Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Người đến chính là Hàn Ngôn Luật, anh thấy Tiêu Tử Lăng chỉ dùng ánh mắt mê mang nghi hoặc nhìn anh, đã biết sợ rằng đối phương đã không còn ấn tượng, anh có chút xấu hổ, không biết kế tiếp nên làm cái gì.

Lúc này, Sở Tiểu Thất đang trấn an Tiểu Kỳ Tiểu Tát đột nhiên mở miệng nói: “Trên đường trở về từ căn cứ Huy Hoàng, là anh ta nói cho Sở lão đại anh đã xảy ra chuyện. . .”

Tiêu Tử Lăng trải qua sự nhắc nhở của Sở Tiểu Thất đã biết người trước mặt là ai, cậu đẩy lên nụ cười ngọt ngào nói: “Nga, là anh a! Tôi nhớ ra rồi, lúc đó hình như anh còn nói lời hay giúp tôi, quá cảm tạ anh.”

Sở dĩ Tiêu Tử Lăng cười ngọt như thế, là bởi vì cậu chột dạ trong lòng. Cậu lo lắng người này tìm tới cửa có phải do biết cậu thâm thức ăn bị cướp đoạt của bọn họ hay không.

Tiêu Tử Lăng không có nửa điểm ý muốn trả những thức ăn đó cho bọn họ. Ở trong mắt cậu, nếu đã vào trong túi của cậu, vậy chính là của cậu, muốn lấy ra lại, không có cửa đâu! Cậu quyết định nếu như người này hỏi chuyện đó, cậu sẽ giả ngu giả vô tội, dù sao lão đại nhà mình đã hủy thi diệt tích, bọn họ căn bản tìm không được chứng cứ chứng minh những thức ăn đó là bọn cậu mang đi.

Nghĩ tới đây, Tiêu Tử Lăng liền vô cùng cảm kích cách làm anh minh của lão đại nhà mình, Sở Chích Thiên có thể trở thành bá chủ ngày diệt vong, rất có quan hệ tới sự xử lý mọi chuyện cẩn thận của anh ta, những thứ lão đại nhà mình nghĩ đúng là chu toàn, lau chuyện xấu mà bọn họ làm đi sạch sẽ, không để lại một chút vết tích, để cho khổ chủ tìm tới cửa cũng lấy không ra được chứng cứ, quả nhiên cường đại! (Sở Chích Thiên biểu thị rất vô tội, nói đến anh xử lý những thi thể đó, hoàn toàn không nghĩ tới vấn đề này. . .)

Hàn Ngôn Luật làm sao nghĩ đến thiếu niên đối diện cho rằng anh là đến đòi nợ, rất cảnh giác đối với anh. Tiêu Tử Lăng cười quá mức ngọt ngán, khiến cho trong lòng anh không tự chủ được nổi lên một luồng hương vị ngọt ngất ngây, anh có chút hài lòng bản thân có thể giúp được thiếu niên này, lại cảm thấy kỳ thực dựa theo năng lực của thiếu niên này có lẽ là mình đa sự, vì vậy sờ sờ đầu đỏ mặt ngượng ngùng nói: “Có lẽ là tôi đa sự. Thực lực của cậu mạnh như thế, khẳng định có thể giải quyết được những người đó.”

Sở Tiểu Thất ở một bên bĩu môi, Tiêu Tử Lăng lại đang thông đồng tiểu tam. Sở lão đại thực sự là vất vả, mỗi ngày đều phải đề phòng Tiêu Tử Lăng lăng nhăng. Trong khoảng thời gian này nó đã thấy rõ, những hoa hoa cỏ cỏ bên Sở Chích Thiên, là mấy cô ả tự mình tìm tới cửa, mà bên Tiêu Tử Lăng, thấy thế nào cũng là hành vi của Tiêu Tử Lăng không có hạnh kiểm. . . Được rồi, Tiểu Thất đồng hài lại bắt đầu sầu. Nó quyết định phải giúp Sở lão đại trông coi Tiêu Tử Lăng, không thể để cho Tiêu Tử Lăng tiếp tục hành vi sai trái, miễn cho Sở lão đại khó chịu một cái, lỡ tay giết Tiêu Tử Lăng, nó vốn rất thích cơm nước mà Tiêu Tử Lăng nấu. Tiểu Thất luyến tiếc cứ như vậy không còn.

Tiêu Tử Lăng nghe thấy lời nói của Hàn Ngôn Luật, liên tục xua tay nói: “Nào có đơn giản như vậy, người của bọn họ tương đối nhiều, may nhờ anh đúng lúc kêu lão đại nhà tôi tới.”

Hàn Ngôn Luật nghe thấy từ lão đại này, tâm tình kích động một trận, anh cẩn thận hỏi: “Cậu nói lão đại, có phải là thủ lĩnh của doanh địa chúng ta Sở đội trưởng.” Tên của Sở Chích Thiên anh tuyệt không dám hô thẳng, vậy quá bất kính.

Tiêu Tử Lăng đương nhiên gật đầu, ngoại trừ Sở Chích Thiên, cậu còn có lão đại nào.

Hàn Ngôn Luật kích động lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, không ngờ tới anh đã từng nói chuyện với thủ lĩnh doanh địa, lời này nói ra khẳng định không có người tin, thế nhưng đây là sự thực, Hàn Ngôn Luật cảm giác thấy anh thực sự được nữ thần may mắn yêu trúng rồi, bằng không thế nào anh có thể có vận khí tốt như vậy?!

Tiêu Tử Lăng thấy biểu tình người này rất kích động. Ánh mắt còn mang theo sự sùng kính vô cùng, biết người này chắc hẳn không phải tìm đến cậu đòi thức ăn như cậu tưởng tượng, tâm tình nhất thời buông lỏng, Tiêu Tử Lăng không còn chuyện lo lắng bắt đầu buôn dưa lê, trước đây lộ trình của bọn họ không phải đi căn cứ Huy Hoàng sao? Vì sao sẽ đến chỗ bọn cậu? Tiêu Tử Lăng trực tiếp hỏi ra vấn đề này.

Hàn Ngôn Luật giải thích: “Sau khi chúng tôi đi, vẫn có chút lo lắng, liền trở lại xem xem tình hình, nếu có thể giúp đỡ một phen thì giúp một phen, bất quá khi chúng tôi tới nơi đó sớm đã được thanh lý sạch sẽ. . .” Hàn Ngôn Luật nói lời này càng cảm thấy ngượng ngùng, dựa theo thực lực của thủ lĩnh doanh địa, nào có cơ hội cho bọn họ xuất lực.

“Vậy anh thế nào tìm được chúng tôi?” Tiêu Tử Lăng rất rõ ràng, trong năm trăm mét phía sau bọn họ không hề có xe với người nào, kỹ năng của Sở Chích Thiên động tĩnh quá lớn, cậu sợ sau khi bị người thấy sẽ bị theo dõi, vì vậy từng dùng Linh Nhãn kiểm tra tình hình xung quanh, lúc đó không có phát hiện gì.

“Em gái họ nội của tôi là người biến dị khứu giác, lúc đó khi đi ngang qua bên người em trai này, liền nhớ kỹ hương vị của cậu ta.” Hàn Ngôn Luật chỉ vào Sở Tiểu Thất, giải đáp nghi hoặc của Tiêu Tử Lăng, “Tôi liền một đường theo hương vị đó tìm đến đây.”

Tiêu Tử Lăng nghĩ đến Tử trong Ái Tâm Viên, phỏng đoán hẳn chính là cô gái nhỏ đó, khó trách lúc đó khi nhìn mình với Sở Tiểu Thất ánh mắt có chút dị dạng, đặc biệt là nhìn Sở Tiểu Thất, ánh mắt đó rất sáng. Cậu liếc liếc Sở Tiểu Thất một cái, trong mắt rõ ràng đang chỉ trích nó tuổi còn nhỏ mà loạn phóng điện, thế mà gạt một cô gái nhỏ về.

Sở Tiểu Thất rất khó hiểu, nó cảm thấy rất oan, lúc đó nó hình như chỉ nhớ đang ở trong xe gặm kẹo que, ngoại trừ người này nó liếc mắt một cái có ấn tượng, người khác thì cái gì cũng không biết a.

Hàn Ngôn Luật không biết những thứ truyền đưa qua trong ánh mắt của Tiêu Tử Lăng với Sở Tiểu Thất, anh nói đến đây tránh không được cảm thán: “Cũng nhờ điều đó, chúng tôi mới tìm được doanh địa, về sau liền gia nhập vào.”

Tiêu Tử Lăng gật gật đầu: “Gia nhập tổ chiến đấu?” Nếu ở trong tiểu đội tổ chiến đấu, hẳn là không tồi.

Đội trưởng tiểu đội vẫn luôn chú ý bọn họ đối thoại bên cạnh rốt cục tìm được cơ hội ngắt lời, vội vàng khẳng định: “Đúng vậy, Tiểu Luật rất không tồi, lần này trở lại hẳn là đủ điểm cống hiến trở thành đội viên chính thức.”

Tiêu Tử Lăng gật đầu cười nói với vị đội trưởng tiểu đội kia: “Vậy kính nhờ anh chiếu cố nhiều.” Loại chuyện nhấc tay giúp đỡ một phen này, Tiêu Tử Lăng tuyệt không chống cự, dù sao trước đây đích thật là Hàn Ngôn Luật có lòng tốt truyền lời, mới để cho lão đại đúng lúc chạy tới, lược bớt rất nhiều khí lực của cậu, trả anh ta một ân tình cũng là phải làm.

Đội trưởng tiểu đội kia nghe xong nhanh chóng gật đầu ứng thanh, đây chính là thời điểm tiếp nối giao tình cùng thành viên của tổ công kiên, anh thế nào sẽ cự tuyệt, lần sau nếu anh có cơ hội tiến vào tổ công kiên, còn cần đội viên cũ nói vài lời hay cho anh đây. Anh nhìn nhìn Hàn Ngôn Luật bên người, cảm thấy cơ hội này là do cậu ta mang đến, trong lòng có chút cảm kích, quyết định trở lại sẽ xin chuyển chính thức cho cậu ta, sau đó lại tận tình bồi dưỡng cậu ta một chút.

Hàn Ngôn Luật một bên cũng rất kích động, có một câu nói này của Tiêu Tử Lăng, anh ở trong tổ chiến đấu sẽ đứng được vững vàng. Có thể nghĩ khẳng định phát triển về sau sẽ xuôi gió xuôi nước, không có trở ngại gì lớn. Quả nhiên từ khi gặp được thiếu niên này, bọn họ liền bắt đầu gặp may mắn!

Đội trưởng kia thấy Tiêu Tử Lăng không có ý tứ nói gì, liền kéo Hàn Ngôn Luật qua một bên nói chuyện phiếm. Hiểu rõ được từng trải mà Hàn Ngôn Luật với Tiêu Tử Lăng quen biết, khi biết Hàn Ngôn Luật còn từng đối diện nói chuyện với thủ lĩnh của căn cứ, lại càng hâm mộ mắt bốc lên ánh đỏ. Phải biết rằng những tiểu đội trưởng như bọn họ đều chưa từng thấy qua mặt của Sở Chích Thiên, càng đừng nói đối thoại. . . Anh nhịn không được cảm thán vận khí của Hàn Ngôn Luật tốt đến bạo, khiến cho người đố kỵ a!

Bên cạnh không còn người quấy rầy, Tiêu Tử Lăng liền đặt lực chú ý ở chiến đội cường giả của các đại căn cứ Hoài Thành đang tiếp cận bọn họ. Cậu nhìn ngang nhìn dọc, đột nhiên biến sắc, cậu vậy mà thấy được một thân ảnh quen thuộc, cậu cảm thấy mọi chuyện có chút không ổn. Nhanh chóng núp ra phía sau đội viên của tiểu đội tổ chiến đấu.

Sở Tiểu Thất thấy bộ dáng cẩn cẩn thận thận làm kẻ trộm của Tiêu Tử Lăng, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Thế nào vậy?”

Vẻ mặt Tiêu Tử Lăng đau khổ nói: “Tới một người phiền phức, nghìn vạn lần đừng để cô ta phát hiện anh, bằng không anh chết chắc rồi.” Nếu như trước đây cậu vì đánh đuổi nữ nhân đó mà nói những lời nói dối kia, mà để cho nữ nhân đó ở trước công chúng nói ra. . . Cậu tin tưởng, khẳng định lão đại nhà cậu sẽ bẻ xương rải tro cậu.

Thế nhưng, trước đây khi làm như vậy, cậu nào biết đâu rằng nữ nhân đó sẽ xuất hiện ở chỗ này. . .

Sở Tiểu Thất hiếu kỳ nhìn thoáng qua người Tiêu Tử Lăng cố kỵ, mặt băng hàn vốn không chút biểu tình của nó cũng nhịn không được giật giật, trực tiếp thuấn di một cái liền đến phía sau Tiêu Tử Lăng. Sở Tiểu Thất lựa chọn giống Tiêu Tử Lăng, trốn.

Tiêu Tử Lăng hiếu kỳ, thấp giọng hỏi: “Nhóc trốn cái gì?”

Thanh âm của Sở Tiểu Thất có chút nghiến răng nghiến lợi: “Tôi cũng không muốn có một người mẹ 13 tuổi.” Nó đi ra, Tiêu Tử Lăng cũng lấy không được chỗ tốt nào, Sở lão đại tuyệt đối tuyệt đối sẽ không bỏ qua hai người bọn họ. Phải biết rằng những lời trước đây của Tiêu Tử Lăng bị truyền ra, hình tượng của Sở Chích Thiên sẽ triệt để bị hủy, biến thái, luyến đồng, dụ dỗ gian dâm thiếu nữ vị thành niên cũng làm cho bụng lớn, con riêng các loại từng cọc từng cọc đều là chuyện mà cầm thú làm.

Tiêu Tử Lăng nghe nói như thế chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh đánh thẳng trong lòng. Thân thể nhịn không được run rẩy vài cái, Sở Tiểu Thất đích xác không thể xuất hiện ở trước mặt nữ nhân kia. Để cho nữ nhân đó thấy rồi kích động thoáng cái nói hết ra. . . Được rồi, cậu lần nữa cảm thấy trong lòng rất lạnh rất lạnh, dường như đã thấy bộ dáng lão đại nhà mình muốn lăng trì mình.

Hàn Ngôn Luật trong lúc vô tình thấy hai người như tên trộm lén lút núp ở phía sau bọn họ, nhịn không được hiếu kỳ nhìn bọn họ một cái, Tiêu Tử Lăng lặng lẽ kính nhờ nói: “Đừng để cho những người đó thấy chúng tôi, chúng tôi từng đến căn cứ của bọn họ dò xét tin tức.”

Hàn Ngôn Luật lập tức lĩnh ngộ, khó trách bọn cậu lại ở con đường lần trước, xem ra là làm mật thám, mà hiện tại khẳng định thấy người quen, vì vậy phải ẩn núp đi.

Hàn Ngôn Luật nhanh chóng thấp giọng nói rõ tình hình với đội trưởng tiểu đội, dưới sự an bài cố ý của đội trưởng tiểu đội, Tiểu Thất với Tiêu Tử Lăng cùng với hai con đại cẩu kia cứ như vậy được bọn họ hoàn toàn che khuất, không để lại một chút khe hở.

La Hinh Nhi theo thủ lĩnh của căn cứ Huy Hoàng đi vào nơi đây, liền cảm thấy xung quanh có bốn luồng khí tức của cường giả cấp ba, cùng với khí tức của hai mươi mấy người thức tỉnh cấp hai, không khỏi cảm thán thực lực của đội ngũ thần bí này quả nhiên cường đại, cường giả cấp ba vậy mà còn nhiều hơn hai vị so với căn cứ Huy Hoàng của bọn họ.

Cô nhìn nhìn Đổng Hạo Triết đứng thẳng đối diện, người này rất trẻ tuổi, khí tức cũng rất mạnh, là người mạnh nhất nơi đây, khí tức này còn mạnh hơn một chút so với thủ lĩnh của căn cứ Huy Hoàng, đương nhiên những người này vẫn kém hơn một chút so với Điền Sơ Nhất trước đây.

Nghĩ tới đây La Hinh Nhi nhịn không được cắn cắn môi, lại hối hận trước đây vì sao sẽ nghe thấy những lời kia mà tâm thần bất định, kỳ thực chỉ cần theo Điền Sơ Nhất, cho dù làm nữ nhân không danh không phận cũng tốt. Là bản thân trước đây suy nghĩ cứng nhắc, không hoàn toàn chuyển biến quan niệm của bản thân mà lỡ mất lần cơ hội tuyệt hảo kia.

Hiện tại chính là mạt thế, cường giả vi tôn, bọn họ có tam thê tứ thiếp đó là rất bình thường, thủ lĩnh của căn cứ Huy Hoàng cũng có vô số nữ nhân. . . Nếu không phải bởi vì mình có năng lực này, nếu không phải thái độ ca ca của mình cường ngạnh che chở cô, nếu không phải mình còn có chút thủ đoạn dụ dỗ, sợ rằng mình cũng phải bị ép trở thành một trong những nữ nhân của gã.

La Hinh Nhi nhìn nhìn người nọ bên cạnh, bộ dáng xấu xí khiến cho cô rất chán ghét, nào có tuấn tú dương quang tốt đẹp vô hạn như Điền Sơ Nhất. Cô lại nhìn nhìn Đổng Hạo Triết đối diện, bộ dáng thuần hậu cũng tốt hơn nhiều so với con cóc lười này, La Hinh Nhi cảm thấy nhất định phải tìm một cơ hội mang theo chiến đội của ca ca rời khỏi căn cứ Huy Hoàng, cô không hy vọng cả đời của mình bị con cóc này làm hỏng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

BÌNH LUẬN FACEBOOK