Lưỡng Thế Hoan

Chương 177

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

26/09/2020

Nhưng trong tất cả lời chứng cùng lời khai, cũng không có ghi chép về lời khai của Ô Lục, Bùi Tứ rằng trước đó bọn hắn đã nhận được một số tiền lớn .

Mộ Bắc Yên trầm ngâm một lát, sai người đưa người phụ trách ghi chép lúc thẩm tra là hai gã thư lại đến.

Án Nguyên Thanh Ly lúc ấy huyên náo rất lớn, hai gã thư lại cũng nhất định nhớ rõ. Thư lại lớn tuổi hơn một chút đáp: "Kỳ thật đã từng hỏi qua Ô Lục về lai lịch của số tiền tài đó. Nhưng Ô Lục lúc được khiêng xuống núi đã chết rồi, mẹ già hắn lại bệnh điên loạn, nên cũng không hỏi ra gì cả. Vốn Ô Lục chính là vô lại đầu đường xó chợ, tiêu hết tiền lại ăn nhờ ở đậu, lừa bịp tiền của người khác, đến cùng có quan hệ với bản án ay không, về sau cũng không ai hỏi."

"Bùi Tứ cũng không biết lai lịch đám tiền tài của Ô Lục?"

"Ô Lục lúc ấy chỉ nói, ngẫu nhiên trúng được một số tiền tài lớn, liền mời các huynh đệ cùng nhau tìm niềm vui. Sự tình cướp bóc của Nguyên đại tiểu thư là được bàn bạc trong quán rượu. Bùi Tứ nghe Ô Lục nói xong, nhất thời nóng nảy mới quyết định động thủ, nhưng người của Nguyên phủ không chịu nổi một kích, mới bị bọn hắn đơn giản đánh bại áp trên mặt đất, cướp đi Nguyên đại tiểu thư."

Thư lại trẻ tuổi một chút nhịn không được nhìn chằm chằm A Nguyên dò xét, nghe vậy cười lấy lòng bổ sung: "Bọn hắn một mực không thừa nhận giết người, nhưng việc này chống chế làm sao được?"

A Nguyên nhíu mày, " Bùi Tứ có gia cảnh như thế nào?"

Thư lại lại nói: "Có vẻ rất bình thường. Hắn có vợ con, nghe nói sau khi bị bỏ tù, vợ hắn còn từng bốn phía dùng tiền cầu xin, muốn gặp mặt Bùi Tứ một lần. Phạm tội nặng như vậy, lính canh ngục cũng sẽ không dám nhận, ngay cả đồ ăn thức uống cũng không có dám đưa vào. Bất quá có thể liên hệ ở Hình bộ, đoán chừng trong nhà còn có chút tiền."

Thư lại trẻ tuổi vội hỏi: "Bùi Tứ kia đúng là gia cảnh không tệ, vợ hắn không lâu trước đó dẫn theo hai đứa con trai đến một chỗ gần ngõ nhỏ nhà ta, vừa mua một căn nhà nhỏ hai cửa ra vào, mặt mày tô son trát phấn tươi mới, trông hết sức nhẹ nhàng khoan khoái."

A Nguyên "A" một tiếng, "Nhưng trong nội tình trong án của Bùi Tứ lưu lại trước lúc, Bùi Tứ đánh bạc nhiều, từng bởi vì đánh bạc mà mắc nợ một khoản không dám về nhà, nên hắn rất sợ vợ, từng bởi vì thê tử bị đánh vì hắn nợ tiền đánh bạc, liền dẫn một đám vô lại đánh nhau loạn xạ, huyên náo cả vùng đó gà chó không yên......Lúc này còn chưa đến một năm, vợ hắn thì có tiền đến Hình bộ cầu tình, còn có tiền mua nhà sau khi hắn chết nữa ư?"

Ngón tay Mộ Bắc Yên không khỏi dồn dập gõ vào hồ sơ vụ án, nói: "Cho nên......không chỉ có Ô Lục lấy được tiền, Bùi Tứ cũng lấy được, có lẽ còn thêm nữa...?"

Thư lại già chần chờ nói: "Cái này, tiểu nhân không biết."

Thư lại trẻ hơn lại không chịu bỏ qua cơ hội khiến cho mỹ nhân chú ý, tranh thủ thời gian nói: "Nhắc tới chuyện này, tiểu nhân ngược lại nhớ tới, Bùi Tứ kia sau khi chịu hình quá sức, từng đề cập qua là có người cho bọn hắn tiền, để bọn hắn cướp đi Nguyên đại tiểu thư, rồi lại thả cho Nguyên đại tiểu thư chạy thoát."

Đừng nói A Nguyên, ngay cả Mộ Bắc Yên đều đã nghẹn ngào hỏi: "Ngươi......Ngươi nói cái gì?"

Thư lại già vội hỏi: "Bùi Tứ sau một lần trọng hình quả thực đã từng nói, nhưng nói xong cũng đã bất tỉnh, sau hai ngày tỉnh lại, lại thay đổi lời khai, nói là chịu hình nặng quá mới nói bậy."

A Nguyên vội hỏi: "Nếu như hắn từng khai ra việc này, ngay lúc đó lời khai có được ghi chép lại không?"

Thư lại trẻ vội vàng gật đầu, "Có chứ! Là chính ta tự tay viết, nên nhớ rất kỹ!"

Mộ Bắc Yên ngạc nhiên nói: "Có ư? Ta vừa vặn hình như không chú ý tới......"

A Nguyên vội lật lại mấy tờ ghi chép về Bùi Tứ, nghi ngờ nói: "Không có mà? Ta từng xem kĩ từng tờ rồi."

"Ta......Ta tìm đến cho tiểu thư xem."

Thư lại trẻ ân cần tiến lên tìm kiếm, rất quen thuộc tìm được vài trang, sau đó ngơ ngẩn, bối rối lật trước lật sau, "Lời khai này mỗi một phần đều dính sát vào cùng nhau, như thế nào lại không thấy? Còn chuỗi trang thì sao?"

Thư lại già đã nhìn ra điểm không đúng, tiến lên rút ra một phần lời khai, nhìn thoáng qua, đã lạc giọng nói: "Đây là......bị ai xé toang một tờ?"

Thư lại trẻ liếc mắt nhìn nội dung, vội hỏi: "Đúng, chính là chỗ này là hắn nhận tội khi thẩm vấn, nhưng có một tờ bị xé!"

Trang kia được xé rất cẩn thận, nội dung dính liền phía trên đó cũng không có chỗ sơ suất rõ ràng, nếu như không nhìn kỹ, căn bản không có cách nào phát hiện phần còn sót lại của trang giấy.

A Nguyên yên tĩnh một lát, nói ra: "Ta vốn đang thực sự cảm thấy Bùi Tứ là chịu không nổi hình mà nói hưu nói vượn."

Mộ Bắc Yên thở dài, "Hiện tại thì sao?"

A Nguyên cười cười, sắc mặt lại có chút trắng bệch, "Ngươi đang nghĩ cái gì, ta cũng đang nghĩ cái đó."

Nếu thật là nói hưu nói vượn, căn bản không cần để ý tới. Tận lực xé đi một tờ giấy này, mới giấu đầu hở đuôi. Kết hợp với việc Bùi Tứ sợ vợ, người nhà khi hắn còn sống nghĩ cách cứu viện, vợ con hắn sau khi hắn chết lại áo cơm không lo, cho nên vì sao hắn lại thay đổi lời khai đều có thể đoán được.

Mộ Bắc Yên nhìn về phía hai gã thư lại, "Những hồ sơ vụ án này, bình thường ai có thể xem được?"

Thư lại già do dự nói: "Cái này cũng khó nói. Từ Đại Lý Tự đến Hình bộ, bản án này có không ít quan viên từng hỏi đến, bọn họ đều có quyền hạn chọn đọc tài liệu hồ sơ."

"Ngoài Đại Lý Tự cùng Hình bộ thì sao? Có người nào khác đã xem qua không?"

"Vậy cũng chỉ có Nguyên phu nhân thôi! Nguyên phu nhân là tự mình sang đây xem."

Việc này Mộ Bắc Yên đã đề cập qua, Nguyên phu nhân chẳng những tới đây xem hồ sơ, còn đi gặp thủ phạm chính Bùi Tứ.

Mộ Bắc Yên khẽ cười nói: "Mẹ con quan tâm, Nguyên phu nhân chọn đọc tài liệu hồ sơ vụ án cũng không có gì kỳ quặc. Được rồi, việc này không có gì quan trọng hơn, không cần để ý, các ngươi cũng không cần nhắc tới với bên ngoài."

Hai gã thư lại nhận được hậu thưởng, lưu luyến mà lui ra, trong phòng hai người lại đem hồ sơ vụ án xem một lần nữa, càng thấy trang giấy bị xé đi kia thật khả nghi, nhất thời nhìn nhau không nói gì, đến nỗi bên ngoài có người đưa cơm đến cũng không có tâm tình mở ra.

Một hồi lâu, A Nguyên lúc này thấp giọng nói: "Hẳn là mẫu thân của ta biết rõ cái gì? Bùi Tứ kia, thật giống như sau khi mẫu thân ta đến gặp hắn mới bỗng nhiên chết đi?"

Mộ Bắc Yên vỗ vỗ tay của nàng, ôn nhu nói: "Cũng không phải bỗng nhiên chết đi. Nghe nói, là Tạ Nham ép hỏi quá căng, vài tên nghi phạm mới trước sau tự vẫn hoặc kinh hãi mà chết."

A Nguyên nói: "Lúc trước cực hình tra hỏi cũng không làm bọn hắn sợ, Tạ Nham ép hỏi vài câu thì khiến bọn hắn sợ tới mức tự vẫn? Lời này ngươi cũng tin à?"

Mộ Bắc Yên nói: "Rốt cuộc là chân tướng như thế nào, chúng ta có thể chậm rãi tra. Nguyên phu nhân từ trước đến nay làm việc ổn trọng cẩn thận, sẽ không làm ẩu, cô đừng nghĩ ngợi lung tung."

A Nguyên chống đầu thở dài: "Ta cũng không muốn nghĩ ngợi lung tung! Nhưng luôn có chút ý nghĩ lộn xộn xuất hiện trong đầu, ta không ngăn được."

"Ý nghĩ gì mà lộn xộn?"

"Ví dụ như bản thân ta này, ta thường cảm thấy ta không phải Nguyên Thanh Ly, mà tựa như hoàn toàn là một người khác. Có thể mẫu thân cho ta cảm giác, rõ ràng chính là mẫu thân của ta, bà ấy đương nhiên cũng sẽ không nhận lầm con gái, ta sẽ không thể nào là người khác. Lại ví dụ như gần đây có vài bản án, như vụ án cha ngươi bị ngộ hại, án cung nhân rơi xuống nước, thậm chí ngay cả án Chu Thực, cùng với án của ta, thoạt nhìn đều không tương quan, nhưng ta cuối cùng cảm thấy mấy bản án này mơ hồ có điều gì liên quan."

Nếu như vỏ đậu phộng đúng là do cùng một hung phạm lưu lại, ít nhất trong đó có ba bản án có liên quan nào đó.

Mộ Bắc Yên dừng lại nhìn nàng, hồi lâu mới khẽ cười nói: "Cô thật sự nghĩ đến không ít. Bất quá mấy bản án này, ta cũng cho rằng không đơn giản như vậy. Tạ Nham, Cảnh Từ bọn họ cũng không rảnh, ta đây là Vương gia nhàn tản sẽ cùng cô tra!"

Ngực A Nguyên lại đau rút, hỏi: "Tạ Nham cũng là cậu ấm nhàn tản mà? Cảnh Từ càng là người quyền quý nhàn tản lúc nào cũng cần tĩnh dưỡng. Bọn họ cứ như thế bận rộn vì một thiếu nữ từ phương xa đến, loay hoay đến mức gặp ta cũng không có thời gian?"

"Tắc Sênh quận chúa kia à? " Những ngày này Mộ Bắc Yên bề bộn nhiều việc vì tang sự của phụ thân, cũng không quá mức lưu ý, liền phải tốn sức mà nhớ lại, "Có phải là nữ tử ngày đó cùng Đoan hầu tế bái hay không? Ta nhớ là bộ dáng rất bình thường. Tướng mạo khí độ kia, so ra kém Trường Nhạc công chúa rất nhiều, làm sao lại bằng cô được. Yên tâm đi, hai người bọn họ cũng không mờ mắt, sẽ không nhìn cô ta thuận mắt đâu."

A Nguyên ấn ngực thở dài: "Tạ Nham chưa hẳn đã mờ mắt, nhưng ta lại cảm thấy Cảnh Từ có chút mờ mắt rồi. Hay là, là ta có hơi mờ mắt nhỉ?"

Mộ Bắc Yên bật cười, "Vì sao lại nói như vậy?"

A Nguyên nói: "Ta kỳ thật căn bản không biết lai lịch của huynh ấy, quá khứ của huynh ấy, còn có tình cảm ngày đó của chúng ta. Ta cái gì cũng không biết, liền đã nhận định huynh ấy là phu quân của ta. Nếu như không phải, chẳng phải là ta mờ mắt sao? Lan truyền ra ngoài sẽ bị người ta cười chết."

Mộ Bắc Yên thu thập hồ sơ, cười nói: "Không có việc gì, nếu như hắn lưu luyến quận chúa kia, ta liền cưới cô, không để người ta cười cô mờ mắt."

A Nguyên lườm hắn một cái, "Vô nghĩa!"

Mộ Bắc Yên làm mặt quỷ, "Như thế nào lại vô nghĩa? Ta mặc dù không quyền không thế, lại còn không cha không mẹ, muốn lấy ai liền có thể lấy. Đến lúc đó hai chúng ta thích chơi như thế nào liền chơi như thế ấy, hủy đi vương phủ cũng không có người quản! Càng hay chính là, số gia sản kia đủ cho hai chúng ta dùng hết cả đời , chỉ cần chiến tranh không đánh tới kinh thành, cuộc sống về sau sẽ tiêu dao lắm! Đi thôi, thừa dịp lúc này đêm dài không người, chúng ta đi trước gặp Tả Ngôn Hi! À, ta còn có một huynh trưởng, nhưng hắn cũng không cần biết chuyện của chúng ta."

A Nguyên nghe hắn nói chuyện phiếm, không khỏi không biết nên khóc hay cười, vội vàng khoát tay nói: "Hắn chưa hẳn nguyện ý gặp ta, ta cũng không muốn gặp hắn, hay là thôi đi! "

Nhớ tới Tả Ngôn Hi bởi vì Cảnh Từ thích nàng, liền muốn giết nàng, A Nguyên liền cảm thấy hơi lạnh người. Nếu như Cảnh Từ thay lòng đổi dạ thích Vương Tắc Sanh, không hiểu Tả Ngôn Hi có thể nghĩ đến việc đi giết Vương Tắc Sanh không.

Mộ Bắc Yên cũng không truy vấn, đưa A Nguyên rời khỏi nha môn, liền nhắc tới hộp cơm bữa ăn khuya bọn họ không ăn, thẳng đi về hướng Hình bộ đại lao.

Nhìn hắn quen thuộc, sau khi hồi kinh có lẽ đã sớm âm thầm điều tra. Hôm nay bọn họ tra án tại Hình bộ, Mộ Bắc Yên đương nhiên sẽ tiện đường lại đến gặp người anh không ra anh, em không ra em của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook