Lưỡng Thế Hoan

Chương 198

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

27/09/2020

Cảnh Từ ngẩng đầu lên, thận trọng nhìn về phía Tiêu Tiêu, một lát mới hỏi: "Ngươi đi đường rất xa... đây là đi nơi đó?"

Tiêu Tiêu trả lời : "Nghe bằng hữu trong cung nói một số chuyện, không yên lòng, nên đi Hạ vương phủ cùng Nguyên phủ dạo qua một vòng."

Cảnh Từ phảng phất cười một tiếng, "Ngươi còn dám đi Nguyên phủ?"

Tiêu Tiêu nói: "Nguyên đại tiểu thư này không phải Nguyên đại tiểu thư kia, vì sao ta không dám đi?"

Cảnh Từ hỏi: "Hai vị kia làm cái gì, để ngươi không yên lòng?"

Hạ cô cô vội nói: "A Từ, con chuyển về Hầu phủ, chẳng phải cần thanh tĩnh sao? Lại quản những sự tình kia làm cái gì?"

Cảnh Từ để chén trà xuống, nói: "Cô cô, dẫn bọn hắn đem đồ Nguyên phủ mang đến dọn dẹp một chút, thay đổi, chuẩn bị hòm xiểng mới. Một đống người ở trong phòng này, oi bức đến mức gấp."

Hạ cô cô thấy hắn đuổi, lại là đau buồn, vừa lo lắng, hỏi: "Lúc này thay mới hòm xiểng làm gì? Nếu muốn cho Tắc Sênh quận chúa, đương nhiên còn phải thêm vài thứ, một lần nữa chuẩn bị một phen."

Cảnh Từ lạnh lùng nói: "Cô cô, ngày trước trước mặt cữu cữu, con cũng đã nói rất nhiều lần, Tắc Sênh không khác gì thân muội muội của con. Cô cô nghe không vào, bất luận ở chỗ cữu cữu hay là ở chỗ Hoàng Thượng, luôn luôn nhắc đến hôn sự của con và nàng? Ngày đó muốn làm Phong Miên Vãn chết đuối, giống như còn chưa cho con lời giải thích?"

Hạ cô cô hoảng hốt vội nói: "Công tử, ta đã nói qua, có đôi khi thấy nàng ta không biết tiến lui, giáo huấn một chút là phải, nhưng tuyệt đối không muốn làm nàng chết đuối. Huống chi cái gì nàng cũng không nhớ, tại sao lại nhớ kĩ là ta hại nàng chứ? Tình hình lúc đó, chỉ sợ là nàng tận lực châm ngòi, muốn hãm hại ta?"

Cảnh Từ từ chối cho ý kiến, chỉ nói: "Đi xuống đi!"

Hạ cô cô còn muốn nói, Cảnh Từ đã khiển trách đám thị nữ trong phòng, "Các ngươi còn không cùng cô cô xuống dưới?"

Hạ cô cô lại đứng không vững, đành phải lui hướng ngoài phòng.

Vừa tới bên cạnh cánh, Tiêu Tiêu chợt gọi bà lại.

Hắn hỏi : "Cô cô, trời nóng như vậy, mang mặt nạ không mệt mỏi sao?"

- - - -- - - - - - - - - -

Nhất thời chờ Hạ cô cô rời đi, Tiêu Tiêu lại để thủ vệ ngoài phòng đi nơi khác uống chút nước, kẻ hầu người hạ trong ngoài điều đi sạch sẽ.

Cảnh Từ liền nhìn về phía Tiêu Tiêu, "Ngươi đây là đang thiên vị A Nguyên, quở trách Hạ cô cô?"

Tiêu Tiêu cười cười, "Nguyên đại tiểu thư tuổi trẻ mỹ mạo, cởi mở đáng yêu, ta không thiên vị nàng, chẳng lẽ thiên vị lão nô tỳ hàng ngày bên Hầu gia nhìn ta với sắc mặt không tốt?"

Cảnh Từ nói: "Ta ngược lại không biết được, ngươi là người không có nguyên tắc như thế."

Tiêu Tiêu đáp: "Nguyên tắc của ta chính là hoàn thành việc hoàng thượng giao, không thể để cho Hầu gia không vui. Mấy ngày nay ta xem như nhìn rõ, Hạ cô cô quản đông quản tây, thậm chí cản trở thay mặt, chính là đầu nguồn khiến Hầu gia mọi chuyện không thoải mái. Hầu gia tha thứ ta nói thẳng, không thoải mái liền có thể trực tiếp đuổi bà ấy đi, chỉ sợ còn có thể cầu về Nguyên đại tiểu thư để ngài thấy thoải mái."

Cảnh Từ nói : "Ai nói cho ngươi Nguyên đại tiểu thư có thể làm ta thoải mái? Huống chi ta cùng với nàng sớm đã từ hôn, từ đây không liên quan."

Tiêu Tiêu thở dài: "Không liên quan? Nói cách khác nếu là nàng cùng Tiểu Hạ vương gia trúng kế rơi vào lưới của người khác, ngài cũng dự định ngồi yên không để ý đến?"

Chén trà trong tay Cảnh Từ bỗng nhiên đổ, mạt trà nhỏ li ti trên trang sách, "Ngươi nói cái gì?"

Tiêu Tiêu nhìn chén trà ngon, nửa ngày thở dài: "Trách không được, trách không được ta hướng Tạ Nham Tạ công tử thỉnh giáo làm sao để Đoan Hầu thanh thản, Tạ công tử nói, quan trọng thứ nhất, trước tiên phải giữ được Nguyên đại tiểu thư thanh thản."

Cảnh Từ phất tay áo nói: "Hoàng Thượng để ngươi đến hộ vệ ta, cũng là bởi vì ngươi thừa hơi nhiều lời?"

"Ta chưa từng có nửa câu nói nhảm." Tiêu Tiêu cười đến tươi sáng sạch sẽ, "Kỳ thật cũng không có gì, nghe nói hai vị này giống như không có ở trong phủ để chuẩn bị hôn sự thật tốt, lại một mực đang điều tra án cung nhân rơi xuống nước, nghe có chút không hiểu thấu. Nhưng mà lúc ta hướng Tạ công tử thỉnh giáo, Tạ công tử nghe được thì mặt đen lại, nói chuyện gì rằng bọn họ kỳ thật đang vì chính mình tra án, còn nói bọn họ có thể sẽ mang đến cho mình phiền phức. Hầu gia lúc trước thường cùng bọn họ ở cùng, ước chừng cũng hiểu chuyện này?"

Ánh mắt Cảnh Từ u ám đi: "Bọn họ có được đầu mối gì? Trước mắt đang tra gì?"

Tiêu Tiêu lắc đầu nói: "Không biết bọn họ có đầu mối gì, nhưng bọn họ rõ ràng là đang hoài nghi tướng lĩnh Long Hổ quân tham dự án cung nhân rơi xuống nước, có lẽ ... còn có án Nguyên Thanh Ly bị cướp giết và án Hạ Vương. Nếu không, bọn họ sẽ không cố chấp như thế. Về phần bọn họ làm sao liên hệ ba vụ án này với nhau, Tạ công tử tựa hồ đoán được chút ít, nhưng tuyệt không đề cập với ta."

Cảnh Từ đã nhớ tới mấy lần thấy xác đậu phộng, lại nhớ tới thực lực của Long Hổ quân, bỗng dưng nhức đầu.

"Long Hổ quân tai mắt đông đảo, nếu như thật cùng những bản án này có quan hệ, chỉ sợ cũng sẽ lưu ý đến động tĩnh của bọn họ, cũng dự bị đề phòng."

Tiêu Tiêu vái chào, "Hầu gia anh minh! Bởi vì ta nhiều năm theo ở bên người hoàng thượng, cấm vệ bên trong có rất nhiều tri giao hảo hữu, cho nên còn có thể nghe ngóng một chút tin tức. Nghe nói gần đây bọn họ tra đến Tả thống quân Hàn Kình. Người này dũng mãnh trung trực, nghe nói không chịu bị người khác oan khuất, hôm nay đã đặt bẫy, dự định tương kế tựu kế, dẫn Tiểu Hạ vương gia, Nguyên đại tiểu thư vào tròng."

Hai con ngươi Cảnh Từ càng đen, lại ngẩng đầu ngoài ý muốn nhìn về phía Tiêu Tiêu, ánh mắt sáng sắc bén, "Oan khuất sao?"

Tiêu Tiêu nói: "Tại hạ ngu dốt, có oan khuất hay không quả thực nhìn không ra. Chỉ là nhìn ra Tiểu Hạ vương gia không có Hạ Vương che chở, tướng lĩnh sẽ không đem hắn để trong mắt. Ngược lại Nguyên đại tiểu thư, nể mặt Nguyên phu nhân, nhất thời ước chừng còn không đến mức làm gì được nàng. Sợ là sợ Nguyên đại tiểu thư không biết tiến lùi. Lại nói, nếu như nàng hiểu được tiến lui, đã sớm nên an tâm làm Nguyên đại tiểu thư, làm Hạ Vương phi đi? Hầu gia, ngài nói xem Nguyên đại tiểu thư này ngày đêm rốt cuộc nghĩ cái gì? Nếu là Nguyên đại tiểu thư lúc trước, nhất định sẽ không tự mình chuốc lấy cực khổ, tự tìm đường chết ..."

Lời nói chưa hết, Cảnh Từ đã đứng dậy, lách mình đi ra ngoài.

Nhưng nghe được hắn phân phó nói: "Chuẩn bị xe!"

Bọn thị vệ vừa ngủ lại phi thân dậy, Hạ cô cô càng lo lắng chưa kịp gỡ mặt nạ, cơ hồ là phi thân ra hỏi: "Con bệnh thành dạng này, lại còn chạy đi đâu?"

Tiêu Tiêu ôm vai nhìn về phía đám người bận rộn, rốt cục thở phào một cái.

- - - - - - - - - - - - - - - -

Trên một con đường nhỏ ở sơn lâm nào đó, A Nguyên bị Mộ Bắc Yên kéo đến thở hồng hộc, nói: "Bắc Yên, huynh chạy nhanh như vậy làm gì, vội vàng đi đầu thai sao?"

Mộ Bắc Yên cười nói: "Con của ta còn ở trong bụng nàng đây, sao dám đi đầu thai? Dù sao cũng phải chờ bé con của chúng ta ra đời, nghe hắn gọi cha?"

A Nguyên nguýt hắn một cái, "Huynh biến đi!"

Mộ Bắc Yên lôi kéo nàng bò về hướng trên núi, nói: "Ta không biến đâu... đáng tiếc ta mất cha chưa lâu, không có tổ chức lớn, chỉ có thể ủy khuất nàng nhập môn trước, chờ quay về, chúng ta lại chuẩn bị mở tiệc chiêu đãi thân hữu, chúc mừng một lần. Cũng may Hoàng Thượng mở miệng, nàng ở Hạ vương phủ, phòng cũng đã thu dọn tốt, chọn ngày tốt liền có thể đi qua."

Hắn nheo mắt nhìn về phía phần bụng còn bằng phẳng của A Nguyên, "Còn hai ba tháng nữa, cũng nên sinh rồi, nàng cũng nên chuẩn bị sẵn sàng."

Mộ Bắc Yên vẫn nói như từ trước đến nay, nhưng A Nguyên càng nghĩ, cảm giác tâm phiền ý loạn. Nhưng Nguyên phu nhân một lòng vì nàng chuẩn bị, đem cốt nhục tách rời khổ sở còn chưa nói, A Nguyên lòng dạ náo loạn, nhất thời cũng không phải ý kiến hay, giờ phút này cũng chỉ có thể vẻ mặt đau khổ đáp: "Kỳ thật ta từ đầu đến cuối đều cảm thấy rất không thỏa đáng."

Mộ Bắc Yên cười nói: "Đổi thành người khác , tất nhiên không thỏa đáng. Nhưng chúng ta thật đúng là không có gì không ổn. Thanh danh của hai ta, còn có thể xấu đến thế nào? Vạn nhất thật sự không hợp, chúng ta còn có thể ly hôn, có thể tự mình gả cưới, há không phải thật tuyệt sao?"

A Nguyên nhìn hắn một chút, không thấy tuyệt chỗ nào. Nhưng trước mắt nàng cần gấp nhất, là đi qua đường núi gập ghềnh này.

Nàng đang có thai, nhưng có thai phản ứng cũng không kịch liệt, thêm nữa trên người mang võ nghệ, bình thường nhìn vào cùng ngày xưa không có gì sai biệt. Nhưng bây giờ nàng đi theo Mộ Bắc Yên trên ngựa từ thành chạy ra, lại leo lên dốc núi, một đường xuyên qua bụi cây bụi cỏ, mấy lần dẫm chết côn trùng độc, lại sợ hãi chạy qua mấy con rắn cỏ, tay chân liền có chút như nhũn ra, mới phát giác được tinh lực hoàn toàn không lớn bằng lúc trước, mới leo đến giữa sườn núi liền bắt đầu mệt mỏi.

Mộ Bắc Yên đang bò núi không từ lâu phát giác A Nguyên thể lực chống đỡ hết chịu nổi, âm thầm ảo não bởi vì nàng thường ngày oai hùng không thua nam nhi, liền xem nhẹ đặc thù tình trạng của nàng. Lúc này hắn dù mở miệng trêu chọc, dưới chân cũng đã chậm lại, lại lấy ra túi nước đến đưa tới, cười nói: "Uống đi, trước tiên thấm giọng."

A Nguyên uống hai ngụm nước, nhấc tay áo lau mồ hôi, lại nhìn về phía Tiểu Hoài lượn lờ trên không trung nhàn nhã lượn vòng, "Hẳn là không xa? Huynh xác định Hàn Kình sẽ tới nơi quỷ quái này gặp người nào?"

Mộ Bắc Yên nói: "Ước chừng không sai. Vị bằng hữu truyền tin tức cho ta, cha hắn là thuộc hạ cũ của cha ta, hắn vào Long Hổ quân, rất nhanh lên tới chức tiểu giáo, bây giờ xem như tâm phúc của Hàn Kình đi!"

A Nguyên dừng một chút, "Nên tính là bạn tốt từ thời tiểu tướng đi?"

Mộ Bắc Yên gật đầu, "Nhưng việc này nguy hiểm cũng lớn, không chừng cũng liên lụy đến hắn, cho nên ta đáp ứng hắn rằng sẽ đi vòng từ đằng sau núi ra, tận lực không làm kinh động đến Hàn Kình. Bằng thân thủ này của chúng ta, cũng không khó làm."

A Nguyên nhìn chim ưng bên trên, suy nghĩ trong lòng đã bi phẫn nói ra, "Thật ra cũng không cần kinh động ai, cũng không trông cậy vào ai để đòi lại cái gì công đạo. Chỉ là muốn nhìn xem chân tướng mà thôi."

Edit + Beta : Hàn - Mai

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook