nói “Vương phi, Dung Nguyệt chỉ là……”

Từ thị cười cười, vỗ tay Trương Dung Nguyệt , nói “Ta hiểu được, Dung Nguyệt tiểu thư cứ an tâm mà ở lại đây đi .”

Trương Dung Nguyệt e lệ cười.

Còn nói vài câu, Từ thị liền xoay người ly khai tiểu viện tử.

Từ thị vừa ly khai, Trương Dung Nguyệt liền thu hồi tươi cười e lệ trên mặt, vẻ mặt trầm tĩnh, vừa mới…… Vương phi nói cái gì mà có thể về nhà? Là ý gì ?

Thế tử đâu? Vì sao gần đây không có tin tức thế tử ??

Thế tử…… Không phải đã từ Nam Kinh li khai sao ?

Sao…… Còn chưa tới Bắc Bình? Thế tử hảo không? Có hay không…… Bị thương?

Còn có…… Yên vương đâu? Tùng Trúc viện gác nghiêm như vậy…… Một chút tin tức đều không để lộ ra…… Mình muốn đi vấn an Yên vương lại bị uyển chuyển cự tuyệt nhiều lần ……

Mà Từ thị sau khi rời đi tiểu viện tử, liền giận tái mặt, đưa mấy hạ nhân ngoài tiểu viện vào , thấp giọng phân phó “ Hảo hảo nhìn viện này , có ai tiếp cận đều ghi nhớ cho ta!”

“Dạ!”

Phân phó xong sau, Từ thị quay đầu nhìn tiểu viện tử, trong lòng lại hiện lên thưa mà Vương gia cấp nàng ……

“Sí nhi gặp chuyện, may mà không ngại, Trương nữ dụng tâm hiểm ác, đề phòng!”

Trong lòng Từ thị sầu lo, Vương gia suốt đêm rời đi Bắc Bình, vì Sí nhi , Sí nhi rốt cuộc có nặng lắm không? Tuy rằng không ngại, nhưng là…… Trong thư vương gia không nhắc đến khi nào sẽ hồi Bắc Bình …… vậy nhất định là Sí nhi bị thương!

Sí nhi sẽ không đáng ngại chứ ?

************

Mà lúc này , Chu Cao Sí ……

Ngồi ở trên giường, nhìn thư tín trên bàn .

Nguyên lai, nhị cữu cữu cho hắn là thư mà phụ vương tự tay viết .

Thực ngắn , mỗi phong thư đều chỉ có nói hai ba câu.

Nhưng lại…… Làm cho trong lòngChuCao Sí toan sáp, lại có chút ấm áp.

“Thế tử không thích khổ qua.”

“Thế tử thích thịt nướng, làm nhiều chút .”

“…… Thế tử dùng cơm thích dùng đũa trúc !”

“Điểm tâm của thế tử phải mua ở Điểm Tâm Trai của lão Trần trước phố chợ ở Nam Kinh!!…… Nơi đó sạch sẽ……”

“Thế tử chỉ cần một nha hoàn là đủ rồi ! Hạ nhân thì nhiều một chút !”

“Thế tử thích yên tĩnh , mấy kẻ ưa ồn ào thì cách xa viện thế tử ra chút !”

“Quần áo thế tử phải dùng vải bông ! Dày vào ! Thế tử không thích mặc nhiều nên mỗi kiện quần áo phải làm dày một chút !

“Thế tử thích dùng trà Đại Hồng Bào .”

……

“Cha …… Thật là……” Chu Cao Sí nhìn chằm chằm thư tín, thấp giọng thì thào “Cũng không sợ dọa người sao ?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Minh Hà Chi Cao Sí

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook