Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Chương 154: Ngược tâm (1)

Hắc Vân

05/09/2020

Huyết Tam Thiên Thành chính xác là nơi vị Ma Đế của Ma Giới chọn làm nơi lưu đóng, Cuồng Huyết Tà Đế bản lĩnh thông thiên, thực lực áp đảo hai đế vị còn lại, khởi đầu năm trăm năm cuộc chiến Nhân - Ma tàn khốc.

Sau kết quả thắng lợi, hắn có được thứ mà bản thân mỗi lần đều mong muốn, đệ nhất mỹ nữ tam giới lúc bấy giờ, Bách Nguyệt Tử Tiên - Hân Phong Tiểu Nguyệt. Có mỹ nữ trong tay, gã không có vội vàng thi triển ma trảo, mà hết sức lấy lòng nàng, mỗi lần đều muốn thấy mỹ nữ cười.

Cứ vậy trải qua năm trăm năm, đến thế hệ tân bảng kế nhiệm, vị Ma Đế vẫn không cách nào chiếm lấy được tình cảm của vị đệ nhất mỹ nữ, quyết định không chờ nữa, mà sử dụng thủ đoạn hạ dược, trực tiếp muốn ngắt đóa hoa kiều diễm này.

Nhưng ngày lão đưa ra kế hoạch, cũng là lúc có kẻ đến phá đám. Huyết Tam Thiên Thành bị một người phá nát, thuộc hạ chết hơn cả nửa, mà điều đặc biệt nhất kẻ ra tay chỉ là một thiếu niên tân nhân bảng.

Rầm…

Phủ chủ của Huyết Cuồng Tà Đế bị đục một lỗ to trên tường, phía đằng sau bước vào một thiếu niên tà dị đến cực điểm, mang trên mình một chiếc mặt nạ quỷ hai sừng, bước đi vào, ánh mắt đỏ rực đằng sau lớp mặt nạ phát ra giọng non trẻ.

" Đế vị ta đến đoạt đây… "

" Tiểu tử ngông cuồng, ngươi nghĩ mình là đệ nhất Đại Thần Bảng mà tự cao sao… "

Huyết Cuồng Tà Đế tức giận, giọng nói phẫn nộ phát ra, huyết sát chi khí lan tỏa, như cuồng sư nộ hống, nếu có ai xui xẻo trong phạm vi nộ hống nhiều khi sẽ huyết tương tung tóe, da thịt nát vụn.

Dạ Khinh Ưu cầm Huyết Tâm Kiếm, vung mạnh, áp lực vô hình như bị chẻ đôi, ánh mắt di dời lên một nam trung niên tuổi tầm tứ niên, uy vũ bức nhân, đằng đằng sát khí nhìn xuống vị trí của hắn, lửa nộ dâng cao đầu.

" Bản lĩnh của tiểu tử ngươi không tệ, chỉ tiếc là chọc nhầm người… Để ta cho ngươi hiểu, thế nào là kính lão đắc thọ. "

" Lão già nói nhiều… Xuất chiêu đi. "

Dạ Khinh Ưu lạnh lẽo rên, nghiêm túc ra tay, không bảo trì mấy phần thực lực, dốc sức giải quyết nhanh gọn. Phía đằng sau Dạ Khinh Ưu ẩn hiện hình dáng một huyết ma cuồng dị, như tu ma bước lên từ 18 tầng địa ngục.

" Ồ, hóa ra cùng là huyết tu… "

Huyết Cuồng Tà Đế cười nhạt, vẻ mặt dữ tợn, sóng biển máu cuộn trào, tràn ngập một mảng thiên địa, dần dần không còn thấy thứ gì khác… Dạ Khinh Ưu nhảy lên, một kiếm chém ra, trảm nửa khoảng huyết hải, mắt nhìn thẳng lao tới…

Âm thanh phá hoại vang vọng khắp nơi, hai thân hình một lớn một nhỏ liên tục đối chiến, càng đánh Huyết Cuồng Tà Đế từ trong khinh thường tỉnh lại, càng kinh hãi sức chiến đấu của một Thiên Tôn tu vi chỉ là Thần Tôn ngũ giai có thể đánh ngang ngửa cùng lão.

Đến cuối cùng, khi bị một kiếm của Dạ Khinh Ưu đâm xuyên một ngàn tám trăm lỗ trên người, ngã gục trong vũng máu khô cạn, lão vẫn không hiểu gằn giọng lên, hận hận nhìn hắn chằm chằm.

" Tại sao… Tiểu tử ngươi rốt cuộc tu luyện thế nào, chúng ta đều là huyết tu. Đáng lẽ ta phải mạnh hơn ngươi, tại sao?? "

Lòng kiêu ngạo vạn năm nay bị một tên tiểu tử dập tắt, làm Huyết Cuồng Tà Đế lâm vào điên cuồng. Dạ Khinh Ưu bước từng bước đến, giọng ngay thẳng lạnh tanh.

" Ta chính là dùng máu của mình để luyện… Còn ngươi là dùng máu của kẻ khác. Căn bản chúng ta không cùng đẳng cấp. "

Nói xong, một kiếm chém ra, dẫn đến huyết vụ lan tràn, máu tươi hóa thành huyết vũ từ trên trời rơi xuống, mưa máu đủ kéo dài hai năm ròng không dứt. Dạ Khinh Ưu hạ sát xong Huyết Cuồng Tà Đế, chính bản thân cũng bị thương nặng, chiếc mặt nạ hai sừng nay chỉ còn một, rơi lạch cạch trên nền đất.

" Ai ở đó… "

Dạ Khinh Ưu nén vết thương dữ dội ở ngực, mắt quay qua nhìn, sau lớp gạch vụn một thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc, khuôn mặt vốn hững hờ vô tâm nay thêm một chút huyết sắc, nhìn vào Dạ Khinh Ưu có điểm kỳ lạ.

" Ngươi bị thương? "

Thiếu nữ tuyệt sắc chấn kinh trước vẻ ngoài tuấn mỹ cực hạn của thiếu niên, lòng khẽ run nhẹ, ngoài ý muốn nhất là nam nhân không hề có một chút nào là tỏ ra mê luyến nàng, ngược lại còn tỏa ra sát khí ngày càng tăng cao, nhìn nàng như trực sát.

Thiếu nữ rất ngạc nhiên, cũng là lần đầu đối diện một nam nhân không hề bị nhan sắc của nàng rung động, từ trước tới giờ bất cứ ai thấy nàng đều chao đảo thần hồn, kiên định nhất cũng xem như cùng nàng giao tiếp bình thường. Chưa hề có ai có sát ý đối với nàng như nam tử này.

Dạ Khinh Ưu cẩn thận xem xét nữ tử vừa xuất hiện, tu vi của nàng cũng không thấp, cũng là Thiên Tôn như hắn, nhưng cao hơn hẳn ba tiểu giai, trong tình trạng đối chiến hiện tại, hắn không có nhiều cơ hội thắng, tuy nhiên cũng chỉ có vậy, chỉ cần giết nàng là xong. Không quan tâm câu hỏi của nàng, Dạ Khinh Ưu nhíu mày, nói.

" Ngươi là Hân Phong Tiểu Nguyệt, thất thê của lão Huyết Cuồng… "

" Không… Ta không phải thê tử của hắn, càng không có quan hệ. Đừng hiểu lầm. "

Hân Phong Tiểu Nguyệt trực tiếp phủ nhận, nàng nghĩ đến Huyết Cuồng Tà Đế càng thấy chán ghét, tuy rằng trước đó đối xử với nàng không tệ, nhưng hôm nay lại hạ xuân dược, chí dược 'Thiên Âm Liễu Tâm Tán' khiến nàng không cách nào kìm nén dục hỏa trong người, cũng may thứ nàng học là 'Bách Nguyệt Tán Tâm Kinh', có thể tạm thời kìm nén dục hỏa trong thời gian dài, nhưng khi hiệu quả biến mất thì dục hỏa càng gia tăng kinh người.

Kìm nén rất lâu, nàng mới tỉnh táo, quan sát hai người huyết chiến, liền cảm thấy kinh tâm động phách, đặc biệt lại bị thiếu niên kia thu hút. Cũng có thể do hỏa dược công tâm, khiến nàng khao khát nam nhân, càng đối với thiếu niên ưu tú truy cầu.

" Mặc kệ ngươi có liên quan đến lão hay không. Nếu không muốn chết thì cút đi… "

" Ngươi… "

Hân Phong Tiểu Nguyệt lần đầu bị đối xử như vậy, trong lòng ủy khuất, nước mắt trực chảy, Dạ Khinh Ưu không hề cảm thấy một chút thương tiếc, phóng ra Huyết Tâm Kiếm, một phát liền sượt qua cánh tay trắng nõn của mỹ nhân, làm rách một tay áo, Huyết Tâm Kiếm cắm thẳng sau cột đá gãy nứt phía sau ghim chặt. Máu tươi đỏ hồng chảy ra, cùng với sự ngạc nhiên của mỹ nhân.

" Ngươi thật muốn giết ta… "

" Nói nhiều, là ta cho ngươi cơ hội… Không trốn, liền chết. "

Dạ Khinh Ưu lạnh lùng nói, vừa mới vươn tay, đột ngột nằm ngã xuống… bất tỉnh.

Hân Phong Tiểu Nguyệt giật mình, còn tưởng hắn giở trò, nhưng chờ đợi hơn canh giờ thiếu niên vẫn không nhúc nhích. Nàng mới can đảm đến gần, nàng có cảm giác nam nhân này rất đặc biệt, tuy vừa mới muốn giết nàng, nhưng có lẽ là dọa suông, chỉ muốn nàng rời đi thì đúng hơn.

" Này, ngươi không sao chứ? "

Hân Phong Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh, tay lay lắc thân thể hắn, thấy không có phản hồi, nàng mới đỡ hắn dậy, nhìn không biết nên giết hay nên tha cho hắn. Đột nhiên cảm thấy cơ thể ngày càng nóng, nàng càng hết sức khó chịu, nhìn xuống nam nhân, tự nhiên cảm giác càng mạnh mẽ.

Sau một lúc, nàng cầm một tiểu trâm nhỏ, đâm xuống người Dạ Khinh Ưu, động tác nhanh nhẹn, cùng lúc Dạ Khinh Ưu tỉnh lại, cảm giác như đe dọa ập đến, mắt mở ra một chưởng liền đánh văng Hân Phong Tiểu Nguyệt bay ra xa, va đụng một vách tường, khóe miệng cũng chảy máu.

" Lại còn muốn giết ta… "

Dạ Khinh Ưu mệt nhọc thở ra, hắn dùng hết sức nâng cao tay, Huyết Tâm Kiếm lượn một vòng, đột ngột chuyển hướng đâm tới Hân Phong Tiểu Nguyệt. Mỹ nhân bị thương trong lòng cũng khô tàn, nhắm mắt buông xuôi, có khi chết nàng mới được giải thoát.

Phập…

Kiếm cũng không đâm trúng nàng, mà ghim thẳng một cổ huyết trùng đang tìm cách bò vào người nàng. Hân Phong Tiểu Nguyệt tỉnh ngộ, kịp thời né ra, hoảng sợ nhìn.

Cổ trùng kia chính là 'Huyết Phệ Trùng Tâm' của Huyết Cuồng Tà Đế dùng để hút lấy máu huyết nuôi dưỡng cho 'Huyết Giới' của lão. Có thể con cổ trùng này còn sống muốn chui vào người nàng nhưng bị Dạ Khinh Ưu giết chết.

Đồng thời Dạ Khinh Ưu cũng lấy chút sức, lấy ra 'Lạc Đạo Đan' nuốt vào hồi phục thương thế, chú ý một con 'Huyết Phệ Trùng Tâm' cũng dính trên người bị cổ trâm của Hân Phong Tiểu Nguyệt giết chết.

Nàng hóa ra muốn giết chết cổ trùng, cũng không phải có ý nhắm vào hắn, Dạ Khinh Ưu ân oán rạch ròi, kịp thời thu hồi sát ý với nàng. Nhìn 'Huyết Phệ Trùng Tâm', hắn nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc.

" Xem ra lão Huyết Cuồng này còn chưa có chết… "

Hắn mất nửa ngày để lấy lại tự do, vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Hân Phong Tiểu Nguyệt nằm ngã tại trên đất, mặt hồng da son, hơi thở thơm ngát dịu nhẹ lan ra, có phần gấp gáp.

Dạ Khinh Ưu đi đến, nhìn tình trạng của nàng, mày khẽ nhíu.

" Vật này, 'Thiên Âm Liễu Tâm Tán'... Hóa ra là bị hạ dược. "

Trông dáng vẻ này của nàng xem ra đã chịu đựng khá lâu, hỏa khí càng nhiều so với bình thường, Hân Phong Tiểu Nguyệt cảm thấy huyết khí của hắn, ngẩng đầu, dùng sức trèo lên, ôm lấy thân thể của nam nhân, chèo chống rên rỉ mê hồn.

" Ta nóng, thật muốn… Cho ta đi… "

" Phiền phức… "

Dạ Khinh Ưu hất tay, mỹ nữ liền bị hắn đẩy ngã trên đất, Dạ Khinh Ưu đứng đó, mắt nhìn xuống, lắng đọng mấy giây, liền cúi xuống, lấy ra dị dược pha chế, kinh châm lắng đọng, xuyên thấu thân thể của Hân Phong Tiểu Nguyệt. Dù sao hắn cũng là một Thần Y, để giải được chí dược này cũng cần chút thời gian.

Mất hơn một ngày rưỡi, 'Thiên Âm Liễu Tâm Tán' mới tan đi hết, mỹ nữ nhi cũng từ trong mê man mở mắt, nghĩ tới cảnh về trước, hai má liền đỏ.

" Xong việc, ta với ngươi không còn có liên quan… "

Dạ Khinh Ưu tùy tiện đứng dậy, một câu liền nói, đã bước đi, Hân Phong Tiểu Nguyệt còn không kịp thích ứng. Thấy hắn nói đi liền đi xa cả dặm, Hân Phong Tiểu Nguyệt cắn môi nhìn hận, nàng vốn cô đơn năm trăm năm, thân bạn hữu không có nhiều, ngay cả tình lang cũng đem nàng dâng cho kẻ địch, nàng từng muốn tự kết liễu nhưng sợ như vậy lại làm Ma Đế phật ý, lần nữa nổi lên chiến loạn.

Mãi chờ đến sau này, có người giết được Huyết Cuồng Tà Đế, cũng là nam tử đặc biệt nhất nàng từng gặp. Có cảm giác bị thiếu niên tuấn tà yêu dụ, không cách nào lại quên hắn, nàng sau khi đứng dậy đuổi liền theo sau Dạ Khinh Ưu. (Ôi, vô tâm cũng được gái theo :>) *Chú ý: không thực hành tại cuộc sống thực.

" Đợi ta… "

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook