Mạt Thế Chi Tra Thụ Trọng Sinh

Chương 5: Chạy trốn

Sáp Sáp Nhi

03/09/2020

Edit: Miu

Quý phu nhân nhìn thấy Kỳ Ninh lộ ra ánh mắt coi khinh mình, trong lòng liền giật mình, há mồm muốn phản bác, chỉ là khi khóe mắt liếc đến cây búa chữa cháy trên tay Kỳ Ninh, đành phải oán hận chấp nhận, đem chiếc nhẫn vàng trên tay, vòng tay tất cả đều gỡ xuống ném trên mặt đất.

“Bao nhiêu đó cũng coi như là đủ rồi đi?”

Kỳ Ninh vươn ngón tay tinh tế ra vuốt ve lên lưỡi dao sắc bén của chiếc búa, không nói lời nào.

A Thành chớp chớp mắt, lại lần nữa giơ lên rìu hướng phía quý phu nhân huơ huơ, vẻ mặt dữ tợn. Bộ dáng thực sự có phần hung thần ác sát.

Quý phu nhân trong lòng mắng hai người kia không biết thức thời. Chờ sau khi ra ngoài nhất định phải nói với chồng bà ta tìm người cho bọn nó đẹp mặt. Nhưng bà ta chỉ có thể nắm chặt tay liên tục. Cho đến khi đem khi đã tháo tất cả trang sức mang theo trên người xuống, ném trên mặt đất, Kỳ Ninh mới liếc mắt nhìn về phía quý phu nhân.

“Chuyện này, xem như là thù lao bổn thiếu gia giáo huấn bà.”

Kỳ Ninh nói xong, liền đối A Thành vẫy vẫy tay, A Thành ngơ ngốc đi qua, tùy ý Kỳ Ninh ở trên lưng mình không nhẹ không nặng đánh một quyền,

“Được rồi, người cũng giáo huấn xong, thù lao bổn thiếu gia cũng đã thu. Phu nhân cứ tự nhiên. A Thành! đem đồ vật thu được tới, chúng ta đi!”

A Thành vui vẻ ra mặt.

Đồ trang sức ai không thích? Chỉ là vừa mới nãy quý phu nhân tỏ thái độ giống như là bố thí cho một tên ăn xin. Hắn tuy rằng thích tiền, nhưng cũng là có tôn nghiêm được không? Nhưng hiện tại tình thế ngược lại, tuy rằng trên mặt đất vẫn là những trang sức mà quý phu nhân ném xuống, nhưng ý nghĩa lại thay đổi rất lớn nha. Đây được Kỳ Ninh thiếu gia gọi là “Thù lao”, hắn không phải giống như đang giúp đỡ Kỳ Ninh thiếu gia thu thập hay sao?

Quý phu nhân nhất thời sững sờ một chỗ. Thẳng đến Kỳ Ninh và hai người kia cùng nhau rời đi, bà ta mới kêu lớn lên:

“Này, ta cho tiền, các người không thể không mang theo ta!”

Một bên kêu, bên kia quý phu nhân dùng giày cao gót cao 10cm đuổi theo.

Cô gái trẻ quay đầu liếc mắt nhìn quý phu nhân một cái, tuy rằng cảm thấy quý phu nhân đáng thương, nhưng là đáng thương cũng có chỗ này đáng giận. Điểm này cô vẫn là biết đến. Nếu vừa nãy thái độ của quý phu nhân tốt hơn một chút, đem những trang sức đó đưa cho thiếu niên tuấn tú kia. Nhất định thiếu niên cùng đại nam nhân kia sẽ không làm khó xử bà ấy.

Bất quá như hiện tại cũng tốt, cô gái trẻ trộm liếc mắt nhìn thiếu niên một cái, phát hiện thiếu niên căn bản mặc kệ quý phu nhân ở phía sau, thong dong bước đi bằng bộ dáng "Theo kịp thì đi cùng, còn nếu như theo không kịp thì tự lo liệu". Cô gái nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ, thiếu niên này tâm tư cũng không phải là xấu.

Chỉ là Kỳ Ninh thiếu gia thật sự có lòng tốt như vậy sao? Còn phải chờ xác thực.

A Thành mang theo mấy người đi vòng vòng trong gara ngầm, cuối cùng đi tới một phòng ẩn nấp chứa rất nhiều xe bỏ đi. A Thành nhìn nhìn vào một chiếc xe phía dưới sau đó hưng phấn ngẩng đầu nói:

“Chỗ này cửa vẫn còn, chúng ta có thể đi ra ngoài!”

Kỳ Ninh đen mặt một chút, cậu cũng nhìn đến "Cửa" mà A Thành nói. Thế nhưng lại là một cái nắp cống thoát nước? Cái này…… Có thể tính là cửa hay sao?

Cô gái kia cũng kinh ngạc một chút, bất quá nơi này rõ ràng không phải chỗ bọn họ có thể nói chuyện, hơn nữa nơi này tựa hồ chính là con đường sống duy nhất của bọn họ. Cho nên, tốt nhất là không nên lên tiếng.

Chỉ có quý phu nhân ghét bỏ lấy tay che miệng và mũi.

“Tôi cho các người nhiều tiền như vậy. Sao các ngừơi lại có thể để ta đi bằng đường cống thoát nước để ra ngoài chứ? Các ngươi không phải đang làm phí số tiền ta đưa hay sao?”

A Thành quỳ rạp trên mặt đất giơ giơ cây búa của mình lên, đe dọa nói.

"Nếu bà còn nói nữa, lão tử liền chém bà ngay tại chỗ, làm bà hoàn toàn câm miệng!”

Có lẽ là A Thành một thân to con thật sự dọa tới quý phu nhân, cho nên quý phu nhân thật sự ngậm miệng.

Thấy A Thành tiếp đón mình, đôi tình nhân trẻ liền cùng nhau đẩy chiếc xe ra.

Bên kia Kỳ Ninh lại như đang suy tư điều gì.

“Các người đẩy xe trước đi. Tôi đi ra ngoài nhìn xem có tang thi đang đi xuống hay không.”

Không đợi những người khác trả lời, Kỳ Ninh liền mau chân đi ra ngoài.

Nhìn nơi mình đi đến, Kỳ Ninh liền thu vào không gian một vài chiếc xe trông thuận mắt cậu. Bởi vì Z trấn bị phong tỏa, cho nên nơi này ở phía trước quân quân nhân đóng quân cũng không ít. Kỳ Ninh lại nghĩ, khoảng thời gian này cũng có không ít quân nhân bị biến thành tang thi đi. Vì vậy những chiếc xe này cũng không phải toàn bộ đem đi.

Kỳ Ninh vận khí tốt, thế nhưng thật sự ở vùng phụ cận đụng phải ba chiếc xe quân dụng có kính chống đạn.

Thu thêm vào không gian sáu bảy chiếc xe, sau đó Kỳ Ninh liền nhanh chóng trở về.

Cậu và A Thành còn có cô gái trẻ kia đã xác nhận qua, trận “Hoả hoạn ngoài ý muốn” này không phải là bùng nổ trước mạt thế, mà là giống với kiếp trước, vào tối ngày bảy tháng sáu. Cậu sở dĩ sẽ hiểu lầm trận hỏa hoạn này là xảy ra trước khi mạt thế tới, hoàn toàn là bởi vì cậu căn bản ở trong không gian tẩy tủy phạt cốt tốn thời gian quá dài, thế cho nên thời điểm cậu ra khỏi không gian, còn tưởng rằng cách buổi chiều chỉ còn mấy giờ mà thôi.

Thời điểm Kỳ Ninh trở về, cậu trai trẻ kia vui sướng nói.

“Tôi còn lo lắng cống nước ngầm này cũng đã bị những người bên ngoài đó ngăn chặn sẽ bị ngập. Thật không ngờ bên trong căn bản lại không phải.”

Nghe cậu trai trẻ nói, Kỳ Ninh liền nhìn lại, mới phát hiện. A Thành nói “Đường” bề ngoài cũng không tuy giống một cái cống thoát nước, khoác lên một tầng nắp giếng, bên trong lại là một bộ dáng khác.

Kỳ Ninh lúc này mới nghĩ đến, cậu chính là không cẩn thận. Cống nước ngầm này có thể chạy thoát, bọn họ đoán được, không lẽ bên quân đội lại có thể không đoán được sao?

A Thành ngẩng đầu ưỡn ngực cười nói.

“Đây cũng là do tôi trùng hợp phát hiện, bên trong phỏng chừng hẳn là một địa đạo mà thời chiến quốc để lại. Địa đạo này có chút đặc biệt, nó có thể thông đến H thị. Hơn nữa, đầu bên kia tôi cũng đã từng đi qua thử, tuy rằng chỉ là một khu chợ bán thức ăn, nhưng chỉ cần chúng ta đi ra ngoài trước 3 đến 4 tiếng, nhất định sẽ không bị người khác hoài nghi.”

Mọi người đều thở nhẹ một hơi.

Nếu lúc trước A Thành đã từng đi qua, như vậy liền không có vấn đề.

Quý phu nhân cùng cô gái trẻ đi xuống trước, A Thành cũng theo sau, cậu trai kia cùng Kỳ Ninh là cuối cùng. Hai người đem chiếc xe khi nãy một lần nữa đẩy ngã vào nắp cống nước, sau đó hai người mới nhờ vào dáng người nhỏ nhắn lần nữa chui vào, đem nắp cống nước một lần nữa đậy lại.

Vừa rơi xuống đất, Kỳ Ninh liền lấy ra hai bình nước cùng hai chân giò hun khói đưa cho đôi tình nhân trẻ kia.

“Hai người mau ăn đi. Ăn xong rồi chúng ta lập tức lên đường, giữa chừng cũng sẽ không nghỉ ngơi.”

“Vì cái gì? Nơi này không phải an toàn rồi sao?”

Cô gái trẻ nhỏ giọng hỏi.

Kỳ Ninh nhíu mày.

“Nếu địa đạo này có người của ZF* biết, chúng ta có thể sống sót được hay sao. Cho nên, chúng ta chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, nhất định phải rời đi trước khi bọn họ nhớ tới thông đạo này.”

(*: Chính phủ)

Cô gái kia không nói nữa, cúi đầu tiếp tục ăn.

Quý phu nhân kia cũng có chút đói bụng, chỉ là mọi người dường như đều không để ý tới bà ta. Chính bản thân bà ta cũng chướng mắt những món ăn bình dân đó, cho nên không chịu mở miệng. ( Uy uy! Coi chừng bà chết đói hồi nào hong hay à)

Kỳ Ninh cùng A Thành cũng dừng lại ăn chút gì đó.

Ba phút sau, bốn người đều đã ăn xong, sau đó lập tức dọc theo địa đạo bước nhanh đi về phía trước. Bởi vì địa đạo không có lối rẽ, cho nên cũng không cần lo lắng đi nhầm đường.

Quý phu nhân cắn chặt răng, chung quy vẫn là không muốn thương tổn đến làn da mịn màng của bản thân, cho nên không chịu đem giày cao gót cởi ra.

Bên này Kỳ Ninh thiếu gia vì chạy trốn, hoàn toàn không có thời gian nhớ đến người nào đó. Nhưng bên kia Mạc Dịch Phàm, lại gần như điên cuồng tìm kiếm Kỳ Ninh.

“Cậu nói cái gì? Tiểu Ninh thật sự ở trấn Z?”

Mạc Dịch Phàm vừa mới hạ phi cơ tư nhân xuống, đã ngay lập tức lo sợ không yên trừng mắt nhìn Mạc Tam.

Mạc Tam sửng sốt một chút.

“Là ở Z trấn, bất quá người đang ở Z trấn không phải Kỳ thiếu, mà là tên giả mạo Tề Ninh kia a. Mạc thiếu, cậu làm sao vậy?”

Mạc Dịch Phàm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân mình lung lay một chút lập tức ổn định. Anh run rẩy giơ tay nhìn đồng hồ một chút, kim đồng hồ cùng kim phút thể hiện thời gian hiện tại là 8 giờ lẻ 2 phút.

Tiểu Ninh, Tiểu Ninh, anh thế nhưng đến chậm sao?

“Mạc Tam,”

Mạc Dịch Phàm cắn răng mở miệng nói.

“Đem Tiết San Tĩnh cùng tên Kỳ Ninh giả mạo ở thành phố A giam vào căn nhà dưỡng lão cũ của Mạc gia cho ta. Ngăn tất cả tin tức của bọn họ. Còn gương mặt của tên Tề Ninh kia, ai cũng không được phép chữa trị!”

Mạc Tam há to miệng, Kỳ Ninh giả mạo? Chẳng lẽ……

Mạc Nhất đẩy Mạc Tam một cái, Mạc Tam lập tức cúi đầu lên tiếng, xoay người lập tức gọi điện thoại làm việc.

Nhà cũ của Mạc gia ở nông thôn, bố trí mười phần kín đáo, so với ngục giam còn giống ngục giam hơn.

Người bị đuổi về nhà cũ của Mạc gia, chính là những người bị Mạc gia hận cực kỳ nhưng lại không thể xử lý người đó. Nói cách khác, Mạc Dịch Phàm đem Tiết San Tĩnh cũng đuổi về nhà cũ, rõ ràng đã không xem bà ta là mẹ mình.

Mạc Tam không dám nghĩ tiếp liền đi xuống. Hắn lại nhìn qua Mạc Dịch Phàm, thoáng nhìn đến con mắt màu đỏ tươi của Mạc Dịch Phàm, rõ ràng chính là bộ dáng muốn trả thù người nào đó, bỗng nhiên liền rùng mình một cái.

……

Ngày 7 tháng sáu vào lúc10 giờ, các đài truyền hình đồng loạt truyền bá tin tức: "Đêm nay lúc 8 giờ, Z trấn gặp phải một đợt trả thù của những người phản động, toàn trấn bị đốt sạch bởi xăng, không một ai may mắn thoát khỏi."

------------

Ngày tám tháng sáu vào lúc 3 giờ 18 phút, một góc của chợ bán thức ăn ở thành phố H, đột nhiên xuất hiện một cái nắp cống nước bị xốc lên, lộ ra gương mặt đầy râu của một người đàn ông.

“Hắc! Nơi này không có ai hết! Mọi người mau chóng leo lên!”

Người này không ai khác chính là A Thành.

Năm người nhanh chóng chầm chậm đuổi theo, rốt cuộc ba giờ sáng đã chạy tới H thị.

Di động của A Thành, cậu trai trẻ cùng quý phu nhân bởi vì dùng để chiếu sáng mặt đất, nên đều đã hết pin. Chỉ có di động của cô gái kia còn dư một ít pin

Cô gái trẻ lấy ra di động của mình, kinh hỉ nhìn điện thoại rốt cuộc cũng đã có tín hiệu. Chưa kịp để cô gái cao hứng xong, một cái tin nhắn liền được gửi đến.

“Tiểu Vân, cô còn ở Z trấn sao? Cô vẫn còn sống sao? Tôi nhớ lại tin tức Z trấn gặp phải một tai nạn, nói là tất cả mọi người ở trấn Z đều bị hoả táng. Nếu cô còn sống, lập tức hãy liên hệ ta. —— giáo sư Trương.”

Gặp tai nạn? Hoả táng?

Cô gái ngón tay phát run click mở ra trang web, liếc mắt một cái liền thấy được một trang web màu đen, chính giữa chính là những dòng lên án mạnh mẽ thành phần phản động đồng thời tưởng nhớ đến người dân ở trấn Z.

“Tiểu Vân, em làm sao vậy?”

Cậu trai trẻ đột nhiên phát hiện Tiểu Vân không được bình tĩnh.

Tiểu Vân đưa điện thoại di động cho bạn trai, nói không nên lời.

“Như thế nào lại như vậy? Rõ ràng là bọn họ phóng hỏa, như thế nào biến thành thành phần phản động chó má gì đó?”

A Thành nghe vậy cũng đoạt lấy di động. Quý phu nhân cuối cùng vẫn là đã đi qua một chặng đường dài, bộ dáng ung dung hoa lệ sớm đã không thấy, ngược lại là người chật vật nhất. Bà ta cũng tiến đến bên cạnh A Thành nhìn qua tin tức một lần.

“Nhà của chúng tôi nộp nhiều thuế như vậy, thế nhưng lại chỉ đổi được một câu như vậy?”

Quý phu nhân ngực phập phồng, hiển nhiên là thở gấp.

A Thành cũng thô tục mắng vài câu.

“Con mẹ nó, nếu như lão tử không ra được, không phải cũng đã bị thiêu chết chẳng những vậy còn không có người giúp tôi báo thù?”

Kỳ Ninh nghe vậy cười lạnh một tiếng.

“Đừng nhìn những cái đó. Những người đó tối hôm qua dám quang minh chính đại đối với người dân nổ súng như vậy,  đã tính toán rằng sẽ không buông tha dù chỉ một người ở trấn Z rồi. Mắng cũng vô dụng. Vẫn là suy nghĩ nên biện một lý do nào đó, làm mọi người cho rằng các người khoảng thời gian trước kỳ thật không ở trấn Z, miễn cho bị mời lên cục cảnh sát uống trà, sau đó có đi nhưng lại không về được.”

“Chính là…… Đã chết nhiều người như vậy rồi, đều nhất định phải chết oan uổng sao?”

Tiểu Vân biên khóc nức lên nói.

“Rõ ràng có rất nhiều người căn bản không hề bị nhiễm bệnh. Bọn họ rõ ràng vô cùng khỏe mạnh, cũng giống như chúng ta, chỉ là không thể chạy ra ngoài được mà thôi.”

“Bọn họ không phải là nên bảo hộ chúng ta sao? Như thế nào hiện tại lại biến thành sát nhân, lại còn giết chết nhiều người như vậy? Bọn họ cũng là người, không lẽ lại không có nhân tính hay sao?”

Kỳ Ninh đem búa chữa cháy đặt vào trong balo. Nơi này còn chưa bùng nổ mạt thế. Cậu cầm búa chữa cháy đi khắp nơi như vậy chẳng phải sẽ rất khác người hay sao.

“Những người đó chỉ là phòng ngừa nguy cơ chưa xảy ra. Giống như bọn họ tối hôm qua đã nói, không có khả năng chỉ vì chúng ta mà lại làm ảnh hưởng đến những người khỏe mạnh khác, như vậy lại hại càng nhiều người —— Đặc biệt là nếu quân nhân bọn họ bị nhiễm bệnh, biến thành tang thi.”

Kỳ Ninh chậm rãi nói, khóe môi gợi lên một nụ cười trào phúng.

“Bất quá các người cũng không cần quá tức giận. Bởi vì, báo ứng sẽ mau chóng tới thôi.”

“Tí tách”

Kỳ Ninh vươn tay ra, hứng vài giọt mưa màu hồng từ  trên trời rơi xuống.

Màu đỏ, giống như máu, nhưng lại là nước mưa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Mạt Thế Chi Tra Thụ Trọng Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook