Trang Chủ
Truyện Sắc
Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi
Nam Nhân Xinh Đẹp

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lão quái cầm quải trượng cũng nhíu mày, lão biết bổn môn có rất nhiều kẻ thù, không hiểu rốt cuộc tên này là người nào. Quan trọng vẫn e dè khả năng của đối phương, vậy mà đối với Huyết Sát chi khí có thể hút vào người.

" Bổn tông có thù gì với ngươi… ? "

" Thù diệt tộc… "

Giọng của người mặc áo choàng đen lạnh lẽo hẳn ra, chớp mắt đã không còn đó, xuất hiện ngay tại trước mắt lão quái tung ra một chưởng pháo nhanh gọn. Một làn huyết nhục vung vãi khắp không khí, cơ thể của lão quái bị hủy một nửa, vẻ mặt dữ tợn vặn vẹo.

" Lại dám chọc tới người của huyết tông bọn ta… Muốn chết!! "

" Tới đây… "

Người áo đen vung tay, một lưỡi kiếm sắc bén xuất hiện, một đường chém ngang, từng luồng khí lưu sắc nhọn có thể cắt phăng mọi thứ.

Lão quái huyết nhục tan tác, lần nữa trồi lên từ dưới đất, cơ thể lành lặn, quải trượng chỉ thẳng lên trời nhằm hướng của người áo đen.

" Huyết Sát Ma Ti… "

Từng sợi máu đỏ chảy thành dòng xuất hiện uốn lượn, bóng đen lại tiếp tục vung vẩy lưỡi kiếm trong tay, từng tia máu vung vẩy trong không khí, dính lên cả người của bóng đen. Âm thanh xì xèo vang lên, lão quái liền cười gằn.

" Dính Huyết Độc Vạn Thi của bổn phái, ngoan ngoãn chịu chết đi… "

Lớp áo choàng bị phá hủy, xuất hiện đằng sau là khuôn mặt xinh xắn không có cảm xúc, da thịt trắng mịn như tuyết trời mùa đông, mái tóc ngắn cắt gọn gàng để lộ chân dung một mỹ nhân động lòng người.

Chỉ là Dạ Khinh Ưu nhìn vào vẫn không bị đánh lừa, hắn dám chắc chắn mỹ nhân này chính là nam nhân, chỉ có vẻ ngoài là giống mỹ nữ mà thôi.

'Mỹ nữ' kia buông thoát áo choàng, huyết độc cũng không dính vào người, nhưng khi vừa mới tiếp đất, cơ thể dường như bị thi hóa, cơ thể nổ tung, kèm theo là tiếng cười điên dại của lão quái.

" Hahaha… Dám đắc tội với Huyết tông chỉ có con đường chết. "

" Không nói với ngươi… Im lặng đi. "

Dạ Khinh Ưu chỉ liếc mắt nhìn, lão quái liền run lên không dám nói một tiếng. Dạ Khinh Ưu đi đến gần chỗ cái xác đã tan thành bọt biển của 'mỹ nhân' cầm lên một cái lam nhẫn rồi biến mất trước mắt lão quái.

Nhìn Dạ Khinh Ưu cứ vậy mà đi, lão quái không giận mà còn lấy làm thở ra, lập tức lão lao vào đại điện, dùng máu huyết chảy lên một tế đàn, truyền đi tin tức…

Dạ Khinh Ưu đem nhẫn giới chỉ kia về phòng, hắn nhìn vào bên trong, một luồng khí lưu màu xanh tỏa ra cùng một cơ thể xinh xắn, chính xác là cơ thể của 'mỹ nhân' kia.

Ánh mắt Dạ Khinh Ưu co rút, cũng không phải vì cơ thể này trần truồng mà lo sợ, mà chính cơ thể này lại là một cái con rối được chế tác điêu luyện, tỉ mỉ, cảm xúc như cơ thể con người thật vậy.

Một lúc sau cơ thể kia mở mắt, di động như người thật, nhìn Dạ Khinh Ưu có vài phần vui vẻ. Giọng nói trong trẻo có điểm không phân biệt được nam nữ, cơ thể mềm mại áp lên người Dạ Khinh Ưu có chỗ không thoải mái.

" Ân nhân, gặp lại được người rồi… "

" Bỏ tay ra khỏi người ta… "

Dạ Khinh Ưu lạnh lẽo rên, hắn không thích nam nhân bộ dáng trần truồng ôm lấy mình, thật quá đủ gai óc, dù cho nam nhân này có xinh đẹp đến dường nào. 'Mỹ nhân' kia bị hắn nói vậy có chút thương tâm, tỏ ra nhu cốt đáng thương, dù vậy không làm hắn một chút lay động, lạnh lùng nói tiếp.

" Mặc y phục vào, ta cần hỏi… "

" Ân, nghe lời ân nhân… "

Chẳng mấy lát 'mỹ nhân' đã thay vào một đồ quần áo trắng tinh bó sát toàn thân, để lộ cánh tay và đôi chân trắng ngọc. Dạ Khinh Ưu nếu không phải tu vi cao cũng sẽ bị rung động, hắn nhíu mày hỏi.

" Ngươi tên gì… ? "

" Lam Thanh Y, người được ân nhân cứu hai mươi năm về trước… "

'Mỹ nhân' Lam Thanh Y trả lời, trong giọng vừa kích động lại sung sướng, Dạ Khinh Ưu lại lần nữa nhăn trán, hắn không nhớ hắn từng cứu ai, chỉ nhớ mình từng giết người. Lam Thanh Y cũng biết hắn sẽ không để ý, vẫn tỏ ra vui vẻ nói tiếp.

" Nếu không có ân nhân thì giờ đây không còn Lam Thanh Y như hiện giờ… "

" Ngươi là nam nhân… "

Nhìn dáng vẻ Lam Thanh Y còn xinh đẹp hơn cả Nguyệt Vô Song, Dạ Khinh Ưu một mặt đen lại, thật không muốn tin tưởng. Lam Thanh Y ngơ ngác gật đầu, một vẻ không hiểu sao hắn lại hỏi vậy.

" Đúng vậy ân nhân… Tên của tiểu Lam nghe có lẽ giống con gái nên hay bị hiểu lầm. "

Liếc mắt nhìn, đâu chỉ tên giống, mà dáng vẻ còn xinh đẹp hơn cả mỹ nữ, càng nhìn càng khó chấp nhận mà. Dạ Khinh Ưu ném vấn đề giới tính qua một bên, nhìn qua Lam Thanh Y mà hỏi.

“Ngươi tại sao lại tấn công Huyết Cốt Ma Tông? Với tu vi của ngươi… còn chưa đủ. "

Dạ Khinh Ưu mờ nhạt nhận ra tu vi của Lam Thanh Y đã viễn siêu Thần Tôn, đạt tới tu vi Vấn Đạo, bắt đầu bước chân vào con đường Đại Đạo Chi Nguyên. Từ Vấn Đạo muốn trở thành Thần Đạo phải trải qua ba bước Vấn Đỉnh, Địa Lập và Khai Thiên.

Nhìn có vẻ Lam Thanh Y mới bước vào Địa Lập, tu vi cũng xem như đã siêu thoát Tam Giới. Lam Thanh Y ngồi ngay ngắn trên giường, mắt nhìn hắn chằm chằm nói.

" Lúc đầu nhìn thấy ân công nên không suy nghĩ nhiều chỉ muốn đi Huyết Cốt Ma Tông… Nhưng tiểu Lam cũng có thù cùng bọn chúng… "

" Thù diệt tộc??? "

Dạ Khinh Ưu đã nghe Lam Thanh Y nói như vậy, Lam Thanh Y cũng vì đó mà nhớ lại. Trước kia tại Thiên Giới, tách biệt hoàn toàn với Nhân Giới, tồn tại một Lam gia thực lực tương đương Cửu cấp thế lực. Lam gia nổi tiếng năng lực chế tạo hình nhân trông vô cùng giống người thật.

Người của Lam gia hồn lực mạnh mẽ gấp mười lần chủng loài khác, cho nên Lam gia chủ yếu là hồn tu, không quan tâm thể xác, tự biến cơ thể mình thành những con rối, tránh khỏi sinh lão bệnh tử, chỉ cần hồn thể còn sống thì có thể sống lại bất cứ lúc nào. Bình thường thì luôn chế tác ra một hình nhân giống y đúc họ để sinh sống bình thường.

Sự việc cách đây hơn một trăm năm trước, một thế lực thần bí tấn công và bắt hết tộc nhân Lam gia, dù cho hồn tu có mạnh mẽ thì vẫn không thể chịu nổi. Một đêm liền bị diệt tộc, Lam Thanh Y may mắn lưu lạc bên ngoài, khi trở về thì đã thấy gia tộc bị diệt.

Hắn dùng trăm năm điên cuồng tu luyện, với thiên phú kiệt xuất nhất Lam gia vạn năm nay, tu vi của Lam Thanh Y mau chóng thăng tiến, cũng bắt đầu tìm ra thủ phạm gây ra mọi chuyện. Sau nhiều lần nghe ngóng hắn nghe được Huyết Cốt Ma Tông có dính dáng đến món nợ này nên mới ở đây để tìm cách trả thù và tra hỏi, có lẽ vì tu vi của Huyết Cốt Ma Tông cũng không hề yếu làm hắn không cách nào ra tay.

Dạ Khinh Ưu sau khi hiểu ngọn nguồn, liền hiểu ra vấn đề. Đối với việc Lam gia bị diệt, hắn có thể đoán ra thủ đoạn, chỉ có kẻ chuyên cắn nuốt linh hồn để tu vi tăng tiến như Mộng Khuyển Vương - Cảnh Vô Đạo.

Trước còn không hiểu sao tên này tu vi lại tăng nhanh như vậy, nhưng giờ thì đã biết hóa ra hấp thu nhiều hồn tu mạnh mẽ như vậy, bảo sao lại mau chóng đột phá. Tạm thời Dạ Khinh Ưu cũng không nói ra, vì hắn biết Lam Thanh Y một chút khả năng cũng không đánh lại Cảnh Vô Đạo.

" Được rồi, đến đây thôi… Có vẻ người kia sắp đến rồi. "

Dạ Khinh Ưu đứng dậy, nhìn về phía Huyết Cốt Ma Tông nói, Lam Thanh Y mờ mịt nhìn hắn, có chút không rõ hỏi.

" Ân nhân, người nói đến là ai… ? "

" Huyết Ma Chi Vương - Huyết Cuồng Tà Đế. "

Dạ Khinh Ưu phun ra mấy chữ, trông ánh mắt hắn vô cùng hứng thú.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

BÌNH LUẬN FACEBOOK