Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Chương 29: Quan Nhược Cơ (18+)

Hắc Vân

21/11/2019

Vuốt ve thân thể mềm mại Quan Nhược Cơ hồi lâu, Dạ Khinh Ưu liền để nàng nằm ra giường, chậm rãi đè lên thân thể nhu nhuyễn, nhìn bộ dáng quyến rũ động lòng người, hắn cúi đầu nhìn về phía côn thịt cứng rắn.

Không dông dài thêm liền tự thân cởi hết y phục, bộc lộ cơ thể cân đối của nam nhân. Tà tà nhìn vào cặp môi đỏ mọng kiều diễm.

"Nhược Cơ. Liếm nó đi."

Hắn di chuyển nhục căn to quá lòng bàn tay nàng quy căn dữ tợn hồng hào, tiến gần sát cặp môi đỏ mọng, Quan Nhược Cơ nhìn xem trước mắt một thanh to dài long căn, trực chỉ thẳng vào khuôn mặt của nàng.

Quan Nhược Cơ khuôn mặt đỏ bừng ngẩng đầu, biết số phận khó tránh, đôi mắt dễ thương ngập nước mang theo ủy khuất cùng tủi hổ, nàng khó khăn nhìn dương căn một hồi, từ từ cúi đầu xuống, lè lưỡi, nhắm lại đôi mắt ướt át, há miệng nhỏ bé đem dương căn ngậm, một hồi hàm vào trong miệng, gò má hơi gồ lên, ngửi ra một cỗ mùi kỳ quái tại trong miệng tán phát ra, chậm rãi lè lưỡi, tại đỉnh đầu lại ngậm, nhẹ nhàng liếm láp, tại ánh nhìn nam nhân cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn đang cẩn thận mút vào côn thịt.

Hắn cảm thụ được nhục căn tại trong miệng nàng bị cái lưỡi nhỏ thơm tho nhuyễn trượt từng đợt liếm láp lấy, không ngừng đảo quanh, không ngừng mút vào, tạo một luồng khoái cảm mạnh, hắn duỗi tay đặt ở mái tóc mềm mại, vuốt ve tản mát, một tay tại trên vai Quan Nhược Cơ chậm rãi vuốt ve đến cặp đào hồng ngạo nghễ cảm nhận một luồng mềm mại rất vểnh đầy xúc cảm, tiếp tục xoa nắn lấy.

Quan Nhược Cơ uốn éo động một chút thân thể mềm mại, giương mắt nhìn thoáng qua nam nhân đang tà tà cười, lại nén xấu hổ cúi đầu xuống, từ từ nhắm lại đôi mắt mị hoặc, một tay đè lên ác thủ nam nhân đang nắn bóp vú mềm ngăn không cho hắn tiếp tục, một tay nắm lấy to dài côn thịt cách không cho nó tác quái chui vào sâu, vụng về triệt động lên xuống, chiếc lưỡi quấn khéo dọc theo long đầu chậm rãi xoay quanh liếm láp lấy, trong miệng từng đợt mút vào cứng rắn dương căn, phát ra nhỏ nhẹ âm thanh mút vào tiếng nước.

Dạ Khinh Ưu xem nữ nhân động tác bú liếm càng thành thạo, nhẹ sờ mái tóc Quan Nhược Cơ, thỏa mãn mà nói.

"Nhược Cơ, sâu một điểm."

Quan Nhược Cơ thấy hắn tăng mạnh động tác niết ngực, có điểm chịu không nổi, đành tùy ý hắn bài bố, đem đỉnh côn thịt hướng cổ họng ở chỗ sâu trong vươn vào, thỉnh thoảng nhúc nhích cổ họng, truyền ra một tiếng nôn ọe.

"Ừm, sâu hơn điểm."

Dạ Khinh Ưu cảm thụ được đầu căn dần dần thâm nhập đến cổ họng mềm, một bên chơi đùa mái tóc dài của nàng ngửi lấy mùi hương thơm dịu của dầu gội.

Quan Nhược Cơ hận hận muốn cắn đứt nhục căn, nhưng miệng vẫn không ngừng di chuyển về phía trước đầu quy, nhục căn chống đỡ tại cổ họng, phía dưới phập phồng hai vú cao ngất đong đẩy, nàng hít sâu một hơi khí, thích ứng một hồi, đỉnh căn chậm rãi thâm nhập đến yết hầu, cái cổ trắng tinh bên trên gồ lên một đoạn, ngậm đến tận gốc nhục căn.

"Ọe... Khục... khục..."

Quan Nhược Cơ thở không ra hơi đành rút ra nhục bổng, tại dưới ánh sáng yếu ớt lóe ra thanh nhục bổng trong suốt ẩm ướt thấm đẫm nước bọt. Dạ Khinh Ưu có điểm không tin nổi nhìn nữ nhân này thế mà thực sự vì hắn mà từ bỏ hết thảy tự cao, động tác bú mút cũng quá tận tình rồi.

Thấy côn thịt hắn vẫn cứng rắn, Quan Nhược Cơ ngọc thủ mò tới, nhẹ nhàng cầm chặt long căn, chậm rãi triệt động, giãy dụa cái lưỡi nhỏ thơm tho quay quanh quy đầu, liếm láp một hồi, giương mắt quyến rũ đôi mắt mị hoặc liếc hắn một cái, hít sâu một mạch, chậm rãi di động tới đầu, một bên nôn ọe lấy, một bên từ từ đem dương căn tiếp tục thâm nhập đến cổ họng ở chỗ sâu bên trong, nhúc nhích yếu hầu nuốt xuống một hồi, tại từ từ rời khỏi, giãy dụa cái lưỡi nhỏ thơm tho, mút mút từng đợt.

Hồi lâu về sau, dương căn thâm nhập tại cổ họng nàng đột nhiên bành trướng, từng cỗ tinh hoa phun ra tại sâu trong cổ họng mỹ nữ xạ kích.

"Ô... ô..."

Quan Nhược Cơ đong đưa đầu, hai tay đẩy hông hắn ra đem côn thịt trong miệng nhổ ra, nhưng là bị nam nhân gắt gao đè đầu, cảm nhận được cổ họng ở chỗ sâu trong có từng đợt nồng đặc tinh hoa phun ra tại trong cổ họng, không ngừng kêu to lấy.

"Khụ... khụ... khục... khục..."

Vừa được hắn buông ra, nàng vội vã ho khan, ngã qua một bên che miệng, từ sâu trong miệng chảy ra từng sợi tinh dịch trắng đục không ngừng từ khóe môi đỏ vương ra ngoài, nàng nhả ra không hết tinh dịch của hắn, một bộ phận phải nuốt xuống bụng khiến nàng muốn nôn hết ra.

Dạ Khinh Ưu nhìn thân thể non mềm đẫy đà không ngừng rịn ra mồ hôi, dục vọng xâm chiếm, một bả đem Quan Nhược Cơ đè xuống giường, nhục bổng lại cứng rắn đè lên nhục huyệt trơn trượt đã chảy ra dâm thủy.

Nam nhân dùng lực hai tay nhấc lên hạ thể nàng, đỡ lấy kiều đồn mềm mại, gắt gao tách ra hai chân, khe động màu hồng cũng tùy theo đùi ngọc tách ra mà phơi bày ra ngoài, hạt đậu nhỏ đã sung huyết rất mẫn cảm, phía dưới cái kia âm hộ chậm rãi chảy ra âm dịch, nhuyễn xuống cả khe mông.

Dạ Khinh Ưu đặt nhục bổng trước cửa động nhẹ nhàng ma sát, khiêu khích nữ nhân đang dục hỏa bừng bừng, hai tay nàng nắm chặt ga giường, răng cắn chặt, mị nhãn nhắm hờ, như nhìn mà cố ý hẩy bờ mông phản kháng nam nhân khiêu khích.

"Ư..."

Quan Nhược Cơ cảm giác được hắn liên tục tại chỗ kín của mình ma sát, một cảm giá tê dại ngứa ngáy xuyên qua da thịt, bờ eo vặn vẹo liên hồi.

Thấy nàng mặt tràn đầy xuân ý, cảm thụ được tại quy đầu dính ướt từng đợt dâm thủy tuôn ra từ âm động trơn nhẵn, hắn khó mà chịu đựng, dựng thẳng eo hổ, thẳng tắp xâm nhập cái kia hẹp hòi âm huyệt, đem nó lập tức banh rộng ra.

Cảm thụ được dị vật xâm nhập, bên trong động huyệt từng tầng thịt huyệt ngăn cản côn thịt của hắn tiến sâu vào, càng vào càng chật hẹp chặt chẽ áp bách quy đầu, ở bên trong một hồi ấm áp sảng khoái.

"A... Đau nhức... Nhẹ... Điểm nhẹ... Quá thô... Lớn... Đau quá..."

Quan Nhược Cơ sắc mặt thống khổ đứt quãng kêu thảm thiết, dù đã phá thân rồi nhưng sâu bên trong nàng vẫn vô cùng chặt hẹp ép tới hắn khó khăn tiến vào, mà nàng thì không ngừng thống khổ mắt chảy lệ như lần đầu quan hệ.

Dạ Khinh Ưu nghe được phía dưới người tiếng la thống khổ, biết càng kéo dài thì càng làm khó nàng, động tác nhanh hơn vội vã nhún, ép người xuống thân thể mềm mại, hai tay nắn bóp hai khỏa ngọc thố, há miệng ngậm lấy một viên anh đào hấp vào miệng, đến giảm bớt mỹ nhân thống khổ.

Quan Nhược Cơ như cũ đau nhức run rẩy thân thể, nhìn nam nhân nằm sấp tại trên người nàng đùa bỡn, xấu hổ thấy vật kia cứng rắn như sắt đang ra vào chính trong cơ thể nàng, côn thịt liên tục rút ra đút lại vào âm động chật nít như xử nữ lần đầu, làm cho nàng lần nữa cảm thụ cảm giác thống khổ khi phá thân.

Theo thời gian trôi qua, cái kia từng cỗ đau đớn dần dần biến mất, theo tới chính là nhỏ nhẹ căng đau cùng cảm giác tê dại, nhìn xem trên người tên ác ma vẫn như trước tại hai bầu vú đùa bỡn chính nàng, Quan Nhược Cơ rất xấu hổ, uất ức.

Qua một hồi, cảm giác được trong động truyền đến càng ngày càng mãnh liệt tê dại kèm theo tia khoái cảm thêm mãnh liệt, từng luồng đánh sâu vào tâm trí nàng.

"Ân... a... ưm..."

Khoái cảm tăng mạnh, nhục côn từng cú đẩy sâu vào hoa tâm làm nhục vọng thiếu nữ tăng mạnh, không thể kìm nén mà mở ra cặp môi đỏ mọng nhẹ nhàng rên rỉ.

Dạ Khinh Ưu nhìn mỹ nữ bắt đầu lắc hông, miệng rên rỉ ngân nga, cũng bắt đầu tăng thêm độ động mạnh yếu, không ngừng nhún lấy đưa đẩy hạ thể dính sát hạ thân mỹ nữ.

Bạch... bạch...

Theo động tác nam nhân, hạ thể hai người đã bắt đầu dính chặt, đầu bổng cũng đưa tới tận cùng va chạm chui vào khu vực tử thành, âm thanh giao hợp vang vẳng tạo thành khung cảnh xuân ý dạt dào.

Hai mắt Quan Nhược Cơ ướt át, quyến rũ nhẹ nhàng, cặp môi hồng nhuận không ngừng hé ra truyền ra từng hơi đứt quãng tiếng rên rỉ bị đè nén nãy giờ.

"Ân... a... Nhanh điểm... Sâu quá... Ưm... a... Ngươi... vào... sâu... quá... Ta... sướng... a... Đừng... nữa... mà... A... a..."

Bên tai truyền đến vô tận trận rên rỉ, Dạ Khinh Ưu vòng tay ra sau ôm thân thể mềm mại của Quan Nhược Cơ lên, nàng bất tri bất giác ngồi trên đùi hắn đem đùi ngọc cọ sát chân hắn, hình thành một cái Quan Âm Tọa Liên tư thế.

"Ưm... A... Đỉnh... tới... Đội... lên... rồi... Ân... Lại... tới..."

Quan Nhược Cơ thêm một lần tiết thân, ấm nóng tinh âm đè ép trong hạ thể, nhuyễn dịch trơn bóng hạ thể nam căn làm nó trơn trượt càng dễ dàng chui vào.

Hắn lần này mạnh mẽ rút ra côn thịt, để hạ thể nhạy cảm của Quan Nhược Cơ co rút, nhạy cảm chảy ra từng đợt thủy dịch trượt dần đến khe mông chảy xuống ga giường, đang trong giai đoạn mẫn cảm vậy mà nam nhân lại tiếp tục đỉnh đến tiến càng thêm sâu vào.

"Ân... A... Quá... quá sâu... quá... quá lớn..."

Dạ Khinh Ưu tiến sát miệng ngậm một bên tai nàng kẹp tại môi chơi đùa, hạ thân để nhục côn đánh sâu vào đáy hoa tâm nữ nhân.

Hắn chuyển thân thể nữ nhân xoay lại, hướng bờ mông trắng mập ra phía sau, để cả nửa thân trên nàng nằm trên giường, hai chân dài rũ xuống đất, hạ thể hồng hào ẩm ướt, hậu hoa hồng đậm co rút từng điểm.

Nằm đè lên thân thể nữ ngọc, lưỡi dài của hắn liếm tấm lưng ngọc trắng ngần, hạ thân để côn thịt tiếp tục công cuộc chinh phạt, liên tục là âm thanh "phành... phạch..." giao hợp làm mỹ nữ co hẹp hạ thể, sự nhạy cảm càng khiến tâm trí nàng mơ hồ, cặp cầu ngực đè ép trên tấm nệm không ngừng biến dạng, nàng cắn chặt hai hàm răng trắng ngà không ngừng truyền ra âm thanh rên rỉ.

"Ân... a... a... Ưm... ưm... a... a..."

"Ô... ô... Ưm... a..."

Theo thời gian hạ thể không ngừng truyền đến từng đợt khoái cảm làm mê lạc tâm thần, Quan Nhược Cơ đã không biết mấy lần leo lên đỉnh phong, mà Dạ Khinh Ưu cũng cảm giác eo hông tê dại, nhục bổng bị ép chặt đến đau nhức cũng đầy sướng khoái, hắn lập tức đẩy tăng nhanh tốc độ, dùng sức va đập vào.

"Ân... Ta... lại... tiết... nam nhân tốt... ta tiết... a...."

Quan Nhược Cơ như đã quên mất thẹn, khe huyệt co rụt, huyệt thủy toàn bộ phun ra, cả người đã có chút hư thoát, thân thể mềm nhũn ngã ra giường. Côn thịt nam nhân liền bành trường mạnh mẽ, ép tới nhục huyệt phải căng rộng hết cỡ, hắn dùng sức đỉnh một cái tận đáy tử cung, côn thịt to dài đụng vào nụ hoa mềm mại, đầu quy buông ra tinh quan, dương căn một hồi lay động, đem nồng đặc toàn bộ tinh dịch tưới vào trung tâm hoa tâm khiến một phương bụng nhỏ của nàng phồng lên.

"A... Nóng... quá nóng... rồi... Ưm... a..."

Quan Nhược Cơ cảm thụ được đáy tử cung từng đợt nóng hổi, trộn lẫn cùng hỗn hợp âm dịch tạo ra hỗn hợp mùi dâm dục.

Phốc xích...

Dạ Khinh Ưu rút ra côn thịt, để bản thân nhục căn dính đầy thủy chất nhuyễn ra chảy lên cặp đùi ngọc của nàng, hạ thể nữ nhân cũng liên tục trướng đầy từng đợt chất lỏng trắng đục nhờn nhụa chảy ra ngoài cửa động, lan xuống làm bẩn cả ga giường trắng tinh.

Quan Nhược Cơ cơ thể nhuyễn mềm yếu ớt, không chút sức động đậy, hạ thể đạt tới từng cơn khoái cảm cùng tê dại làm nàng khó động đậy, tùy ý để nam nhân kia nhìn tình cảnh dâm tình.

Dạ Khinh Ưu tạo thủy quyết tự dọn dẹp sạch sẽ rồi mặc lại quần áo, quay qua nhìn nữ nhân vẫn không thể động, vậy mà lại đi tới giúp nàng vắt ra khăn ướt sạch sẽ lau người, mắt nhìn thân thể tuyệt mỹ hoàn toàn thuộc về mình, Dạ Khinh Ưu từng cơn kích động cùng thỏa mãn.

Quan Nhược Cơ dù không thể động nhưng ý thức vẫn rõ ràng, không ngờ tới nam nhân kia lại ôn nhu dịu dàng như vậy, trong lòng từng đợt cảm xúc khác lạ, không biết nên đối với hắn là yêu hay là hận. Nhưng nàng chắc chắn sẽ không có bao giờ chịu tự nguyện khuất phục hắn, dù cho hắn có khiến thân thể nàng cao triều bao nhiêu lần đi nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook