Man Hoang Kỷ Niên

Chương 64

Tu Thất

10/09/2020

Cũng không biết con báo săn kia tới đây làm chi, cứ như vậy bị mắc trên tường dây leo. Lỗ hổng trên tường dây leo không lớn, kích cỡ đầu con báo săn cũng không lớn, chui vào là vẫn có thể, nhưng sẽ bị kẹt lại tại cổ nó không chui vào hoặc ra được. Cũng không biết đã bị mắc kẹt bao lâu, cái bụng xẹp lép, có lẽ bị đói lắm rồi.

Có Mông Khác ở đây, lá gan của Chu Khang cực kì to, vội vàng thả con báo săn thoi thóp kia xuống, còn sờ soạng một chút bộ lông vàng rực rỡ đẹp đẽ của nó, sau đó cầm dây leo vững vàng trói chặt nó kéo tới dưới cây đại thụ nằm tận cùng bên trong tường dây leo.

Mông Khác sờ sờ người con báo săn rồi không để ý tới nữa, tập trung xử lý hai con anh lợn chị heo vừa mang về.

Khóe miệng Chu Khang giật giật, không nói gì, chỉ cầm một quả tim lợn và chân sau con heo đến đây cho báo săn ăn. Có người nói báo săn rất kén chọn chỉ ăn thịt tươi, hai con lợn này từ lúc Tướng quân săn được đến bây giờ chưa tới hai tiếng, lại còn làm chảy hết máu rồi cất trong nhẫn nữa, nên vẫn tính là mới mẻ đi – anh zai Chu có thể ăn lẽ nào báo săn còn kén chọn hơn anh zai Chu?

Ném tim lợn cùng chân sau của con lợn tới bên miệng báo săn, Chu Khang vuốt chỗ lông đẹp đẽ trên cổ báo săn, mỉm cười – nếu mày dám kén chọn, anh đây liền biến mày thành áo da ba lỗ.

Chàng báo săn lập tức cảm thấy toàn bộ da lông của mình rất căng thẳng, ngậm tim lợn run lẩy bẩy sững sờ cả người. Nó đã đủ xui xẻo rồi, chẳng lẽ còn phải chịu xui xẻo hơn sao? Gần đây có một em gái báo, màu lông đen bóng dáng người khỏe mạnh, mùa mưa năm trước ngẫu nhiên nhìn thấy khiến nó yêu chết. Vốn muốn ở gần mà cưa cẩm quen thuộc, kết quả bị chủ nhân đi bằng hai chân trên lãnh địa này đánh cho một trận. Em gái báo không đuổi tới tay, nên mùa mưa năm nay trở lại, lại bị hai anh em báo săn không biết từ nơi nào đến đoạt trước. Đánh một trận, không thắng được, còn bị đuổi ra khỏi lãnh địa em gái báo, vội vàng thoát thân, dưới tình huống sợ đến loạn cào cào nhảy một cái liền nhét đầu vào bên trong đám cây cối màu xanh lá quái dị.

Sau đó, không giằng ra được.

Ngày đầu tiên, ghìm chết báo rồi!

Ngày thứ hai, đói chết báo rồi!

Ngày thứ ba, ai tới cứu báo đi!

Giẫy giụa ăn xong tim lợn móng giò, con báo săn quay đầu về phía Chu Khang nhe răng, sau đó, bị treo lơ lửng, đầu chúc xuống đất. Gào, hôn mê báo rồi!

Chu Khang ngồi xổm trên mặt đất nâng mắt nhìn báo săn cười ha ha, cảm thấy vô cùng thành công. Bị cậu treo lên là cái gì a? Là một con mèo to xác! Là con mèo to xác – thợ săn tốc độ nhanh nhất trên thảo nguyên! Tuy là một loại yếu nhất trong đám mèo to xác, nhưng đã mạnh hơn anh zai Chu rất nhiều có được hay không! Sau khi đắc ý, Chu Khang càng làm dây leo sắt đung đưa hai cái.

Bốn móng chàng báo săn quơ quào loạn lên, suýt nữa lọt tròng mắt. Hù chết báo rồi! Bạn giường mà loài hai chân chủ nhân của lãnh địa này tìm được quá hung tàn a, rõ ràng nhìn qua rất kém cỏi nhỏ yếu, lúc ngửi thử lại vừa mềm vừa thơm! Báo sai rồi, không nên chảy nước dãi – nhưng trông qua ăn rất ngon nha! Không nhịn được phải làm sao bây giờ!

Bên này Chu Khang thuần hóa con mèo to xác, bên kia Mông Khác đã rán xong mỡ lợn làm xong bữa tối rồi.

Chu Khang hạ thấp dây leo sắt đang treo con báo săn xuống một chút, để hai chân trước của nó có thể vừa vặn chạm tới đất, rồi nâng bát ăn cơm ngồi xổm giả bộ thâm trầm. Còn chỗ mỡ lợn vừa đun ra được và ánh mắt chờ mong đầy tính ám chỉ của Tướng quân, anh zai Chu có thể giả vờ như không nhìn thấy hay không? Trời đã tối rồi! Hiện tại làm gel bôi trơn đợi đến bị Tướng quân dằn vặt xong, thì trời muốn sáng! Chẳng trách ban ngày nằm úp sấp ngủ trên lưng người không những không bị đánh thức mà còn quấn chặt lại, rõ ràng Tướng quân đang tính toán vì bản thân nhá!

Đậu má, ngủ hơn nửa buổi chiều, hiện tại anh đây không chút buồn ngủ!

Mông Khác buông con báo săn ra buộc lên cây, một tay khiêng Chu Khang một tay ôm bình mỡ gọn gàng dứt khoát lên núi đá.

Chàng báo săn bị buộc cổ ngồi chồm hổm dưới tàng cây tha thiết mong chờ nhìn hai người đi xa, lắc lắc rồi cắn cắn rất lâu cái dây leo sắt buộc trên cổ, không bị đứt, hai móng cào cào đất, nhỏ giọng gầm gừ hai tiếng, đành phải ngoan ngoãn nằm gục xuống trông nhà. Loài hai chân hung tàn chủ nhân lãnh địa nơi đây là mang bạn giường nhìn qua vừa thơm vừa ăn ngon đi bắn pháo sao? Hâm mộ chết báo rồi!

Sáng sớm, Chu Khang xanh xao bị người ôm từ trên núi xuống, nằm nhoài lên nệm dưới tàng cây nhổ lông cổ màu vàng của báo săn. Má, quả nhiên đã là đàn ông thì không nhịn được! Ra ngoài một chuyến ngắn ngủi mấy ngày thôi, trong lúc đó Tướng quân còn chuẩn bị gel bôi trơn làm cậu một lần, mà sao trở về lại có bộ dáng mãnh liệt như thế chứ! Cứ tiếp tục như vậy, anh zai Chu sẽ bị hỏng thận!

Mông Khác một tay giúp Chu Khang xoa bóp đằng sau lưng một bên ấn chặt cái đầu báo đáng thương màu vàng rực rỡ kia, trấn áp hết thảy phản kháng.

Chàng báo săn sắp khóc đến nơi rồi. Đừng có ấn nữa, đầu nhanh vỡ, về sau sẽ không dám hướng về phía bạn giường của ngài chảy nước dãi nữa! Gào, rất muốn về nhà! Mùa mưa năm sau sẽ không tiếp tục đi ra ngoài tìm em gái báo nữa! Không tìm được em gái báo cũng sẽ không chạy loạn, hố chết báo rồi!

Ra ngoài một chuyến, một bình nước kho để trong nhà cũng không thể dùng tiếp nữa, Mông Khác bê đi vứt rất xa, sau khi rửa sạch sẽ cái bình, chuẩn bị lại đi săn một con linh dương về làm nước kho mới.

Vì thế, đầu báo săn xui xẻo kia lại bị buộc lên thân cây.

Chàng báo săn trơ mắt nhìn loài hai chân chủ nhân lãnh địa đi xa, quay đầu tiếp tục cắn dây leo sắt, còn thỉnh thoảng liếc trộm bạn giường thơm thơm yếu ớt của chủ nhân lãnh địa cách đó không xa. Chủ nhân lãnh địa hung tàn không có đây, nói không chừng hôm nay có thể ăn thử loại thịt mềm mềm mà mình chưa từng ăn qua này, trông có vẻ rất ngon, a, không xong, lại chảy nước dãi...

Chu Khang đang trồng những nguyên liệu dùng để chút nữa làm nước kho, đối với hành vi của con báo săn ngu ngốc ngu đến mức tận cùng kia đã không muốn phát biểu bất cứ ý kiến gì. Mới bị tiểu tướng quân đánh cho một trận, sao lại chỉ nhớ ăn không nhớ đánh như thế, huống chi còn chưa từng ăn một lần nào đây! Bạn báo à, có phải rất muốn làm váy da báo của Tướng quân hay là muốn làm áo da ba lỗ của anh zai Chu đúng không? Nhận việc trông nhà không phải rất tốt sao, có ăn có uống, đi săn cũng có Tướng quân làm... Biểu hiện tốt, không chừng Tướng quân còn kiếm vợ nhỏ về cho mày đó...

Chuẩn bị tốt vài loại nguyên liệu, Chu Khang bê cháo thịt hươu sáng nay ăn còn thừa, định cho lợn. Cháo không nhiều, đại khái hai con lợn ăn không đủ, cho thêm cám lúa mì hay cho thêm trái cây rau dưa vào đây?

Bỏ chậu cháo xuống, đi tới bên cạnh chuồng lợn vừa ló đầu nhìn vào, sửng sốt. Hai con lợn con đều một bộ dáng sống dở chết dở nằm úp bên trong nhỏ giọng ụt ịt, nhìn kỹ một chút, Chu Khang không nhịn được lau một loạt mồ hôi lạnh. Tướng quân dùng dao ra tay đoạn tử tuyệt tôn hai con lợn con!

Tướng quân có loại tay nghề này sao? Không có. Đã từng xem người khác làm sao? Cũng không. Đừng nói thân phận kia của Tướng quân sẽ không bao giờ tiếp xúc tới phương diện này, mà năm ấy Đại Tần cũng không thịnh hành việc ăn thịt lợn, kể cả khi đó có người nuôi lợn, cũng sẽ nghiên cứu chuyện thiến lợn này sao? Anh zai Chu là đứa trẻ thành thị được nuông chiều từ bé, cũng chỉ ở một năm tại thôn nhỏ đó mới hiểu được một chút không khí nhà nông, có thêm một ít thường thức thôi, bị người kéo đi xem náo nhiệt chỉ dám đứng xa xa, kinh nghiệm nghèo nàn đáng thương chừng đó, vốn thuận miệng nói một câu, ai biết Mông tướng quân lại không chút do dự xuống tay! Tâm tư Tướng quân thật dễ đoán a, dù sao cũng chỉ cắt xuống một dao, nếu mày có thể giữ mạng thì tiếp tục sống, không được, lập tức làm thịt.

Tri thức đến từ thực tiễn! Chân lý rất chi đơn giản mộc mạc!

Chu Khang lau lau mồ hôi, đáng thương dùng chút dị năng chữa trị cho hai con lợn con – tuy nói có vài thứ vĩnh viễn không thể mọc lại, thế nhưng cầm máu chống viêm là cần thiết! Nói như vậy không thể ăn cháo thịt được nữa, ở nông thôn lúc lợn con bị như thế này thì cho ăn gì nhỉ? Hoàn toàn không có ấn tượng. Thôi, đun cho chúng nó một chút bột ngô đi, lại bỏ thêm bột đậu tương vào là được.

Đang muốn trở về múc bột ngô, vừa quay đầu, Chu Khang phụt nước miếng. Cái con vật bị dây leo sắt ghìm chặt cổ đến trợn tròn mắt cố gắng vươn lưỡi liếm chậu cháo, đúng là thợ săn chạy nhanh nhất cơ thể duyên dáng nhất trên thảo nguyên sao?

Mất hết mặt mũi báo rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Man Hoang Kỷ Niên

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook