Lưỡng Thế Hoan

Chương 164

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

26/09/2020

Trước mắt thuần thúy đen kịt, trước mắt hắn tựa hồ lại có vô số con sói hoang, ánh mắt của chúng lập lòe chớp động. Tiếng sói gào vòng qua vòng lại bên tai, ác mộng nửa đêm giống như tránh không được, gân chân bị gãy lại đau đớn, đau đớn ở một chỗ khác lại thấu xương.

Thế gian này ...cái không dễ dàng xảy ra nhất là tin tưởng cùng tín nhiệm, nhưng tín nhiệm ấy lại bị nghiền nát như miếng bọt biển. Sau khi vỡ vụn hết thảy, có lẽ vẫn như cũ không thể bỏ đi tình cảm. Nhưng thanh minh như hắn, lại cũng nhìn không ra, trong đó đến tột cùng còn có... cái gọi là tín nhiệm hay không

A Nguyên, nếu thật chẳng qua là A Nguyên, thật sự chẳng qua là tiểu bộ khoái huyện Thẩm Hà, tương lai của bọn họ ắt phải hạnh phúc cùng vui mừng?

Đáng tiếc, nàng không phải.

Hắn chậm rãi ôm lấy vai, phần môi trầm thấp lạnh lẽo gọi ra cái tên đã lâu không gọi: "Miên Vãn...."

Nguyên phủ.

Quản sự cùng người hầu đón A Nguyên vào, cũng không nhiệt liệt, lại càng không sơ lạnh, lời nói và việc làm kính cẩn mà tự nhiên, phảng phất nàng căn bản chưa từng đào hôn, căn bản chưa từng vừa đi mấy tháng xa ngút ngàn dặm không có tung tích, chẳng qua là vừa đi buổi tiệc, hôm nay cơm nước no nê, cố gắng hết sức mà làm việc.

A Nguyên đi về hướng phòng ngủ lạ lẫm, xa xa liền thấy Nguyên phu nhân đang chờ. Thân ảnh kia vẫn lạ lẫm như đã từng, nhưng tách ra sau một thời gian ngắn tụ họp, lại tựa hồ rất quen thuộc.

A Nguyên ngưng mắt nhìn thân ảnh kia, đáy mắt liền có chút ít nóng lên.

Tùy tùng dẫn nàng nói: "Đại tiểu thư, phu nhân rất nhớ người, những ngày này thường xuyên ngồi ở phòng ngủ của tiểu thư, ngồi xuống cả buổi."

A Nguyên nói: "À!"

Dưới chân lại đi được nhanh hơn, lại có vài phần vội vàng.

Cái gọi là gia đình, ước chừng nên có cảm giác như vậy ? Có người trông coi, chờ mong, nhớ nhung ngươi, thông cảm cho nỗi buồn của ngươi, bởi vì ngươi mà đắc ý mà vui vẻ, bởi vì ngươi mà thương cảm.

"Tiểu thư!"

Tiểu Lộc đã vui sướng mà nghênh tiếp đến đây, thiếu chút nữa cho nàng một cái ôm sâu sắc.

Thấy thần sắc tùy tùng đằng sau, nàng mới thoáng thu liễm, chỉ cầm tay A Nguyên cười nói: "Tiểu thư đã trở về! Chúng em buổi chiều đã đến đây, phu nhân đã nhìn sắc trời vài lần, chạng vạng tối lại hỏi gần đây tiểu thư thích ăn rau gì, đã làm bữa tối cho tiểu thư, chờ người trở về!"

Nàng tiến đến bên tai A Nguyên, nói nhỏ: "Em cùng phu nhân nói tiểu thư thích nhất là đồ ăn Đoan hầu làm, thích nhất cùng Đoan hầu ở cùng nhau, phu nhân nói có lẽ đêm nay không về được. Nhưng mà nói cũng kỳ quái, lúc phu nhân nói lời này, giống như không vui vẻ."

A Nguyên giật mình, "Thật không?"

Nàng chậm rãi đi vào, Nguyên phu nhân đã nghe được động tĩnh bên ngoài, bước nhanh ra đón, đúng tại cánh cửa gặp nàng, trên khuôn mặt tha thiết chờ mong, nhanh chóng được thay thế bởi sự dịu dàng yêu thương. Bà mỉm cười nói: "A Nguyên, con đã trở về!"

A Nguyên vốn có chút ít xấu hổ, nói : "Trên đường có việc chậm trễ, ngược lại trở về trễ, lại để cho mẫu thân nhớ nhung!"

Nguyên phu nhân nói: "Không ngại, không có việc gì, ở cùng Đoan hầu là chuyện tốt. Sớm quen thuộc, sau kết hôn vợ chồng mới hòa hợp."

A Nguyên đỏ mặt, lại cười nói: "Con cũng nghĩ vậy."

Nguyên phu nhân gật đầu, "Một đường bôn ba, ước chừng cũng mệt mỏi? Đi nào, hai mẹ con chúng ta đi ăn cơm chiều trước, rồi sớm nghỉ ngơi, ngày mai buổi sáng ta cùng con vào cung!"

A Nguyên cả kinh, "Vào cung?"

Nguyên phu nhân một bên cầm tay nàng hướng phòng khách, một bên mỉm cười nói: "Chuyện chung thân của con, là Hoàng Thượng khâm ban thưởng. Con lại vừa trốn hôn ước, biết rõ đấy, nói là con tổn thương bệnh chưa lành, nhất thời hồ đồ, không biết, không chừng là đại nghịch bất đạo, không tuân thánh chỉ là tội lớn!"

A Nguyên bề bộn cười nói: "Có mẫu thân ở đây, tất nhiên không cần lo lắng Hoàng Thượng trị tội của con."

Nguyên phu nhân mỉm cười, "Lúc trước đã cùng Hoàng Thượng đề cập qua, chỉ nói tranh thủ thời gian tìm con về dưỡng bệnh quan trọng hơn, ước chừng cũng sẽ không quá mức so đo. Ngày mai vào cung, con coi như bị bệnh hồ đồ, ngay cả mình đang làm chuyện gì cũng không rõ ràng, ta lại ở bên cạnh nói vài câu, việc này sẽ không khó qua."

Bà dừng một chút, lại nói: "Nhưng mà sự tình con đào hôn, trong kinh thành truyền đi xôn xao, quả thực rất làm xấu thể diện của Đoan hầu phủ. Lại nói tính tình Đoan hầu cổ quái, rất có thành kiến với ta, lại hết lần này tới lần khác được Hoàng Thượng yêu thương. Ta không hiểu được lúc trước các con quen biết thế nào, sao lại đề nghị hôn ước, tình cảm hôm hay thế nào, chỉ mong hắn không so đo việc này mới tốt. Nói cách khác, nếu như trước mặt Hoàng Thượng hắn nói vài câu, không chỉ có việc hôn nhân khó thành, không chừng còn có thể gây ra tai họa!"

Trong lòng A Nguyên không khỏi rơi cái độp. Nguyên phu nhân rõ ràng cùng Cảnh Từ giống nhau, đều nghi ngờ đối phương sẽ nói gì trước mặt Lương đế gây bất lợi......

Nàng do dự một chút, liền nhẹ nhõm cười nói: "Mẫu thân không cần lo ngại, thân thể A Từ không được tốt, tính tình cũng không được tự nhiên chút ít, nhưng lòng dạ quang minh bằng phẳng, tuyệt sẽ không gây bất lợi cho mẫu thân và con."

Nguyên phu nhân thở dài: "Nha đầu ngốc, con hiểu được hắn nhiều hay ít? Ngay cả lai lịch của hắn cũng không nói cho con."

A Nguyên nói: "Nhưng con biết con thích chàng, chàng cũng thích con. Sẽ có một ngày chàng nói cho con, sẽ có một ngày chàng đối với trăm người quái gở, lại xem con là của quý trong tâm!"

Đôi mắt Nguyên phu nhân trong suốt lưu chuyển, như xuyên thấu qua phiến lá thưa thớt dưới ánh trăng, sáng tỏ không nói rõ ý tứ hàm xúc, "Con hy vọng một ngày hắn có thể xem con như của quý trong tâm?"

A Nguyên đến cùng không chắc, có khi Cảnh Từ vẫn là mở miệng cay nghiệt, nhưng đối đãi với nàng cũng coi như tốt, không chừng sớm đã xem nàng như của quý. Nhưng như tính tình của Cảnh Từ, trông cậy vào hắn chính miệng nói ra ngôn từ buồn nôn như vậy, chỉ sợ gánh nặng đường xa.

Cũng may, nàng có thời gian cả đời, chờ hắn.

Vì vậy, A Nguyên hì hì cười nói: "Chỉ cần con thật tình đợi chàng, cuối cùng sẽ có ngày đó."

Đang khi nói chuyện, hai người đã đi tới phòng khách, dưới mái hiên đã có đồ ăn như nước chảy, chưa qua một giây liền xếp hàng tràn đầy một bàn. Tùy tùng của Nguyên phu nhân là Lưu Vi nói : "Phu nhân, đại tiểu thư, có chút đồ ăn vừa nấu, hôm nay trong phòng bếp đang tiếp tục nấu, không bằng chậm một chút!"

A Nguyên cười nói: "Không cần đâu? Ta ở bên ngoài ăn một rau một chén canh đã đủ rồi, trên bàn những thứ này ăn làm sao hết? Mau gọi bọn họ đừng làm nữa!"

Nguyên phu nhân lưu ý việc A Nguyên ăn rau, khẽ cười nói: "Sau khi con khỏi bệnh, khẩu vị thay đổi không ít, cũng không hiểu được con thích ăn cái gì, đành phải bảo bọn họ làm nhiều mấy món."

A Nguyên khoát tay nói: "Con không kén chọn, đồ ăn tùy tiện sao cũng được. Huống chi con ở trong huyện thành nhỏ, cũng coi như chính thức hiểu được một bữa cơm một hạt không dễ có. Có phúc tiếc phúc, chúng ta đừng phô trương lãng phí mới tốt."

Nguyên phu nhân nhân tiện nói: "Cũng tốt. Tục có mây, thời trẻ qua mau. Mấy chục năm qua, chư phiên trấn áp các cứ trọng địa, ngươi tranh ta đoạt, trải qua thay đổi bất ngờ, thiên hạ này cũng đã đổi chủ, Nguyên phủ lại có thể nhiều lần tránh được đại kiếp nạn, coi như là trong loạn có may. Nhưng thiên hạ chiến loạn đầy rẫy, ai có thể giữ được ai cả đời yên vui? Nếu có thể hưởng được phú quý, nhịn được nghèo khó, ngày sau mặc kệ ở hoàn cảnh thế nào, đều có thể vui vẻ, an ổn sống hết cả đời này."

A Nguyên không nghĩ sẽ dẫn đến một phen lời nói của Nguyên phu nhân như vậy. Nàng sợ run sau nửa ngày, mới hỏi: "Mẫu thân, con chỉ là thuận miệng vừa nói, người đừng nhạy cảm. Trước khi con bị thương, nói chuyện cũng hẳn là bụng dạ thẳng thắn, mới có thể thường thường chọc giận mẫu thân?"

Nguyên phu nhân lắc đầu, tinh thần liền có chút hoảng hốt, "Con.....Cũng không nói những lời bụng dạ thẳng thắn. Con tuy là nữ nhi ruột thịt của ta, lại từ trước đến nay tự mình làm chủ, không thường tâm sự cùng người mẹ là ta. Nhiều khi, ta căn bản nhìn không hiểu con nghĩ gì, hoàn toàn chính xác có chút khúc mắc."

Nguyên nhân nàng có thanh danh phong lưu, liệu nàng ngày xưa nhất định để không bị trói buộc, nói năng làm việc đều long trời lở đất, biết rõ có chút lời nói và việc làm nữ nhi không nên, cũng không thay đổi tâm tính, vì vậy rất nhiều việc mà nói, liền có thể mặt dày nói thẳng, bình thường chuyện nữ nhi không dám làm, chỉ cần phù hợp, nàng cũng nghe theo không lầm.

Nhưng hôm nay Nguyên phu nhân đang nói cái gì?

A Nguyên không khỏi buồn bực hỏi: "Vậy.....lúc trước rốt cuộc là con nói chuyện thế nào?"

Nguyên phu nhân cười khổ, "À.....Ví dụ như nhìn xem trên bàn nhiều đồ ăn, con đại khái sẽ nói lời nhẹ nhàng nhỏ nhẹ mà phân phó, con cá này khó có được, cái này đặc sản miền núi mùi vị cũng không tệ, đưa đi cho Chu công tử! Món rau kia, còn món súp kia nữa, Tiểu Lâm Nhi thích ăn, dùng hộp đựng thức ăn đưa đến quý phủ hắn đi. Lưu Vi, bánh này ngươi thích ăn, liền thưởng ngươi đi, mấy món kia liền cho Thuỵ Anh, Tiểu Lộc các nàng đi."

A Nguyên vừa gắp một cây nấm, kinh ngạc nghe Nguyên phu nhân nói, cây nấm rơi xuống bàn cũng không biết .

Nàng không hề nghĩ lúc trước nàng lại có lời nói cùng việc làm như vậy.

Nhưng đối nhân xử thế mà nói, Nguyên đại tiểu thư hẳn rất cao minh.

Bất động thanh sắc mà không lãng phí đồ ăn, lại hưởng thụ đồ ăn ngon, còn có thể lấy lòng người khác, thu mua nhân tâm.

Chẳng trách Nguyên đại tiểu thư ở kinh thành có tiếng xấu, không ai không biết phong lưu, vẫn như cũ có nhiều nam nhân ngã xuống, người sau tiến lên, thậm chí ngay cả Tạ Nham quý công tử gia thế tướng mạo đều có, cũng không thể quên. Ngay cả Trường Nhạc công chúa cũng không để ở trong lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook