Lưỡng Thế Hoan

Chương 193

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

27/09/2020

A Nguyên kinh hãi, giương mắt nhìn về phía Mộ Bắc Yên, thiếu chút nữa muốn nhảy người lên.

Mộ Bắc Yên dung sức nắm chặt tay của nàng, vẫn kéo nàng quỳ trên mặt đất, chậm rãi nói: "Cha thần cả đời vì Hoàng Thượng tận sức, tấm lòng trung trinh như một. Hôm nay cha thần mất đi, Hoàng Thượng là quân vương của thần, lại là trưởng bối của thần, thần hy vọng hôn sự của thần, có thể do Hoàng Thượng làm chủ chỉ xứng, cũng miễn cho thần cùng thê tử tương lai của thần bị người đời xem nhẹ."

Lương đế nhìn về phía A Nguyên, nhất thời không thể tin được, "Nghe nói ngươi mấy ngày nay lại đang ở trong Nguyên phủ hoang đường?"

Mộ Bắc Yên nói: "Hồi hoàng thượng, thần không hoang đường. Từ khi thần hồi kinh, một mực an phận ở nhà, chưa bao giờ làm việc gì quá phận. A Nguyên nhân mấy ngày trước bị ủy khuất, tâm tình không tốt, thần mới làm bạn với nàng mấy ngày, sau nhiều lần nói chuyện, mới phát hiện ra lúc trước hai chúng thần đích thật là hợp với nhau nhất. Chúng thần đều từng hoang đường, nhưng đều là kẻ lạc đường biết quay lại, kính xin Hoàng Thượng thành toàn!"

Lương đế nghiêng đầu hỏi Nguyên phu nhân, "Ngọc La, ý của nàng thế nào?"

Nguyên phu nhân khẽ thở dài: "Hoàng Thượng, A Nguyên có câu nói, thiếp cảm thấy rất có đạo lý. Nguy nan mới biết được long người. Tiểu Hạ Vương gia đang để tang cha, bao nhiêu người xem hắn là thiếu gia vô năng chỉ biết ăn chơi lêu lỏng, chế giễu hắn, A Nguyên không để ý vất vả trợ giúp hắn xử lý gia sự; A Nguyên bị vu khống, có người khoanh tay đứng nhìn, có người bỏ đá xuống giếng, Tiểu Hạ Vương gia lại có thể thiện ý khuyên, lẳng lặng gần nhau, lẳng lặng làm bạn."

Bà dừng trước mắt Lương đế, đáy mắt có một tầng hơi nước mỏng, tiếng nói cũng hơi nghẹn ngào, "Năm đó thiếp đã từng có thời điểm xung quanh chẳng ai giúp. Đáng tiếc, lại chưa từng từng có một người, giống như Mộ Bắc Yên bầu bạn giúp thiếp sống qua những năm tháng gian khổ kia."

Lương đế bất giác trở nên ảm đạm, nói: "Nàng đã đồng ý, trẫm cũng không có đạo lý phản đối. Huống chi Mộ Chung chỉ có một con trai độc nhất là Bắc Yên, trẫm cũng trông mong Bắc Yên sớm ngày an định gia thất, có thể như phụ thân hắn phụ tá trẫm mở mang bờ cõi, thành tựu nghiệp lớn!

Nguyên phu nhân vội nói: "Hoàng Thượng sáng suốt!"

Mộ Bắc Yên đại hỉ, vội vàng kéo A Nguyên dập đầu nói: "Tạ Hoàng Thượng tứ hôn! Thần tất nhiên máu chảy đầu rơi, thề sống chết thuần phục Ngô Hoàng!"

A Nguyên nhẹ liếc nhìn hắn một cái, rồi cũng dập đầu, thấp giọng nói: "Thần nữ tạ Hoàng Thượng long ân!"

Lương đế vuốt râu gật đầu, vẫn không khỏi nhìn về phía Cảnh Từ.

Cảnh Từ sắc mặt tái nhợt cực độ, nhưng đáy mắt vẫn là trước sau như một là một vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, yên tĩnh, nhìn không ra nửa điểm kinh sợ xấu hổ, ngược lại là Tả Ngôn Hi phía sau hắn lông mày nhíu chặt, vừa định nói cái gì, rốt cuộc không tiện mở miệng, chẳng qua là âm thầm nắm chặt tay than thở.

Thấy Lương đế nhìn về phía hắn, Cảnh Từ khóe môi khẽ cong, nói ra: "Hoàng Thượng, thần nên uống thuốc rồi, xin được cáo lui trước!"

Lương đế vẫy vẫy tay, nói: "Đi đi, đi đi! Ngôn Hi, ngươi mấy ngày nay tiếp tục ở lại trong nội cung, trị bệnh cho Đoan hầu thật tốt, không thể xảy ra bất cứ sai lầm gì!"

Tả Ngôn Hi chỉ phải đáp: "Thần tuân chỉ!"

Mộ Bắc Yên, A Nguyên thấy thế, cũng hành lễ cáo lui.

Nguyên phu nhân cũng định rời đi, Lương đế nói: "Ngọc La, nàng lưu lại, trẫm còn có lời muốn nói."

Nguyên phu nhân mềm mại lên tiếng, vẫn yên tĩnh đứng bên người hắn.

----------------------

Ra khỏi Kiến Chương điện, Cảnh Từ đi rất nhanh, chẳng qua là dưới chân phiêu hốt, thiếu chút nữa đạp lên chân người phía trước vừa chạy vội tới, sau đó rất nhanh được người đối diện đỡ lấy.

Chỉ nghe người nọ nghẹn ngào kêu lên: "A Từ, đệ làm sao vậy?"

Cảnh Từ định thần, mới phát hiện người trước mắt vội vàng chạy tới, là Tạ Nham cùng Trường Nhạc công chúa.

Tạ Nham vịn hắn, đang kinh ngạc dò xét hắn.

Cảnh Từ nhàn nhạt đáp: "Không có việc gì."

Hắn gạt tay Tạ Nham, bước nhanh rời đi.

Tạ Nham ngạc nhiên hỏi phía bên Tả Ngôn Hi: "Xảy ra chuyện gì?"

Tả Ngôn Hi cười khổ nói: "Từ hôn rồi......"

Trường Nhạc công chúa khẩn trương, vội hỏi: "Là A Nguyên cùng Đoan hầu......từ hôn sao? Như vậy A Nguyên nàng......"

Ánh mắt của nàng không khỏi quét về phía Tạ Nham.

Tuy nói một đêm cuối cùng tại Thấm Hà, nàng đã nghe Tạ Nham, Cảnh Từ minh bạch nói rõ A Nguyên cũng không phải là Nguyên Thanh Ly, nhưng A Nguyên dù sao cũng có dung mạo giống Nguyên Thanh Ly, hơn nữa ngày đó tâm tư của Nguyên phu nhân nàng đã sớm hiểu.

Một khi A Nguyên từ hôn, lựa chọn trong số công tử quyền quý môn đăng hộ đối, chỉ sợ Tạ Nham lại trở thành mục tiêu cao nhất của Nguyên phu nhân......

Việc này quan hệ đến lợi ích của bản than nàng, sau khi nàng nghe điều này tự nhiên tới cũng nhanh, hỏi cũng nhanh.

Tả Ngôn Hi nhìn về phía Mộ Bắc Yên cùng A Nguyên nắm tay nhau đi ra phía sau, cười khổ nói: "A Nguyên à......ước chừng sẽ là đệ muội* của ta! Hoàng Thượng đã đáp ứng hôn sự của hai người bọn họ. Tắc Sênh quận chúa cùng Đoan hầu......chỉ sợ cũng không xa?"

*đệ muội: em dâu

Trường Nhạc công chúa lại giật mình vui mừng, cười hỏi: "Thật vậy chăng? Thế nhưng là, điều này......điều này thỏa đáng ư?"

Tạ Nham đã cau chặt lông mày, trầm thấp nói: "Thỏa đáng mới là lạ! Quả thực là loạn uyên ương phổ rồi!"

Trường Nhạc công chúa không vui, "Chẳng lẽ chỉ hôn cho huynh cùng A Nguyên mới là thỏa đáng?"

Tạ Nham không đáp, chỉ phía bên Tả Ngôn Hi nói: "Coi chừng Đoan hầu cho tốt nhé......Tâm bệnh càng khó trị!"

Tả Ngôn Hi cười khổ, "Ta hiểu rồi."

Mà Tạ Nham đã đón lấy Mộ Bắc Yên, một tay kéo hắn qua, "Đi theo ta!"

Mộ Bắc Yên bị hắn kéo đến lảo đảo một cái, vẫn hướng A Nguyên phất phất tay, "Nàng trước ra bên ngoài cung chờ, ta sẽ tới sau......"

Khi A Nguyên đang định quay về, Trường Nhạc công chúa đã đi về phía nàng, cũng kéo đến bên kia, tận hết sức lực mà khích lệ sâu sắc.

"Chúc mừng, chúc mừng! A Nguyên, cô thật có chí khí! Thật tinh mắt! Điều không thích hợp, nên một đao cách đứt! Người tình đầu ý hợp, nên cố gắng tranh thủ! Yên tâm, ngày đại hôn của cô cùng Mộ Bắc Yên, ta cùng A Nham nhất định sẽ dâng một phần hạ lễ trùng trùng điệp điệp, chúc mừng thật tốt!"

A Nguyên hít một hơi thật sâu, ánh mắt tán loạn rốt cục hội tụ thành một điểm ánh sáng nhàn nhạt, nàng khẽ mỉm cười đáp: "Đa tạ, đa tạ! Khi nào đến hôn sự của cô cùng Tạ Nham được định, đám người chúng ta, cũng coi như là viên mãn!"

Trường Nhạc công chúa nghe vậy càng sung sướng đầy cõi lòng, cười nói: "Đương nhiên sẽ viên mãn! Ngươi cùng Bắc Yên đã thành rồi, chúng ta còn có thể xa ư?"

Tương lai nàng cùng Tạ Nham, quả thực chính là trong nháy mắt như có thể đụng tay đến giữa hè, nhiệt nóng làm cho lòng người nhảy múa!

--------------------------

Chỗ Tạ Nham cũng đã mặt đầy khí giận.

Đi đến một nơi phía sau dàn hoa tường vi, hắn giận dỗi hỏi Mộ Bắc Yên: "Đệ rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Chuyện của Cảnh Từ cùng A Nguyên, đệ còn ngại không đủ loạn, còn muốn thêm dầu với lửa?"

Mộ Bắc Yên hất tay của hắn ra, cũng có chút tức giận, "Tạ Nham, huynh đã sớm biết A Nguyên là ai, đã sớm biết Thanh Ly đi đâu, đúng hay không? Mẫu thân Đoan Hầu và mẫu thân huynh là tỷ muội ruột thịt, huyết mạch tương thông, hắn tự nhiên sẽ không một mực dấu diếm huynh."

Tạ Nham yên tĩnh lại, đáp: "Đúng. Nhưng biết rõ cũng thế, không biết cũng thế, những chuyện đã xảy ra kia đã không có cách nào thay đổi. Đối với Thanh Ly, ta sẽ mong nàng sống thật tốt, sẽ không đi quấy nhiễu nàng."

Mộ Bắc Yên nói: "Còn đối với A Nguyên thì sao? Vì để cho Thanh Ly được như ý nguyện, A Nguyên phải tiếp tục sống cuộc đời hỗn loạn này!"

Tạ Nham thở dài: "Không phải cá, làm sao biết niềm vui của cá?* Thanh danh Thanh Ly lưu lại tuy không được tốt, nhưng có nhà có đất, càng có mẫu thân yêu thương, phú quý tôn vinh, nói thật ra, ta cảm thấy so với cuộc sống ban đầu của nàng càng tốt hơn."

*Xuất phát từ câu chuyện Trang Tử và Huệ Tử nói chuyện, ý nói là không ở trong hoàn cảnh người đó thì không hiểu được, hoặc là niềm vui hay buồn của một người là của riêng mình, người khác cũng không lấy được

Mộ Bắc Yên cười lạnh, "Ta không hiểu được cuộc sống ban đầu của nàng là như thế nào, ta chỉ hiểu được nàng vốn là Nguyên gia đại tiểu thư, vốn là nên có phòng có đất, có cha mẹ ruột yêu quý. Có thể đem nàng trả lại, tự nhiên sẽ hiểu được thân thế của nàng, đừng nói cho ta, bọn họ cùng với kẻ lúc trước trộm Nguyên phủ tiểu thư là cùng một người! Chẳng lẽ A Nguyên còn phải cảm tạ bọn họ đem nàng đưa về bên người mẹ nàng à? Đúng, cả đời cũng không gặp được cha ruột, cũng phải cảm động đến rơi nước mắt đúng hay không? Huống chi hôm nay còn chịu mấy kẻ chủ tớ bọn hắn bất nạt như vậy!"

Tạ Nham vốn có chút phiền muộn hắn, không ngờ Mộ Bắc Yên dường như so với hắn còn giận dữ hơn. Hắn theo góc độ của A Nguyên suy nghĩ một hồi, lời nói của Mộ Bắc Yên cũng tựa hồ có chút đạo lý, chỉ đành uyển chuyển khuyên nhủ: "Bắc Yên, đệ cũng không biết chuyện ngày xưa của bọn họ."

Mộ Bắc Yên "Phì" một tiếng, nói: "Chuyện cũ của bọn họ liên quan gì ta! Ta chỉ hiểu được Cảnh Từ đã ngủ với A Nguyên, lại coi nàng như khăn lau tiện tay ném đi, mỗi ngày cùng cái gì Tắc Sênh Tắc Sở kia tình chàng ý thiếp, còn mặc cho tình mới cùng ác nô liên thủ khi dễ nàng! Phải biết A Nguyên không phải Nguyên Thanh Ly, còn là một cô nương gia tốt đẹp, hắn thật thiếu đức!"

Tạ Nham nói: "Bắc Yên, Cảnh Từ tuy có hơi ngạo khí, nhưng trọng tình trọng nghĩa. Cả Tắc Sênh cùng Hạ cô cô, cũng sẽ không vô duyên vô cớ nhằm vào A Nguyên......"

"Huynh cũng hiểu được nàng là A Nguyên? " Mộ Bắc Yên không khách khí cắt ngang Tạ Nham mà nói, "A Nguyên có tính tình thế nào, hôm nay huynh cũng nên thấy rõ ràng. Cởi mở nghĩa khí, làm việc quang minh, thực sự đối với Cảnh Từ toàn tâm toàn ý, chưa từng phụ lòng nửa phần!"

Lúc Tạ Nham định ngắt lời, Mộ Bắc Yên đã xách vạt áo trước của hắn, chỉ vào mũi hắn, kêu lên: "Huynh đừng nói về chuyện của Phong Miên Vãn với ta, người mà ta và huynh quen biết chỉ có A Nguyên, không có gì Phong Miên Vãn. A Nguyên cũng không biết mình là Phong cái gì Miên Vãn, chẳng lẽ lại còn phải đoán nàng căn bản không nhớ ra được chuyện gì của Phong Miên Vãn, còn có ý định tha thứ Cảnh Từ? Nếu nàng ti tiện như vậy, ta làm sao còn nhìn trúng nàng!"

Tạ Nham xưa nay nhã nhặn, cũng không giãy dụa, chẳng qua là xoa mũi, đau đầu không thôi, "Vì vậy, đệ......thật sự định lấy A Nguyên? Biết rõ nàng không phải Nguyên Thanh Ly còn lấy?"

Mộ Bắc Yên cũng biết hắn văn nhược, chỉ đánh buông hắn ra, hạ hai tay xuống, trong đôi mắt hoa đào hiện lên tia giảo hoạt cùng duyên dáng giống như mèo con, "Nếu như nàng là Thanh Ly, ta còn cố kỵ giao tình giữa hai ta, có lẽ ta còn do dự; về phần A Nguyên, chẳng lẽ ta còn muốn cố kỵ Cảnh Từ hay sao? Huống chi lần này là hắn đáp ứng từ hôn, chẳng lẽ hắn cũng chuẩn bị lấy Vương Tắc Sênh rồi, cũng không cho A Nguyên gả cho ta à?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook