Trang Chủ
Ngôn Tình
Mẫu Hậu, Ta Chỉ Cần Người!
Chương 24

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lời đồn giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ truyền khắp kinh thành, nói không có người đứng sau xúi giục, có đánh chết Diệp Huyên cũng không tin. Nàng nghĩ tới Triệu vương, muốn hạ bệ Tiêu Diệp, không phải hắn thì còn ai. Diệp Huyên cuối cùng cũng hạ quyết tâm, không thể để sự tình cứ tiếp tục phát triển như vậy.

Nàng cùng với Tiêu Diệp vốn là chuyện không thể nào, khoảng thời gian này ngày ngày ngọt ngào, cũng chỉ là nàng trộm được. Từ lúc nàng gả cho Cảnh Tông, thì nàng cùng Tiêu Diệp đã định sẵn cả đời không có khả năng. Nhưng nếu nàng không gả cho Cảnh Tông, thì cũng không thể gặp được Tiêu Diệp. Trong cuộc sống chuyện âm kém dương sai như thế này, cầu không được, bỏ xuống cũng không được, cũng quên không được. Nhưng nàng không thể không buông tay, cũng không thể quên.

Thời gian gần đây, chuyện triều chính bận rộn, Tiêu Diệp ngày ngày ở Lân Đức điện, ngay cả thời gian tới thỉnh an nàng cũng không có. Đêm nay tiểu nội quan của Thừa Hương điện yết kiến, truyền lời thái hậu thỉnh quan gia qua đó một lát, có việc cần thương lượng. Tiêu Diệp còn không biết lời đồn đãi nơi dân gian, loại sự tình này triều thần chỉ có thể gạt hắn, làm sao có gan chủ động nói cho hắn biết. Hắn buông bút son, trong lòng cảm thấy vui sướng không thôi, xem ra Huyên nhi của hắn rất nhớ hắn.

Bước chân nhẹ nhàng đi đến Thừa Hương điện, Tiêu Diệp vẫy lui cung tì, nội quan hai bên, thấy Diệp Huyên ngồi trước án tiền trầm mặc không nói, trong lòng nhất thời có dự cảm chẳng lành. “Huyên nhi.” Hắn vươn tay muốn nắm tay Diệp Huyên, nhưng lại bị nàng né tránh.

“Cửu lang, ngươi nên lập hậu.” Diệp Huyên thản nhiên nói, “Nước một ngày không thể không có mẫu nghi thiên hạ, ngươi càng không thể không có con nối dòng, hậu cung để trống đã lâu, không tốt cho xã tắc. Ta đã truyền lệnh xuống, phàm là quan viên từ tứ phẩm trở lên có nữ nhi đủ tuổi liền tham gia trạch tuyển, ngươi…”

Nàng còn chưa nói xong, chợt nghe xoảng một tiếng. Tiêu Diệp vung tay hất đổ bình ngọc trên bàn, hắn mặt đỏ bừng, khóe môi mang theo ý cười trào phúng, trầm giọng nói: “Ngươi muốn ta lập hậu?” Trong mắt hắn là nồng đậm bi thương, Tiêu Diệp không dám tin lặp lại một lần, “Ngươi muốn ta cưới nữ nhân khác?”

“Cửu lang…” Diệp Huyên cố nén cảm giác đau nhức nơi lồng ngực, nàng cũng không biết bản thân rốt cuộc là muốn thế nào, tính nàng vốn dĩ kiên cường, nhưng trước mặt Tiêu Diệp lại yếu đuối như vậy. Nàng tuyệt đối không thể để nước mắt chảy xuống, hít sâu một hơi, cổ họng đắng chát, “Ngươi cần một người thê tử.”

Ngươi cần một người thê tử, thiên hạ này cần một hoàng hậu, nhưng người đó không thể là ta.

Tiêu Diệp nhìn nàng, “Diệp Huyên.” Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên nàng, hai chữ hắn tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay lại nói ra vào lúc này. Hắn bước từng bước tới gần Diệp Huyên, nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của nàng, “Ngươi có tim hay không?” Hắn cầm chặt cổ tay Diệp Huyên, “Ngươi đến cùng là có tim hay không?”

Mắt Tiêu Diệp như ứ máu máu, bỗng nhiên hắn thấp giọng cười: “Ta ở trong mắt ngươi, chỉ là một tên ngốc có phải hay không ? Xem ngươi như châu báu, sủng ngươi, vì ngươi mà không cần ngôi vị hoàng đế, ngươi lại muốn ta cưới nữ nhân khác…”

Diệp Huyên mím môi không trả lời, nàng bị Tiêu Diệp khống chế, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn thẳng hắn.

Tiêu Diệp nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, lửa giận của hắn càng lúc càng tăng, thiếu chút nữa không kiềm chế được tổn thương nàng. Hắn yêu nàng đã bảy năm, nhưng ngay cả một chút cơ hội nàng cũng không chịu cho hắn, muốn đẩy hắn ra xa.

“Cửu lang…” Nước trong mắt Diệp Huyên, cuối cùng cũng chảy xuống, “Chúng ta là không có khả năng…”

“Vì sao không có khả năng?” Tiêu Diệp bướng bỉnh nói, “Ta có thể không làm hoàng đế, nàng cũng có thể không làm thái hậu, chúng ta cao chạy xa bay, Huyên nhi…” Tiêu Diệp bỗng nhiên ôm lấy Diệp Huyên, dịu dàng nói, “Cùng nhau rời đi, được không?”

Trong giọng của hắn có ý cầu xin rõ ràng như vậy.

Diệp Huyên chôn đầu trong lồng ngực ấm áp của Tiêu Diệp, lời của hắn từng chữ từng chữ giống như một lưỡi dao sắc nhọn đâm mạnh vào trái tim nàng. Nàng kiên định lắc đầu, bọn họ rời đi, vậy triều đình làm thế nào bây giờ, giang sơn vạn dân nên làm thế nào bây giờ. Diệp Huyên không thể làm người vô trách nhiệm như vậy, mắt thấy Đại Dận cuối cùng cũng sắp có ngày thái bình thịnh thế, nàng sao có thể chỉ vì tư tình bản thân mà bỏ mặc dân chúng không để ý.

Nàng còn nhớ rõ sau khi Hiếu Thành hoàng hậu hoăng thệ, trong nhà muốn chọn người đưa vào cung. Lúc đó nàng mới mười lăm tuổi, tổ phụ gọi nàng vào thư phòng: “Thập nhất nương, trong nhà muốn con tiến cung, con có nguyện ý hay không?”

Làm sao có thể nguyện ý đây, một thiếu nữ mới mười lăm tuổi, là độ tuổi đẹp nhất của người con gái, lại bị ép bước chân vào thâm cung giết người không thấy máu, cột cả đời mình với một lão già sắp chết. Hồi lâu sau, Diệp Huyên quỳ xuống dập đầu với tổ phụ, thanh âm nhỏ nhẹ mà kiên định: “Diệp gia đối với con có ơn nuôi dưỡng, cho con cuộc sống giàu sang, an bình không lo, con sao mà không hiểu, đó là nhờ tổ tiên dùng máu chinh chiến, cha anh ngày ngày tranh đấu trên triều đổi lấy. Bây giờ là lúc con phải gánh một phần trách nhiệm, thập nhất nương cam nguyện tiến cung, đa tạ tổ phụ thành toàn.”

“Đứa trẻ ngoan...” Ánh mắt tổ phụ đầy phức tạp nhưng vẫn có nét vui mừng, “Con nhất định sẽ trở thành một hoàng hậu tốt, chỉ mong con không thẹn với tâm, không thẹn với cả thiên hạ này.”

“Cửu lang.” Diệp Huyên ngước mặt lên, bàn tay trắng nõn vuốt ve gò má Tiêu Diệp, “Ta không muốn... thẹn với thiên hạ.”

“Vậy nàng tình nguyện phụ ta?” Tiêu Diệp từ từ buông Diệp Huyên ra, ánh mắt hắn ảm đạm, “Ta nên sớm biết...” Hắn cười tự giễu, “Ta nên sớm biết...”,

Diệp Huyên cảm thấy có một bàn tay đang nắm chặt trái tim nàng, thoáng chốc dường như nàng thấy lại hình ảnh đứa trẻ mười năm trước, thần sắc mờ mịt đứng chôn chân tại chỗ, cô độc, không tin trên thế gian này còn có ai cần mình và cũng không biết mình tồn tại trên thế gian này là vì ai.

Diệp Huyên dõi theo Tiêu Diệp lê từng bước nặng trịch ra ngoài. Cho đến khi bóng dáng hắn biến mất trong đêm, Diệp Huyên không chịu đựng được nữa, ngã ngồi xuống ghế, đau khổ khóc thành tiếng, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, thấm ướt khuôn mặt tái nhợt và đôi môi không còn chút huyết sắc của nàng.

Cuối cùng, chính nàng là người chặt đứt tình yêu này. Từ nay đến lúc chết, đêm dài vắng vẻ, chỉ một mình nàng cô độc.

Cửu lang, xin lỗi...

TiểuSongNgư kute: Chương này mình chỉnh sửa khá nhiều so với bản gốc. Mọi người đọc và cho ý kiến nhé. Có ai sau khi đọc xong cưuơng này rơi lệ không nè?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mẫu Hậu, Ta Chỉ Cần Người!

BÌNH LUẬN FACEBOOK