Lưỡng Thế Hoan

Chương 232

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

27/09/2020

Cảnh Từ thấy hắn rõ ràng thừa nhận, ý giận trong lòng cũng tiêu tán chút ít, thở dài: "Có lẽ......cũng chẳng trách huynh. Người ở kiếp này, ai không có thời điểm ngu xuẩn?"

Hắn nếu không ngu xuẩn, không đến mức rơi vào một thân bệnh tật tổn thương, đầy cõi lòng cô mịch; Vương Tắc Sênh nếu không ngu xuẩn, không đến mức còn trẻ trung thanh xuân tươi đẹp, lại chết thảm tha hương.

Nói như thế, Tả Ngôn Hi hoàn toàn không coi là kẻ ngu xuẩn nhất.

Tả Ngôn Hi cười khổ, lấy ra trà ngon do Cảnh Từ phân, uống một hơi cạn sạch, mới thở hắt ra, nhìn về phía Cảnh Từ, "Chúng ta trên tay cũng không có đủ bằng chứng để lật đổ Dĩnh Vương. Vì vậy......huynh theo dõi Kiều quý tần?"

Cảnh Từ lạnh lùng nói: "Dùng lực của Tắc Sênh, an bài đội thuyền, tìm người bắt chước bút tích của Trường Lạc để mời A Nguyên, mặc dù không khó làm được, nhưng không có khả năng toàn bộ những người bên cạnh không biết được, trừ phi có người làm thay......Cũng liền trùng hợp như vậy, hai ngày trước khi gặp chuyện không may, tâm phúc tùy tùng của Kiều quý tần liên tiếp tiến đến Di Minh Cung gặp Tắc Sênh, hỏi tới bất quá là chút ít chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, nhưng đều nấn ná một hồi lâu, có nói những thứ khác hay không, tuỳ tùng của Tắc Sênh cũng không lưu ý."

Tả Ngôn Hi ánh mắt chớp động, "Cho nên, huynh nghi ngờ là Kiều quý tần âm thầm thiết kế Tắc Sênh quận chúa?"

"Tắc Sênh trong cung cũng không có bạn bè, nhưng cùng Kiều quý tần quan hệ rất gần. Hôm kia ta nói với Tắc Sênh, ý muốn nàng gả cho Bác Vương, cũng muốn nàng rời xa Kiều quý tần. Bởi vì nàng còn trẻ, nhất thời chưa từng nói với nàng về những chuyện lợi hại nảy sinh trong đó, chỉ muốn cùng vào trong cung, lại có ta cùng Hạ cô cô chăm sóc, cũng không đến mức gặp chuyện không may. Nàng hẳn là đem Kiều quý tần coi như tri kỷ, nói về chuyện muốn gả cho Bác Vương, lúc này mới đưa tới hoạ sát nhân."

Cảnh Từ đưa tay phủ lên quan tài lạnh như băng, đau khổ cười cười, "Nàng cho rằng nếu để cho A Nguyên biến trở về Phong Miên Vãn, chính là thuốc tốt cho bệnh của ta......Lại không biết nhân tâm hiểm ác, nàng sớm đã là quân cờ bị người bên ngoài xếp đặt thiết kế, nhẹ nhàng đẩy lên tử lộ......Một hòn đá ném hai con chim, đã khiến nàng không thể gả cho Bác Vương, miễn cho binh mã Trấn Châu trở thành trợ lực cho Bác Vương kế vị, lại có thể giá họa A Nguyên, làm cho Nguyên phu nhân, Hạ Vương phủ thân hãm không vào vòng xoáy, thậm chí gặp tai hoạ ngập đầu."

Tả Ngôn Hi thở dài: "Tắc Sênh quận chúa mặc dù có hơi tùy hứng, đối đãi huynh toàn tâm toàn ý. Nếu Hạ cô cô biết được, há chịu để nàng đưa, lại để cho Phong Miên Vãn trở về mê hoặc huynh? Đáng hận nàng cuối cùng được khuyến khích làm việc dấu diếm các huynh. Nhưng những thứ này cũng chỉ là phỏng đoán của huynh mà thôi, Kiều quý tần rất được Hoàng Thượng sủng ái, huynh......làm sao tìm được căn cứ chính xác?"

"Không có chứng cớ." Cảnh Từ thản nhiên nói, "Không có chứng cớ, ta chỉ làm cho chính bọn hắn lộ ra bằng chính. Nguyên phu nhân đã sai một cung nhân khi xưa đi tìm Lâm Hiền Phi ôn chuyện, thuận tiện nói cho Lâm Hiền Phi, chúng ta muốn đối phó Dĩnh Vương, để bà phối hợp, ví dụ như bỗng nhiên cho người vì thu được người có tài chế quần áo đẹp đẽ quý giá, lại bỗng nhiên lại để cho công tượng đi sửa chữa phòng ốc Bác Vương, cũng xuất ngân lượng để đưa bảo vật vào Bác Vương phủ......"

"Đây là muốn cho người ta cảm giác Bác Vương bên này rất nhanh sẽ có chút ít việc vui?"

"Tạo cảm giác còn chưa đủ, thuận tiện cũng muốn nửa che nửa đậy mà nói cho bà biết người bên cạnh Hoàng Thượng nói rất nhanh sẽ truyền ra tin tức tốt của Bác Vương. Tắc Sênh bị ngộ hại, việc vui của Bác Vương không phải là việc hôn nhân, thì sẽ là gì? Người phía dưới muốn gì cũng không trọng yếu, quan trọng là... Dĩnh Vương nhiều năm kinh doanh, cung nhân bên người Lâm Hiền Phi tất có tay mắt của Dĩnh Vương, sẽ rất mau đem việc này truyền cho Kiều quý tần. Việc này chưa đủ, Kiều quý tần còn có thể tiếp tục theo hướng chú ý của chúng ta. Hoàng Thượng nhiều lần đến thăm ta, ta cùng Hoàng Thượng lén nói chút gì đó trong dự liệu; nhưng Hoàng Thượng sau khi đến gặp ta, sau khi Tắc Sênh ngộ hại, ta ngày đêm bất an, bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, thậm chí an ổn mà ngủ một giấc, Kiều quý tần đương nhiên sẽ nghĩ tới, có phải hay không Hoàng Thượng đã đáp ứng cái gì, hoặc là hứa hẹn cái gì, mới khiến cho ta yên lòng. Sẽ liên lạc lại tin tức bên phía Lâm Hiền Phi, nàng ta tất nhiên sẽ trăm phương ngàn kế tìm hiểu Hoàng Thượng đến cùng đã đáp ứng cái gì......"

Cảnh Từ dừng ở hình ảnh cành trúc theo bọt nước dần vỡ ra rồi biến mất trong chén trà nhỏ, thanh đạm cười cười, "Nói cho cùng, chẳng qua là công tâm kế sách mà thôi. Ta chính là muốn nàng ta nhận định, Hoàng Thượng cùng ta thương nghị chuyện hoàng vị, ta bởi vì nghi ngờ Dĩnh Vương, đã khích lệ Hoàng Thượng chuyển sang lập Bác Vương vì Thái tử. Việc này nếu là do người của ta chủ động nói ra, nàng ta tự nhiên không tin; nhưng bên cạnh ta vừa vặn có một hai tuỳ tùng lúc trước nàng ta tận lực muốn lôi kéo, lúc này mới nhận lấy số tiền lớn của nàng, lén lút đã ra, nàng ta ước chừng có thể tin bảy tám phần. Chính là lòng có chỗ nghi, ít nhất cũng sẽ tranh thủ thời gian đưa tin nói cho phụ thân nàng ta cùng Dĩnh Vương."

Tả Ngôn Hi hướng mắt phía sau Cảnh Từ quét qua, bừng tỉnh đại ngộ, "Huynh đang ở đây chờ tin tức này của Kiều quý tần! Nguyên phu nhân ở trong nội cung có rất nhiều tai mắt, lại có Tiêu Tiêu làm trung tâm liên lạc tương trợ, lưu ý cũng bắt được tin tức này, cũng không khó! Hôm nay......huynh thành công rồi?"

Cảnh Từ nói: "Dùng đạo lý kia, còn làm theo cách này. Nàng ta xếp đặt thiết kế Tắc Sênh, ta xếp đặt thiết kế nàng ta, đây là trả lại cho nàng ta tất cả, có lẽ cũng là công bằng?"

Tả Ngôn Hi nghĩ về tình hình Kiến Chương Cung hôm nay, hô hấp bất giác trở nên nặng nề, "Bắc Yên hôm nay có lẽ đã ở Kiến Chương Cung rồi?"

Cảnh Từ hướng mắt ra ngoài ngắm cảnh, "Hắn không chỉ phải cứu A Nguyên, báo thù cha, còn muốn tự cứu mình, đương nhiên không tiếc một cái giá lớn."

Tả Ngôn Hi nói: "Như vậy......A Nguyên mới có thể rửa sạch oan tình, rất nhanh được thả ra?"

Cảnh Từ nói: "Hung phạm không thể bắt được, oan tình ước chừng rửa sạch không được. Nhưng lúc Dĩnh Vương ốc còn không mang nổi mình ốc, Nguyên phu nhân muốn cứu nữ nhi của mình cũng không khó lắm."

Hắn nhìn Tả Ngôn Hi, "Kiều quý tần cũng không phải là bởi vì chuyện Tắc Sênh ngộ hại mà chịu trách nhiệm, nghĩ đến hung phạm này cũng sớm bắt được, huynh nên yên tâm đi?"

"......"

Tả Ngôn Hi đang chú ý nghe hắn nói, Cảnh Từ đã đứng dậy, nói: "Huynh có phải hay không cũng lo lắng cho Mộ Bắc Yên? Lúc này mới thấy tình cảm huynh đệ thủ túc. Đi, cùng đi Kiến Chương Điện nhìn xem......Đừng ở đây nhìn, Tắc Sênh đã ở trên trời, sẽ không tỉnh lại! Huynh theo sát ta, chớ vứt bỏ chính mình!"

-------------------------

Kiến Chương Điện.

Kiều quý tần kiều diễm mỹ mạo vẫn kiều diễm mỹ mạo như cũ, nhưng không có đường hoàng ngạo khí lúc thường ngày, ả đang quỳ gối một bên, khóc đến lê hoa đái vũ*, điềm đạm đáng yêu.

*Dáng khóc xinh đẹp như hoa lê dính hạt mưa, bắt nguồn từ hình ảnh Dương quý phi khóc

Lê Hoán khoanh tay đứng hầu một bên, đang nơm nớp lo sợ nói: "Tiểu Hạ Vương gia liên tục đến cầu kiến, lão nô nghĩ đến ngày đó lão Hạ Vương gia cả đời vì nước, cũng thấy đáng thương, cho nên đi đến cửa cung muốn đi khích lệ mấy câu, ai ngờ lại thấy tiểu thái giám kia lén lén lút lút muốn xuất cung, thấy chúng ta liền quay đầu bỏ chạy, lão nô hô ba bốn âm thanh chưa xong, Tiểu Hạ Vương gia tính tình mạnh mẽ, đã xắn tay áo liền xông lên bắt người......Còn không nghĩ đến lại tìm ra mật hàm này."

Lương đế đang cầm phong thư nơi tay, nheo mắt nhìn kỹ.

Mộ Bắc Yên đứng ở dưới bậc, nói ra: "Thư này nếu xem sơ qua chẳng qua là thư nhà bình thường của Kiều quý tần viết cho phụ thân, nhưng thần thấy tiểu thái giám kia thần sắc khác thường, liền có chút lòng nghi ngờ. Đúng lúc khi trước từng nghe nói, có một loại nước thuốc ghi ra chữ viết, khi để dưới ánh nến hoặc ánh mặt trời mới có thể phân biệt, cho nên tưởng tượng thêm chút, để dưới ánh mặt trời nhìn thử, quả nhiên phát hiện chữ viết, không muốn thần xem thư, tiểu thái giám gặp sự tình bại lộ kia, lại đụng đầu chết......"

Lương đế đã thấy rõ chữ viết che dấu sau thư nhà bình, bất giác giận dữ, một chưởng đánh vào trên bàn, trách mắng: "Kiều thị, ngươi lại cho phụ thân ngươi tranh thủ thời gian thông tri Dĩnh Vương, nói trẫm cố ý lập Bác Vương, lại bảo hắn mau chóng trù tính, cần phải không tiếc một cái giá lớn, ngăn trở trẫm hạ chiếu? Không tiếc một cái giá lớn......Cái gì là không tiếc một cái giá lớn?"

Hắn tức giận đứng dậy, nhấc chân đạp Kiều quý tần.

Kiều quý tần kinh hãi cực kỳ, bị nhận một cước của hắn, lại thừa cơ ôm lấy chân Lương đế, nghẹn ngào nói: "Hoàng Thượng minh giám, tiểu thái giám kia tuy là người trong nội cung của thiếp, nhưng cũng không phải kẻ thiếp thường ngày coi trọng, thiếp làm sao lại để cho hắn đưa mật tín chứ? Mật tín tuy là bút tích của thiếp, nhưng lúc trước Nguyên đại tiểu thư không phải cũng bị người ta bắt chước bút tích hãm hại sao?"

Lời nói chưa xong, chợt nghe dưới điện có người lạnh lùng quát hỏi: "Quý tần cũng cho rằng, Nguyên đại tiểu thư là bị người khác hãm hại?"

Mọi người đưa mắt, thấy Cảnh Từ mang theo Tả Ngôn Hi chậm rãi đi vào, hướng Lương đế thi lễ một cái. Sắc mặt hắn tái nhợt, ánh mắt liền vẫn còn lộ ra tia lạnh lùng, lóe lên như ngọn gió lạnh như băng đâm vào tim.

Lương đế bỗng dưng nhớ tới ái tử quái gở ít nói vừa tìm về, hai ngày qua từng đề cập qua việc Vương Tắc Sênh giống bị người xui khiến mới hẹn A Nguyên, lại nhiều lần đề cập qua Kiều quý tần cùng Tắc Sênh quận chúa giao hảo rất tốt......

Mà phía sau hắn, Nguyên phu nhân vẻ mặt u sầu, đứng hầu bên người Lương đế, chằm chằm nhìn vào Kiều quý tần, đôi mắt dịu dàng đầy nước có uỷ khuất cố nén khổ sở, cũng có oán hận ngờ vực vô căn cứ......

Lương đế hít vào một hơi, thối lui hai bước, bỏ qua cái ôm chặt của Kiều quý tần, quát hỏi: "Kiều thị, chuyện Tắc Sênh bị ngộ hại, hẳn là cũng cùng ngươi có quan hệ?"

Kiều quý tần bò tới trên mặt đất, liên tục dùng đầu chạm đất, kêu khóc nói: "Hoàng Thượng, nô tì oan uổng! Oan uổng! Nô tì chỉ là bởi vì A Nguyên là vì phong thư bị bắt chước bút tích của Trường Nhạc công chúa dẫn đến Tây Khê, liên tưởng hẳn là có người giả tạo bút tích của thiếp để giá họa thiếp......Về phần chân tướng Tắc Sênh bị ngộ hại như thế nào, thiếp là một phu nhân trong thâm cung, như thế nào lại biết được?"

Nguyên phu nhân vệt nước mắt đầy mặt, nức nở nói: "Ngươi là một phu nhân thâm cung, lại là hảo hữu của Tắc Sênh, đều có thể bật thốt lên nói A Nguyên bị người hãm hại, vì sao phụ thân của ngươi lại tâm ngoan thủ lạt* như thế, cũng không tỉ mỉ tra hỏi rõ ràng, liền không thể chờ được suốt đêm dụng hình, đem nữ nhi của ta đánh thành trọng thương, còn đem thị nữ của nó đang sống đánh chết? Ta đắc tội gì với các ngươi, vì sao cha con các ngươi tập trung tinh thần, càng muốn cắt đứt một ý muốn cuối cùng của cả đời ta đây?"

*thủ đoạn độc ác

Kiều quý tần hận không có một trăm cái miệng để giải thích ý của ả chẳng qua là A Nguyên bị Vương Tắc Sênh nhái chữ trong thư dụ đi, cùng với chuyện ả bị người ta nhái chữ viết giống nhau. Ả muốn biểu đạt mình cũng bị hãm hại, mà không phải là A Nguyên bị hãm hại.

Đáng tiếc ả cuối cùng rõ ràng A Nguyên là bị hãm hại, mới có thể thốt ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook