Trang Chủ
Ngôn Tình
Mị Tình
Ám Sát

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi từ trung tâm SPA đi ra ngoài, tâm tình Lâm Cẩm Sắt càng thêm khó chịu.

Không nói gì ngẩng đầu lên nhìn trời.

Thì ra trên thế giới này, thực sự có thể đem thần tài ra bên ngoài dọa người.

Vừa rồi sau khi cô thưởng thức tất cả các dịch vụ, đi tới quầy tính tiền, lại được thu ngân cười tủm tỉm báo cho biết cô “may mắn” có được thẻ ưu đãi miễn phí!

Cô nghĩ lúc trước điều mà Dung Thất nói nhỏ với nhân viên kia có lẽ chính là việc này .

Mấy vạn đồng đó.

Không đánh cho cô thành thủy diêu, không cam lòng đó mà!

Giày cao gót hung hăng dẫm mạnh trên sàn đá cẩm thạch phản chiếu mặt người, sau khi đi ra khỏi cửa lớn lại trao một ánh mắt phẫn hận cho kẻ cơ bắp từ nãy đến giờ vẫn đứng im một chỗ kia, không thể chọc giận chủ nhân, kẻ thuộc hạ như hắn chẳng lẽ cũng không thể mạo phạm sao? (nguyên bản là con chó như hắn, nhưng nghe thô quá nên để thành thuộc hạ, bạn nào có ý kiến comment phía dưới)

Tuy rằng bị Lâm Cẩm Sắt giận chó đánh mèo ánh mắt khó hiểu liếc qua cô một cái, nhưng biểu tình của Hàn Húc cũng chả thay đổi gì, nhìn cô đi được một khoảng cách nhất định, bước đi của hắn cũng lập tức bắt đầu

Nắng đẹp, bầu trời trong xanh, mặt trời, nắng hè chói chang.

Bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, làm cô cảm thấy mát lạnh.

Lâm Cẩm Sắt ở phía trước đi vài bước rồi đột ngột dừng lại không quay đầu, nói, “Hàn Húc đâu rồi? Đem cái này trả lại cho đại ca của anh.”

Tiếng nói vừa dứt, túi xách được mở hé ra, cô cầm lấy trong tay xẹt qua không trung tạo thành một đường cong, cánh tay Hàn Húc dễ dàng đón được, một từ cũng không nói, ánh mắt nghi hoặc lại dán vào thân ảnh lả lướt phía trên.

Tựa hồ có thể cảm nhận được ánh mắt hắn, Lâm Cẩm Sắt nhẹ nhàng cười, tiếng cười đó dường như mang theo sự mỏi mệt và bất đắc dĩ, “Kỳ lạ sao? Không có gì, tôi có rất nhiều tiền, vài đồng này với tôi chẳng là gì cả.”

Cô rốt cuộc làm sao vậy?

Hành động ngốc nghếch này…

Tiền bạc, tiền bạc, chẳng lẽ Đường Lưu Nhan dùng tiền mê hoặc cô, cô thực sự nghĩ đến có thể bị mê hoặc sao?

Cho dù thật sự trả lại được tấm thẻ này, Đường Lưu Nhan còn có nghìn nghìn vạn vạn tấm thẻ khác, nghìn nghìn vạn vạn cách trói buộc. Ý nghĩ của cô, hành vi của cô ngu xuẩn đến buồn cười.

Vừa nãy không hề e ngại ánh nắng của mặt trời nhưng lúc này cô lại cảm thấy đau đầu hoa mắt.

Muốn chạy trốn!

Đường Lưu Nhan không dùng xiềng xích, không dùng còng tay, càng không dùng đến lao ngục, nhưng mà cô lại bị hắn giam cầm !

Nhược điểm của cô ở trong tay hắn, muốn chạy trốn thì phải trốn như thế nào đây? Nhước điểm của cô chính là xiềng xích là lao ngục của hắn!

Bàn tay nắm chặt thành quyền, lửa giận sự không cam lòng so với ánh nắng của mặt trời kia còn muốn thiêu đốt hơn, áp lực rất lớn, kỳ thật từ rất lâu trước kia, cảm giác vô lực cũng đã thật sâu mà tồn tại, còn bây giờ, loại cảm xúc không thể khống chế này cơ hồ còn muốn cắn nuốt cô đến mức cực điểm!

Một tiếng nói trong lòng nói với cô: không cần phải hy sinh bản thân nữa, sự nghiệp mặc kệ đi, tiền mày đã có nhiều như vậy, bây giờ nên sống một cuộc sống thoải mái mới được!

… không!

Lại là một giọng nói nữa chen vào: không đủ, như vậy vẫn chưa đủ! Ham muốn tiền bạc của mày lớn như vậy, người yêu mày còn chưa có, nụ cười của người hận mày đang tà nghễ nhìn mày, mày, làm sao có thể dừng bước như vậy? !

Sau đó tiếng nói này càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần, mãnh liệt giống như thủy triều, cuồng dã đánh về phía cô.

Trong đầu ong ong, đau đầu kịch liệt.

Đúng khi cô đau đến dường như không thể chống đỡ nổ muốn gục xuống, một trận gió kì lạ, “Phanh!” qua một tiếng, bên tai hình như có tiếng gió mạnh mẽ thổi vù vù, đầu óc cô còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị một loại lực mạnh mẽ gắt gao ôm lấy, người đó nhanh chóng đem cô bỏ xuống đất.

Bên tai truyền đến tiếng nói dồn dập hụt hơi nhưng vẫn trấn định như trước của Hàn Húc, “Lâm tiểu thư, cẩn thận, có người ám sát!”

Ám sát…

Ám sát!

Sự hoảng sợ trong đồng tử lúc này thoáng tan ra, chuyện chỉ có trên tivi hoặc trong tiểu thuyết ngôn tình thế mà lại xảy ra trên người cô!

Hai tay không tự chủ được nhanh chóng ôm lấy cánh tay tráng kiện của Hàn Húc, trừ việc đó ra, cô cơ bản không biết phải phản ứng thế nào.

Cô nhìn thấy Hàn Húc rút một chiếc súng lục đen tuyền từ trong túi của bộ tây trang ra, theo tiếng nổ súng viên đạn bay theo hướng vừa rồi, mơ hồ nghe thấy có tiếng người la hét chói tai, trái tim cô đập cực nhanh trong lồng ngực, đầu óc trống rỗng.

“Chi nha…” một chiếc taxi mạnh mẽ bị ngă lại, Hàn Húc mở cửa xe phía dưới ra, đẩy mạnh cô vào trong, sau đó chính mình cũng rất nhanh tiến vào, dùng giọng nói quát tên lái xe đang vô cùng hoảng sợ kia, “Lái đi, nhanh lên!”

Taxi thả chân ga rất mạnh, ầm ầm rời đi.

Xe chạy nhanh như bay, tay lái của tên tài xế này trong tình huống bất ngờ ấy mà vững vàng được như vậy, kể ra cũng kì lạ chứ nhỉ.

Lâm Cẩm Sắt cúi đầu thở gấp, cô đã bị dọa tới.

Rõ ràng là ban ngày, trong pháp chế nghiêm minh của Trung Quốc, vậy mà còn có thể trình diễn tiết mục ám sát như vậy.

Càng buồn cười hơn là, cô lại là nhân vật chính trong đó.

Sợ hãi còn chưa kịp làm gì, cô đa nhìn thấy người bên cạnh lấy điện thoại ra, bấm số, cũng người trong điện thoại trao đổi rất nhanh.

Nhìn biểu tình nghiêm chỉnh của hắn cùng ngữ khí cung kính đó, đối phương hẳn là người lãnh đạo trực tiếp của hắn…à không, xã hội đen thì làm gì có người lãnh đạo trực tiếp cơ chứ, phải gọi là đại ca mới đúng, tâm ngoan thủ lạt (thủ đoạn độc ác), kẻ thù có khắp nơi trên thiên hạ!

Đang lúc cô căm hận, Hàn Húc khẽ lên tiếng “Vâng” sau đó, đưa điện thoại cho cô

“Lâm tiểu thư, đại ca bảo cô tiếp điện thoại.”

Lâm Cẩm Sắt lập tức cười lạnh, vừa nghĩ tới, hắn đã tìm đến rồi đó.

Nhận điện thoại, cô nhanh chóng nói thẳng, “Đường Lưu Nhan, ngài chọc giận kẻ thù thế nào mặc kệ, nhưng đừng làm ảnh hưởng đến tôi!”

Thế nhưng đầu dây bên kia lại nở nụ cười, tiếng cười sung sướng đáng đánh đòn, “Sao? Vì sao em khẳng định đó là kẻ thù cảu tôi? Em không phải là luật sư sao, như thế nào, kẻ thù còn có thể ít hơn tôi chắc?” Giọng nói đó hình như tâm trạng rất tốt.

Lâm Cẩm Sắt giận dữ, hai mắt híp lại, ” Lâm Cẩm Sắt tôi bản lĩnh lớn nhất là “ quân tử phòng thân”, không bao giờ gặp những chuyện phiền toái kiện tụng cả, ngài nói, ” giọng nói trong sáng, cô nhấn mạnh từng chữ, “Kẻ thù này rốt cuộc là của đại ca xã hội đen ngài, hay là của tôi?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mị Tình

BÌNH LUẬN FACEBOOK