Trang Chủ
Ngôn Tình
Mật Thê
Chương 2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Địch Ấp Chấn......”

Tay Phương Đề Lê bị bàn tay ấm áp của anh nắm chặt. Anh cất bước đi thẳng đến quầy lễ tân của khách, mà cô chỉ có thể bị anh kéo đi.

“Tiên sinh, mời ký tên ở bên cạnh.” Địch Ấp Chấn nhanh chóng ký hạ tên của mình, thu hồi thẻ tính dụng. “Đây là chìa khóa phòng của ngài, mời đi thang máy phía bên phải.”

“Uy!” Phương Đề Lê kéo kéo tay anh, co quắp nhìn quanh bốn phía, thoạt nhìn chột dạ thật sự, giống như đến đây để yêu đương vụng trộm.

“Hư, không cần quay đầu, hình như có người đi theo chúng ta.” Anh thấp giọng nói, đem đầu cô kéo vào trong ngực mình, sau đó thản nhiên đi vào thang máy. Thân thể cô dựa sát vào anh, khiến anh phun ra hơi thở sung sướng, cô căn bản không biết là anh chịu đựng dày vò như thế nào.

“Ai? Em có biết không?” Phương Đề Lê cả người cứng ngắc hỏi, ngay cả cổ cũng không dám chuyển động, ngoan ngoãn nằm trong ngực anh.

Anh lộ ra một nụ cười hài lòng.

Mãi cho đến khi Địch Ấp Chấn mở cửa phòng, đem cô kéo vào, cô mới nghĩ đến. “Em...... Chúng ta đã kết hôn, bị nhìn thấy có tốt không? Địch Ấp Chấn, anh nói là không --”

Lời lải nhai của cô bị anh nuốt vào miệng, cô hụt hơi nằm trong ngực anh không di chuyển. Phương Đề Lê dùng sức vỗ ngực Địch Ấp Chấn, anh lại dùng tay nắm giữ tay cô, đem cô tựa vào cửa phòng mà hôn một cách thật hưởng thụ.

Đã bao lâu?

Cảm giác như là cả đời không có ôm qua cô!!

Môi Địch Ấp Chấn tham lam cắn nuốt cô, tạo cho cô nhiều khoái cảm. Nguyên bản cô cả người cứng ngắc cũng dần dầnthả lỏng xuống, không chú ý đến bàn tay anh kiềm chế cô đã thả lỏng ra, tay cô thật tự nhiên đặt trên vai anh, ôm lấy cổ anh, ngửa đầu hôn đáp trả lại.

Tay anh đặt ở cổ cô, cảm thụ nhịp đập vô cùng khẩn trương kia. Bởi vì xác nhận được sự ảnh hưởng của mình với cô, sự oán giận trong ánh mắt Địch Ấp Chấn bắt đầu tiêu tan, khóe miệng cười tà khí, bàn tay lập tức cách một lớp áo sơ mi nắm giữ ngực mềm mại của cô.

“Ngô......” Cô không ngừng động đậy thân thể, không biết là muốn giãy thoát khỏi tay anh hay muốn đem chính mình càng tiến vào trong bàn tay thô ráp ấy.

Vô luận như thế nào, động tác của cô cũng làm bừng bừngnhiệt tình của Địch Ấn Chấp. Anh cố định cô trên cửa, làm cho cứng rắn của anh chạm vào nơi thần bí mềm mại của cô.

Cô cảm giác máu hướng hai chân mà chạy đến, trực tiếp kẹp chặt hai chân lại, nhưng lại ái muội kẹp lấy anh ở bên trong.

Anh tựa hồ ở bên cổ cô thở dốc. “Đừng nóng vội, lập tức.” Địch Ấp Chấn hứa hẹn, mặt khác một tay lập tức xoa đùi cô, vuốt ve mông của cô.

“Em mới không phải có ý kia......” Cô đỏ mặt kháng nghị. Hình tượng của cô trong lòng anh đã không tốt, bây giờ lại bị anh nói thành quỷ háo sắc, nên tự nhiên muốn kháng nghị một chút.

Anh trầm thấp cười người nằm trong ngực mình, thân thể cô dính sát vào anh cũng rung động theo. Cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh, nhưng động tác kế tiếp của Địch Ấp Chấn lại làm cô xiết chặt cơ bắp của anh.

Tay anh xoa nắn nơi mềm mại của cô, theo tiếng hô của Phương Đề Lê rút đi quàn dài, ngón tay dài thâm nhập khiến cô ngẩng đầu nhìn anh mãnh liệt phản ứng.

“Thích không?” Anh tà ác hỏi, cực kì cố ý di chuyển, dùng phương thức quen thuộc âu yếm cô, thăm dò thân thể của cô.

Cô nheo mắt lại, định trừng mắt với anh nhưng thân thể vô lực hoàn toàn. Cánh tay chỉ có thể nắm lấy bắp tay anh biểu đạt cảm giác rất kích thích.

Anh không thèm để ý cô bấu đau anh.

Tại thời điểm cô nhỏ giọng thét lên, anh rốt cuộc hướng cô đẩy một cái, lập tức gọn gàng thẳng tiến vào nơi ấm áp của cô.

“Địch......” Cô kinh hô, cảm giác thân thể được chống đỡ, cảm giác được tràn đầy, anh tràn đầy trong cô, mỗi một tấc đều cảm nhận tinh tường được sự tồn tại của anh, cảm nhận được nhịp đập của anh…

Cho dù kết hợp qua nhiều lần như vậy, cho dù trải qua quá nhiều nhiệt tình như vậy, lúc anh không hề giữ lại gì mà cùng cô kết hợp như lúc này vẫn làm cô bị lay động thật sâu.

Anh cách cô ra một chút, bộ dáng thảnh thơi bắt đầu va chạm, đem nhiệt tình ẩn nhịn đã lâu, đem toàn bộ nhớ nhung tha thiết cắm rút, càng sâu, càng sâu…

Cô khép hờ hai mắt, chỉ có thể nhợt nhạt hút không khí, cảm giác được chính mình nhẹ nhàng đứng lên, bay về phía chân trời. Cô chỉ có thể dùng chân ôm lấy thắt lưng anh, không thể lo lắng liệu người bên kia cánh cửa có thể nghe thấy thanh âm của bọn họ hay không.

Mỗi tấc mỗi tấc nhiệt tình lại bao phủ hai người, bọn họ mỗi lần đều cùng nhau đến cao trào, sau đó lại càng nhiều càng nhiều kịch liệt, thẳng đến khi cả hai đều không thể chịu nổi mới cùng nhau bùng nổ bên trong.

Địch Ấp Chấn đem cô đặt trên giường cô mới từ từ tỉnh lại.

“Em......” Cô hoảng hốt tỉnh lại, ý thức thanh tỉnh theo, trên mặt xuất hiện choáng váng, cô cư nhiên ngất xỉu?

“Không có gì đáng ngại.” Anh cúi người hôn lên trán cô, ôm cô từ phía sau, kéo chăn bông đắp thân thể trần trụi của hai người.

Cô lúc này mới phát hiện không biết khi nào quần áo hai người đã không còn một mảnh, cô cư nhiên cùng anh đứng ở cửa mà làm ra loại chuyện này…Trời ạ!

Phương Đề Lê làm đà điểu trốn trong chăn bông, tóc mềm mại phân tán trên thân thể trắng nõn của cô, thật quyến rũ.

Người ngoài chưa bao giờ biết, người có vẻ ngoài trung tính như Phương Đề Lê có đôi lúc sẽ lộ ra biểu tình thẹn thùng của một tiểu cô nương, hồn nhiên nhưng thành thục và nữ tính, điều này làm anh mê luyến không thôi.

Loại phong tình này của cô người khác không biết, anh cũng không muốn người khác biết.

Nhưng mà Phương Đề Lê một chút cũng không biết ánh mắt anh yêu thương say đắm lưu luyến ở trên người cô, cô chỉ biết mỗi lần đụng tới Địch Ấn Chấp cô sẽ không thể thanh tỉnh được lâu.

Lúc trước quen biết chưa được vài ngày, cô đã bị anh hôn, sau đó chưa kịp tỉnh táo lại đã bị ăn. Sau đó mỗi ngày cuộc sống của cô đều như nở hoa, những đóa hoa nhỏ bao xung quanh làm cô mơ mơ tỉnh tỉnh, cuối cùng trong một lần kịch liệt, sau một trận kích tình khó quên, cô ngây ngốc đáp ứng lời cầu hôn của Địch Ấp Chấn.

Từ đó đến nay, cô đều là bị anh kéo chạy.

Anh, Địch Ấp Chấn, nhìn bề ngoài như một người đàn ông trầm ổn thành thục, trong phương diện tình cảm cư nhiên lại xúc động như thế. Có đôi khi cô theo dõi anh, hoài nghi rốt cuộc là đầu cô không rõ ràng hay óc anh có vấn đề, hai người mới có thể xúc động mà kết hôn như vậy.

Tuy rằng đã kết hôn nửa năm, nhưng nửa năm này cô tựa hồ không hiểu biết hết về chồng của mình. Cô đem toàn lực cố gắng làm cho cuộc sống của bản thân so với lúc chưa kết hôn không có gì khác biệt, công tác chỉ tăng không giảm. Cho dù trong lòng không muốn, nhưng khi có việc cần đi xa cô đều không bao giờ từ chối, dường như không làm như vậy, cô sẽ đánh mất đi lý trí thanh tỉnh sau cùng của mình.

“Địch Ấp Chấn, anh không cần đi làm sao?” Cô buồn bực hỏi, kỳ thật nằm trong lòng anh rất thoải mái, tuyệt đối không muốn anh rời đi, nhưng là vẫn mạnh miệng hỏi.

“Thế nào? Dùng xong rồi đuổi anh đi?” Anh cố ý xuyên tạc lời nói của cô.

“Cái gì dùng xong?!” Cô xoay người lại kháng nghị, lại nhìn thấy con ngươi chưa bao giờ giảm nhiệt tình của anh.

“Em không phải nói anh là người đàn ông mạnh mẽ của em sao? Mới có một lần sao xứng với danh hiệu mạnh mẽ được?” Anh nửa thật nửa giỡn nói, còn hướng cô nhíu mày.

“Mãnh......” Cô mở miệng thật to. Anh...... Anh cư nhiên còn nhớ rõ câu nói cô thuận miệng đùa?

Khi cô còn không kịp hoàn hồn, anh liền nắm lấy cái mông mềm mại, cuối đầu ở trước ngực cô mà ngậm một nụ hoa vẫn đang đỏ bừng.

“Địch Ấp......” Cô mới bình ổn nhịp tim không được bao lâu, lại bắt đầu kinh hoàng. Tay cô xuyên qua mái tóc dày của anh, quên mất bản thân mình muốn đẩy anh ra nhưng lại vô thức giữ chặt.

Xong đời, anh lại dùng chiêu này, ý chí của cô lại bị anh kìm giữ.

Cô tìm một cơ hội nói với anh....... Nói cái gì đây?

Lúc thân hình tinh tráng của anh áp lên người cô, đầu của cô lại lâm vào trạng thái vô thức.

Không được, cô phải nói với anh một chút...... Nói vợ chồng đến khách sạn thuê phòng thật lãng phí, nói buổi trưa cùng vợ ôn chuyện không phải là hành vi đúng đắng, nói...... Nói nụ hôn của anh thật sự là đáng khen chết tiệt, có thể làm mãnh nam.

***

Lúc hai người đi ra khỏi khách sạn đã là hai giờ rưỡi.

“Vì sao không ở lại ngủ trưa lại trở về?” Nhìn cô có chút mệt mỏi, anh không khỏi cảm thấy tội ác. Bởi vì rất khát vọng cô, càn rỡ làm cô mệt chết, quên mất cô vừa đi công tác hơn mười ngày mới trở về.

“Không được, em vừa mới tỉnh ngủ di ăn cơm với anh, bây giờ ngủ lại không phải sẽ thành heo sao?” Phương Đề Lê cự tuyệt đề nghị mê người này.

“Làm sao có thể? Em lúc trưa có vận động a!” Anh thực đúng đắn đáp lời hợp tình hợp lý.

Phương Đề Lê nhịn không được vươn tay véo thắt lưng anh một cái cảnh cáo.

Không nghĩ anh giống như thần kinh không bình thường, quay đầu hôn khóe miệng cô một chút, như là tiểu hài tử được ăn kẹo.

Phương Đề Lê mắt trợn trắng. Đối với anh như vậy cô thật hết cách.

“Em chút nữa muốn làm gì?” Anh ôm thắt lưng của cô ra khỏi đại sảnh khách sạn.

Cô chột dạ vặn vẹo thân mình, muốn thoát khỏi động tác thân mật của anh.

Địch Ấp Chấn dưng lại trừng mắt nhìn cô.

“Anh như vậy......” cô ngại ngùng giải thích. “Toàn thế giới mọi người đều biết chúng ta làm chuyện gì.” Cô chỉ là thẹn thùng không được sao?

Địch Ấp Chấn vẫn như cũ dừng lại bất động, trừng mắt nhìn cô.

Phương Đề Lê cùng anh giằng co vài giây, cuối cùng vẫn là cau mày đưa tay kéo anh đi về phía trước. “Như vậy có thể không? Ngây thơ nam nhân.” Mặt sau câu nói kia cô là nhỏ giọng nói, không nói to ra được.

Địch Ấp Chấn rốt cục miễn cưỡng đồng ý phương pháp này, bàn tay to nắm giữ tay cô, gắt gao đem cô bắt lại bên người.

“Uy, Em tí nữa đi dạo hiệu sách, anh có muốn mua gì không? Tạp chí?” Cô thuận miệng hỏi.

“Anh tháng này còn chưa có thời gian đi mua, em giúp anh mua mấy cuốn. Buổi tối không cần chạy loạn, anh sẽ về nhà sớm một chút.” Anh dặn dò. “Sớm biết thế sẽ lái xe lại đây, có thể thuận tiện tiễn em một đoạn đường.”

“Em không cần ngồi xe, đi châu Âu mỗi ngày đều ngồi hơn 4 giờ xe bus. Anh tối nay không cần tăng ca sao?” Cô nghiêng đầu tùy ý hỏi.

“Không cần.” Kỳ thực công tác rất nhiều, nhưng anh quyết định hiện tại lập tức trở về đẩy nhanh tốc độ, buổi tối sớm về nhà. Muốn tăng ca còn sợ không cơ hội sao?

“Được rồi, anh không cần đưa em, em tự đi được. Anh nhanh chút trở về đi làm, đã ba giờ rồi.” Cô đẩy đẩy anh, sau đó vẫy tay nói tạm biệt.

Nhưng là chừng này vẫn không thỏa mãn, anh kéo cô về, cúi đầu cho cô một nụ hôn ngạt thở, thế mới cam nguyện buôn cô ra, trở về bận rộn công tác.

Ngơ ngác nhìn Địch Ấp Chấn rời đi, ánh mắt cô không cách nào rời khỏi anh được.

Bộ dáng anh đi trên đường thật đẹp. Cô ở trong lòng thở dài, thế này mới xoay người rời đi.

Mới đi về phía trước một đoạn đường, cô cảm thấy sau lưng có người đi theo, đột nhiên quay đầu, lại chỉ cảm thấy đến khóe mắt chợt lóe, sau đó nhìn nửa ngày cũng không nhìn ra điều gì khác thường.

“Mình không có ảo giác đi?” Phương Đề Lê nhu nhu ánh mắt, thế này mới tiếp tục đi về phía trước.

Đợi thân ảnh cô đi về phía trước khoảng hai trăm mét, hai cái đầu tránh sau cây cột mới nhô ra.

“Oa sá, tôi có không có nhìn lầm a?” Triệu Mĩ Hoa vuốt lại đầu tóc quăn quăn của mình, vừa mới vội vàng tránh ở bên cột, khả năng làm tóc bay rối hình.

“Làm ơn, cô còn có tâm tư quản tóc? Cô không thấy được một màn mới rồi sao?” Lí Khởi Anh dùng sức trừng mắt Triệu Mĩ Hoa.

“Ai nha, bằng không chẳng lẽ muốn tôi hô toáng lên sao? Việc này chỉ chứng minh một sự kiện – CEO ngọc thụ lâm phong của chúng ta cũng là đàn ông, chưa tuyệt dục vọng a!” Triệu Mĩ Hoa nói xong còn hướng Lí Khởi Anh mị nhãn.

Lí Khởi Anh chấn động một thân nổi da gà. “Làm ơn, cô đem ánh mắt ghê tởm nhìn đàn ông như vậy. Chẳng lẽ cô một chút cũng không kinh ngạc? Hiện tại mới giữa trưa nha, CEO chạy đến nơi này hẹn hò, trời ạ, tôi nghĩ thế nào cũng không ra.” Lý Khởi Anh hoàn toàn bị kinh sợ, đến lúc này vẫn còn không thể tin tưởng.

“Ai nha, tôi nói phó lý, cô thật sự là không hiểu. Giữa trưa hẹn hò, gọi là “ngọ thê” cô biết không?” Triệu Mĩ Hoa thừa cơ giáo dục một chút đồng sự cổ hủ này, miễn cho cô quá đạo đức mà sau này khó có chồng.

“Ngọ thê?!” Lí Khởi Anh kéo dài khẩu khí. “Đều là cô, vừa nãy nếu không phải tay chân chậm chạp, tôi có thể theo dõi cô ấy, nói không chừng có thể biết cô ta là ai.”

“Cô đối với cô ta có hứng thú?” Triệu Mĩ Hoa liếc mắt nhìn cô.

Lí Khởi Anh thái dương nổi gân xanh. “Thích cái đầu cô! Chúng ta cho dù không vì chính mình, cũng vì Phái Quân điều tra một chút a! Xem này cô gái này có phải hay không là tình nhân của Địch tiên sinh......”

Triệu Mĩ Hoa nghiêm túc gật đầu: “Kỳ thật hẹn hò buổi trưa cũng rất kích thích…”

“Triệu, Mĩ, Hoa --” Lí Khởi Anh xoay người trừng cô. “Cô thật sự là hết thuốc chữa.” Nói xong liền sả bước đi về công ty.

“Ai nha, cô đi chậm một chút, hôm nay cô đã giúp tôi đàm phán dự án, hiện tại xong rồi có thể đi uống chén trà a, vội vã trở về làm gì?”

“Còn uống trà? Triệu Mĩ Hoa, tôi rốt cuộc cũng biết vì sao cô thèm CEO nhỏ dãi nhưng không chiếm được anh ta, bởi vì tiêu chuẩn giá trị của cô rất thấp.” Lí Khởi Anh nhịn không được cười nhạo.

Triệu Mĩ Hoa một chút cũng không để ý. “Chẳng lẽ cô gái vừa rồi đủ tiêu chuẩn sao? Nói về xinh đẹp tôi hơn cô ta rất nhiều, Địch tiên sinh hẳn là phải chú ý ta mới đúng chứ…”

Cô lại còn nói lảm nhảm, Lí Khởi Anh chịu không nổi liền đi thẳng.

Mà việc CEO có “ngọ thê” đã lan truyền rộng rãi.

***

Phương Đề Lê trong tay ôm một đống sách cùng bằng hữu đi vào quán cà phê.

“Không nghĩ tới lâu như vậy không gặp lại có thể gặp cậu ở hiệu sách, hôm nay mình mời cậu uống cà phê!” Đề Lê rộng rãi nói.

“Vậy thật cảm ơn, không hổ là đại tiểu thư Phương Đề Lê của [Đại Phương].” Tiểu Tuyết chế nhạo nói.

Tiểu Tuyết cũng làm cùng cơ quan với Phương Đề Lê, một năm nay là bạn rất thân thiết với cô. Tuy nhiên Tiểu Tuyết thường hay dẫn đoàn đi Nhật Bản trong khi Đề Lê lại dẫn đoàn đi Châu Âu, muốn cùng ngồi uống với nhau tách cà phê cũng thật khó.

Đề Lê nhanh chóng đi lấy hai tách cà phê rồi tìm vị trí ngồi. “Làm ơn đừng gọi cái danh xưng này a.” Đề Lê oán giận nói.

“Ha ha ha! May mắn đoàn viên của mình đều gọi mình là Yuki, cũng may mắn là mình dẫn tuyến Nhật bản.” Tiểu Tuyết cười rộ lên, cô rất thích tác phong thoải mái cùng ngay thẳng của Đề Lê khi nói chuyện.

“Hừ, mình rõ ràng đã giới thiệu tên tiếng Anh a.”

“Cũng có thể, nhưng có sao đâu, tên hiệu cũng rất nhiều mà.” Tiểu Tuyết hảo tâm nhắc nhở. “Cậu thế nào mua nhiều sách như vậy?” Cô nhìn túi sách bên cạnh Đề Lê.

“Tôi chỉ mua hai cuốn sách du lịch còn lạo đều là tạp chí của Địch Ấp Chấn.” Đề Lê trả lời.

“Van cậu, tiểu thư, có người nào ngay cả tên họ ông xã cũng kêu thẳng không? Chẳng lẽ khi các cậu lên giường cũng xưng hô như vậy sao?”

“Nào có? Mình mới không có.” Cô mỗi lần cùng anh đều gọi “Địch”, cuối cùng “Địch” lại trở thành biệt danh mà cô gọi anh.

“Oa a, suy nghĩ chuyện đen tối nha.” Tiểu Tuyết bắt đầu giễu cợt cô.

“Muốn bị hắt nước đá sao?” Đề Lê khốn quẫn uy hiếp nói.

“Cậu hôm qua mới trở về sao? Sao lại chưa đến công ty triều cống (chỉ việc cống nạp cho vua chúa ngày xưa)?” Tiểu Tuyết chuyển đề tài.

“Triều cống? Công ty chúng ta chuyển qua thành hoàng đế quản lý từ bao giờ? Phương Đề Lê nghe không hiểu, cô chỉ luôn chú ý đến đoàn của mình, luôn bận bịu công tác, với tin tức trong công ty, cô không thông thạo lắm.

“Chính là tặng lễ a! Cậu mang đoàn trở về, không đem lễ vật tặng cho mấy người vai vế trong công ty sao, hay cậu không muốn đi làm nữa mà ở lại Đài Loan bồi ông xã phải không?” Tiểu Tuyết nói thẳng, dù sao cũng là bạn bè tốt với nhau.

“Tại sao phải đưa lễ? Mình chỉ phục vụ du khách, cùng với mấy người đó cũng không phải người nhà càng không phải là thân quen, cũng là nhân viên giống nhau mà?” Phương Đề Lê không hiểu hỏi.

“Cậu chưa nghe nói sao?” Tiểu Tuyết bất khả tư nghị nhìn cô một cái. “Hiện tại rất nhiều người dẫn đoàn về đều mang thổ sản (đặc sản địa phương) đến tặng mấy người đó, chỉ cần bọn họ cao hứng thì không sợ không có cơ hội được dẫn đoàn đi. Cậu thật ngốc, cẩn thận không thôi không có đoàn mà dẫn đi đâu.”

“Nào có như vậy? Loại tặng quà này thật không đáng, mình mặc kệ chuyện này. Cũng không phải làm quan, việc gì phải nịnh bợ người ta?” Phương Đề Lê khảng khái nói.

Tiểu Tuyết thấy thế cười cười. “Dù sao ông xã cậu cũng rất biết kiếm tiền, cậu kiếm ít đi một chút cũng không sai.”

“Mới không phải như vậy.” Phương Đề Lê lập tức phản bác. “Tuy rằng mình không kiếm nhiều tiền bằng anh ấy cũng không phải là người dẫn đoàn xuất sắc nhất, nhưng mình rất nghiêm túc làm việc, xem mình mua sách tham khảo này.” Cô đem gói sách to đặt trước mặt Tiểu Tuyết.

“Tuy rằng cậu làm việc chăm chỉ nhưng ông xã cậu thật có chút xấu số. Dẫn đoàn đi châu Âu liền đi hơn mười ngày, cậu một tháng lại đi liên tiếp hai chuyến, thời gian ở tại Đài Loan không phải rất ít sao? Cẩn thận một chút, kết hôn thì khó nhưng li hôn rất dễ dàng a.” Tiểu Tuyết khuyên bảo.

“Phi phi phi!” Phương Đề Lê mạnh miệng nói. “Địch Ấp Chấn còn chưa quản mình cậu thật nhiều chuyện a.” Kỳ thực cô có hơi chột dạ, nhưng chỉ sợ khi có đoàn nhưng cô không nhận thì thật sự sẽ ở nhà cho Địch Ấp Chấn nuôi.

“Địch tiên sinh thật xấu số, anh ta hẳn là thiếu nợ cậu rồi.” Tiểu Tuyết nhịn không được nói lời công đạo.

Đề Lê trừng cô liếc mắt một cái. “Uy, sáu giờ rồi, Địch Ấp Chấn sắp tan tầm rồi, anh ấy nói hôm nay không tăng ca, cậu có muốn cùng chúng mình ăn cơm không?”

“Không cần đâu, mình không muốn bị ông xã cậu ghi hận.” Làm bóng đèn là không đạo đức.

“Cậu lại nói hươu nói vượn.” Đề Lê phản bác. “Anh ấy thật sự rất bận làm sao có thể nghĩ nhiều như vậy? Bất quá cũng thật là lạ, hôm nay lại không tăng ca.”

“Phương Đề Lê, mình thật sự cảm thấy bi ai cho ông xã cậu, cậu thật là một người ngu ngốc.” Tiểu Tuyết lắc đầu đứng dậy trong lòng thầm may mắn vì đã không đáp ứng làm bóng đèn.

Nếu cô đoán không sai, Địch Ấp Chân hẳn là muốn ở bên vợ mới cố ý không tăng ca, mà đại tỷ ngu ngốc này một chút cũng không biết mình có bao nhiêu may mắn.

“Giang Tiểu Tuyết!” Phương Đề Lê lại lần nữa kháng nghị.

Nhưng mà Tiểu Tuyết đã đứng dậy, thuận tiện uống xong cà phê. “Đừng tức giận, cho cậu đi giải trí với lão gia nhà cậu, mình phải về nhà, sẽ gọi lại cho cậu sau.”

Vì thế Tiểu Tuyết liền đi về trước ánh mắt kinh ngạc của Phương Đề Lê.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mật Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK