Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay

Chương 11

Phân Phân Hòa Quang

08/09/2020

Người dịch: LC + Chim Ba Chân

Ngày hôm sau, Diệp Ly Châu thức dậy rất sớm, Ngọc Sa hầu hạ nàng mặc y phục. Diệp Gia Hữu phải tới học đường, trước khi đi, cũng tới chỗ Diệp Ly Châu thăm nàng một chút.

Nghe nói Diệp Ly Châu phải tới chỗ hoàng hậu, Diệp Gia Hữu nói: “Châu Châu, Hoàng hậu nương nương là nhất quốc chi mẫu, tấm lòng của người rộng lớn, tính tình lương thiện, chị không cần căng thẳng. Sau khi tới nơi, thì để thái y bắt mạch xem bệnh cho chị, cùng ăn bữa cơm, lĩnh chút phần thưởng, là có thể xuất cung rồi.”

Diệp Ly Châu gật đầu.

Diệp Gia Hữu lại nói: “Thái tử nho nhã điềm đạm, nếu chị có thiện cảm với thái tử, em và cha đều có thể hiểu được. Chỉ là, Châu Châu à, trong cung không phải nơi tốt, không thích hợp với người nhà mình.”

Diệp Ly Châu gật đầu lần nữa: “Gia Hữu, chị đều biết mà.”

Diệp Gia Hữu nói: “Vậy em đi tới học đường đây.”

Diệp Ly Châu kéo cậu qua, sửa sang lại cổ áo cho cậu: “Trên đường cẩn thận, đi đi.”

Chờ Diệp Gia Hữu đi rồi, Ngọc Sa buộc đai lưng lên cho Diệp Ly Châu. Eo của Diệp Ly Châu thật sự rất nhỏ, cả người cứ như cành liễu nảy lộc ngày xuân vậy. Ngọc Sa lớn hơn Diệp Ly Châu, đã hiểu việc đời, nàng ta biết rõ, đàn ông thích nhất là thiếu nữ nhìn thì nhỏ bé yếu ớt nhưng ôm vào lại láng mịn đẫy đà.

Đợi khoác lên áo ngoài, vú Trần cũng đã bê thuốc đi vào, Diệp Ly Châu uống thuốc trước, rồi ra ngoài ăn cơm.

Bữa sáng vẫn chưa dùng xong, đã nghe bên ngoài truyền đến tin tức, nói là người trong cung Hoàng hậu nương nương đã ra khỏi cung từ sớm rồi, còn chưa qua giờ Thìn (7h), người của hoàng hậu nương nương đã xuất cung.

Ngọc Sa dâng trà cho Diệp Ly Châu súc miệng: “Chưa tới hai khắc nữa, là người đã đến rồi. Người của lão gia bên đó còn nói là giờ Tỵ (9h). Người trong hoàng cung nhiều quỷ củ, mà lại đến trước thời gian như vậy.”

Diệp Ly Châu rửa tay xong thì mệt mỏi dựa vào trên giường nhỏ. Sáng sớm nàng chỉ ăn có mấy miếng, thực sự ăn không vào, vừa nghĩ tới lát nữa lại phải ngồi xe ngựa, nàng càng thấy cơ thể không thoải mái.

Ngọc Sa sai mấy nha hoàn thu dọn đồ đạc, bản thân thì đi tới trước mặt Diệp Ly Châu, quỳ xuống bóp chân cho nàng: “Tiểu thư căng thẳng sao? Chuyện này rất bình thường…”

Diệp Ly Châu nâng mắt: “Căng thẳng cái gì?”

Ngọc Sa cười cười: “Dù gì cũng sắp gặp Hoàng hậu. Hoàng hậu nương nương là người phụ nữ tôn quý nhất trên đời này, lẽ nào tiểu thư không sợ hãi chút nào sao?”

Trái lại Diệp Ly Châu không cảm thấy e sợ. Hoàng hậu rất cao quý, nhưng Diệp Ly Châu cũng không làm gì sai, vì sao phải sợ?

Chẳng qua là đi vấn an bình thường, để thái y bắt mạch mà thôi.

Diệp Ly Châu nói: “Thuận theo tự nhiên đi, có thể sớm quay về là được.”

Không lâu lắm, các cung nữ và thái giám trong cung của Hoàng hậu đã tới. Đại cung nữ bên cạnh hoàng hậu, Lan Hinh cô cô, đi theo Ô thị đến Tĩnh Thủy Hiên của Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu từ trong phòng đi ra, Ô thị nói với nàng: “Đây là Lan Hinh cô cô.”

Diệp Ly Châu khẽ mỉm cười: “Chào Lan Hinh cô cô.”

Mỹ nhân trong hậu cung như mây, Lan Hinh cô cô cũng xem như đã duyệt qua vô số người, nhưng lúc nhìn thấy tiểu thư Diệp gia, vẫn là có chút mất hồn. Có điều chỉ thoáng chốc, Lan Hinh cô cô đã cười nói: “Chào Diệp cô nương, thực sự là trăm nghe không bằng một thấy, Hoàng hậu nương nương nhìn thấy diện mạo này của người nhất định sẽ yêu thích.”

Ô thị nói: “Tiểu thư lớn lên ở chùa cổ trong núi sâu, không hiểu được lễ nghi cung đình, Lan Hinh cô cô, còn mong ngài có thể chỉ bảo thêm, khoan dung hơn một chút.”

Lan Hinh cô cô nói: “Điều này là đương nhiên, Diệp cô nương, người lên xe đi.”

Mấy cung nữ đỡ Diệp Ly Châu lên xe.

Xe ngựa ra khỏi Diệp phủ, đi trên đường lớn rộng rãi của kinh thành. Vì là sáng sớm, trên đường cũng không có quá nhiều người qua lại. Trên chiếc xe ngựa này có con dấu của hoàng thất, xe ngựa bình thường trên đường đều phải tránh đi. Diệp Ly Châu ngồi trong xe không thoải mái, đầu từng trận từng trận choáng váng, nàng lấy ra một viên Tẩm Tuyết đan từ trong hà bao cho vào miệng ngậm.

Đột nhiên, xe ngựa dừng lại, thái giám dẫn đầu nhảy xuống từ đằng trước.

Cảm giác không thoải mái trong người Diệp Ly Châu thoáng chốc giảm đi rất nhiều, nàng có chút kinh ngạc, vén một góc mành lên, lén liếc nhìn ra bên ngoài.

Vừa lúc chạm phải một đôi mắt hẹp dài uy nghiêm.

Là người đàn ông tình cờ chạm mặt ngày hôm qua.

Người này chắc hẳn cũng là một quan lớn, lại khiến thái giám trong cung của Hoàng hậu quỳ xuống.

Diệp Ly Châu nhìn người đàn ông đó ngồi trên con ngựa cao to, eo đeo đại đao oai phong lẫm liệt, thì đoán là một tướng quân.

Hôm nay Đề Kiêu vốn cũng muốn vào cung, nhưng trời vừa sáng Đôn quốc công đã mời hắn qua trao đổi công việc, hắn đành phải tới phủ Quốc công trước. Vừa vặn đụng phải người của Hoàng hậu trên con đường này.

Đề Kiêu còn chưa mở miệng, thấy bức mành kia bị vén lên một góc nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn như ẩn như hiện, trong lòng hắn cảm thấy buồn cười.

Cô bé này thật to gan, hôm qua nhìn chưa đủ, hôm nay lại còn muốn nhìn tiếp.

Nào có thiên kim tiểu thư nào cư xử như vậy chứ.

Đề Kiêu đành phải lạnh lùng lườm Diệp Ly Châu một cái, cảnh cáo nàng không được tùy tiện nhìn đàn ông.

Quả nhiên Diệp Ly Châu bị ánh mắt đáng sợ của Đề Kiêu hù dọa, nàng thả mành xuống, cũng không ló mặt ra nữa.

Đề Kiêu chỉ dặn dò Lan Hinh cô cô vài câu, rằng phải chiêu đãi thật tốt, ngàn vạn lần không thể sơ suất, lúc gần đi, hắn lại thoáng nhìn về hướng xe ngựa, lần này, Diệp Ly Châu trái lại không vén mành lên nữa.

Hắn nhíu mày, trong lòng càng mất hứng hơn.

Diệp Ly Châu ngồi ở bên trong, không còn tức ngực, cũng không váng đầu nữa, tuy rằng kinh ngạc, nhưng trong lòng nàng lại đang nhớ tới ánh mắt Đề Kiêu nhìn nàng vừa mới rồi.

Diệp Ly Châu biết, lần này là mình lớn mật, thân là tiểu thư khuê các, không nên tùy tiện nhìn lén bên ngoài, còn mặt đối mặt với đàn ông nữa. Có lẽ người đàn ông đó cũng ghét nàng nhỉ, bằng không sao lại lạnh lùng như vậy hù dọa nàng chứ?

Diệp Ly Châu nghĩ, giả sử lần sau tình cờ gặp lại người đàn ông này, nàng có lẽ phải trốn thật xa, không cần lại bị hắn đối xử lạnh nhạt.

Xe ngựa vẫn cứ đi về phía trước, càng chạy càng xa, cảm giác buồn bực kia lại trở lại.

Diệp Ly Châu uống một ngụm trà ép cảm giác đó xuống. Không lâu lắm, xe ngựa đi vào cung, cung nữ mời nàng xuống xe, ngồi thải trượng đi vào cung Chiêu Dương của Hoàng hậu nương nương.

Đề hoàng hậu đang ở trong cung nói chuyện với Hiền phi cùng hai phi tần địa vị thấp, nghe thấy các cung nữ thông báo, bà cười cười nói: “Mau dẫn Diệp tiểu thư vào.”

Diệp Ly Châu được dẫn vào.

Cung Chiêu Dương nguy nga lộng lẫy, Đề hoàng hậu xinh đẹp lóa mắt. Bà chỉ mặc thường phục màu vàng phớt đỏ, trên quần áo thêu chim muông rực rỡ cát tường. Hoàng hậu đã ngoài ba mươi tuổi, thoạt nhìn lại chỉ mới hai mươi. Hiền phi ngồi phía dưới bên tay phải, hai phi tần địa vị thấp ngồi ở vị trí dưới nữa.

Diệp Ly Châu đại khái nhìn chỗ ngồi của mấy người, rồi lập tức cụp mắt nhìn tấm thảm dày trải trên mặt đất, uyển chuyển làm một lễ bái: “Thần nữ Diệp Ly Châu ra mắt Hoàng hậu nương nương.”

Đề hoàng hậu cười, ra hiệu cho cung nữ ở bên cạnh đỡ Diệp Ly Châu dậy, Lan Hinh cô cô vội vàng đỡ Diệp Ly Châu, nói: “Vị này là Hiền phi nương nương, đây là Giả quý nhân, đây là Đỗ tần.”

Diệp Ly Châu thỉnh an từng người. Hôm nay nàng tới đây, Hiền phi, Giả quý nhân và Đỗ tần đều biết, đều đã chuẩn bị quà gặp mặt. Hiền phi ra tay hào phóng, trực tiếp ban cho Diệp Ly Châu một thùng trân châu, hai phi tần địa vị thấp ban thưởng vòng vàng và tơ lụa.

Đề hoàng hậu vẫy vẫy tay, nói: “Đứa bé ngoan, ngồi bên cạnh bổn cung.”

Diệp Ly Châu ngồi xuống, Đề hoàng hậu ôm lấy bờ vai nàng, nói với Hiền phi: “Xem đi, cô nương khiến người ta yêu thương, dung mạo xinh đẹp như vậy.”

Diệp Ly Châu cười cười.

Đề hoàng hậu vừa nhìn thấy diện mạo, dáng vẻ cùng phong thái này của Diệp Ly Châu, thì trong lòng thật sự yêu thích, cảm thấy Diệp nữ quả thật xứng đôi với Thái tử. Chỉ có một điểm không được, tiểu cô nương yếu quá, thoạt nhìn không giống như dễ sinh đẻ.

Những lời ngày hôm ấy của Diệp Phụ An ở trên điện, hiển nhiên đã truyền đến tai Đề hoàng hậu. Nếu Diệp Ly Châu không thể sinh, còn không cho người khác sinh, Thái tử chẳng phải thảm rồi sao?

Ngoài mặt Đề hoàng hậu không lộ ra cảm xúc gì khác, chỉ ôm vai Diệp Ly Châu, dịu dàng nói: “Đứa bé ngoan, bình thường con uống thuốc gì? Nhìn thế này, hẳn là chân không bước ra khỏi cửa rồi, bổn cung để Từ thái y bắt mạch cho con.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook