Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Chương 191: Anh hùng cứu mỹ nhân

Hắc Vân

06/10/2020

Một lúc nói chuyện, Dạ Khinh Ưu cảm giác Vô Duyên này nhìn bề ngoài thanh tu trầm lặng nhưng nói nhiều như cái tên hắn vậy. Tuy nhiên người này lại không phải là xấu, có thể hắn sẽ nghĩ lại việc thu nhận Nhất Thiên Tự làm thủ hạ dưới trướng hoặc là diệt nó.

" Phía trước có giao tranh… "

Đang nói, Vô Duyên đã hướng mắt nhìn về phía trước, sắc mặt liền trở nên nghiêm túc, Dạ Khinh Ưu cũng chú ý đến phía trước, lại cảm giác được một cỗ khí thế quen thuộc.

Đằng trước, hai cỗ thế lực của Liên Minh Cửu Môn khác đang bao vây một nhóm người, mà đa phần bên trong đều là nữ nhi. Theo Vô Duyên nói, thì hai thế lực kia gọi là Vô Hồn Đảo và Tử Mộc Nhai, đều là thế lực tà phái. Đệ tử bên trong đều âm ngoan thủ lạt, giết người thành tính.

" Nhìn đám người kia, chắc hẳn là người của Phượng Hoàng Yêu Tộc. "

Dạ Khinh Ưu nghe vậy chợt lướt lên, đứng lên phía trước, nhìn vào bên trong, nhìn thấy một thiếu nữ một bộ hồng y lụa mềm đong đưa, khuôn mặt tuyệt sắc không chút che giấu, mắt phượng như có phượng hồn câu hồn đoạt phách, da thịt bạch nộn óng ánh không chút khuyết điểm. Nhan sắc bậc này, sợ không có nữ tử nào ở đây có thể so sánh. Ánh mắt nam tử tề hội, chín phần rưỡi đều tập trung trên người nàng, dù rằng nữ tử bên cạnh nhan sắc cũng không hề kém cạnh.

Dạ Khinh Ưu chợt giật mình, hắn kịp thời nhớ ra thiếu nữ này có thể xem như em vợ của hắn, gọi là Phượng Cửu Nhi, đúng thật là muội muội của hôn thê hắn. Nhan sắc của nàng tuy không thể sánh vai cùng tỷ tỷ nhưng tuyệt không kém, xếp hạng đệ tứ (4) trên Bách Hoa Bảng, hoa danh vang khắp ma giới.

" Muội ấy không ngờ cũng ở đây. "

Dạ Khinh Ưu nhẹ giọng lẩm bẩm, hắn nghe nói sau khi tỷ tỷ của nàng biến mất thì nàng thay thế trở thành Thánh Nữ của Phượng Hoàng Yêu Tộc, dẫn dắt tộc nhân lấy lại danh quang. Tuy không còn huy hoàng như trước, nhưng không hề có thế lực nào dám coi khinh nàng. Mà thiếu nữ mặc hắc y bên cạnh, dung nhan yêu kiều, hoa lệ không kém, hắn cũng đã từng gặp, gọi là Ma Điểu Tinh, người của Hắc Điểu Yêu Tộc, xếp hạng thập lục (16) Bách Hoa Bảng, xem ra quan hệ với Phượng Cửu Nhi vô cùng tốt.

" Người của Phượng Hoàng Yêu Tộc, nhìn thực lực của nàng xem ra không phải là Phượng Cửu Cửu… "

Độc Quả Phụ ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng, có thể cảm nhận được cường độ dao động trong người Phượng Cửu Nhi chỉ mới là Thánh Linh Tứ Giai, kém xa so với tin tức truyền về. Về phần Nhất Sát thì nhận ra ngay thiếu nữ kia, giọng lạnh cười âm trầm.

" Nha đầu này là muội muội của nữ nhân kia, xuất hiện rất tốt… bắt nàng có thể dễ dàng dùng để uy hiếp Phượng Cửu Cửu. "

Lời nói lọt vào tai Phượng Cửu Nhi làm nàng run lên, chỉ biết cắn môi, nàng không ngờ chỉ muốn đến giúp tỷ tỷ lại thành ra bị đem thành công cụ uy hiếp ngược lại tỷ mình. Nói như vậy hoàn toàn không chỉ không giúp được gì, còn hại tỷ tỷ.

" Để ta đến chế trụ nàng. "

Nhất Sát làm việc cẩn thận, tự bản thân ra tay, ma trảo vươn tới, một luồng tử quang hình thành bao phủ quanh thân Phượng Cửu Nhi, làm nàng không chút nào nhúc nhích được. Dạ Khinh Ưu trầm ngâm, quan hệ của hắn và Phượng Cửu Nhi xem ra cũng khá tốt, dù sao thì hắn thích tiểu nữ yêu này hơn vị hôn thê của mình, cũng không thích nhìn nàng bị chịu thiệt.

Hắn liền ra tay, động thân chuyển mình, trọng kiếm nâng trong tay, lao tới nhẹ nhàng một kiếm xóa bỏ tử chưởng của Nhất Sát. Hành động làm cho một nhóm người phải kinh ngạc, không ngờ thiếu niên Thánh Kiếm Môn này lại dám xen vào, còn ra tay phá giải được hữu chưởng của vị đệ nhất cường giả Tử Thiên Lâu này.

" Tiểu tử, dám xen vào… "

Nhất Sát một vẻ chấn kinh, ánh mắt oán độc dâng lên, dù rằng hắn chỉ tùy tiện ra chiêu, nhưng không ngờ thiếu niên kia có thể cản được, còn hành động nhẹ nhàng như vậy. Mang đến cho gã vừa tức giận, còn có chấn kinh.

" Nữ tử này, không thể đụng. "

Dạ Khinh Ưu đứng chắn trước mặt Phượng Cửu Nhi, thanh âm bá khí chấn nhiếp toàn trường, mà lại khiến cho sắc mặt nhiều người thay đổi. Ai cũng không ngờ thiếu niên trẻ tuổi này lại có đảm lượng lớn bậc này, dám chọc giận khiêu khích Nhất Sát. Đây chính là con đường tìm chết.

Cổ Tiểu Yêu nhìn thấy hắn vì một nữ tử khác mà ra mặt, không ngờ trong lòng lại thấy khó chịu, thầm chửi.

" Sắc lang… Ngu hết chỗ nói. "

Mà nhóm người xung quanh đã cảm thấy Dạ Khinh Ưu lần này vì sắc hóa rồ rồi, nhìn vào dung nhan họa thủy của Phượng Cửu Nhi, ai cũng cảm thán, nếu như bọn chúng đủ bản lĩnh cũng là anh hùng cứu mỹ nữ nhân rồi, chỉ là lí trí còn giữ lại khiến cho không làm ra hành động như Dạ Khinh Ưu vậy.

Phượng Cửu Nhi không ngờ lại có người đứng ra bảo vệ mình, trong nhất thời kinh ngạc không nói nên lời, ánh mắt chuyển sang nhìn hắn, nhiều lời khó nói. Mà Dạ Khinh Ưu thì thản nhiên như một, bình thản vô cùng, giơ cao trọng kiếm khiêu khích.

" Kẻ nào đui mù thì lao lên đi… "

" Tiểu tử ngông cuồng. "

Nhất Sát đã mặc kệ quan tâm Dạ Khinh Ưu lợi hại ra sao, hiện tại chỉ muốn giết tiểu tử này, nhưng hắn chưa cần lên đã có người của hai thế lực Vô Hồn Đảo và Tử Mộc Nhai đã bước lên, hai kẻ dẫn đầu đều là Thiên Tôn chủ động nói.

" Nhất Sát huynh, chuyện này để bọn ta... Tiểu tử này dám cả gan cướp người ta bắt được, đáng chết. "

Hai người vừa nói, dẫn đến Nhất Sát chấp thuận, ai cũng hiểu ở đây, Nhất Sát là Thiên Tôn mạnh nhất, chỉ thua kém vị Chí Tôn đến từ Tà Thanh Nguyệt Lâu, cho nên có thể tranh thủ được hảo cảm của vị cường giả này, việc này cũng là nên làm.

Mà Nhất Sát nghe vậy, cũng dừng động, thản nhiên đứng đó, cũng là đồng ý giao cho hai cỗ thế lực này làm việc. Thấy vậy cả hai lão Thiên Tôn cười gằn, ánh mắt tập trung lên người Dạ Khinh Ưu, quỷ dị đe dọa.

" Tiểu tử ngươi tự phế đạo hồn, coi như đền tội hành động ngu ngốc vừa rồi… Nếu không đừng trách bọn ta. "

" Nhiều lời, sớm muộn gì tất cả các ngươi đều chết. Ta giết sớm cũng được. "

Dạ Khinh Ưu nhếch mép, coi lời của lũ này là thừa thãi, nghe nhiều ngứa tai, mà thái độ ngông cuồng càng làm cho đám người ở đây kinh ngạc, cảm thấy đầu của Dạ Khinh Ưu dường như va đập hóa điên rồi. Phượng Cửu Nhi cắn nhẹ môi mỏng, bước lên, giọng như ca ấm áp nói bên tai hắn.

" Vị huynh đệ này, không biết vì sao trợ giúp… Phượng Cửu Nhi rất cảm tạ, nhưng đây là việc của Phượng Hoàng Yêu Tộc, ngươi cũng không cần phải liều mạng. "

" Cửu Nhi, ngươi xem mị lực hại nước hại dân, câu đến một tên ngốc. Hắn đã nói vậy thì trực tiếp đắc tội đám người kia rồi, thả hắn đi kết quả cũng như nhau. "

Ma Điểu Linh cũng đi đến bên cạnh, cười khúc khích nói, Phượng Cửu Nhi cứng đờ, cũng không nói gì, dù rằng thiếu niên này dũng cảm, thể hiện thành ý mến mộ thì nàng cũng chỉ có chút hảo cảm mà thôi, chứ trong lòng sớm đã có người mình thích.

Dạ Khinh Ưu kệ hai nữ tử này nghĩ gì, khẽ liếm môi, nhìn một đám côn trùng như thiêu thân lao đầu vào lửa, trọng kiếm vung ra, kiếm quang lóe lên, nhanh như chớp giật, một đệ tử Vô Hồn Đảo đã bị trọng kiếm xẻ làm đôi, máu thịt văng tung tóe.

" Tiểu tử, muốn chết… "

Thấy Dạ Khinh Ưu chưa gì đã giết người, lập tức chọc tức lão giả Thiên Tôn của Vô Hồn Đảo, khiến cho lão đích thân ra tay.

Thấy một màn này, đám người xung quanh kinh ngạc, không ngờ Dạ Khinh Ưu làm cho cường giả Thiên Tôn tự thân xuất kích. Thấy hắn ra tay, Phượng Cửu Nhi quay đầu, ra hiệu cho một vị cường giả Địa Tôn Phượng Hoàng Yêu Tộc xuất tay tương trợ.

Nhưng cường giả Phượng Hoàng Yêu Tộc còn chưa động, đã thấy Dạ Khinh Ưu nhẹ tay vung kiếm, đầu của vị cường giả Thiên Tôn đã lìa khỏi cổ, bay cao lăn lóc ra xa đó vài trăm trượng. Dạ Khinh Ưu vác trọng kiếm trên vai, ánh mắt híp lại, lạnh lùng phun từng chữ nói.

" Một mình tao, chấp hết… "

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ma Vực Liệp Diễm Sử Thi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook