Lưỡng Thế Hoan

Chương 33

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

22/09/2020

Cảnh Tri Vãn nói: "Đáng tiếc......Dù nàng có uống nhiều thuốc hơn nữa, cũng sẽ không có hứng thú với ngươi!"

A Nguyên nói: "Đáng tiếc..... Nàng dù không uống thuốc, cũng đều có hứng thú với Điển sử đại nhân!"

Nàng ngẩng mặt lên, nắng sớm chiếu lên gò má của nàng, da thịt hồng hồng, nụ cười kia liền hiện lên vài phần không có ý tốt. Cảnh Tri Vãn mắt híp lại, lại giống như đang trách cứ, rồi hắn lại nhấp nhấp môi mỏng, đưa tay lên gõ trên trán nàng một cái, rồi bước nhanh đi thẳng về phía trước.

A Nguyên bị gõ ngược lại có chút ngẩn ngơ trong, thoáng chốc ánh mắt mặt trời chiếu lên toàn bộ khuôn mặt nàng, nàng cũng không hiểu được vì sao mặt mình lại nóng lên.

Lúc phục hồi lại được tinh thần, Cảnh Tri Vãn đã đi xa.

A Nguyên vội đuổi theo, hỏi: "Còn chuẩn bị đi nơi nào sao?"

Cảnh Tri Vãn nói: "Ngươi không phải vừa nói Linh U có khả năng đã chạy trốn? Phải đi điều tra thêm!"

A Nguyên nhìn nhìn thân hình thon gầy của hắn, cười nói: "Cảnh Điển sử không chê mệt mỏi, ta sẵn sàng phụng bồi! "

Cảnh Tri Vãn liếc nàng một cái, không nói một lời về phía đi về trước.

A Nguyên càng nhìn càng thấy lãnh đạo của nàng đáng bị ăn đòn, ngoại trừ hắn trông thật tuấn tú, có đôi tay đẹp, cơm nấu ăn thật ngon, quả thực hoàn toàn không có gì khác.

---------------------

Ở trên Hoa Nguyệt lâu, một thân ảnh cao gầy đang lướt nhanh ra ngoài màn trướng, nhanh chóng chạy vội tới bên cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy ra một khe nhỏ, phảng phất cười cười, tỉ mỉ nhìn về phía hai thân ảnh đang rời đi.

Phó Mạn Khanh đem tóc buộc lại, vô cùng dịu dàng mà ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn, lẳng lặng chờ khách quý của nàng còn đang nhìn chăm chú. Nàng chà hai bàn tay ra cả mồ hôi, nhưng người gọi là khách quý kia vẫn dõi theo bên góc đường, dù hai người kia đã đi xa, không thấy bóng dáng, hắn vẫn như cũ nhìn phương hướng bọn họ rời đi.

"Tiểu Hạ Vương gia......"

Phó Mạn Khanh rốt cuộc ngồi không yên, hờn dỗi nói, đứng lên đi kéo tay áo khách quý.

Người được gọi là khách quý kia quay lại, là một nam tử trẻ tuổi trên dưới hai mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, cử chỉ tiêu sái, đôi mắt đào hoa như mèo con mị hoặc xoay tròn, những nơi hắn nhìn qua có thể làm cho vạn hoa đua nở.

Hắn tùy ý vỗ vỗ vạt áo bào, vỗ vỗ tay Phó Mạn Khanh: "Trước tiên đừng hỏi ta điều gì. Ta chỉ muốn hỏi cô, tại sao cô lại trêu chọc hai người bọn họ?"

Phó Mạn Khanh mím môi, chỉ dùng ánh mắt nhìn hắn có ba phần kiều mị, ba phần xấu hổ, ủy khuất nhìn thần sắc hắn, "Tiểu Hạ Vương gia mới vừa rồi không phải đã nghe rồi sao? Có lẽ do Chu lão gia chết không rõ nguyên do, bọn hắn trong lòng nghi ngờ Linh U, cũng có thể nghi ngờ Chu đại công tử, nhưng lại cứ chạy tới đây làm phiền ta, ta mệt mỏi, sáng sớm dã bị bọn hắn hỏi han......"

Nam tử trẻ tuổi đưa tay cầm lấy cằm của nãng cười đến càng mị hoặc, "Theo ta thì, bọn họ không đem cô mang vào trong nha môn gặp quan là tốt lắm rồi, cô nên vụng trộm vui mừng mới đúng. Da thịt mềm thế này, nếu mà bị đánh bằng gậy có lẽ sẽ bị đánh thành bọt mất, còn sợ rằng cô không thừa nhận là cấu kết với Linh U, tội lớn là mưu hại Chu lão gia ? Mất đi một nữ nhân phong trần như cô, bọn họ so sánh lên xuống, thì hai đứa con trai của Chu lão gia chẳng phải rũ sạch hiềm nghi, chẳng phải mọi người đều được lợi hay sao?"

Phó Mạn Khanh thật sự muốn cười, muốn cười vào mặt hắn đến sáng lạn, nhưng cơ trên khuôn mặt bị bóp tới cứng đờ, khó khăn mới cất giọng khàn khàn: "Thực sự có can đảm như thế hay sao, còn tồn tại vương pháp ư? Huống chi Tiểu Hạ Vương sẽ không chịu để người ta *khi dễ ta như vậy đúng không?"

(*khi dễ : bắt nạt )

( Edit + Beta : Hàn - Mai )

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook