Lưỡng Thế Hoan

Chương 247

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

27/09/2020

A Nguyên không muốn thừa nhận Miên Vãn dịu dàng ngoan ngoãn đến nhu nhược kia là nàng, nhưng lúc này dĩ nhiên dùng tự xưng là ta, nhưng là xúc động phẫn nộ đến khó có thể tự nhớ lại.

Hoặc là, chính nàng cũng đã phân biệt được, nàng rốt cuộc là Miên Vãn, hay là A Nguyên.

Nàng nói: "Bà ta nói ta là con gái của Nguyên phu nhân và Lương quốc hoàng đế, Yến quốc hoàng tử cưới ta có rất nhiều chỗ tốt, có thể tùy tâm sở dục mà chơi. Lấy ta, chơi chán rồi có thể mượn thân thế sự tình của ta đem ta đày vào lãnh cung, thuận tiện kiềm chế Lương quốc hoàng đế, hoặc là để cho ta giúp lãnh binh giao đấu, xem ta cùng Lương đế cha con tương tàn......Ta núp ở sau màn che, nghe bà ta nói với Di quý tần nói mưu kế hay của Triệu vương phủ, thiếu chút nữa nhổ ra. Vừa ra đời đã bị người ta loay hoay trêu đùa như vậy, cuộc đời ta đây xem là cái gì? Trò cười sau lưng các người sao? Câu chuyện cười lớn nhất trên đời sao?"

Cảnh Từ chưa kịp nghe nàng nói xong, liền đã mãnh liệt khom eo, thống khổ mà nôn mửa.

Mùi hương thanh khí của hoa tường vi lập tức tràn ngập mùi đắng chát của thuốc.

Bữa tối phong phú hắn làm, nhưng hắn bệnh tình chưa lành, uống thuốc còn nhiều hơn ăn đồ ăn.

Hắn vốn không phải làm thức ăn vì chính mình, cũng không muốn vì người khác nấu cơm.

Hắn chỉ thích nhìn tiểu nha đầu hắn cưng chiều có thể ngọt ngào mà ăn món ăn hắn tự làm, ăn đến hai gò má phồng ra, đôi mắt sáng long lanh mà nhìn hắn.

Hắn nhìn nàng đã thành nghiện, cho nên cũng không keo kiệt rửa tay nấu canh cho nha đầu ngốc mà hắn thích.

Khó khăn nôn ra hết dịch thuốc hắn đã uống vào, lúc hắn vất vả đứng người lên, đã là trời sao đầy trời lấp lánh, vầng trăng sáng như bạch ngọc cũng không biết chợt hiện ra thành bao nhiêu cái.

Sau lưng lặng yên không một tiếng động mà với đến một đôi tay, đỡ lấy hắn, lại để cho hắn ổn định thân hình, mới đưa tới một mảnh khăn lụa.

Cảnh Từ tiếp nhận, lau đi vết bẩn trên khóe môi, chỉ cảm thấy miệng đầy vị đắng chát lan tràn, xâm nhập vào tim tràn đầy vào phổi đều đắng không chịu nổi.

Hắn thở phì phò, trầm thấp nói: "Miên Vãn, thực xin lỗi. A Nguyên, thực xin lỗi, thực xin lỗi......"

Hắn chợt quay người, ôm lấy A Nguyên, ôm chặt lấy nàng.

A Nguyên muốn đẩy ra, lại biết hắn rõ ràng đang phát run, toàn thân đều đang phát run.

Một giọt hai giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống cổ nàng, bỏng đến như lửa đốt.

Đôi mắt của A Nguyên bỗng nhiên cũng bỏng rát, liền rốt cuộc không đẩy hắn ra nữa.

Nàng khàn khàn cười, nói ra: "Không có gì là thực xin lỗi. Miên Vãn hận chàng, nhưng cũng không hận chàng như chàng nghĩ. Như về sau mọi người đều biết, nàng rõ rệt cùng Nhị hoàng tử rất thân cận, âm thầm lại cùng Tam hoàng tử liên thủ, ra vẻ muốn giết Tam hoàng tử, lại quay giáo một kích, đưa Nhị hoàng tử vào chỗ chết. Nếu như chàng ở đó, đương nhiên sẽ ngăn trở, vì vậy theo đề nghị của Di quý tần, Miên Vãn lợi dụng tín nhiệm của chàng, động tay động chân cho thuốc vào trang phục thường ngày của chàng, làm cho chàng té xỉu rồi cho người đem chàng rời khỏi kinh thành xa xa, để tránh chàng sau đại chiến mệt mỏi vì Nhị hoàng tử đại bại, lại bị Tam hoàng tử đoạt được trữ vị tru sát."

Cảnh Từ lập tức ngừng thở, "Nàng......Chẳng qua là muốn đưa ta rời đi?"

A Nguyên rõ ràng nghe được hắn trong lồng ngực thình thịch đập kịch liệt, liền giống như cũng không thở nổi, vội vàng tránh vòng ôm của hắn, lui về phía sau mấy bước, xoay người không nhìn hắn, mới đáp: "Đúng, chẳng qua là để chàng rời đi, tính cả chuyện cũ của nàng cùng chàng. Toàn bộ những thứ chàng đưa cho nàng, kể cả đồ trang sức, bảo kiếm cùng chút ít đồ vật quý hiếm, đều bị cho vào bọc hành lý, cùng chàng rời đi. Cái sân nhỏ đã cùng ở cùng nhau gần mười năm, nàng tự tay một mồi lửa đốt thành đất bằng. Điều duy nhất nàng lưu lại, là Bạch ưng Tiểu Phong suýt nữa bị chàng đưa cho Tắc Sênh quận chúa. Đó là một sinh linh đang sống, duy nhất trên thế gian còn có thể an ủi nàng, là người bạn làm cho thế giới của nàng không đến mức toàn màu đen."

Tiểu Phong cho nàng ấn tượng sâu sắc như vậy, thế cho nên nàng sau khi mất trí nhớ, vẫn nhớ rõ thân ảnh tuyết trắng kiện tráng của nó, nhớ rõ lông vũ cùng máu của nó rực rỡ cùng rơi xuống thê thảm.

Cảnh Từ đương nhiên cũng nhớ rõ.

Đối mặt với sự phản bội của nàng, hắn đối với nàng vẫn là không hạ thủ được. Nhưng nhìn nàng mặc áo cưới đỏ thẫm gả về hướng Tấn quốc, hắn lại kềm nén không được đầy ngập tức giận, không để ý thân thể bị trọng thương, trước mặt nàng đem Tiểu Phong trung tâm hộ chủ trảm dưới kiếm.

Hôm nay phẫn oán đã giải, hắn trước hết nghĩ đến đã là một vấn đề khác, "Nàng......đem kiếm ta đưa cho nàng cùng bỏ vào bọc hành lý, cùng ta đưa ra khỏi thành?"

A Nguyên đã đắm chìm trong tuyệt vọng ở khi đó, thấy hắn hỏi, nàng ho vài tiếng, mới tìm về chút ít âm thanh giọng nói vốn có, nói ra: "Chàng cũng tìm được căn nguyên? Lúc ta đưa chàng vào xe, chàng chưa hoàn toàn mất đi thần trí; nhưng lúc bị đưa đến chỗ bầy sói, chàng có lẽ đã lâm vào mê man. Nhưng tại giây phúc bị cắt gân chân, chàng tất nhiên sẽ đau nhức kinh khủng mà tỉnh lại, nhận ra kiếm cắt gân chân chàng là bảo kiếm của ta; có lẽ, chàng còn nhìn thấy thân ảnh của ta. Lúc đó nếu có nữ tử cùng dáng người với ta, mặc quần áo của ta động thủ, chàng trong cơn đau đớn thê thảm, ước chừng nhất thời cũng không phân biệt được rốt cuộc có đúng là ta hay không."

Cảnh Từ xưa nay tay chân rất lạnh, lúc này càng lạnh giống như hàn băng, "Ta choáng váng lại cảm thấy nàng đang ở bên cạnh ta, lúc cỗ xe đi về phía trước, mắt ta không thể thấy, tai không thể nghe, nhưng vẫn cảm thấy nàng đang bên cạnh ta. Ta còn nằm mơ, mơ thấy nàng nói với ta, nàng muốn rời khỏi Yến quốc, rời khỏi Trấn Châu, rời khỏi những thị phi không phải kia. Ta tức giận nàng tự chủ trương, rồi lại cảm thấy không có gì không tốt. Cho đến khi......"

Cho đến khi người bên cạnh dùng bảo kiếm quen thuộc dứt khoát ngoan độc mà cắt đi gân chân của hắn, nhưng cảnh trong mơ vừa khiến hắn tức giận lại thầm vui mừng kia bỗng nhiên tan vỡ không còn dấu vết như trăng trong gương hoa trong nước.

Trong cơn đau đớn thấu tim phổi, bảo kiếm kéo lấy huyết châu mông lung trước mắt hắn chợt lóe lên, quần áo hắn quen thuộc nhanh chóng tan biến vào màn đêm mênh mông, viên đá dạ quang trên chuôi kiếm vẫn ở bên hông nàng lóe lên hào quang xanh biếc, làm đau đớn ánh mắt hắn.

Miên Vãn thích một mình ôm đầu gối ngồi trong bóng đêm ngẩn người, cho nên hắn vì nàng khảm lên thanh kiếm một viên đá dạ quang, thuận tiện để hắn có thể tìm được nàng.

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày hắn sẽ bằng cách này nhận ra nàng muốn giết hắn, giết hắn bằng phương thức tàn nhẫn.

Bị cắt gân chân để lại cho hắn chẳng qua là cảm giác kinh hãi, khi hắn phát hiện nơi đó là hoàn cảnh như thế nào, hắn không thể tin tưởng, hầu như mất hết can đảm.

Cảnh Từ khép mi nhắm mắt, suy nghĩ trong đầu, "Là......Tam hoàng tử Liễu Thời Thiều xếp đặt thiết kế?"

A Nguyên ngắm bầu trời đêm tây bắc bao la bát ngát, âm thanh than thở thê lương phiêu đãng trong đêm, "Hắn biết rõ chàng ủng hộ Nhị hoàng tử, lại có lực ảnh hưởng trong chư thần, cũng biết ta chung tình với chàng, cho nên không chỉ muốn giết chàng, còn muốn chàng chết không nhắm mắt."

Lại để cho sư muội mà Cảnh Từ yêu nhất làm hại, bị đàn sói cắn xé chết thảm hài cốt cũng không còn, đương nhiên có thể làm hắn chết không nhắm mắt.

Cảnh Từ cười khổ, "Ta một lòng nâng đỡ lập Nhị hoàng tử, không chỉ có xuất phát từ tư tâm, càng bởi vì nhìn thấu sự tàn bạo độc ác của Liễu Thời Thiều, không hy vọng Yến quốc có thêm một vị bạo quân. Hôm nay......"

Hôm nay, Yến quốc hoàn toàn đã có thêm một vị bạo quân. Lúc hắn diệt trừ Nhị ca hắn, Yến đế Liễu Nhân Cung đang mang bệnh, Liễu Thời Thiều sắp đặt hết thảy, đưa cha hắn vào lao ngục, chính mình trực tiếp xưng đế.

A Nguyên đã trầm mặc một lát, nói: "Lý Nguyên cũng nói như vậy."

"Lý Nguyên?"

"Tấn quốc sứ thần, đệ đệ của Tấn Vương. Hắn nói ta làm sai rồi, Liễu Thời Thiều thô bạo hiếu chiến, Yến quốc sớm muộn gì đại họa lâm đầu, đề nghị ta cùng hắn rời khỏi nơi thị phi, đến Tấn quốc an thân. Thấy Liễu Thời Thiều muốn nạp ta vào cung làm phi, hắn liền mở miệng hướng cầu thân. Ta những ngày đó mất hồn mất vía, thực sự hiểu được vị vua giết huynh nhốt phụ thân như thế không thể tin được, liền đi tìm Di quý tần. Di quý tần khó khăn trông mong được cùng Liễu Thời Thiều song túc song phi, cũng không muốn ta chiếm đi sủng ái của nàng, cố hết sức khuyên bảo Liễu Thời Thiều buông tay, tặng ta với tư cách hướng Tấn quốc cầu hoà. Tấn Vương trước kia tự cho mình đúng, cực hận Yến quốc vọng tự xưng đế, nếu đắc tội Lý Nguyên, sau này hắn ở trước mặt Tấn Vương trêu chọc vài câu, Tấn quốc mắt thấy cùng Lương quốc giằng co không được, vô cùng có khả năng quay lại đến trước tiên đối phó Yến quốc. Liễu Thời Thiều cân nhắc lợi hại, liền đáp ứng Lý Nguyên."

Lập tức Lý Nguyên quay về Tấn, Liễu Thời Thiều cũng tâm bất cam tình bất nguyện mà chuẩn bị đồ cưới, đem Phong Miên Vãn gả cho Tấn quốc. Mà Cảnh Từ tìm được đường sống từ cõi chết cũng đã thông qua Tả Ngôn Hi cứu hắn mà liên lạc với Lương đế, rốt cục thiết kế kế đánh tráo tỷ muội song sinh này.

Cảnh Từ nghi hoặc loại bỏ hết, ánh mắt nhìn về phía A Nguyên trở nên nhu hòa, bất đắc dĩ thở dài nói: "Ngày đó Hạ cô cô kéo nàng xuống kiệu, xách nàng đến trước mặt ta, ta mặc dù giận dữ chém Tiểu Phong đến ngăn trở, nhưng hỏi nàng lý do hại ta, lý do gả cho Lý Nguyên, nàng......cứ luôn khóc nói là lỗi của nàng ......"

A Nguyên cười nói: "Bởi vì khi đó ta đây, là Miên Vãn. Ta nghĩ đến chàng đã bình yên trở lại Trấn Châu, không chừng đã cưới Vương Tắc Sênh, chợt có một ngày chàng tiều tuỵ cả người đều là vết thương ngồi trên xe lăn đi đến trước mặt ta, Hạ cô cô vẫn còn tát ta vô số lần đồng thời còn nói rõ ràng là ta làm hại, ta còn có thể nói cái gì? Tự nhiên hận không thể vừa chết liền cảm tạ, do chàng xử trí......Do ta ngu xuẩn, không muốn bị chàng lợi dụng, mới có thể bị người ta lợi dụng làm hại chàng."

"......" Cảnh Từ vành mắt đỏ ửng, nhìn nàng cười nhưng trong mắt ánh lệ quang, "Nếu như lại xảy ra lần nữa, nàng còn có thể để ta xử trí ư?"

"Sẽ không." A Nguyên cười, lau đi nước mắt, "Cái tát mà lão già khốn kiếp đánh ta, ta đều sẽ trả lại, sau đó đường đường chính chính nói cho chàng biết, mụ ta làm gì với ta, ta đối với chàng lại là làm cái gì."

Nàng tuy rơi nước mắt, nhưng dáng tươi cười vẫn xinh đẹp đủ để toả sáng bên cạnh cành hoa, "Sau đó, chàng sống cùng với lão già khốn kiếp của chàng, ta sẽ đi chân trời góc biển tìm phu quân của ta. Giải oán dịch kết, canh mạc tương tăng, nhất biệt lưỡng canh, các sinh hoan hỉ*. Kết cục này, chàng và ta, không phụ hợp."

*Từ nay về sau oán hậnkết thúc, sẽ không hận thêm nữa;sau khi từ biệt, ai cũng đềucó cuộc sống vui vẻthoải mái

"Nhất biệt lưỡng canh, các sinh hoan hỉ......"

Cảnh Từ đọc lại theo nàng một lần, cúi đầu không nói.

A Nguyên hỏi: "Nàng cũng hiểu được đạo lý? Nếu ta đều nói cho chàng biết, chàng cũng nguyện nhất biệt lưỡng canh, các sinh hoan hỉ?"

Cảnh Từ lườm nàng, giống như lại có chút ít khí thế trên cao nhìn xuống, "Mơ tưởng! Chính là ta xin lỗi vạn lần với nàng, nàng đã hại ta thành như vậy, đương nhiên sinh cũng theo ta, tử cũng theo ta!"

A Nguyên hừ một tiếng, lúc cất bước muốn đi vào trong phòng, Cảnh Từ lại nói: "Đương nhiên, ta đã xin lỗi nàng, ta sinh cũng tùy nàng, tử cũng tùy chàng. Chàng...... còn muốn không?"

A Nguyên dừng lại, nghiêng tai lắng nghe, nghi ngờ mình có nghe lầm hay không.

Cảnh Từ cao ngạo tự phụ, sẽ nói ra lời nói khép nép như thế ư?

Đôi tay gầy gò xinh đẹp vươn tay ra, từ sau nhẹ nhàng vòng lại ở eo nàng. Hắn ở bên tai nàng thấp giọng rõ ràng nói: "Ta lầm tin lời của người khác, cho rằng Nguyên phu nhân là kẻ thù giết mẫu thân ta, hại mẹ con nàng chia lìa, hại nàng nhận hết ủy khuất, nhục nhã nàng, không tin nàng, làm cho nàng mang hài tử cùng ta từ hôn......Ta là kẻ ác, kẻ ác chưa hẳn có thể sống được bao lâu lại sẽ cố gắng sống được càng lâu, kẻ ác chờ đợi nàng từ trẻ con đến thiếu niên, từ thiếu niên đến đầu bạc, đều có thể gắn bó gần nhau. Kẻ ác như vậy, nàng......còn muốn không?"

A Nguyên co khóe môi, muốn trào phúng vài câu, nhưng khi cúi đầu đầu ngón tay tái nhợt khẽ run của hắn, một chữ cũng nói không ra.

Đáy mắt có một luồng nhiệt nóng vọt lên, không thể ngăn không được mà tuôn rơi xuống.

Cảnh Từ ôm chặt nàng, nghe tiếng nghẹn ngào trầm thấp của nàng.

Sau nửa ngày, hắn nói: "Ta bệnh tình khó cứu, đã từng nghĩ từ nay về sau sẽ không liên lụy nàng, để nàng tìm một phu quân khác. Nhưng nàng đã không chỉ là A Nguyên, còn là Miên Vãn, Miên Vãn..... của ta. Cho phép kẻ ác ta đây ích kỷ một lần, hại nàng như vậy, còn muốn gài nàng. Ta muốn ở bên nàng. Dù có chết, ta cũng tình nguyện chết ở bên cạnh nàng."

Tiếng nghẹn ngào trầm thấp của A Nguyên chuyển sang khóc rống nghẹn ngào, hai đầu gối quỳ xuống đất.

Cảnh Từ cũng ngã ngồi theo, từ sau khi thấy khuôn mặt tái nhợt vì sinh non của nàng, cũng không biết là chờ đợi nàng hồi phục, hay là cố gắng đem bộ dáng nàng lúc này khắc vào đáy lòng.

A Nguyên mạnh mẽ xoay người, đánh Cảnh Từ một bạt tai, kêu lên: "A Nguyên không muốn!"

"A!"

Cảnh Từ đáp lời cứng ngắc, phảng phất cũng không cảm thấy đau đớn nữa, ngón tay lại từng ngón từng ngón buông ra, chậm rãi rút ra khỏi người nàng.

Nhưng A Nguyên lại nói: "Nhưng Miên Vãn nói, nàng chỉ mong tâm nguyện của Cảnh Từ sư huynh tâm được như ý!"

"Miên......"

Tay Cảnh Từ lại mạnh mẽ buộc chặc, ôm lấy nàng.

A Nguyên nước mắt như mưa, hai tay nắm chặt, chậm rãi xoay người lại, đặt tay vòng quanh eo hắn.

Năm đó, ngày Thượng tị* cầu nguyện, Miên Vãn trăm cay nghìn đắng làm đèn hoa sen, để cầu nguyện vọng cùng Cảnh Từ sư huynh cả đời bên nhau. Cảnh Từ không biết tâm nguyện của Miên Vãn, thấy nàng vất vả cần cù nửa ngày, thích thú cũng làm một đèn hoa sen thả ra. Miên Vãn vụng trộm đuổi tới hạ du chặn lại, mở ra nhìn, nguyện vọng của Cảnh Từ chỉ có một: nguyện tâm nguyện của Phong Miên Vãn được như ý.

*Tuần đầu tháng ba âm lịch gọi là ngày "thượng Tị" . Tục nước Trịnh cứ ngày ấy làm lễ cầu mát.

Hắn phạm vào sai lầm lớn nhất, chính là hắn thủy chung không hiểu được tâm nguyện của Phong Miên Vãn.

Hắn trả cái giá cao nhất, là gần một năm qua cả ngày lẫn đêm lo lắng đau khổ, cùng với thân thể rách nát chẳng biết lúc nào dầu hết đèn tắt.

Đủ chưa?

Chẳng lẽ còn không đủ ư?

----------------------

Trong biệt viện yên tĩnh, phảng phất cũng không có ai chú ý tới bóng dáng hai người trước hoa dưới trăng.*

*Vừa tả cảnh vừa ý nói cảnh yêu đương nam nữ

Tiêu Tiêu phân phó bọn thị vệ thu thập hành lý, thấy Cảnh Từ lâu không trở về phòng, sớm đã cùng Mộ Bắc Yên cùng nhau ngồi xổm trong hành lang gấp khúc, mượn hoa và cây cảnh phía trước ẩn giấu thân hình, lặng lẽ nhìn hướng bên kia.

Mộ Bắc Yên lờ mờ nhìn thấy môi Cảnh Từ chạm vào trán A Nguyên, liền té ngồi trên mặt đất sờ lên đầu của mình, hỏi Tiêu Tiêu, "Đầu của ta có phải hơi xanh rồi không?"

Tiêu Tiêu cười nói: "Không có. Các ngươi lại chưa bái đường......Đoán chừng cũng sẽ không bái đường đâu nhỉ? Lúc trước ngươi thật ra khiến đầu Đoan hầu cũng hơi xanh."

Mộ Bắc Yên tức giận nói: "Ta còn chưa hôn A Nguyên đâu! Cảnh Từ tên khốn kiếp này!"

Tiêu Tiêu kinh ngạc, lập tức khẽ cười nói: "Như vậy nha, sau khi Đoan hầu hồi kinh, ngươi nghĩ cách hôn nàng mấy cái. Cẩn thận đừng để nàng vung cái tát!"

Mộ Bắc Yên sờ sờ mặt của hắn, "Chỉ sợ......có chút khó. Ta nghĩ thôi cũng đều cảm thấy mặt có hơi đau."

Nhưng dưới gốc cây bên kia, lúc Cảnh Từ hôn A Nguyên, A Nguyên cũng không vung cho hắn cái tát.

Nàng nhắm mắt, lặng yên thừa nhận nụ hôn của hắn, yên tĩnh kỳ lạ.

Thật lâu, A Nguyên mới dừng lại chải tóc, thản nhiên nói: "Chàng nên đi kinh thành."

Cảnh Từ liếc mắt nhìn sắc trời, lông mày nhăn lại, thấp giọng đáp, nói ra: "Nàng tự nhiên sẽ chờ ta trở lại."

Hắn nói như vậy, lại cẩn thận lưu ý ánh mắt của nàng, lại có cảm giác khẩn trương cùng tâm thần bất định không xác định.

A Nguyên cúi đầu nhìn giày mình, mũi chân chẳng có mục đích mà nghiền qua nghiền lại trong bùn đất, nghiền ra một hố nho nhỏ.

Cảnh Từ hô hấp không đều đặn, cẩn thận tiếp tục nhìn nàng chứng thực, "A Nguyên......"

Mũi chân A Nguyên rốt cuộc dừng lại.

Nàng nâng cằm, hướng hắn nhẹ nhàng cười cười, "A Nguyên sao, từ trước đến nay tính tình rất rộng rãi, tự nhiên là không thích chờ chàng. Bất quá Miên Vãn nói, nàng không thích được người khác, vẫn là chờ xem!"

Đôi mắt Cảnh Từ lập tức thanh trong sáng trở lại, lại cười nói: "Tính tình rộng rãi cũng tốt......Ta cả đời sẽ làm đồ ăn cho A Nguyên, để nhận lỗi vừa vặn rất tốt?"

A Nguyên khóe môi nhoẻn cười, "Một lời đã định!"

Cảnh Từ không khỏi vui mừng, dù là tính tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, lúc này cũng đã nhịn không được nắm lấy tay nàng, trầm thấp nói: "Nàng chịu có tâm ý này, ta có chết cũng không tiếc!"

A Nguyên trong lòng co rút lại, đã cười nói: "Tùy tiện ta có tâm ý như thế nào, cũng cần chàng còn sống trở về. Hoàng Thượng mặc dù bảo vệ chàng, nhưng hôm nay kinh thành tình thế sóng gió quỷ quyệt, mọi sự khó liệu, chàng cũng cần thận trọng từng bước, không ai có thể tính kế chàng."

Cảnh Từ mỉm cười, "Yên tâm, ta cũng không phải là người ai cũng có thể tính toán."

Quyền mưu võ nghệ, vốn là hắn bái sư theo học Lục Bắc Tàng. Hắn thiên tư cực cao, so với Miên Vãn ngây thơ thông minh trông có vài phần ngốc, -- đáng tiếc cuối cùng hắn hết lần này tới lần khác bị Miên Vãn tính kế, thiếu chút nữa mất đi tính mạng.

A Nguyên biết rõ ý nghĩa, nhất thời cũng không có cách nào phán đoán suy luận lẫn nhau đúng sai, cảm khái không nói.

Cảnh Từ do dự một lát, sờ bên hông, liền tháo xuống một cài hầu bao bằng vải màu xanh da trời, đưa tới tay A Nguyên, "Cái này nàng giữ đi!"

A Nguyên tiếp nhận, mở ra nhìn xem, đúng là một nắm đậu đỏ nhìn quen mắt.

Ngày đó lúc ở Thấm Hà, nàng còn cho là mình là Nguyên Thanh Ly duyệt qua vô số người, Tiểu Lộc dùng đậu đỏ tính toán, tính ra nàng có bao nhiêu tình nhân. Cảnh Từ nhìn thấy, giữ im lặng mà thu lại những hạt đậu đỏ của Tiểu Lộc đếm ra, nói cho các nàng rằng sẽ hầm canh đậu đỏ.

Nhưng hắn cuối cùng không nấu canh, ngược lại A Nguyên lúc đó động tình, chủ động đem số đậu đỏ còn lại hầm canh dùng bày ra sự trung trinh......

"Hồng đậu sinh năm quốc, xuân tới mọc mấy cành......" Cảnh Từ tự tiếu phi tiếu nhìn nàng, vô ý nói ra, "Vạn nhất ta thật sự không trở về, năm mươi bảy hạt đậu đỏ, ước chừng cũng đủ an ủi nàng cả đời tịch mịch? Vị Tiểu Hạ Vương gia trong phòng kia bất quá cũng là một trong số đó, nếu nàng ưa thích, nhất định có thể tìm được thêm những người hợp ý."

A Nguyên không biết nên khóc hay nên cười, vành mắt vẫn không khỏi vừa đỏ lên, chỉ miễn cưỡng nói: "Đáng tiếc loại đậu đỏ có thể ăn, cũng không phải đậu tương tư trong lời thi nhân bọn họ. Đây gọi là hồng đậu, đậu tương tư, có độc, căn bản không ăn được. Về phần những hạt này......"

Nàng chậm rãi thả đậu đỏ rơi vào lớp đất bùn dưới cây hoa, "Không bằng trồng tại nơi đây, nhiều năm sau sẽ mọc ra rất nhiều hạt đậu, ta sẽ nấu canh đậu đỏ cho chàng."

Cảnh Từ thất thần, bên môi đã có nét vui vẻ mềm mại, "Ừ, canh đậu đỏ. Tốt, ta chờ đây......Chờ sang năm ăn canh đậu đỏ của nàng......"

Hắn quay người đi về hướng cửa sân.

Nhóm người hầu đều đã thu thập xong ở ngoài cửa đứng chờ, vội dìu hắn lên ngựa.

Tiêu Tiêu thấy thế cũng bận rộn lượn quanh trở về trong phòng, lại như không có việc gì đi ra khỏi, cũng trước khi lên ngựa đưa cho Cảnh Từ một chén thuốc đã sắc.

Cảnh Từ cũng không chậm trễ, ngửa cổ uống cạn, mới ném chén thuốc xuống, vẫy tay về phía A Nguyên, dẫn theo đám người Tiêu Tiêu vội vã mà đi.

A Nguyên đứng cạnh cây hoa lúc bọn họ đi khỏi, nghiêng tai lắng nghe những tiếng vó ngựa dần dần xa trong đêm tối, xoa nắn hầu bao vải màu lam trong tay.

Mùa hè mắt thấy đã sắp đi qua.

Sang năm, nghe cũng có vẻ không quá xa xôi.

Miễn là còn sống, chỉ cần trở về, bọn họ còn rất nhiều thời gian chậm rãi tu bổ những khuyết điểm lúc trước lưu lại.

Bỏ qua thế giới điên đảo, nắm chặt cảm tình đã bỏ lỡ, tìm về những ngày bên nhau đã lạc mất.

Nàng là A Nguyên, nhưng cũng là Miên Vãn.

--------------------

Mộ Bắc Yên không biết khi nào thì đi ra, đôi mắt hoa đào có chút ảm đạm nhìn trăng sáng, ngắm hoa Tử Vi, duy chỉ không ngắm mỹ nhân tươi đẹp bên người còn kiều diễm hơn ánh trăng cùng những bông hoa kia.

Hắn gãi đầu, cũng cười cười cùng A Nguyên nói chuyện. Hắn nói: "A Nguyên, nếu ta còn kiên trì muốn kết hôn với nàng, có phải hay không sẽ chuẩn bị phải đội nón xanh hay không?"

"Bắc Yên......" A Nguyên vỗ trán, "Huynh nói xem?"

Khoé môi Mộ Bắc Yên có chút cứng ngắc, cũng rất nhanh cong lên, xông đến chỗ nàng làm gương mặt quỷ không tim không phổi, "Tiểu Hạ Vương gia ta thần tư ngút trời, tuấn mỹ vô song, mặc dù đội mũ xanh, cũng sẽ tao nhã vô song, dẫn đến vô số mỹ nhân khom lưng......Bất quá, nếu như nàng cam lòng nấu cho ta mấy chén canh đậu đỏ, ta không ngại đem cái nón xanh đưa cho Đoan hầu!"

A Nguyên nghe hắn nói hưu nói vượn, bỗng cười rộ lên.

Mộ Bắc Yên cũng cười to theo nàng, A Nguyên chợt thu lại vui vẻ, nhẹ nhàng nói: "Bắc Yên, cám ơn huynh!"

Mộ Bắc Yên cúi đầu, thấy nàng trịnh trọng nhìn hắn, ánh mắt sáng như sao hoàn toàn chiếu bóng dáng khuôn mặt hắn.

Trong lòng hắn run lên, cười đến giọng càng phát ra cao hơn, "Cám ơn cái gì! Không có hôn ước trói buộc, ta chẳng phải là sống vui hơn? Trên đời này mỹ nhân như mây, chờ ta thưởng thức, chờ ta chọn, chờ ta yêu thương, khoái hoạt làm sao!"

A Nguyên nói: "Không câu nệ sống thế nào, quan trọng nhất là sống tốt cả đời này."

Mộ Bắc Yên vỗ vỗ vai nàng, theo tay nàng nhìn về phía kinh thành, "Đúng, chờ Cảnh Từ trở về, ta muốn ở bên cạnh giám sát hắn kĩ càng, giám sát hắn đưa nàng sống tốt cả đời này!"

"Ừ, chúng ta đều phải sống tốt cả đời này."

A Nguyên ngắm đêm trăng trước mắt, có chút mỉm cười.

Có người yêu sinh tử cùng theo, có người thân không rời nửa bước, có bạn bè gắn bó làm bạn, ngày sau mưa gió thì có là gì?

Cả đời, qua lời kể dài dằng dặc như vậy như vậy, lại làm cho người vui mừng như thế.

Bọn họ đều sẽ sống tốt

Cả đời này, không oán không hối.

- Hết bản trên mạng -

Giải thích:

" Giải oán dịch kết, canh mạc tương tăng, nhất biệt lưỡng canh, các sinh hoan hỉ ." 16 chữ lấy ra từ sách phóng thê ở nhà Đường, cũng giống như giấy ly hôn hiện đại.

Đoạn cầu nguyện ngày Thượng Tỵ, đọc phiên ngoại "Lưỡng thế hoan" tên là "Đèn hoa sen"

. --- đề lời nói với người xa lạ---Bản trên mạng của "Lưỡng thế hoan" đã hoàn tất, hoặc là nói, tạm thời còn một giai đoạn, một đoạn thôi! Sủi cảo viết rất chậm, hai năm qua càng viết càng chậm, cảm tạ mọi người không chê, đi theo tốc độ ốc sên chậm hơn một năm.

Tình tiết sách thật sự sẽ hơi nhiều, một ít manh mối che dấu sẽ cởi bỏ, đợi ta chậm rãi viết ra. Sẽ đưa ra thị trường sau một thời gian ngắn, bản thảo xuất bản cũng sẽ ở phía sau. Các bạn có thể tìm tòi ở Weixin của ta "Tịch nguyệt giảo giảo" hoặc "Jiyuejj" để theo dõi, có tiến triển ta sẽ thông qua bài viết công khai cho mọi người, sau này rảnh rỗi có lẽ cũng sẽ không định kỳ phát một ít tiết mục ngắn hoặc phiên ngoại nhoe.

Sách mới đương nhiên sẽ ghi, khi viết xong rồi xuất bản bản thảo này cũng sẽ nghỉ ngơi hai ba tháng!

Lần nữa cảm tạ mọi người nhiều năm qua đã đọc, cảm tạ mọi người luôn đi theo ta, cảm tạ mọi người làm bạn lâu dài!

Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, mọi người ở đây, ta cũng ở đây.

Quyển sách sau gặp lại!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook