Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Chương 276: Ô Ngộ (33.3)

Đinh Mặc

14/08/2020

Cô ấy mỉm cười, nụ cười ngốc nghếch tủi thân, xung quanh nhiều người như vậy, tôi lại nghe thấy cô ấy nói: "A Ngộ, em làm sao có thể nhìn một mình anh chết chứ? Em không làm được. Anh đã nói anh đi đâu em theo đấy. Em không muốn sống một mình."

Ngực tôi vô cùng đau đớn, nước mắt làm mơ hồ tầm mắt. Tôi nghe thấy Chu Duy cười lạnh, gã nói: "Ô Ngộ, nhìn đi, mở to mắt mà nhìn." Hai tay hai chân Đàm Giảo bị Ngôn Viễn Chu Vũ Đồng bắt lấy, Chu Duy giữ tóc cô ấy túm đến bên cạnh đầm nước kia. Đàm Giảo không kêu tiếng nào, chỉ quay mặt lại nhìn tôi. Tuy nhiên khi đến bên cạnh đầm nước, cô ấy đột nhiên quay mặt đi, không cho tôi nhìn khuôn mặt cô ấy nữa.

"Bịch..." Chu Duy nhúng đầu cô ấy vào nước, tôi nghe thấy tiếng sặc nước đau đớn của cô ấy, cả người tôi như bị lăng trì, tôi nghe thấy mình điên cuồng hét lên: "Giảo Giảo... Giảo Giảo..." Tơ bạc của Trần Như Anh đột nhiên quấn chặt lấy tôi, khiến cho tôi không thể nhúc nhích nổi ngay cả bò về phía cô ấy.

Cô ấy lần lượt bị bọn chúng nhấn vào trong nước, lần lượt phát ra tiếng đau đớn. Tiếng kia ngày càng nhỏ, ngày càng nghe không rõ. Khuôn mặt bọn chúng cũng trở nên lạnh lùng bình tĩnh, tôi chỉ cảm thấy thế giới trước mắt đột nhiên trở nên yên tĩnh, trống rỗng, không thấy gì nữa. Thời gian như dừng lại trong thế giới của tôi và Đàm Giảo, tôi chợt nhớ tới chúng tôi gặp nhau ở tiệm sửa xe, cô ấy mặc áo phông đẹp như thế, đứng trước xe, lén lút nhìn tôi. Cô ấy lái ô tô, khi rời đi, ánh mắt luôn im lặng nhìn tôi.

Còn có ở trong đống tuyết kia, cô ấy cố chấp hỏi: "A Ngộ, phải chăng như thế nào anh đều sẽ không quên em?"

Tôi nói chết cũng không quên.

Sau đó thời gian thấm thoắt trôi qua, chúng tôi gắn bó bên nhau .Cô ấy nói, A Ngộ, tại sao chỉ có sự hiện hữu của em là một cái bóng trong tất cả trí nhớ của mọi người. Cô ấy nói A Ngộ, phải chăng ngày mai cuối cùng là tương lai.

Tôi nói: Giảo Giảo, bắt đầu từ hôm nay mỗi ngày đều là tương lai.

Hoá ra là không có tương lai của cô ấy.

Tôi đau khổ khóc thành tiếng, trong hang chỉ có tiếng gào thét của tôi. Tôi nhìn bọn họ ném Đàm Giảo vào trong đầm nước một lần cuối cùng, Đàm Giảo không còn cử động nữa. Trên mặt cô ấy yên lặng, khuôn mặt trong sáng thanh tú nhỏ nhắn, mái tóc đen vây quanh. Cô ấy từ từ chìm vào trong nước.

Mặt nước dần yên tĩnh trở lại.

Tôi nằm rạp trên mặt đất, nhắm mắt lại. Tôi nghĩ tốt lắm, tôi sắp chết rồi, sẽ lập tức đi đến chỗ Đàm Giảo. Sau khi chết hai chúng tôi gặp lại nhau ở địa ngục, vậy cũng rất tốt, chỉ cần có thể ở bên cô ấy, không để cho cô gái của tôi, vợ tôi một mình cô độc trong nước lạnh như băng. Thỉnh thoảng cô ấy dũng cảm, nhưng đôi khi cũng rất nhát gan. Tôi được ở bên cô áy rồi. Giảo Giảo, anh sẽ tới ngay. Tất cả kết thúc ở đây cũng tốt, anh chẳng còn bận tâm gì nữa, chẳng cần để ý gì nữa. Anh chỉ muốn được ở bên em.

Đời này chỉ muốn được ở bên em.

Bọn chúng vẫn đứng nguyên tại chỗ, không cử động, cũng không nói gì. Đỉnh đầu lại mơ hồ truyền đến tiếng tàu thuỷ chạy qua, còn cả tiếng băng tuyết vỡ tan, cuối cùng tầng đá không chịu nổi lực nữa sụp đổ, nước ầm ầm đổ xuống như thác. Bọn họ bắt đầu hét lên, lơ lửng trong nước, ra sức bơi về phía đáy hồ. Nước cũng xông vào ngưởi tôi, tôi không còn chút cảm giác nào, chỉ muốn bơi về phía Đàm Giảo.

Nhưng mặt nước dần dâng lên khiến cho tôi cách cô ấy ngày càng xa. Tất cả mọi người dường như đụng phải lực nào đó, bị thổi về vị trí vỡ tan trên đỉnh hang.

Còn chỗ đầm nước Đàm Giảo nằm xuống đã đục ngầu không thể thấy, bị nước hồ chảy ngược nuốt chửng. Một mình cô ấy ở lại trong lòng đất.

Tôi ra sức liều mạng giãy dụa, tôi muốn xuống dưới nhưng không được. Nước mắt, nước hồ khiến mắt tôi mơ hồ. Trong thoáng chốc, tôi đột nhiên nhìn thấy mình đi vào trong đó, nhìn thấy một người nhảy vào trong cái hang kia, chìm nghỉm cùng một chỗ với cô ấy. Tôi biết rõ đó là linh hồn, tính mạng tôi đã ở bên cô ấy, tôi đã ở bên cô ấy rồi.

Nước vẫn còn dâng lên, suy nghĩ mơ hồ kia cũng đã biến mất. Trước mắt tôi dần chìm vào bóng tối vô hạn. Thế giới của tôi đột nhiên trở nên yên tĩn, từ này về sau không còn đau khổ, không còn mất đi. Tôi như là đi tới một nơi tốt đẹp, tôi nghe thấy rõ ràng giọng nói dịu dàng của Đàm Giảo ở bên tai:

"A Ngộ, em là ánh mặt trời của anh. Em sẽ luôn chiếu sáng cho anh. Luôn luôn."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Mây Đen Gặp Trăng Sáng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook