Trang Chủ
Truyện ma
Ma Chó
Quyết Định

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Con chó bị ông tôi ôm lấy bế vô nhà, nhìn thấy cậu Khanh mắt nó liền trở thái độ cảnh giác, khe miệng bắt đầu gầm gè. Ông liền lên tiếng nạt ngay:

- Hư, im ngay!. Đây là ân nhân nhà chúng ta, còn không biết điều mừng rỡ, sủa cái gì!.

Nó thôi gầm gừ liếc mắt lên nhìn ông, hai tai lại cụp xuống. Khanh vẫn ngồi thong thả trên ghế, nhìn ông tôi và con chó chợt bật cười, cứ như hai ông cháu vậy. Cậu từ tốn nói:

- Cu cậu thông minh quá nhỉ. Mấy tháng mà lớn to thế này?!.

- Nếu tính từ lúc đẻ thì chắc độ bốn, năm tháng thôi.

Cậu Khanh khẽ gật đầu, trong bụng thầm nghĩ:

"đúng là hấp thụ âm khí có khác, phát triển hơn bình thường".

Sau đó, định giơ tay ra vuốt vuốt vào đầu nó. Ông tôi kẹp chặt đầu và thân con chó, khiến nó phải ngoan ngoãn nằm im. Khanh vừa vuốt ve, vừa buông lời nựng:

- Xin chào, tao là bạn, không phải kẻ thù, rất vui được gặp mày, Vàng!Ngoan lắm!.

Vàng nhìn thấy người thanh niên trên mình đầy mùi sát khí kia dường như có thiện chí với mình, cuối cùng nó dần dần hiền hoà trở lại, không ý kiến gì nữa, nhưng ánh mắt thì vẫn còn hồ nghi lắm. Thấy màn " làm quen " đã ổn, ông tôi thả Vàng xuống cho nó làm gì thì làm rồi phủi tay đi lại ngồi xuống ghế:

- Ai dà, trông vậy mà dễ dụ!. Hà!.

- Không đâu, chó khôn nó mới thế đấy chú. Ha ha!. Chú nhìn xem, lớp lông và bộ ria mép của nó, là lông hổ, ria hổ cả đó, không phải của loài chó bình thường đâu.

Cậu Khanh thong thả giơ tay chỉ về phía con Vàng đang đi lững thững ngoài sân, nheo mắt nói. Ông tôi cũng nheo mắt nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ. Bộ lông của nó đúng là dày, rậm và cứng hơn rất nhiều so với lông chó bình thường. Ria mép nó thì không phải màu đen mà là màu trắng đục, rất dài. Những đặc điểm này, nếu bình thường không có vấn đề gì, ít ai để ý tới.

- Nếu vậy thì, bộ móng của nó chắc hẳn cũng giống vuốt cọp. Mấy lần tôi bắt rận cho nó, có bươi trong mấy kẽ chân thì thấy, móng nào móng nấy đen nhánh, vừa to vừa dài, nhọn quắm vào trong, phải dài hơn lóng tay. Lúc đó cũng chột dạ nhưng nghĩ mỗi con nó mỗi khác nên cũng không để bụng.

- Chắc hẳn thế rồi. Đó là lý do vì sao hai con mèo kia dè chừng con chó. Gặp phải khắc tinh thì không thể tự tung tự tác được. Cũng may phen này gặp đúng " linh vật " ngàn năm mới xuất hiện một lần. Không thì e rằng cuộc chiến này không cân sức.

- Cậu cứ lo xa, tôi tin ông nội cậu sẽ bảo vệ cho cậu.

- Ha, cháu cũng chỉ mong có thế!.

Khanh trầm ngâm giọng trầm xuống khẽ cười. Cho dù cuộc đối đầu lần này thành hay bại thì bản thân cậu mang tôn chỉ của một người " hành đạo ", thấy tà ma lộng hành nhất quyết phải ra tay diệt trừ, không được để nó hại người. Ngẩng đầu lên nhìn, lúc này đã gần 2 giờ chiều, như sực nhớ ra điều gì, Khanh quay sang nói với ông:

- Đúng rồi, hôm nay là mồng một âm - ngày chí dương trong tháng. Thời điểm này, quỷ linh của bọn hài nhi kia đang suy yếu, có lẽ...đã đến lúc chiến đấu với chúng rồi!. Nếu càng chậm trễ, đợi đến sát ngày trăng tròn, sức mạnh của chúng được gia tăng do hấp thụ âm linh từ mặt trăng, khó lòng đánh lại.

Khanh dứt lời bèn đưa năm ngón tay lên lầm rầm bấm độn chốc lát, một lúc sau chau mày thốt lên:

- Thuần Càn!. Không thể tin được!. Lẽ nào lần này có quý nhân phù trợ?!.

Vẻ mặt Khanh thoáng ngạc nhiên, bụng thầm tự vấn! Ông tôi không hiểu cậu ta đang làm gì bèn đằng hắng lên tiếng:

- Càn gì vậy cậu?. Có vấn đề gì hay sao?.

- À không chú, cháu đang tính toán một chút thôi!. - Rồi cậu ta lại đăm chiêu suy nghĩ.

- " Nguyên – Hanh - Lợi – Trinh - Chi tượng ", xoay chuyển tình thế, biến Khôn thành Càn, chuyển Âm thành Dương... Lẽ nào, chính là bảo ta phải nương theo tự nhiên, tuỳ cơ ứng biến?.

Những suy luận rắm rối không ngừng dấy lên trong đầu anh. Nếu đúng như quẻ luận, có lẽ đây chính là thời cơ để triển khai đàn pháp tiêu diệt hai vong quỷ linh nhi kia! Nghĩ đoạn, cậu Khanh bặm môi, đầu gật khe khẽ, dáng vẻ quả quyết lắm. Hai tay ra chống lên đùi, ánh mắt thâm sâu. Cậu nhấp chén nước chè đã nguội lạnh từ lâu, nói với ông tôi:

- Chú cháu ta tranh thủ nghỉ ngơi đi, ngay hôm nay sẽ tiến hành xử lý hai quỷ nhi kia. Cháu tính toán rồi, giờ Dậu chiều nay là giờ hoàng đạo, chúng ta sẽ hành động vào giờ đó, tức là 5 giờ chiều.

- Hôm nay làm luôn hả?. Cậu coi có chắc chưa, tôi chỉ sợ gấp gáp quá, lỡ xảy ra chuyện gì phát sinh e là khó xử lý!.

- Chú đừng lo, về cách thức đối phó bọn chúng, đêm qua cháu đã nghiên cứu cả đêm rồi, với lại có con Vàng tương trợ, hy vọng chúng ta sẽ gặp may mắn.

- Vậy được, cậu nói sao thì tôi nghe vậy. Sáng nay mới thắp nhang, có ít xôi vò với thịt luộc, cậu dùng tạm với tôi cho có sức lát còn đối phó với hai con quái.

- Dạ, vậy cũng được ạ!. Chú chuẩn bị đi. Cháu về nhà lấy đồ nghề lập đàn lễ rồi quay lại ngay!.

Nói xong Khanh đứng lên nhanh chóng dắt ra xe nổ máy chạy đi. Trong nhà, ông tôi cũng vội vã vào bếp chuẩn bị dọn ít đồ ăn lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ma Chó

Avatar
Vanthat Tran09:04 21/04/2020
Cô bé nhà bà G... đoạn này ko logic, theo phong tục ngừơi chết dưới 30 ko có kèn trống tiễn đưa, nếu là con trong nhà còn cha mẹ quan tài ko được đặt ở nhà chính, còn bị dùng roi quất lên áo quan coi như đền tội bất hiếu
Avatar
Wholoveme03:04 19/04/2020
Viet truyện tác giả vẫn chưa phân biet đc viết truyện hay kể truyện. Câu nào cũng ba tôi và nôi tôi xem kg thu hút dc người xem. Ý kiên riêng.
Avatar
Thanh Duy21:04 04/04/2020
Truyện viết lan man quá. Ko đi vào trọng tâm.
Avatar
Thanh Thủy16:03 22/03/2020
Xin chào tác giả ạ , mình có thể mua bản quyền truyện và đọc trên youtube được không ạ
Avatar
Lưu13:03 18/03/2020
Rất lang mang và có nhiều vấn đề không đc làm rõ
Avatar
Ha Tit02:03 05/03/2020
Truyện của bạn rất hay và cuốn hút. Cảm ơn bạn. Mình chờ các phần tiếp theo.
Avatar
Meo Meo19:03 02/03/2020
Hay ra nhanh nhanh

BÌNH LUẬN FACEBOOK