Trang Chủ
Truyện ma
Ma Chó
Âm Dương Hỏa Khuyển

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Còn nhớ tối ngày hôm trước, sau khi tìm thấy nguồn thông tin ghi chép về loại chó kì lạ trong sách cổ, Khanh đem lên bàn đọc ngấu nghiến. Quá nửa đêm mới dừng lại, vì cậu còn tranh thủ nghiên cứu cả một số cách kết ấn, bài chú mới, định bụng sẽ dùng trong trường hợp cấp bách. Sau đó lại chỗ chiếc hộp, lấy cái nhẫn tạc hình phật bằng đồng đen lên đeo vào ngón tay trỏ, ngắm nghía hồi lâu rồi mới lên giường. Lúc này, ông đã dẫn cậu Khanh vào nhà, ngồi bên bàn nước, mời cậu dùng chè bằng bộ ấm nhỏ màu xanh nhàn nhạt. Khanh tiện mắt quan sát bèn nói luôn:

- À, hôm trước sang mải ngắm mấy món này, cháu quên không dặn chú, mấy món đồ cổ này chỉ nên để trưng thôi, chớ có đặt lên bàn thờ cắm hoa hay rót rượu mời ông bà tổ tiên.

- Ồ, sao lại vậy hả Khanh?.

- Nói chung là đồ cổ không nên dùng làm đồ thờ cúng cho gia tiên chú ạ. Đồ càng cổ càng có " linh ", có thể ví như vật sống. Để trên bàn thờ gia tiên là một điều cấm kị, trái phong thuỷ, đem lại vận xui cho gia chủ.

- Thì ra là như vậy, lát tôi đem cái bình kia xuống. Sáng nay mồng một nên đem ra cắm ít hoa vào bày thắp hương. Mà ban nãy cậu bảo " đã có kết quả ", là đã có cái gì?.

- À, chính là về con chó của nhà chú đây!.

Ông tôi nghe thấy cậu Khanh nói đã tìm ra gốc gác của con Vàng liền bồn chồn trong dạ, con chó nhà ông vốn mập mờ về lai lịch, nay xem như có cơ hội được tỏ tường rồi. Bèn vội vàng hỏi:

- Thật sao, quý hoá quá!. Rốt cuộc nó là giống gì vậy cậu?.

Khanh không trả lời câu hỏi ngay, vầng trán rộng hơi chau lại, cơ hồ có chút băn khoăn về những điều sắp sửa nói ra. Cậu chống tay lên đùi đằng hắng đáp:

- Như vầy nè chú H, đêm qua cháu về lục tìm những kỷ vật mà ông nội để lại, nhìn thấy trong một quyển sách cổ có ghi chép về một loại chó cổ xưa, rất hiếm gặp tên là " Âm Dương Hoả Khuyển ". Con chó của chú chính là loại đó!.

- Cái gì mà Âm Dương...cậu này, tôi...tôi chưa hiểu gì cả, cậu giải thích thêm đi.

Ông tôi bồn chồn, ngơ ngác nghe những lời cậu Khanh nói, dường như không nuốt nổi mấy chữ đó, bèn hỏi lại. Khanh từ tốn đáp.

- Chú đừng gấp, cháu còn chưa nói hết. Chuyện này cũng khá dài dòng.

Đưa tay nhấp một hớp chè nóng, Khanh chậm rãi trình bày:

- Về thời gian xuất hiện trường hợp đầu tiên thì đã không còn chính xác nữa, chỉ có thể nhận định là rất cổ xưa. Ông nội cháu hồi trẻ trước khi lưu lạc sang Việt Nam có lang thang ở những vùng núi giáp biên giới hai nước. Đó là những nơi địa hình hiểm trở, bốn bề đều là núi non, rừng rú, sông lớn uốn khúc chảy qua. Trong một lần đi vào một bản nhỏ tìm cây thuốc và qua đêm tại đó, ông nội cháu được dịp chuyện trò với một vị trưởng lão mà người dân trong bản thường gọi là Già làng. Bên bếp lửa bập bùng của căn nhà sàn, vị trưởng lão kể cho ông nội nghe rất nhiều giai thoại li kỳ về những con ma rừng, ma núi...Trong đó có nhắc tới một loại chó kì lạ, chỉ xuất hiện ở những nơi núi non trùng điệp, rừng rậm bao phủ mà chỉ những người già cả trong làng mới biết và thường gọi nó với cái tên: "chó lửa" hay "chó cầm đuốc", do phía chót đuôi của nó có một nguồn năng lượng bí ẩn có thể phát ra thứ ánh sáng vàng cam đỏ rực như ngọn đuốc. Về sự giải thích của loại chó đó, người Già làng kể, trước kia, vị thầy mo của làng cho rằng, " chó lửa " là một con chó giống đực khi sinh ra không có nhịp tim nên bị chó mẹ bỏ rơi trên một vùng đất chí âm, ví dụ như nghĩa địa, nơi có mồ mả... Chính vì ở nơi vượng âm như thế mà con vật có thể phát triển bình thường bởi nó hút âm khí mà lớn. Cơ bản có thể xem con chó đó như một loại cương thi vậy. Cơ thể nó giống như một vật chứa, có thể hấp thụ bất kì nguồn khí nào. Sau bảy ngày bảy đêm, con chó lại được một con hổ cái đem về thu nạp, nuôi dưỡng dòng rã bảy bảy bốn chín ngày. Hổ là một loài thuần dương, vía của loài hổ rất mạnh, con chó lại là vật thu hút nguồn khí, lập tức hấp thụ khí dương từ con hổ mẹ. Vậy là trong cơ thể nó hình thành một dòng chảy âm dương tuần lặp, có thể điều hoà hai dòng khí đối nghịch trong cùng một chỉnh thể đồng nhất. Âm, dương bình sinh vốn được xem như đối lập nhau, thế nhưng khi được con chó hấp thụ, nó liền dung hoà hai thái cực đó lại, cuối cùng kết tinh chính là ngọn lửa âm dương nơi chót đuôi dài của nó. Loại lửa này, bản chất có thể xem như giống "tam muội chân hoả" của Thái Thượng Lão Quân trong truyền thuyết, hoặc " Lửa Bát Nhã ", có thể thiêu đốt mọi thứ nó muốn. Riêng với loại ma, quỷ, vong hồn, đây giống như khắc tinh của chúng vậy.

Cậu Khanh nói một hồi, đến đây thì dừng lại, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra khu vườn ngoài kia. Phía đối diện, ông tôi chăm chú lắng nghe, dường như vẫn còn mơ màng chìm trong câu chuyện như liêu trai chí dị mà chàng thanh niên Hứa gia vừa kể. Chẳng biết nói gì, có lẽ do quá kinh ngạc về nguồn gốc đầy cổ quái của con chó mà ông nuôi bấy lâu nay, ông tôi thở dài một tiếng, mặt hơi cúi xuống, buồn bã đáp:

- Vậy cậu nói coi, tôi nên làm sao?. Nói như cậu, vàng nhà tôi đích thực là loài yêu quái?.

- Không hẳn vậy!. - Khanh lắc đầu:

- Thằng con trai chú nhặt con chó ở đâu vậy?.

- Nó nhìn thấy con chó trong lần về nhà nghỉ phép đợt trước đó cậu!. Trên đường đi xe về, gần doanh trại nó đóng quân. Là ở mạn QH, BT.

- Ồ, vùng đó xa xôi, hẻo lánh lắm, toàn rừng núi rộng lớn, vậy là phải rồi. Có khả năng, con chó này được tạo ra như lời vị thầy mo kia nói. - Khanh chau mày thì thầm.

- Vâng, vùng đó toàn người miền núi. Có lần, doanh trại của thằng con tôi còn phải cử lính xuống gác đêm cho dân ngủ vì sợ cọp, hùm mò đến bắt trộm gia súc, phá hoại cây trồng cơ mà.

Ngày xưa, ở những miền cao xa xôi, hẻo lánh, trong rừng thời đó còn bắt gặp hổ, báo trú ngụ chứ không như bây giờ, đều bị con người săn bắt lấy cao, lông, răng và móng vuốt...để trục lợi. Dần dần, đến cả cây rừng còn không thể sống yên huống hồ chi loài vật. Lúc này, cả hai người ánh mắt đều hướng ra phía ngoài sân, nhìn xa xăm ra khoảng mênh mông vô định, theo đuổi suy nghĩ riêng của mình. Không gian lúc này thật yên tĩnh, bầu trời cũng rất trong và xanh. Chẳng ai biết được sắp tới sẽ phải đối mặt với quỷ dữ. Ngồi uống nước hồi lâu, cậu Khanh lên tiếng phá ngang sự yên tĩnh, hỏi ông em:

- Ủa vậy con chó đâu chú, mấy lần cháu đến đều không thấy nó đâu. Có vẻ như nó đang trốn cháu vậy đó.

- Ờm, tôi cũng không biết. Đúng là mỗi khi cậu đến là nó lủi đi đâu mất. Có khi nào...

- Chắc cu cậu ngửi thấy mùi "chết chóc" trên người cháu. Tưởng rằng kẻ xấu xa này đến bắt nó đi. Ha ha.

- Lẽ nào nó ý thức được nguồn gốc của bản thân?. - Ông tôi nhăn mặt thắc mắc.

- Loại này vốn đã không phải con vật bình thường rồi thì cháu nghĩ, có thể nó biết nhiều thứ. Chú gọi nó ra đây đi, cháu muốn hoá giải khúc mắc với nó. Sau này, để tiêu diệt hai con quỷ nhi kia, phải nhờ đến sự trợ giúp của cu cậu. Chứ một mình sức lức của cháu, vốn không tu tập đến nơi đến chốn lại non yếu e rằng muốn trấn yểm bọn chúng còn khó chứ nói gì đến chuyện tiêu diệt!.

- Vậy được, cậu ngồi đây để tôi đi tìm. Hồi nãy còn nằm dài trên nóc chuồng mà, cái con này...!.

Nói dứt câu, ông tôi đứng dậy, nhanh chóng bước ra sân đi ra phía bờ giếng, cất tiếng gọi:

- Vàng, vàng ơi!. Chạy đâu rồi!. Ra đây!. Vàng...

Ông tôi gọi mấy tiếng, mãi mới thấy nó lừ lừ đi lên từ dưới mé vườn, ánh mắt lấm lét. Ông lập tức gọi ngay:

- Vàng, lên đây, nhanh lên!.

Nó hơi vẫy đuôi nhưng vẫn không dám chạy đến chỗ ông, vừa liếc vào nhà nhìn vừa rón rén cảnh giác đi tới. Khi vàng bước đến chỗ ông đang đứng, ông cúi xuống vuốt nhẹ lên đầu nó:

- Con này bữa nay lạ, người nhà với nhau không mà làm gì mày lấm la lấm lét vậy?!. Ra đây!.

Nói xong ông xốc nách nó ôm vào lòng chẳng câu nệ như ôm đứa cháu nhỏ đi vào hiên nhà. Con chó hơi cụp tai lại, vẻ sợ sệt lắm. Vô tình lúc ôm nó, ông đưa tay sờ lên lồng ngực bên trái của nó, quả nhiên yên ắng, không cảm nhận được chút nhịp đập nào của quả tim. Nụ cười trên mặt ông tôi vụt tắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ma Chó

Avatar
Vanthat Tran09:04 21/04/2020
Cô bé nhà bà G... đoạn này ko logic, theo phong tục ngừơi chết dưới 30 ko có kèn trống tiễn đưa, nếu là con trong nhà còn cha mẹ quan tài ko được đặt ở nhà chính, còn bị dùng roi quất lên áo quan coi như đền tội bất hiếu
Avatar
Wholoveme03:04 19/04/2020
Viet truyện tác giả vẫn chưa phân biet đc viết truyện hay kể truyện. Câu nào cũng ba tôi và nôi tôi xem kg thu hút dc người xem. Ý kiên riêng.
Avatar
Thanh Duy21:04 04/04/2020
Truyện viết lan man quá. Ko đi vào trọng tâm.
Avatar
Thanh Thủy16:03 22/03/2020
Xin chào tác giả ạ , mình có thể mua bản quyền truyện và đọc trên youtube được không ạ
Avatar
Lưu13:03 18/03/2020
Rất lang mang và có nhiều vấn đề không đc làm rõ
Avatar
Ha Tit02:03 05/03/2020
Truyện của bạn rất hay và cuốn hút. Cảm ơn bạn. Mình chờ các phần tiếp theo.
Avatar
Meo Meo19:03 02/03/2020
Hay ra nhanh nhanh

BÌNH LUẬN FACEBOOK