Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Diệp Thiếu Dương dùng Diệt Linh Đinh đem một khối đất đen này xúc lên, nặn thành một cục, dùng giấy hoàng phiếu cẩn thận gói lại, cất vào trong ba lô.

Lại nhìn trên mặt đất, chỉ có một đống vật gì đó cháy khét, Diệp Thiếu Dương cạy một lúc, tìm được một mảng thực vật giống như rong biển.

Địa ngục Ma Tâm Thảo!

“Tôi sớm nên nghĩ đến, là loại thực vật này đang tác quái.” Diệp Thiếu Dương giải thích, “Địa ngục Ma Tâm Thảo này, vốn là tà linh, chỉ cần có một chút chân linh tiến vào, là có thể đem chúng nó ngưng tụ thành một loại thực thể, để mình khống chế.”

Tạ Vũ Tình nói: “Có ý tứ gì, đây không phải Vương Mạn Tư?”

“Đương nhiên không phải! Nếu đơn giản như vậy có thể đem cô ta diệt, tôi thật sự phải đốt nhang thơm rồi.”

Diệp Thiếu Dương giải thích: “Vừa rồi đến là một luồng chân linh của Vương Mạn Tư, lợi dụng tà khí của Ma Tâm Thảo, ngưng tụ thành thực thể của cương thi mà thôi.”

Tạ Vũ Tình ngẩn ra, nói: “Chân linh đâu, bị cậu1diệt rồi?”

“Đúng vậy, nhưng không có gì ảnh hưởng đối với bản tôn cùng hồn phách cô ta, chẳng qua coi như là một thu hoạch lớn, ít nhất chân linh cô ta không thể chạy lung tung ở bên ngoài, huyễn hình giết người.”

Trương Tiểu Nhị thở dài: “Đáng tiếc dì Lý Tố Chân đã chết.” Nghiến răng nói, “Đều do Dương Thần Võ kia quấy phá em, đem mọi người đều dẫn đi, cho Vương Mạn Tư cơ hội, cũng là trách em hành động theo cảm tình...”

Diệp Thiếu Dương trấn an: “Chuyện này ai cũng không quản được, nếu Vương Mạn Tư muốn giết bà ấy, bất cứ thời điểm nào cũng có cơ hội, chúng ta chung quy không thể bảo hộ bên người 24 giờ, lại nói, hai người nghĩ tới chưa, ở trước khi chúng ta đến, Vương Mạn Tư vì sao không hạ thủ?”

Hai người nghe xong lời này, ngây ra tại chỗ.

Tạ Vũ Tình nói: “Đúng vậy, Vương Mạn Tư hoàn toàn có thể sớm xuống tay, thứ nhất giết người giải hận, thứ hai cũng có thể phòng ngừa bà ấy nói cho chúng ta biết chân tướng,4vì sao phải ở sau khi chúng ta gặp được bà ấy mới hạ thủ?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi vừa rồi chính là đang nghĩ vấn đề này, tôi nghĩ, Vương Mạn Tư có lẽ là cố ý muốn cho chúng ta biết chân tướng năm đó, cô ta muốn... Để chúng ta hồi sinh Hạng Tiểu Vũ.”

“Cái này... Vì gặp lại hắn một lần?”

“Tám phần là vì triệt để giết chết hắn, bình ổn phẫn nộ, dù sao Hạng Tiểu Vũ phong ấn cô ta ba mươi ba năm, tuy chính hắn cũng đã chết, nhưng bởi vì sớm lợi dụng lực lượng nguyền rủa, hồn phách bản thân không bị thương, còn có cơ hội sống lại.”

Trương Tiểu Nhị nói: “Vương Mạn Tư này cũng quả thật đáng thương, bị người ta lừa thê thảm như vậy, đổi là em, em cũng nhất định sẽ không để nam nhân kia dễ chịu, thành quỷ cũng phải bóp chết hắn!”

Tạ Vũ Tình nói: “Đổi là chị thì sẽ không, bị người ta lừa, chỉ tự trách mình si tình, cam tâm tình nguyện mắc mưu bị lừa, không có quan hệ với người khác, cho dù2ngươi khiến hắn tan xương nát thịt, lại có thể thế nào?”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương kinh ngạc một phen, nói: “Thực nhìn không ra, chị có thể nói ra lời rộng lượng như vậy!”

Tạ Vũ Tình nói: “Cái gì, cậu khinh thường chị!”

“Không đúng không đúng, tôi chỉ là luôn cảm thấy, chị là loại người có thù nhất định báo.”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng, nói: “Cảm tình không phải là thù.”

Diệp Thiếu Dương đối với cảm tình không hiểu lắm, cũng không muốn rối rắm vấn đề này, nói: “Đi về trước đi. Có người đã chết, chị không tìm người đến điều tra hiện trường các thứ?”

Tạ Vũ Tình tỏ vẻ trước đó đã thông báo đồng nghiệp chạy tới.

Ba người trở lại nhà Lý Tố Chân, Diệp Thiếu Dương xem xét thi thể Lý Tố Chân, đã lây nhiễm thi độc, vì thế dùng pháp dược xử lý một phen. Ở trong phòng nhỏ tìm một lần nữa, cũng không có thêm nhiều thứ hữu dụng, vì thế đem những ảnh chụp trong cái hộp cầm lên.

Phía dưới cùng của hộp trang điểm, có một quyển bút ký ngả vàng, phong bì1plastic, bên trên viết bốn chữ “công tác bút ký”, nhìn là biết sản phẩm của niên đại tám mươi, mở ra trang đầu tiên, còn có trích lời của vĩ nhân nào đó.

Trên trang giấy ngả vàng có chữ viết đẹp rậm rạp, hơn nữa là nhật kí, ngày bên trên biểu hiện là ngày nào đó của năm 81, hàng đầu tiên trang thứ nhất của chương mở đầu viết:

Vì hưởng ứng kêu gọi cách mạng của giai cấp vô sản, xx từng nói, tương lai là một cái thời đại kết nối với thế giới, quốc gia chúng ta hiện tại khan hiếm, là nhân tài phiên dịch. Ôm loại chí hướng vĩ đại này, ta ghi danh học viện xx ngoại ngữ phiên dịch, hơn nữa quang vinh trở thành một thành viên trong đó...

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương giật giật, ngay cả nhật kí riêng tư nhất cũng phải mở đầu như vậy, cũng chỉ có thời đại kia mới có.

Nhanh chóng xem tiếp, phía trước đều là viết tâm tình sau khi vào đại học, cùng tiếp xúc được một số sự vật mới lạ, một ít cảm xúc.

Diệp Thiếu Dương2đọc lướt nhanh, cuối cùng đã thấy được tên Hạng Tiểu Vũ, trong nhật kí ghi lại quá trình bọn họ quen biết, cùng bà ấy trước đó kể không sai biệt lắm. Nhật kí phía sau không có cái gì tình hoài vĩ đại, cả chương đều là Hạng Tiểu Vũ... Dùng ngôn ngữ so với phim Quỳnh Dao còn buồn nôn hơn, kể ra tình yêu của mình đối với Hạng Tiểu Vũ...

Lật đến giữa, có một tấm ảnh chụp ngả vàng, là Lý Tố Chân và Hạng Tiểu Vũ chụp chung, hai người đứng chung một chỗ, tỏ ra có chút câu nệ, nhưng ánh mắt Lý Tố Chân, tuy cách mấy chục năm, vẫn có thể thông qua ảnh chụp, nhìn ra tình cảm hưng phấn trong ánh mắt cô.

Trương Tiểu Nhị cũng nhìn thấy nhật kí và ảnh chụp, nói: “Trách không được bà ấy nguyện ý hy sinh bản thân, bà ấy đại khái là nghĩ, giải quyết xong Vương Mạn Tư, mình liền có cơ hội thay thế vào đó nhỉ?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Em đây là cách suy nghĩ giết người tru tâm, không thể chọn, nhưng cũng không7chừng bà ấy có động cơ như vậy.”

Nhìn ảnh chụp, một nam một nữ hai người trẻ tuổi bộ dáng thanh xuân tươi sáng, nghĩ đến hai người đều đã chết, trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng không khỏi có chút cảm hoài, ở trong lòng lặng lẽ nói với Lý Tố Chân: Dì Lý, mặc kệ thế nào, cháu nhất định sẽ kết thúc tất cả cái này, để chuyện nên là của quá khứ, thành hồi ức quá khứ của mấy người.

Đem nhật kí cho Tạ Vũ Tình, Diệp Thiếu Dương bảo cô đi thăm dò tin tức thân phận Lý Tố Chân, mình ở một bên ngoài căn nhà bố trí pháp đàn.

Danh Sách Chương:

truyện full

Có thể bạn thích

Sử Thượng Đệ Nhất Hỗn Loạn
Sử Thượng Đệ Nhất Hỗn Loạn 291296

Quyển 3 - Chương 145

Quyền Tài
Quyền Tài 1873291

Chương 2031

Giới Thần
Giới Thần 1657367

Chương 995

Ác Linh Quốc Gia
Ác Linh Quốc Gia 268892

Chương 479

Toàn Năng Khí Thiếu
Toàn Năng Khí Thiếu 711074

Chương 488

Tôi Tên Là Ark
Tôi Tên Là Ark 68002

Chương 65

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Avatar
Is.Leo13:05 14/05/2019
Chưa dịch tiếp à ad
Avatar
Kiên Đào15:05 11/05/2019
Haizz vã lắm rồi admin ơi:((
Avatar
Đinh Nguyệt07:05 11/05/2019
Bao giờ mới có phần tiếp ad ơi, chờ lâu vật lắm rồi
Avatar
Thạnh Hồ18:05 06/05/2019
K biết bao h trang này mới có tập mới, mấy trang kia dịch tới 3k tập mà đọc k hiểu được :(
Avatar
Viết Thuận22:05 03/05/2019
Add ơi vật lắm rồi chờ đợi mãi mà không thấy ra cho ae chương nào vậy.hơn 4 tháng rồi đấy
Avatar
Xuân Long16:04 28/04/2019
Then ad mô rồi sao ko ra truyện
Avatar
phongtv10:04 25/04/2019
Chán hey :( không có truyện đọc
Avatar
Duy Tran C11:04 23/04/2019
thiếu thuốc quá......
Avatar
Làm Khói Trắng05:04 21/04/2019
Ad oi lâu như vậy rồi mà sao ko ra phần mới vậy
Avatar
Chuột CH23:04 20/04/2019
Mình chờ lâu rồi mà bạn đi đâu mất, mấy trang kia đọc ko thấy có cảm xúc j hết

BÌNH LUẬN FACEBOOK