Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Thang Hằng... A!” Ô Tiểu Mạn nằm trên giường kinh hô lên một tiếng. Bởi vì người nào đó lại nâng chân cô lên, cắn vào lòng bàn chân cô một ngụm. Cô phản ứng theo trực giác nắm cái gối đập vào hung thủ kia, đập cho anh vài cái. Thang Hằng cười rồi ngăn cản những cú đánh, vừa bò lại trên người cô, chặn cô lại và chế trụ hai tay cô. “Mưu sát chồng hả?” “Xuống dưới!” Con gấu Koala đè nặng cô, tiếp tục gặm loạn cắn loạn trên người cô, vừa mới vận động nên toàn thân hai người đầy mồ hôi, Thang Hằng tuyệt không chú ý tới mồ hôi trên người bạn gái, tiếp tục coi cô như một viên kẹo mà gặm, chọc cho cô sợ hãi kêu liên tục. “Tiểu Mạn, gả cho anh đi.” Anh gặm đầu ngón tay của cô, giống như muốn dùng hàm răng để thay cái nhẫn. “Đầu heo.” “Gả cho đầu heo thì em chính là heo mẹ, sau đó giúp anh sinh một ổ heo con.” Ô Tiểu Mạn bị anh chọc cười. “Muốn sinh thì tự anh sinh.” “Anh cũng muốn vậy, nhưng không có cách.” “Vậy thì anh cứ từ từ nghĩ.” “Ai, Nhạc Vô Mỹ cũng sắp sinh đứa thứ hai.” “Vô Mỹ là Vô Mỹ, em là em.” Hơn nữa đại gia có tố chất thần kinh nhà cô ấy là con một, cả gia tộc cũng đợi Vô Mỹ sinh thêm vài đứa, để khai chi tán diệp. “Hai người là bạn tốt, phải cùng tiến chứ.” “Nếu nói như vậy, Nghê An Bân và Chúc Bách Diệp ngay cả bạn gái cũng không có, anh là bạn cũng không thể vượt tiến độ quá mức quy định được.” “Anh xin em, so thì phải so với người tốt, so với hai cái người nát đó làm gì?” “Cái gì anh cũng nói được.” “Đương nhiên.” Nếu không làm sao có thể lừa cô. Cô bị áp chế, mặc cho cô vừa đánh vừa mắng nhưng vẫn bị anh gặm qua một hồi, cả người Ô Tiểu Mạn tê liệt ngã xuống, rốt cục không còn sức mắng anh. Cô cuộn tròn người, bị Thang Hằng ôm trọng ngực, nặng nề ngủ một giấc, hơn một giờ sau mới tỉnh lại. Thang Hằng đoán cô tỉnh, lúc này còn chưa tới nửa đêm, anh làm chút đồ ăn, ôm cả cô lẫn chăn bông tới phòng khách ăn cơm. Có chỗ ở của mình tốt ở chỗ này, cho dù hai người trần truồng chạy loạn trong nhà, làm chuyện gì cũng thuận tiện. Vừa ăn đồ, Tiểu Mạn lại sờ lên bụng mình. Dạo này, cô bị nuôi béo lên không ít, bụng có dấu hiệu to hơn. Thang Hằng để ý tới hành động của cô, cũng vươn tay qua sờ soạng hai cái. “Còn chưa đủ lớn.” “Cũng đâu phải mang thai.” Chỗ này đều là mỡ. “Mang thai mới tốt.” Anh nhếch miệng cười. Lúc chỉ có hai người thì Thang đại thiếu gia chính là một người hoàn toàn vô lại, trắng mắt lại cực kỳ xấu tính. Nói đến mang thai, Ô Tiểu Mạn trừng mắt nhìn anh một cái. Trên thực tế, rất có khả năng này. Lần trước sau khi hai người lăn trên giường, người này mới nói cho cô biết hình như bao cao su bị hỏng, lăn cũng lăn xong rồi, cô tức giân cũng vô dụng, chỉ có thể tiếp nhận sự thật này. Mà sau đó Thang Hằng yêu cầu cô không được uống thuốc, cũng may cô không bài xích việc mang thai, không cãi nhau với anh. Dựa vào suy nghĩ của cô, sinh đứa nhỏ và kết hôn là hai chuyện khác nhau. Công tác của cô ổn định, phúc lợi công ty tốt. Trong nhà, từ khi cô và em trai đi làm, trọng trách kinh tế cũng buông khỏi vai ba mẹ, mặc dù không giàu có nhưng cũng coi như dư dả, nuôi đứa bé và giáo dục không có vấn đề gì, hơn nữa cô và Thang Hằng có tình cảm, vì vậy cứ thuận theo tự nhiên. “Không biết có trúng thưởng không, nếu có thì tốt rồi.” Ở đây có người rất muốn làm ba. Ô Tiểu Mạn ngẩng đầu lên từ đám đồ ăn, liếc anh một cái, không hiểu nổi vì sao người này cuồng nhiệt như vậy. “Nếu trúng thưởng thì chúng ta mỗi người một nửa.” “Quỷ hả, mỗi người một nửa?! Em và đứa nhỏ đều là của anh, được không!” Anh lập tức nghe hiểu ý, cô gái này coi đứa nhỏ và hôn nhân là hai việc khác nhau. “A, không đúng, là anh và đứa nhỏ đều là của em, em phải phụ trách với anh!” “Phụ trách thế nào?” “Kết hôn.” Anh nửa nằm trên ghế salon, duỗi tay ra, rút một tờ giấy trong tủ chén, đưa cho cô. “Ký tên, như vậy là phụ trách.” Tờ giấy là giấy đăng ký kết hôn, Ô Tiểu Mạn nhìn thấy tờ giấy được nhét vào trong ngực, lập tức bật cười. “Em sẽ cân nhắc.” “Có gì phải suy nghĩ, chồng em là người ưu tú như vậy!” Bạn gái đại nhân đang ăn cơm, anh không thể động tay động chân, chỉ có thể nửa nằm trên ghế salon, bàn chân cách lớp chăn bông đẩy cái mông cô, nhẹ nhàng giống như mát xa giúp cô: “Có nhà có xe, có thân hình có khuôn mặt, thể lực lại tốt, trời sập xuống có anh giúp em chống, tuyệt đối sẽ không để người ta làm em bị thương một cọng lông tơ.” Anh cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ cho mình. Ô Tiểu Mạn giương môi cười, lăng yên nghe. Anh nói gì cô cũng biết. Không thể phủ nhận, Thang Hằng là một đối tượng rất tốt, không chỉ điều kiện của anh, càng là cho lòng phụ nữ bị đổ chính là cá tính của anh. Anh là người nam tính, mang theo một chút bá đạo, lại có thể làm cho người ta an tâm, biết rõ ah sẽ nhét mình dưới cánh chim che chở, tuyệt không cho người khác làm mình bị thương. Cô lại bị anh thu phục, không thể làm gì mà mặc anh ăn sạch sẽ, bị bại triệt để. “A, đúng rồi, mấy ngày hôm trước cái người cùng văn phòng với em là Trình Vi An tới tìm anh...” Nói xong, anh đột nhiên nhớ tới chuyện của Trình Vi An. “Bị anh dọa một cái, cô ta không nên xằng bậy nữa.” Ô Tiểu Mạn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Với lực hấp dẫn của Thang Hằng với phái nữa, phát sinh chuyện này cô không kinh ngạc, nhưng cô không ngờ Trình Vi An lại làm vậy. “Khó trách mấy ngày nay ít nghe thấy tiếng cô ấy....” Cô ít nhiều cũng phát giác được lúc nói chuyện Trình Vi An có khuynh hướng châm chọc cô, nhưng cô lại không quản được suy nghĩ của người khác với cô, cô cũng không phải người thích kết bạn khắp nơi... tính tình khéo đưa đẩy. Chỉ cần công việc bình thường thì sẽ không suy nghĩ quá nhiều, không thể tưởng tượng được đối phương ở sau lưng cô lại làm những chuyện mờ ám này. “Hừ hừ, thủ đoạn như thế ông đây đã gặp nhiều hơn, cô ta còn dám xằng bậy, anh có biện pháp làm cô ta khổ muốn chết.” Thang Hằng hừ hừ nói. Trước kia lúc còn học sinh, anh có thể bày khuôn mặt thối, vui đùa, lập quy củ, ngăn cản các nữ sinh và những chuyện không đâu tìm tới. Bây giờ mặc dù không thể dùng những chiến thuật kia, không có nghĩa là anh không có biện pháp khác xử lý những tình huống này. Do cá tính nên anh không muốn giở thủ đoạn, không phải là không biết, làm anh tức giận có thể khiến đối phương phải kêu cha gọi mẹ. “Không có việc gì, mấy ngày nay em không nói chuyện với cô ấy.” Chắc là Trình Vi An sẽ không làm loạn nữa.” “Nhìn xem, anh là người như vậy, vẫn là nên định xuống, đỡ có người tới làm loạn.” “Em thấy anh xử lý rất nhẹ nhàng mà.” Cô liếc mắt nhìn anh, khóe môi cong cong. “Nào có, gặp phải chuyện như thế rất phiền đấy!” Anh lập tức kháng nghị. “Anh trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy, cho dù chúng ta kết hôn không phải vẫn có phụ nữ sán lại sao.” Một câu nói của cô, chặn lại lời anh. “Nhìn đẹp trai không phải lỗi của anh!” Anh chỉ có thể tức giận rống lên, Ô Tiểu Mạn suýt nữa ho thức ăn trong miệng ra. Những lời này không khỏi quá mạnh mẽ rồi, những người có thể nói hùng hồn như thế không nhiều lắm. “Công tác tốt cũng là do anh dựa vào thực lực và cố gắng của bản thân giành tới! Người khác muốn dính vào, cũng không phải việc anh có thể khống chết, anh cũng từ chối hoàn toàn mà!” Anh đầy ủy khuất. Cô bị những lời nói hùng hồn của anh làm cho dở khóc dở cười. Người đàn ông này.... Gió êm sóng lặng qua một tháng, một ngày nào đó, không hề báo động trước, một tờ thông báo khiến không khí trong Mỹ Xan Ẩm đột nhiên không giống với lúc trước. “Nghe nói, ‘Ba lê á các’ biết được báo giá của ‘Cổ Mỹ’ và ‘Thạch Ốc’ dưới trướng chúng ta với cửa hàng buồn bán, quan hệ của công ty bên kia khá tốt với chúng ta, vụng trộm thông báo, bây giờ bên trên đang điều tra.” Thám tử Phương Tĩnh Văn tin tức linh thông dò thăm, gấp gáp trở về thông báo. “Hẳn nào...” Tiếp xúc với những lời liệu này, ngoại trừ nhóm người phòng kế toán tài chính, các cô ở bộ phận hành chính vì phải chỉnh lý báo biểu, cũng là mục tiêu thanh tra. Bởi vì không phải một người cố định xử lý một nhãn hiệu mà là thay phiên nhau, cho nên bây giờ tất cả văn bản và tư liệu máy tính đều bị mang đi, điều tra làm rõ ai là người tung tài liệu ra ngoài. Bây giờ tất cả đều là người có khả năng bị đạn lạc đánh trúng, tất cả đều đè nén chờ đợi. Cho dù không phải mình làm, cũng sợ bị hiểu lầm, trong quá khứ bị ngộ sát như vậy rất nhiều, chứng mình không phải cứ đi thẳng ngồi thẳng, thẳng thắn vô tư sẽ là vô sự, nhóm người đều rất lo lắng. “Chúng ta ở đây lo lắng cũng vô dụng, vẫn nên bắt tay làm tốt công việc đã.” Chuyện này xảy ra, Ô Tiểu Mạn cũng cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng cô tin tưởng mọi người đều trong sạch, vì vậy cổ vũ mọi người đừng nghĩ quá nhiều. Nhưng mà không ngờ, cô vẫn bị đạn lạc ảnh hưởng tới. Hai ngày sau, Ô Tiểu Mạn bị quản lý gọi vào văn phòng. Hai ngày nay công ty không ngừng có người bị hỏi thăm, bởi vậy cô cũng không nghĩ quá nhiều, nghe quản lý tìm mình thì đi qua. “Quản lý, xin hỏi ngài tìm tôi có chuyện gì?” Cô vào văn phòng, theo chỉ thị đóng cửa lại. Giám đốc Trần thấy cô tiến vào, bỏ tài liệu xuống bên cạnh. “Tiểu Mạn, ngồi bên này.” Giám đốc Trần đối với nhân viên ở dưới đều rất tốt, gần như tất cả nhân viên đều gọi tên. Ông ngoắc tay với cô, ý bảo cô ngồi xuống. “Dạ.” Ô Tiểu Mạn theo lời ngồi xuống. “Tôi muốn hỏi cô, chuyện này cô có ý kiện gì không?” Ô Tiểu Mạn ngẩn người, đương nhiên cô hiểu giám đốc Trần chỉ chuyện huyên náo trong công ty, nhưng cô không hiểu sao giám đốc Trần lại hỏi cô như vậy. “Tôi không có ý kiến gì.” Mặc dù mỗi ngày cô đều sửa lại báo biểu, nhưng chỉnh lại cũng không chỉ là hai nơi xảy ra vấn đề này. Dưới trướng Mỹ Xan Ẩm có bốn nhãn hiệu lớn, gần đây đang đẩy mạnh nhãn heiuej thứ năm. Toàn bộ chi nhánh gần năm mươi, mỗi này tư liệu truyền về sửa sang cũng đủ làm người ta đầu óc choáng váng rồi, cô còn có ý kiến gì?” “Cô ở Mỹ Xan Ẩm cũng coi như là nhân viên lâu năm rồi, tôi biết rõ cô là người chân thành, trong tay tôi có tài liệu, chủ nhiệm bộ phận nghiên cứu phát triển cũng từng đề cập với tôi, cô là người có ý kiến nhiều nhất về nguyên liệu nấu ăn của công ty...” Ngoại trừ những người cuồng thức ăn ở bộ phận nghiên cứu phát triển thì Tiểu Mạn là người duy nhất, gần như là nhân viên duy nhất nếm qua và cho ý kiến về tất cả nguyên liệu nấu ăn trong công ty. Những điều này không phải là công ty cưỡng chế yêu cầu nhưng cô vẫn luôn yên lặng làm, riêng điều này cũng đủ làm người ta đối với nhân viên này tốt hơn vài phần, mà ông cũng rất thích cô gái yên tĩnh biết làm việc này. “Chuyện này hẳn là cô cũng biết, tư liệu bị tung ra ngoài, qua tay bốn người bộ phân hành chính, không có ai xử lý qua hết tư liệu hoàn chỉnh, trên căn bản không có vấn đề gì.” Ông nói vài câu đánh động, rốt cuộc tiến vào chủ đề. “Nhưng mà có người nói cho tôi biết, đã từng thấy cô và người không quen biết nói chuyện ăn cơm bên ngoài, trò chuyện cổ phiếu của công ty và những chuyện khác...” Trên tình cảm, ông nguyện ý tin tưởng nhân viên cấp dưới của mình, nhưng thế sự khó liệu, bởi vậy trong lời của ông cũng mang theo chút ý khuyên bảo, ám chỉ nếu có gì khó khăn thì cô nói ra, không chừng ông có thể giúp chút việc. “Cái này...” Ô Tiểu Mạn lộ vẻ mặt khó xử. “Quản lí, tôi có thể nói cho ông biết hôm đó chúng tôi đã nói những gì, nhưng người bạn của tôi mới sinh xong, còn đang trong thời gian ở cữ, có lẽ không tiện ra ngoài. Dứt lời, cô kể qua những nội dung ngày đó mình và Nhạc Vô Mỹ nói chuyện. Sau khi nghe xong, giám đốc Trần có chút nhức đầu. Tiểu Mạn nói những lời này không có vấn đề gì, lúc ăn uống bọn họ cũng thường lén trò chuyện về quan sát của mình với nghề nghiệp. Nhưng vấn đề nhạy cảm như vậy, rất dễ bị người khác hiểu lầm. “Thật sự không thể mời bạn cô tới công ty một chuyến sao?” “Chắc là không có cách nào.” Cô cười khổ lắc đầu. Đừng nói là cô ngại, ăn cơm trưa mà cũng khiến Vô Mỹ bị hiểu lầm, riêng nói, Hoàng đế nhà cô ấy cũng không dễ thương lượng, Vô Mỹ vừa sinh được một tuần, lúc này ai có thể tới quấy rầy. “Vậy điện thoại thì sao? Cấp trên ít nhất sẽ điện thoại kiểm chứng...” Giám đốc Trần tiếp tục hỏi. “Trước tiên tôi sẽ thử liên lạc cùng bạn xem sao? Chuyện hiểu lầm này tôi sợ sẽ dọa cô ấy, xấu hổ với cô ấy, tôi cũng không thể tùy tiện đưa điện thoại của cô ấy cho người khác.” Cô tỉnh táo nói. “Ừ... Vậy trước hết thông báo cho bạn của cô, nếu như cô ấy có thể tự đến là tốt nhất, nếu thật sự không thể tới, ít nhất cũng gọi điện thoại.” “Được.” “Cô cứ về công tác. Tôi sẽ báo chuyện này lên đây, mấy ngày nữa có thể sẽ còn tìm cô.” “Vâng.” Ô Tiểu Mạn tâm loạn như ma rời khỏi văn phòng. Sau khi liên lạc với Nhạc Vô Mỹ, cô gửi số điện thoại của bạn tốt cho cấp trê, Lần sau cô bị gọi lên hỏi, không còn là giám đốc Trần, mà là giống như hội thẩm, ngoại trừ giám đốc Trần, còn có pháp vụ của ngành luật sự, cùng với những cán bộ cấp cao hơn. Mặc dù không bị định tội, nhưng cảm giác bị người khác nghi ngờ cũng không hay. Khi chuyện còn chưa điều tra ra manh môi, không biết sao lại truyền ra, công ty có người bắt đầu thuật lại là, chính Ô Tiểu Mạn của bộ phận hành chính bán đứng cơ mật của công ty, nhân lúc cơm trưa mỗi ngày, ở bên ngoài gặp mặt cùng những nhân viên của công ty khác, vụng trộm bán tư liệu cho những công ty khác. Trong thời gian ngắn, trong tổng công ty lưu truyền câu chuyện này, không ít người chỉ trỏ với cô. Lớn tới bằng này, lần đầu Ô Tiểu Mạn cảm nhận được áp lực lớn như thế, từ trước đến nay cô luôn lạnh nhạt mà cũng bị việc này khiến cho vài ngày ăn ngủ không ngon, mới một tuần mà người đã gầy đi một vòng. Một thời gian Thang Hằng không tới Mỹ Xan Ẩm, từ đầu không rõ bạn gái bị làm sao, hỏi cô thì cô cũng không đáp, anh đành lén đi thăm dò. Khi anh biết được chuyện gì xảy ra, cả người phát giận. “Mẹ nó, nhất định là Trình Vi An!” Sau khi hiểu rõ tình huống, anh ép hỏi được một vài chi tiết từ trong miệng bạn gái, biết rõ ngày cô và Nhạc Vô Mỹ gặp nhau ăn cơm thì chỉ gặp Trình Vi An và Triệu Tuấn Dũng, với biểu hiện của Trình Vi An, anh chắc chắn. Ô Tiểu Mạn chỉ có thể cười khổ. Đó cũng chỉ là suy đoán, cô khó mà nói được, hiện tại cô chỉ hy vọng mau chóng tra ra manh mối, trả lại sự trong sạch cho cô. “Gọi Vô Mỹ giải thích!” Người trong cuộc kia chết ở đâu rồi! “Em có cho công ty điện thoại của Vô Mỹ. Vô Mỹ còn đang ở cữ, không thể gọi cô ấy ra ngoài được.” Theo truyền thống, sản phũ ở cữ cấm ra ngoài, sao cô có thể vì chuyện hiểu lầm này mà gọi Vô Mỹ ra ngoài. Nếu bởi vậy hại thân thể cô ấy xảy ra vấn đề gì, không phải xin lỗi đơn giản như vậy. Huống chi, dựa vào tư cách, địa vị và Hoàng đế nhà Vô Mỹ chính là siêu cấp chú trọng, chắc chắn không thể loạn được. “X, cái công ty nát! Đừng làm nữa, công ty của anh tùy thời đều thiếu chức, đến chỗ anh, phúc lợi không kém hơn Mỹ Xan Ẩm, có chồng bảo vệ em!” Thang Hằng tức nói thô tục. Ô Tiểu Mạn lắc đầu. Gặp chuyện thì trốn tránh không phải là phong cách của cô, hơn nữa chuyện còn chưa tra ra manh mối, trả lại sự trong sạch của cô, nói cái gì cô cũng sẽ rời đi vào lúc này. Thang Hằng tính tình lớn, nhưng bạn gái kiên trì không ké, cô không chịu nhượng bộ, anh cũng không thể không để ý tới nguyện vọng của cô, bắt buộc cô từ chức hoặc chạy tới đại náo Mỹ Xan Ẩm, anh dù sao cũng là đại diện công ty đối tác. Mặc dù quan hệ lợi ích, anh có năng lực tạo thành áp lực và ảnh hưởng nhất định với Mỹ Xan Ẩm, nhưng còn trong sạch của bạn gái, cũng không phải tạo áp lực là có thể giải quyết, muốn giải quyết thì vẫn phải bắt được hung thủ thật sự. Tiểu Mạn cũng sẽ không vui nếu anh làm chuyện ngu xuẩn, ở phương diện này tính cô cũng rất bướng bỉnh. Cho nên anh chỉ có thể ở đây phát điên, cố gắng tính toán trong lòng xem xử lý chuyện này thế nào, lại khuyên cô ăn nhiều một chút. Mới một tuần lễ mà bụng nhỏ của cô bị tiêu mất rồi, thậm chí vì áp lực, giấc ngủ không đủ mà gò má cô hóp lại, thấy thế Thang Hằng đau lòng không thôi. “Tiểu Mạn, em mới ăn hai miệng, như vậy người sẽ xấu... Em phải ăn hiểu một chút!” Anh như con gà mái xoay xung quanh cô, lải nhải không ngừng, nhưng chỉ đối lại cái lắc đầu từ chối của bạn gái. Lửa giận bùng nổ trong lòng anh. Không được, ngày mai nhất định anh phải giải quyết chuyện này! Thang Hằng hạ quyết định trong lòng. “Ôi, gián điệp buôn bán....” “Sao còn mặt mũi tới làm chứ.” Tiếng nói chuyện bên ngoài phòng làm việc truyền tới, dạ dày Ô Tiểu Mạn hơi rút rút, cô yên lặng hít sâu, cố gắng bảo trì tâm bình khí hòa. “Các cô phiền quá! Có vấn đề thì công ty làm gì cho người ta tiếp tục công việc, các cô đừng có nghe lời nói loạn có được không! Không có phẩm chất!” Phương Tĩnh Văn cá tính trực tiếp, mắng ra ngoài. “Lời đồn dừng ở trí giả, chắc không biết dùng đầu nghĩ! Lại ồn ào với mọi người!” Lâm Di Nhu tức giận mắng. “Tiểu Mạn, em đừng để ý tới những người kia.” Thạch Mỹ Tĩnh động viên cô. Ô Tiểu Mạn ngẩng đầu, miễn cưỡi mỉm cười. “Em không sao.” Trong này chỉ có Trình Vi An bất động. Trong lòng cô ta hiểu được, cùng ngày ở chỗ đó, nhân viên trong Mỹ Xan Ẩm chỉ có cô ta và Triệu Tuấn Dũng, lời này truyền ra ngoài thì hiềm nghi của cô ta rất cao. Dù sao mục đích của cô ta đã đạt được. Có lẽ không bao lâu nữa, Ô Tiểu Mạn sẽ tự động chào từ giã vì áp lực lớn, cô ta cũng không cần làm những việc khác. May mắn Ô Tiểu Mạn không nói chuyện ngày đó thấy cô và Triệu Tuấn Dũng, cô ta tính cách quái gở, cá tính lại im lặng, có bị hại cũng không biết giải thích, loại tiện nghi này cô ta không chiếm cũng quá uổng, rơi tới mức này chỉ có thể nói đối phương tự mình nhận. Ba người khác trong văn phòng ít nhiều cũng nhìn ra thái độ của Trình Vi An, nhưng các cô không biết tin tức, chỉ cho rằng vì lời đồn mà Trình Vi An giữ một khoảng cách. Mà ba người các cô thì tin tưởng cách làm người của Ô Tiểu Mạn. Chuyện còn đang điều tra sơ bộ là loại bỏ hiềm nghi Ô Tiểu Mạn, cho nên công ty không có bất kỳ cử động nào, cho cô tiếp tục làm việc trên cương vị. Nhưng mà trước khi tìm được thủ phạm chính thức, người bạn của cô không lộ mặt, cũng từ chối người của công ty tới hỏi thăm, vẫn có chút nhân tố không xác định như vậy cho nên công ty cũng không làm sáng tỏ giúp cô, chỉ nói trước mắt còn đang điều tra, cứ dừng lại như vậy. “Tiểu Mạn, em đừng bị những người kia ảnh hưởng. Ăn cơm nhiều vào, em nhìn có vẻ gầy đi, khuôn mặt cũng lõm xuống.” “Đúng rồi, chờ chuyện được tra rõ sẽ trả trong sạch lại cho em, đên lúc đó những người kia sẽ biết mình ngu xuẩn thế nào, hy vọng những người kia sẽ tự trách đến chết!” Lâm Di Nhu tức giân. “Chúng ta đều tin tưởng em, em phải kiên trì.” Thạch Mỹ Tĩnh vỗ lưng cô. Chị là người lâu năm nhất trong bộ phận hành chính, cũng là một trong bốn người mà tư liệu qua tay, chị biết rõ muốn tiết lộ đầy đủ những người kia trừ phi nắm toàn bộ những tài liệu của người khác, vô cùng khó khăn, đừng nói chi tới việc Ô Tiểu Mạn ở cùng phòng làm việc với chị, hành động của tất cả mọi người đều ở dưới mí mắt chị, chị tin rằng tuyệt đối không có khả năng xảy ra chuyện này. Ô Tiểu Mạn nở nụ cười yếu ớt, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. “Cảm ơn mọi người.” Đột nhiên, cô cảm thấy không khỏe. “Xin lỗi, em đi nhà vệ sinh.” Có lẽ vài ngày nay cô ăn ngủ không ngon, tổn thương dạ dày, cô đi vào nhà vệ sinh, nôn ra. Dựa vào bồn rửa tay, cảm giác choáng váng đánh úp lại, cô cảm giác ngay cả đứng cũng không vững, không ngừng nôn ra nước chua, nôn khan, nôn tới nỗi nước mắt cũng chảy ra, khó chịu muốn chết. Vất vả lắm mới dừng lại một chút, cô từ từ nhắm hai mắt, tựa bên cạnh bồn rửa tay, đợi cơn choáng váng qua đi. Lúc này, có người chạy vào nhà vệ sinh tìm cô. “Tiểu Mạn! Tiểu Mạn.... Ôi! Em có khỏe không?!” Người tới là Lâm Di Nhu. Cô ấy nhìn thấy bộ dạng của Ô Tiểu Mạn, cộng thêm trong không khí có vị chua, vừa ngửi cũng biết vừa rồi cô đã nôn, cô ấy nhanh chóng vịn người cô: “Em có khỏe không, sao rồi? Có muốn chị gọi xe cứu thương giúp em không?” “Em không sao.” Một lát sau cô mới trả lời: “Làm sao thế? Chị tìm em à?” Cô gượng chống, cũng may không còn choáng váng nghiêm trọng như vừa rồi, cô miễn cưỡng cũng có thể mở mắt đối thoại. “Em thật sự không có chuyện gì sao? Thân thể không thoải mái cũng không cần miễn cưỡng, sắc mặt của em thật dọa người.” “Không có việc gì, mấy ngày nay em ăn không ngon, chắc là tổn thương tới dạ dày rồi.” Cô cố gắng giữ vững tinh thần đáp lại. “Phải ăn cơm cho tốt chứ.... Đúng rồi, là chủ nhiệm tìm em, bảo em đi qua.” “Được... Em rửa mắt rồi lập tức đi ra.” Cô nhanh chóng rửa mặt, súc miệng, giữ vững tinh thần, sau đó đi ra khỏi nhà vệ sinh. Bởi vì nhân viên hành chính của Tổng công ty ít, nên bộ phân hành chính là bộ phận kế toán tài chính cùng một vị chủ quản. Vị chủ nhiệm này họ Bạch, rất ít khi xuất hiện trong bộ phận hành chính buồn tẻ chán nản. Khác hẳn với giám đốc Trần ôn hòa, vị chủ nhiệm Bạch này thích việc lớn hám công to, nói chuyện với nhân viên rất không khách khí, thường là bộ dạng cao cao tại thượng. Ông ta nghe thấy bát quái, sau khi hiểu chuyện thì đặc biệt tới hỏi thăm. “Chủ nhiệm, ngài tìm tôi sao?” Sắc mặt Ô Tiểu Mạn tái nhợt đi từ trong nhà vệ sinh, còn chưa trở lại văn phòng đã gặp được chủ nhiệm Bạch đứng ở cửa giao của phòng hành chính và phòng kế toán. Chỗ đứng của đối phương, một bên là cửa vào bộ phận hành chính, bên kia là cửa vào bộ phận kế toàn, bên ngoài là khu lãnh thổ công cộng. Chủ nhiệm Bạch nhìn thấy cô thì đi về phía cô. “Ô Tiểu Mạn, chủ nhiệm hỏi cô, cô phải thành thật trả lời.” “Vâng.” “Người bạn ăn cơm cùng cô mà bị đồng nghiệp của chúng ta gặp được, có phải đi làm trong giới ăn uống không?” Ô Tiểu Mạn cau mày, chần chờ một chút rồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Không.” “Không phải? Nếu như không phải đi làm trong giới ăn uống, làm sao có thể hiểu về giới ăn uống như thế? Cô mau đưa tư liệu về bạn cô ra đây, để chúng tôi tra xét rõ ràng.” “Chủ nhiệm, đây là việc riêng tư của bạn tôi, tôi không thể đưa lên.” “Trong công ty cũng truyền đi xôn xao rồi, cô còn không nói! Bây giờ cô còn không nói, đến lúc đó tiến vào pháp luật, còn không nói được đâu! Cô che che giấu giấu như vậy, có phải là có tật giật mình không?!” “Chủ nhiệm Bạch, tôi không phải trộm, sẽ không có tật giật mình.” Những lời lên án này, nếu không phải Ô Tiểu Mạn có tố chất tâm lý mạnh thì sớm bị bức điên rồi. Cô rất khó chịu nhưng vẫn vững vàng: “Tôi không thể nói, là bạn tôi vô cùng chú trọng lý lịch riêng, tôi không thể tùy tiện công khai tư liệu của cô ấy. Bây giờ cô ấy mới sinh xong, đang ở cữ, không thể ra ngoài, nếu như có thể đợi cô ấy ở cũ xong, tôi sẽ mời cô ấy tới công ty một chuyến.” “Còn phải đợi bao lâu? Trong khoảng thời gian này, để cô trộm nhiều tư liệu công ty một chút sao?” Chủ nhiệm Bạch nói chuyện không hề khách khí, bởi vì đứng trong khu lãnh thổ công cộng, dẫn tới rất nhiều người vây quanh, thái độ của đối phương cũng làm cho trong lòng Ô Tiểu Mạn rất bực mình, cảm giác thân thể không khỏe ngày càng nghiêm trọng, cô gần như đứng không vững, nhưng dựa vào ý chí, cô bắt buộc mình phải chịu đựng. “Tôi không trộm tài liệu của công ty.” Cô vô cùng nghiêm túc nói. “Nhưng mà... chị Tiểu Mạn...” Đột nhiên có một tiếng nói. “Ngày đó em thật sự nghe được chị và bạn đang nói về chuyện của công ty....” Trình Vi An nhút nhát đứng ra. “Cô nghe được cái gì?” “Trình Vi An, cô nói!” Hai mắt chủ nhiệm Bạch lập tức tỏa sáng. “Tôi...” Vẻ mặt cô ta lộ vẻ kinh hãi, nhút nhát liếc nhìn Ô Tiểu Mạn. “Tôi... chị Tiểu Mạn, thật xin lỗi, em không cố ý...” “Trình Vi An, cô cứ việc nói! Không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý công bằng.” Chủ nhiệm Bạch mở miệng thúc giục, còn trừng mắt nhìn Ô Tiểu Mạn, cảnh cáo cô đừng giở trò.” “Tôi... ngày đó tôi đi vào nơi đó mua Brulee, đúng lúc gặp được Triệu Tuấn Dũng, chúng tôi nói chuyện vài câu, anh ấy đi cùng tôi.Chúng tôi đi vào một lúc thì thấy chị Tiểu Mạn và bạn đang ngồi ăn cơm nói chuyện... Tôi... Bởi vì vị trí rất xa, không nghe rõ, tôi chỉ nghe thấy các cô ấy nói đến Cổ Mỹ, còn nói đến cổ phiếu công ty... tài sản cái gì... Sau đó còn có nói nhuwngc ông ty khác, còn có nghe được các cô ấy nói “Ba lê á các”, nhưng mà nội dung không nghe rõ...” Cô lắp bắp nói xong, trong lời nói còn nhắc tới Triệu Tuấn Dũng, nói rằng cô không nói dối, có thể tìm người tới chứng thực, người vây xem không ngừng xì xào bàn tán, dáng vẻ chủ nhiệm Bạch càng bệ vệ giương cao, quay đầu mắng. “Ô Tiểu Mạn, sự thật bày ra trước mắt rồi, cô còn không thừa nhận! Cô không dám khai ra bạn cô vì đối phương chính là nhân viên của Ba lê á các hoặc là gián điệp buôn bán đúng không!” Trời ơi, cô còn oan hơn Đậu Nga! Trước mắt rõ ràng là trò vớ vẩn lại khôi hài như vậy, nhưng Ô Tiểu Mạn không cười nổi, không chỉ là cười thế lên án khiến cô không thở nổi, tiếng xì xào bàn tán cũng làm dạ dày cô co rút lại. Lấy dạ dày trống rỗng làm trung tâm, khí lực toàn thân giống như bị tháo nước, cảm giác đầu choáng váng càng tăng lên, cô cố gắng hít sâu, muốn làm cho mình bình tĩnh trở lại. “Ô Tiểu Mạn, cô có biết tiết lộ tư liệu công ty là phạm pháp, cũng thẹn với tin nhiệm công ty với cô không!” “Chủ nhiệm, tôi – ” “Phóng cái rắm!” Ô Tiểu Mạn vừa mới mở miệng muốn nói chuyện, một câu mắng vô cùng không khách khí đoạt trước một bước cắm vào cuộc náo kịch này. Đoàn người xoay người tìm kiếm nơi phát ra âm thành, chỉ thấy đại diện công ty J&P Thang Hằng, vẻ mặt đầy lửa giận, bên cạnh anh còn có một cô gái tròn vo, chen chúc vào trong đám người. Tất cả mọi người đều biết Thang Hằng và Ô Tiểu Mạn là người yêu, rất tự động nhường đường để vai nam chính tới gần. Thang Hằng nhìn thấy sắc mặt bạn gái tái nhợt, thì sắc mặt còn khó coi hơn của cô, nhưng anh vẫn chưa phát tác, cô gái bên cạnh lại thét lên phá vỡ bầu không khí. “Trời ơi! Mạn Mạn!” Nhạc Vô Mỹ kích động xông lên phía trước, nhanh chóng bắt lấy Ô Tiểu Mạn. “Sắc mặt cậu sao lại khủng bố thế này, bao ngày cậu không ăn cơm rồi? Khuôn mặt cũng lõm vào! Trời ơi trời ơi, cậu còn nghiêm trọng hơn Thang Hằng nói, làm sao cậu không nói chuyện cho mình biết!” Thang Hằng đi tới cạnh bạn gái đỡ người cô, cũng cố gắng nén cơn giận của mình, không cùng tuổi không cùng tư cách địa vị thì sẽ có những cách giải quyết khác nhau. Anh đang cố gắng, không để cho mình không khống chế được. “Chủ nhiệm Bạch?” Anh nhận ra đối phương. “Thang tiên sinh, tôi biết rõ anh là bạn trai của Ô Tiểu Mạn, nhưng phạm pháp phải nhận chế tài của pháp luật, bạn dù anh là đại diện công ty hợp tác với Mỹ Xan Ẩm, nhưng chúng tôi cũng không thể thả nghi phạm!” Từng chữ đều có lực sát thương, Thang Hằng nghe thấy, anh giận quá thành cười. “Được.” Anh cười gật đầu, nhìn về phía Trình Vi An. “Trình tiểu thư, lại gặp mặt.” Anh cười với cô ta, cô ta sợ tới mức muốn chạy trốn, nhưng mấy người bọn họ bị vây trong đám người, không chen ra được. “Trình tiểu thư, tôi đưa bạn của Tiểu Mạn tới, cô có muốn chỉ và xác nhận xem, ngày đó có phải cô đã thấy người này không?” Mặc dù trên mặt anh đang cười, nhưng cười làm cho người ta sợ hãi. Trình Vi An sợ chết người đàn ông này rồi, cô ta biết rõ người đàn ông trước mắt này cũng không dễ bắt nạt như Ô Tiểu Mạn. Nhưng vừa rồi cô ta đã nhảy vào trong cuộc, bây giờ đã không trốn thoát rồi. May mắn cô không nói lung tung, ngày đó cô ta xác thực đã nghe thấy Ô Tiểu Mạn và bạn nói những thứ này, hơn nữa cô chọn nói là không nghe rõ, cho dù tìm Triệu Tuấn Dũng đến đối chất cũng không có vấn đề, dưới sự thúc giục của chủ nhiệm Bạch, cô lấy dũng khí giương mắt nhìn lên. Ô Tiểu Mạn vì thân thể không khỏe, đã nhắm mắt lại, bị Thang Hằng ôm, cô khẽ dựa vào người anh, Nhạc Vô Mỹ đứng bên cạnh cô, hung hăng trừng cô ta. Nhạc Vô Mũ nhớ rõ cô gái này đi mua Brulee. Thiệt thòi chính mình còn khen cô ta hiểu biết, thật sự là phi phi phi! Lát nữa cô phải về nhà rửa miệng! Trình Vi An dò xét cô vài lần, nhanh chóng gật đầu. “Đúng, đúng là cô ta. Chúng là cô gái béo này, tôi nhớ rõ.” Nhạc Vô Mỹ trừng mắt, tay đè eo, bộ dạng hung thần ác sát. “Béo thì sao, cô gái béo để cho cô gọi à?!” Bình thường người nói cô thì không sao cả, nhưng kẻ thù thì lại khác. Tốt xấu gì ở chung lầu với Hoàng đế có tố chất thần kinh nhà cô, “Khí vương giả” nhìn lâu cũng học được một chút, dùng để nói thì khí thế tuyệt đối có. “Cô vốn béo, nhân viên tôi nói không sai!” Vẻ mặt chủ nhiệm Bạch hèn mọn nhảy ra hát đệm. “Câm miệng! Tôi còn chưa chửi, mắng ông đâu!” Nhạc Vô Mỹ phát điên, Mặc dù cô vốn mập mạp, nhưng vừa sinh xong, cô biết nhất định mình càng béo. Gặp kẻ thù vô cùng đỏ mặt, cộng thêm cô biết dáng người mình biến dạng, làm cho cô càng tức giận. “Cô – ” “Tôi cái gì mà tôi! Ông là cái rễ hành gì? Ngày đó Mạn Mạn ăn cơm với tôi nói những gì, lúc trước ai gọi điện thoại tới hỏi tôi, tôi cũng giải thích vậy, bây giờ lại có vấn đề, sao không tới tìm tôi hỏi? Ông có hỏi tôi sao? Xì! Không có chứng cơ, ông dựa vào cái gì mà định tội cho người khác?” Hiếm khi kích động, Nhạc Vô Mỹ mắng liền một hơi, không nhịn được thở gấp. “Cái cô gái điên này!” Từ trước tới nay, chủ nhiệm Bạch vênh váo tự đắc trong công ty, bây giờ lại bị một đống người vậy xem, bị mắng trước mặt nhiều cấp dưới như vậy, ông ta tức giận điên lên. “Báo cảnh sát, lập tức báo cảnh sát! Bắt hai tên gián điệp buôn bán này lại!” “Đến đi! Tốt nhất là nhốt tôi lại.” Nhạc Vô Mỹ còn lâu mới sợ. Mạn Mạn là bạn tốt của cô, lại bị người khác bắt nạt, hơn nữa chuyện cũng có chút quan hệ với cô, cả người cô giương nanh múa vuốt như con sư tử nhỏ. “Ông ngu ngốc! Ông loạn thất bát tao! Có chủ quản như ông là điều không may mắn của nhân viên, để cho tên vô năng như ông làm chủ quản là cấp trên trong công ty bị mù!” Cô càng mắng càng thuận. “Tôi muốn tố cáo cô tội phỉ báng!” “Tôi cũng muốn tố cáo ông tội phỉ báng! Ha, ông nhất định sẽ thua!” Cô càng mắng càng khí phách. Chủ nhiệm Bạch sắp điên rồi, nếu không phải ở đây có nhiều người như vậy, mà Thang Hằng bên cạnh Nhạc Vô Mỹ vừa cao lại cường tráng, còn khó chịu trừng mắt, nói không chừng ông đã xông lên phía trước tấn công cô ta, lần đầu tiên ông chịu mất mặt như vậy. “Cô – cô xong đời! Tôi nhất định sẽ cho cô đẹp mặt, cô chờ xem!” “Haiz, đe dọa! Lại tố cáo một tội.” “Đồ mập mạp chết bầm này – ” Ngay tại lúc hai người đang mắng túi bụi thì đám người vây xem bị tách ra một con đường, một đám người mặc áo đen tây trang thẳng thớn gạt mở đám công nhân viên đang vây xem, một nam tử trẻ tuổi mặc tây trang màu đậm đi ở chính giữa. Anh ta nhìn về phía cô gái nào đó trong cuộc đang mắng rất thuận miệng, nhưng cô gái đó quá nhập thần, hoàn toàn không phát hiện xôn xao nhỏ ở bên cạnh. “Vô Mỹ.” Tiếng nói lạnh lùng lạnh nhạt vang lên, cô gái đang mắng rất vui vẻ nhất thời cứng đờ. Bởi vì cô dừng lại, làm cho chủ nhiệm Bạch cũng nhìn về phía này, phát hiện một đám người áo đen đang đứng, trận chiến chợt vô cùng dọa người “Các anh là ai?” Nam tử trẻ tuổi không để ý tới câu hỏi của chủ nhiệm Bạc, chỉ nhìn vào cô gái không dám nhìn thẳng anh. Dáng vẻ bệ vệ giương nanh múa vuốt của Nhạc Vô Mỹ biến mất sạch sẽ trong nháy mắt sau khi phát hiện nam tử, cô lập tức xoay người đoạt công việc của Thang Hằng, muốn nhận chăm sóc Ô Tiểu Mạn. “Vướng víu.” Thang Hằng vỗ nhẹ lưng bạn gái, tính nhẫn nại và đắn đo suy nghĩ về bạn gái, trừng mắt nhìn cô. “Phân cho tôi một chút...” Cô nhỏ giọng nói. “Đi tìm chồng cô.” Đoạt người phụ nữ của anh làm gì! “Này! Đây là khu vực làm việc, người không liên quan mau ra ngoài, nếu không tôi báo cảnh sát!” Lại một đám không coi ông ra gì, chủ nhiệm Bạch tiếp tục nổi giận. Phùng Cương nhàn nhạt liếc nhìn chủ nhiệm Bạch, lập tức bỏ qua ông ta. “Nhạc Vô Mỹ.” Giọng nói của anh đè thấp, lại gọi lần nữa. Lần này Nhạc Vô Mỹ không dám làm như không nghe thấy, đầu cô thấp xuống, như đứa nhỏ làm việc gì sai, đi về phía anh, tới bên cạnh anh, nắm lấy áo khoác tây trang của anh: “Em không cố ý...” Lúc này mọi người mới biết những người áo đen này là người của Nhạc Vô Mỹ. “Được rồi! Cô chạy tới công ty chúng tôi gây sự, còn dẫn người tới, đúng lúc bắt toàn bộ mấy người đi!” Chủ nhiệm Bạch tiếp tục ồn ào. May mắn vợ anh không có việc gì, ánh mắt Phùng Cương khẽ ra hiệu, lập tức có người tìm cái ghế cho Nhạc Vô Mỹ ngồi xuống. Bộ dạng như đi vào chỗ không người, làm cho chủ nhiệm Bạch càng phát điên, mắng càng hung. “Ông tên là gì?” Rốt cục, Phùng Cương cũng chịu di chuyển mắt, nhìn tới chủ nhiệm Bạch. Anh mở miệng không nói cái gì, trực tiếp hỏi. “Anh là cái gì? Trước tiên báo tên anh lên!” “Phùng Cương.” “Phùng Cương? Được, tôi báo cảnh sát bắt anh! Phùng Cương!” Phùng cương nhẹ nhàng mỉm cời. Lúc này Thang Hằng ôm lấy Ô Tiểu Mạn, anh không muốn để cho bạn gái đứng ở chỗ này, muốn đưa cô đi, mặc dù Ô Tiểu Mạn phản đối, nhưng giọng của cô như muỗi kêu, vì lo lắng nên Thang Hằng quyết định xem nhẹ sự phản đối của cô. “Đợi một chút, hai người muốn đi đâu?! Đợi cảnh sát đến đây mới được!” Thang Hằng dùng vẻ mặt nhìn kẻ ngu ngốc để nhìn ông ta. Có người báo cảnh sát hay không cũng là một vấn đề, từ đầu tới cuối chỉ có người ngu ngốc này náo. Anh trực tiếp xem nhẹ tôm tép nhãi nhép này, nói với Phùng Cương: “Thân thể Tiểu Mạn không thoải mái, tôi đưa cô ấy tới bệnh viện trước.” “Chuyện này hôm nay tôi nhớ kỹ rồi.” Anh chỉ việc Thang Hằng xâm nhập trái phép đưa vợ anh đi, việc này làm cho anh vô cùng khó chịu. “Nhớ đi, sợ anh quá!” Thang Hằng cũng không phải người có tính tình tốt. Cho dù đối phương có quyền to thế lớn, anh ta muốn tìm anh phiền toái, tuyệt đối đủ làm anh đau nhức nhưng với anh mà nói, người con gái mình yêu mới là quan trọng nhất, chủ chuyện nhỏ này anh không để trong lòng. Nếu không phải vấn đề này người xử lý tốt nhất chính là Phùng Cương và vợ anh ta, còn có thể giải quyết sạch sẽ những bậu xậu thì anh đã sớm vận dụng quan hệ của mình rồi, làm gì còn để cho bạn gái chịu ủy khuất thêm mấy tiếng, còn mạo hiểm vào nhà trái phép dẫn Nhạc Vô Mỹ đi. “Nhớ rõ đấy, Tiểu Mạn là chị em tốt của vợ anh, việc này cũng có phần của cô ấy, xử lý không tốt cẩn thận vợ anh đau lòng đến chết.” “....” Phùng Cương không đáp lại, quét mắt nhìn anh một cái, sau đó thu hồi tầm mắt. Nói về bản lĩnh sắc sảo, mặc dù Thang Hằng không quá biết giở trò, nhưng cho dù anh trắng trợn, rõ ràng đang khiêu khích nhưng vẫn làm cho người ta không thể không làm theo ý anh, công lực dùng người uy hiếp của anh tuyệt đối là hạng nhất. Từ trước đến giờ Ô Tiểu Mạn cũng đều để anh làm như vậy, đến nay bọn họ vẫn không biết, cô nghĩ rằng chơi xấu nhưng hoàn toàn là anh đang giở thủ đoạn. Mặc dù chủ nhiệm Bạch làm loạn nhưng dưới sự hỗ trợ mở đường của những người áo đen, không ai dám ngăn Thang Hằng lại, cứ như vậy để cho bọn họ rời đi. “Các người – ” “Được rồi, công ty không mời ông tới để ồn ào!” Phùng Cương vừa quay đầu, giọng nói lạnh như băng, nhưng tăng thêm âm tiết, không giận mà uy. “Anh – ” khuôn mặt chủ nhiệm Bạch đỏ lên, bị quát như vậy đột nhiên lại không nói tiếp được. Từ lúc Mỹ Xan Ẩm có người gọi cho Nhạc Vô Mỹ, Phùng Cương đã tìm hiểu qua nhưng không xử lý chuyện này, bởi vì anh nhận thức chuyện này không quan hệ tới vợ anh, nhưng cái người ngu ngốc này cũng dám tránh người trong nhà chạy cùng người đàn ông khác, vừa rồi anh ở công ty biết được tin tức thì phát hỏa. “Gọi Lý Trạch Húc tới gặp tôi.” Anh không có ý định cãi lộn với nhân vật nhỏ, lạnh lùng ném lời nói xuống, xoay người ôm lấy vợ mình, rời đi dưới sự bảo vệ, để lại đám người hai mặt nhìn nhau. Ngay cả chủ nhiệm Bạch cũng bị lời cuối cùng của anh làm cho ngốc tới nỗi quên làm ầm, Tên vừa rồi, mỗi một người đều biết rõ đến không thể quen hơn. Lý Trạch Húc không phải là tên của tổng giám đốc chấp hành của tập đoàn Mỹ Xan Ẩm sao? Dám gọi thẳng tục danh tổng giám đốc chấp hành, còn nói tổng giám đốc đi gặp anh ta, không cần nghĩ cũng biết tư cách địa vị vô cùng lớn. Một đám người hai mặt nhìn nhau, không nghĩ ra đây là tình huống gì, tổng giám đốc và những casnbooj cấp cap hôm nay có việc không ở công ty, không ai có thể đưa ra lời giải đáp. Sau một lúc, rốt cục có một đồng nghiệp trí nhớ siêu quần nói. “Cái kia...” Giọng nói anh ta run rẩy, không khẳng định lắm nói: “Vừa rồi người kia... nói anh ta là Phùng Cương? À... Chúng ta... Tổng giám đốc tập đoàn mẹ Hồng Thiên của chúng ta, có phải tên là Phùng Cương không?” Lời này vừa nói ra, tất cả lặng ngắt như tờ. Mấy giây sau giống như bùng nổ. “Vậy, cô gái vừa rồi... là vợ của tổng giám đốc sao?” “À, Ô Tiểu Mạn... là bạn của phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Hồng Thiên sao?” Mỹ Xan Ẩm không phải là do tổng giám đốc tập đoàn Hồng Thiên sáng lập vì vợ yêu sao? Thậm chí có người lên án phu nhân tổng giám đốc là gián điệp buôn bán... Cho dù cô ấy muốn bán công ty này, chỉ sợ không ai dám nói không. Trong đám người, chủ nhiệm Bạch và Trình Vi An biết rõ lần này gây đại họa, khuôn mặt trắng bệch. Không ít người nhìn họ với ánh mắt đồng tình... hoặc nhìn có chút hả hê.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Mãnh Nam Bày Tỏ Tình Yêu

BÌNH LUẬN FACEBOOK