Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Chương 259: Không tầm thường

Hắc Vân

19/12/2020

Còn đang nghĩ không biết nên dùng biện pháp gì tra hỏi hai người này, thì từ bên trong vang lên âm thanh ồm ồm, già nua của lão giả.

" Tiểu Lan, không cần cản hắn… Có thể là khách hàng của chúng ta. "

Thiếu nữ gọi là Tiểu Lan nghe vậy đành buông tay, thả lỏng sức, cuối cùng cũng hòa hoãn lại, nhìn lên hắn, chập chừng nói.

" Lão gia nói ngươi có thể vào. "

Dạ Khinh Ưu không hiểu rõ ý tứ của lão giả kia, không có khách sáo bước vào trong, lập tức ánh mắt đảo quanh phòng, liền chỉ nhìn thấy hằng hà sa số lọ thuốc và binh khí chất đầy cả phòng. Với ánh mắt y sư của hắn liền nhìn ra, đống đan dược kia đều hết sức lạ lẫm, mà hiệu dược ôn hòa có thể cảm nhận đặc tính thần diệu của nó.

Lão giả mái tóc trắng cắt ngắn, trán đeo khăn đầu, đang không ngừng nghỉ đập búa rèn dũa một lưỡi kiếm, không hề nhìn lấy hắn. Giọng điệu của lão vô cùng bình thản, xen kẽ âm thanh 'keng… keng…' chói tai, có thể nghe lẫn giọng lão.

" Ngươi muốn ta rèn thứ gì sao? Hay là muốn mua dược liệu? Yên tâm, hàng của ta làm ra luôn chất lượng. "

" Ta cần một thứ… "

Dạ Khinh Ưu cầm lên một lọ dược liệu, lấy ra một viên đan dược màu trắng, mùi hương dược liệu đậm đà, dù cho hắn có kinh nghiệm luyện dược cũng không thể nhìn ra loại dược liệu kỳ quái này. Thiếu nữ Tiểu Lan kia vẫn luôn canh chừng hắn, nhìn thấy hắn cầm lọ đan dược liền cảm thấy không yên tâm, liền bước đến định giật lại thì thấy hắn đem nuốt vào bụng, chợt hốt hoảng.

" Ngươi làm cái gì vậy? "

Dạ Khinh Ưu không chú ý đến câu hỏi của nàng, chỉ tập trung cảm thụ hiệu quả viên đan dược kia mang tới. Sau một lúc, hắn liền bừng tỉnh mở mắt, cảm giác hết sức kinh ngạc, diệu dụng của đan dược này so với phẩm chất hắn làm ra còn hiệu quả hơn một bậc.

" Thứ này là do lão làm? "

Dạ Khinh Ưu cau mày, ánh mắt hết sức nghiêm túc nhìn chằm chằm vào lão giả, tuy nhiên lão giả dường như không nghe thấy câu hỏi của hắn, vẫn thản nhiên rèn kiếm. Thay vào đó, Tiểu Lan liền thay lão giả bước ra, nét mặt hậm hực, đáp.

" Dĩ nhiên là do lão gia luyện ra, ngươi còn nghĩ thế nào? "

" Nếu thật vậy... "

Dạ Khinh Ưu hít một hơi, cảm giác khó tin, bởi lẽ dựa theo phán đoán của hắn thì viên đan dược hắn vừa nuốt, là 'Thanh Nguyên Đan', mặc dù là loại đan dược đơn giản, nhưng là cổ đan tồn tại từ rất lâu, trước cả lúc Thần Giới khai sinh. Dạ Khinh Ưu có thể chắc đây là đan phương thời đại Tiên Pháp còn thịnh hành, hầu như lúc đó là thời huy hoàng nhất của Luyện Dược Sư.

Qua hàng ngàn vạn năm, Tiên Pháp biến mất, kéo theo đan phương cổ truyền cũng mất tích, vốn nghĩ sẽ không còn ai có khả năng luyện được cổ đan từ xưa, nhưng không nghĩ đến tại chỗ hẻo lánh này lại tìm thấy. Nếu quả thật như vậy, thì khí tức chạy trong thân thể của hai người này, chính là Tiên Mạch, vốn tính chất hòa hợp với thiên địa, cho nên nếu không tu luyện Tiên Pháp sẽ không phát hiện ra hai người này sâu cạn thế nào.

" Này, ngươi là có ý gì? "

Tiểu Lan nhảy dựng lên, cảm giác tên nam nhân này nói lời vô cùng khó hiểu, nhất thời khó chịu, chắn trước mặt hắn tra hỏi. Dạ Khinh Ưu nhìn lướt qua nàng, khẽ cười, nụ cười làm cho da mặt Tiểu Lan đỏ lên, không hiểu thế nào chột dạ quay đầu đi. Dạ Khinh Ưu sau đó mới quay sang vị trí lão giả, không có dài dòng mà nói.

" Tiên sinh, nếu như ngươi có hứng thú thì đến phủ ta làm khách… Ngay tại U Nguyên Thành, luôn mở rộng cửa chào đón. "

Mặc dù hắn đối với Tiên Pháp rất hứng thú, bởi lẽ có thể từ bên trong nhìn ra con đường đại đạo riêng, nhưng cũng không muốn dùng thủ đoạn tra hỏi. Lời nói của hắn hàm chứa ý tứ khiến lão giả kia dừng đập búa, quay đầu nhìn vào hắn.

" Nếu lão già ta rảnh nhất định tới thăm… "

Dạ Khinh Ưu nghe vậy, cũng hiểu ý tứ miễn cưỡng trong lời lão, cũng không muốn nói nhiều, lấy ra một tấm lệnh mộc đưa cho Tiểu Lan. Hắn vươn tay dùng ống tay áo lau lau vết nhọ trên mặt nàng, hiếm thấy trêu đùa.

" Nhìn ngươi như vậy rất xinh xắn đấy… "

" A… "

Tự nhiên bị hắn nói vậy, hai má Tiểu Lan đỏ lên, cả mặt dần biến thành màu cà chua, cho đến khi tỉnh lại, đã thấy Dạ Khinh Ưu bước ra cửa, phất tay nói.

" Coi như 'Tam Sắc Lôi Châu' là quà ra mắt vậy… "

Dứt câu, bóng dáng của hắn liền biến mất, để lại Tiểu Lan khó hiểu, hai tay sờ mặt nóng bừng, lại bất chợt nghe giọng lão giả âm thanh vọng lại.

" Tiểu Lan, thu dọn đồ… Chúng ta đi… "

" A… Lão gia, chúng ta đi đâu? "

Tiểu Lan giật mình, không nghĩ lão giả vậy mà quyết định nhanh như vậy, chả phải lúc trước còn nói sẽ ở đây định cư dài sao? Lão giả kia im lặng một hồi, không trả lời, lại khiến Tiểu Lan bực bội, dậm chân, không tình nguyện vừa thu dọn vừa lẩm bẩm.

" Lão gia thần bí, cả tên kia cũng thần bí… Các ngươi coi ta là kẻ ngốc sao. "

Mau chóng thu dọn xong đồ đạc, Tiểu Lan liền bước theo lão giả đằng sau, đi đến một đỉnh đồi, ngay sau đó nhìn thấy lão giả đem ra công cụ luyện khí, nàng cảm thấy kỳ quái không hiểu lão giả đang muốn làm gì, thì chỉ thấy lão lấy ra một viên tử lôi châu thần bí. Sau đó đem ném vào lò lửa…

Dạ Khinh Ưu quay trở lại, đã cảm nhận được sự tức giận từ trong viện truyền ra, hóa ra hắn biến mất mấy ngày lại khiến cho nhiều người đi tìm. Bởi vì ngoại tộc xâm lấn, cần có hắn dẫn đầu, nhiều thế lực muốn thông qua hắn đạt được ưu sách, nhưng lại không thấy người đâu.

Phúc Tử Tinh dù tức giận nhưng không có nói ra, vội vàng liền kéo hắn đưa vào trong, Dạ Khinh Ưu tùy tiện xem sơ qua một số thông tin do các đại thế lực đưa đến. Sau một hồi hắn liền chú ý có vô số chủng tộc kỳ lạ trước kia chưa từng gặp, lại áp đảo người của Ma Giới.

Dạ Khinh Ưu dù thấy năng lực của đám người này kỳ lạ, nhưng không có để ý, dù sao một cái búng tay của hắn cũng có thể diệt tộc. Chẳng qua, có một ngoại tộc làm cho hắn chú ý, đặc tính không khác nào Mị Ma, thậm chí dựa vào thông tin mà hắn có được, thì chủng tộc kia là cùng loại với Mị Ma từng kiểm soát thân thể Lạc Tú Hồng giống y đúc, hắn cũng từng bắt được một ả, nhưng đã chết do ở trong Dạ giới quá lâu.

Xem ra chiêu trò kiểm soát tâm trí người khác, dưới vỏ bọc là một người se duyên chắn chắn từ bọn chúng bắt nguồn mà ra. Dạ Khinh Ưu cũng không rõ đám người này làm vậy để làm cái gì, vì không muốn đau đầu suy nghĩ, hắn trực tiếp gặp 'Tà Mị Dị Tộc'.

Ma Hoa Vực, tại một tòa thành do 'Tà Mị Dị Tộc' thâu tóm được, vốn nửa canh giờ trước hùng vĩ kiên cố, được nhiều cường giả Thiên Tôn, Chí Tôn thủ hộ. Chỉ qua thời gian ngắn, toàn bộ người bên trong đều xác chết la liệt, 'Tà Mị Dị Tộc' vốn sinh ra mỹ mạo xuất chúng, còn mang theo Mị Thuật đứng đầu, dù tu vi cao hơn cũng bị Mị Thuật của bọn chúng ảnh hưởng.

Tuy nhiên đối với Dạ Khinh Ưu lại không hề tác dụng, hắn dường như giết gần hết 'Tà Mị Dị Tộc' và đám ngoại tộc liên minh. Chỉ chừa lại vài người tra khảo, lúc này hắn đang đạp trên người của một nữ nhân xinh đẹp, làn da hơi xanh, có đuôi dài hình rắn, thân hình nóng bỏng đầy vết cắt, chật vật bị Dạ Khinh Ưu đạp trên mặt đất, lộ ra ánh mắt thống hận.

" Ma Đế, ngươi sẽ không được yên… Tà Thần sẽ quay lại giúp chúng ta trả thù. "

" Làm như ta quan tâm… Ta chỉ muốn hỏi ngươi, mục đích của các ngươi là gì? "

Dạ Khinh Ưu ngồi xuống, bàn tay đặt lên đầu nữ tử kia, lạnh lẽo hỏi. Nữ tử kia khinh thường, không thèm trả lời, chẳng ra Dạ Khinh Ưu cũng chỉ chờ đối phương buông lỏng tâm trí, liền trực tiếp sưu hồn tìm kiếm thông tin.

Mị Ma này thân phận khá cao, tiếp xúc khá nhiều thông tin tư mật, bên trong đó, Dạ Khinh Ưu biết được một tin, Tà Thần muốn hồi sinh. Mà cái gã đội lốt Tiêu Tiểu Tà kia vẫn chưa chết, thậm chí còn khôi phục đến đỉnh phong Hóa Đạo Cảnh.

Tà Vực chính là nơi ở của hắn, dung chứa vô số chủng tộc ngoại đạo từ sâu bên trong Dị Giới Nguyên sinh sống, tạo thành một cỗ thế lực khủng bố. Bản chất của bọn chúng, là 'thực thần', ham muốn tước đoạt toàn bộ Linh Khí và sự sống tồn tại. Gọi chung là Dị Thú Hỗn Nguyên, vốn ban đầu hình dáng đều giống Yêu Thú, nhưng dần qua chinh chiến với nhân loại mà học được cách hóa hình người, hình thành ra các chủng tộc riêng gọi chung là Dị Tộc.

Dị Tộc đã tồn tại từ rất lâu, không thể bị xóa sổ, không thể bị tiêu diệt tận gốc, dù cho từng ba lần bị ép đến ngưỡng tận diệt, bởi lẽ phía đằng sau còn tồn tại một đại thế lực khác hậu thuẫn, một đại tộc tồn tại lâu đời nhất hơn cả Phượng Hoàng Tộc và Long Tộc - Dạ Tộc...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook