Lưỡng Thế Hoan

Chương 134

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

26/09/2020

A Nguyên nói: "Nơi đây kiếm đâu ra thái y? Không bằng ta đi mời Tạ đại nhân tới đây?"

Trường Lạc công chúa lập tức kêu lên: "Không cần! Được rồi, đi mời đại phu cho ta, tranh thủ thời gian!"

Quả nhiên không muốn gặp A Nguyên, cũng không muốn gặp Tạ Nham.

Tạ Nham lắc đầu, quay người rời đi, phất tay cho tuỳ tùng của mình, "Lập tức đi tìm đại phu, đem đại phu tốt nhất Thẩm Hà tìm tới đây! Nhanh!"

Theo phục vụ, nói ra: "Đại phu tốt nhất Thẩm Hà, hẳn là Tả Ngôn Hi Tả công tử. Nhưng mà hôm nay ngài ấy đang có hiếu bên người."

Tạ Nham nói: "Không ngại, mời hắn đến! Nói là ta mời, hắn sẽ đến."

Sau nửa canh giờ, hai đại phu gần đó đã đến, tùy tùng đi mời đi mời Tả Ngôn Hi cũng đã về, nhưng là tay không mà về.

"Không mời được Tả công tử. Hạ nhân nói thân thể của hắn chống đỡ hết nổi rồi, khả năng đã ở nơi nào ngủ mất, cảnh tối lửa tắt đèn nhất thời cũng tìm không ra."

Theo như lệ cũ, cha mẹ mới mất, con phải quỳ trước linh cữu vài đêm, tuyệt đối không thể lười nhác trở về phòng nghỉ ngơi. Chẳng qua là đã mấy ngày đêm không ngủ, người làm bằng sắt cũng chịu không nổi, cho nên mệt mỏi cực kỳ, có tựa tường ngủ, cũng lặng lẽ mang gối cùng chăn cho hắn sang bên cạnh tranh thủ chợp mắt đôi chút.

Tả Ngôn Hi nhịn hai ba ngày không ngủ, hôm nay thừa dịp công sai rời đi, sứ thần chưa tới, nên tranh thủ ngủ cũng hợp lí.

Tạ Nham do dự một lát, chỉ có thể thở dài: "Mà thôi, trước gọi hai đại phu kia khám và chữa bệnh cho công chúa đi!"

Nếu như khám và chữa bệnh không có hiệu quả, hắn liền không thể không đi mời biểu đệ của hắn, người đã thủ hạ lưu tình.

Đang suy nghĩ, bên kia trên đường nhỏ truyền đến tiếng cười của A Nguyên, vội đưa mắt nhìn lên, Cảnh Từ đang mang theo A Nguyên, không nhanh không chậm từ huyện nha đi ra ngoài.

Xem mặt mày ẩn tình của bọn họ, nào có đi thăm dò vụ án, rõ ràng chính là định đi ra ngoài ngắm sao, thưởng ngoạn ánh trăng, thuận tiện nhìn xem tối nay có thể gom góp thành đôi hay không.

Đáng tiếc cho dù hắn thật sự có thể tàn nhẫn bỏ qua Trường Nhạc công chúa, hắn cũng không tìm được người nguyện ý cùng hắn ngắm những vì sao, thưởng ngoạn ánh trăng như Nguyên đại tiểu thư.....

Nhưng A Nguyên đích thực là bởi vì phát hiện điểm đáng ngờ, mới tận chức tận trách mà chạy đến Hoa Nguyệt lâu tra án.

Tú bà mặc dù không dám vô lễ, nhưng phát hiện Cảnh Từ lại tới nữa, quả thực không vui.

Nàng nói: "Vị này, ban ngày không phải đã điều tra ư? Mạn Khanh nhà chúng ta cũng biết mệt, cùng triệt để hỗ trợ tra án, đã hỏi, nói tất cả, còn muốn hỏi cái gì?"

A Nguyên nói: "Nhà của bà có một ống trúc nuôi mỹ nhân xà, có chút ngoặt, một lần thì không sạch được, chỉ có thể làm mấy lần. Nếu như rót nữa mà không đi ra, ta đành phải lột da rắn, chậm rãi tuốt ra!"

Phá Trần kiếm "Soạt" một cái rồi chỉ vào tú bà, hỏi: "Bà nói, để chính nàng nói, hay để chúng ta mang về nha môn chậm rãi tuốt ra? Ai kêu nàng lại là nhân chứng duy nhất đêm đó ở cùng Thế tử Hạ Vương cơ chứ? Theo như pháp lệnh, hung thủ không thể xác nhận, cũng có thể bỏ tù nhân chứng, để ngừa việc vu cáo hoặc ngụy tạo chứng cứ. *Mụ mụ đã chuẩn bị tốt tiền và cơm tù chưa hả?"

(*mụ mụ : cách gọi tú bà )

Sắc mặt Tú bà thay đổi mấy lần, mặt mũi nhanh chóng tươi cười, nói: "Cô nương nhà chúng ta chính xác có chút yếu ớt, ta cũng nhìn muốn vuốt. Gia nếu muốn giúp vuốt vài cái, đều là vinh hạnh của cô nương nhà chúng tôi! Vừa vặn đêm nay Phó cô nương rảnh rỗi, trong phòng cũng sạch sẽ, cũng không cần đi nha môn, trực tiếp vào phòng Phó cô nương ngồi một chút vừa vặn rất tốt đó? Cả đêm vuốt cũng đều được! Dù thế nào cũng đều bị nàng tuốt sạch sẽ! "

A Nguyên nghe vậy ngược lại thật sự kinh ngạc.

Nếu ở thành Biện Kinh, có lẽ Phó Mạn Khanh không coi là cái gì. Nhưng ở Huyện Thẩm Hà, Phó Mạn Khanh tuyệt đối là đệ nhất thanh lâu, ban đêm rõ ràng chưa từng tiếp khách, quả thực kì lạ.

Trừ phi Phó Mạn Khanh bởi vì có chút nguyên nhân không muốn tiếp khách.

Mà gần đây, ngoại trừ việc ở Hạ Vương phủ, còn có cái gì có thể làm nàng nhiễu loạn, còn cự tuyệt tiếp khách?

Đôi mắt Cảnh Từ chợt trầm xuống, đẩy bà tú ra bước nhanh lên lầu, bước nhanh chạy lên lầu đi.

Hắn và A Nguyên đều đã đã tới Hoa Nguyệt Lâu một hai lần nên đã quen thuộc, hôm nay đã có lòng nghi ngờ, không cần tú bà dẫn đường, phóng tới phòng ngủ của Phó Mạn Khanh.

Mới tới cửa, lại nghe được bên trong một tiếng nữ tử kêu thảm thiết, hai người không khỏi kinh hãi.

Cảnh Từ đang định đẩy cửa, A Nguyên nhấc chân, ra sức một đạp, đã đem then cài đá văng.

Trong phòng cửa sổ mở rộng, trướng mạn phiêu diêu, Phó Mạn Khanh nằm trên đất, máu chảy trước ngực như rót, một gã Hắc y nhân đang ném ra một cái thủy chủ, nhanh chóng nhảy hướng ngoài cửa sổ.

A Nguyên nhớ tới chân của Cảnh Từ không tiện, vội hỏi: "Huynh xem tình huống Phó Mạn Khanh, ta đi tìm hung thủ."

Cảnh Từ cùng nàng lao ra hai bước, sau đó chằm chằm nhìn vào thân ảnh biến mất ngoài cửa sổ của hắc y nhân, chân dừng lại.

Hắn cúi đầu xem Phó Mạn Khanh, thấy nàng ngực còn có chút phập phồng, đưa tay ôm lấy nàng, trầm giọng hỏi: "Phó Mạn Khanh, là ai hại cô?"

Phó Mạn Khanh đến hơi thở cuối cùng, giãy dụa thở dốc nói: "Không......Không phải Tiểu Hạ Vương gia......"

Cảnh Từ nói: "Không phải Tiểu Hạ Vương gia, là ai?"

"Không......Không biết......"

Hai gò má Phó Mạn Khanh lăn dài nước mắt, đôi mắt xinh đẹp vẫn như cũ mê hoặc linh động, bỗng dưng giống như nhớ tới cái gì, đột nhiên lóe sáng đứng lên. Nàng động thân muốn ngồi dậy, cố gắng kêu lên: "Là hắn, là hắn......"

Cảnh Từ vội hỏi: "Là ai?"

Phó Mạn Khanh đưa tay mãnh liệt chỉ hướng ngoài cửa sổ, một ngón tay hướng khác, khàn giọng nói: "Hắn......"

Thân thể căng thẳng trở nên mềm nhũn, nàng vô lực ngã xuống, ngón trỏ trắng trẻo xinh đẹp cũng đã vô lực rủ xuống. Giữa lông mày của nàng vẫn đầy phong nhã như cũ, thậm chí đôi mắt cũng còn giữ được hình dạng đẹp đẽ khi còn sống, nhưng đã không còn hô hấp.

Cảnh Từ đi đến cửa sổ, nhìn về phương hướng Phó Mạn Khanh chỉ.

Nơi nàng chỉ rõ ràng chính là đường đi. Trên đường phố còn có người đi đường lui tới, xem thần thái trước khi xuất phát, phần lớn là thanh lâu hoặc khách quen của quán rượu, cũng không có gì khác thường. Đường đi bên kia, đối diện là trà lâu, đen kịt một mảnh.

Phó Mạn Khanh cũng là người thông minh, có lẽ cuối cùng cũng nghĩ ra hung thủ hại mìmh, đáng tiếc trúng chỗ hiểm, lại không kịp nói ra.

A Nguyên cầm Phá Trần kiếm, đang ra sức đuổi theo người áo đen kia.

Nhưng thân thủ hắc y nhân đương nhiên cao hơn nàng, quay đầu nhìn nàng một cái, thoảng qua do dự, chợt nghe thấy tiếng phương hướng lộn vòng, hướng bên kia phòng ốc thấp bé, đường tắt rắc rối chỗ mà chạy đi.

Cái gọi là thời gian thích hợp làm chuyện xấu, giết người phóng hỏa. Lúc này là ban đêm đen kịt, khó có thể thấy rõ hình dạng kẻ trộm, kẻ trộm muốn trốn chạy cũng thuận tiện. Hôm nay lại hướng góc tường lẩn trốn, A Nguyên lẻ loi một mình, đi đâu mà tìm?

Thấy hắc y nhân trốn chạy ngày càng xa, dần dần khoảng cách cùng nàng càng xa, A Nguyên đang vô cùng lo lắng, phía trước bỗng dưng có kiếm quang hiện lên, sau đó là tiếng xé gió.

Đao kiếm giao nhau tóe tia lửa, lập tức đem hắc y nhân sắp biến mất bại lộ thân ảnh không thể nghi ngờ.

A Nguyên vội vàng chạy qua, đã nghe được tiếng của nam tử: "Tả Ngôn Hi, huynh có biết mình đang làm gì không? "

A Nguyên cả kinh lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Nàng đã chạy vội tới gần đó, liền có thể thấy rất rõ ràng: người áo đen kia mặt mày tuấn tú, ôn nhã hàm súc, đúng là con nuôi của Hạ Vương, Tả Ngôn Hi.

Mà nam tử trẻ tuổi đang ngăn cản hắn, lại là kiếm khách Tiêu Tiêu đến từ kinh thành.

Tả Ngôn Hi về văn thì sưu tầm dân ca, sở trường về cầm quân cờ, lại dùng y thuật nổi tiếng, tài danh hơn xa Mộ Bắc Yên, thêm tính tình lại tốt, A Nguyên xem ra, ngoại trừ không biết võ nghệ, người này đã gần như hoàn mỹ, cho nên mới nhiều lần đưa hắn cùng Cảnh Từ ghép thành đôi, không ngờ kiếm thuật của hắn lại cao như vậy, lại cũng có thể cùng Tiêu Tiêu giao thủ.

Nhìn xem hắn đã không phải gần như hoàn mỹ, mà là thật sự rất hoàn mỹ. Chẳng qua là người hoàn mỹ như vậy lại là hung thủ giết người, loại "hoàn mĩ" này cũng tiêu tan nhanh.

Nàng rút Phá Trần kiếm ra, đang muốn đi tương trợ Tiêu Tiêu, bắt giữ Tả Ngôn Hi, Tả Ngôn Hi đã một kiếm đem Tiêu Tiêu cản lại, sau đó nhẹ nhàng buông lỏng tay, bảo kiếm đã vứt xuống đất.

Kiếm của Tiêu Tiêu, liền hạ lên cổ Tả Ngôn Hi.

Tiêu Tiêu có chút kinh ngạc, kiếm trong tay vẫn như cũ cầm được ổn định thẳng tắp. Hắn hỏi: "Huynh quả nhiên phản bội Hoàng Thượng, hại chết Hạ Vương?"

Tả Ngôn Hi cười khổ nhìn về phía A Nguyên, "Cô cũng cho rằng như vậy?"

A Nguyên nhất thời không hiểu lí do hắn quăng kiếm, cẩn thận mà đánh giá hắn, nói: "Ta không muốn cho rằng như vậy. Nhưng chúng ta tra án của Hạ Vương vừa tra được Phó Mạn Khanh, liền thấy ngươi đến đây diệt khẩu, không biết ngươi muốn cho chúng ta thấy cái gì?"

Tả Ngôn Hi khẽ thở dài: "Ta không giết Phó Mạn Khanh."

A Nguyên chỉ vào mình, "Ngươi cho là ta mắt mù? Còn có Cảnh Điển sử cùng ta tới, hắn không đến mức hãm hại ngươi đi?"

Tả Ngôn Hi cười cười, "Hắn sẽ tin ta."

A Nguyên nghẹn họng, đột nhiên rất muốn xông đi lên đập tay hắn, vuốt ve cái nụ cười tự tin đẹp mắt kia.

Tả Ngôn Hi đã tiếp tục nói: "Hạ Vương là nghĩa phụ dưỡng dục ta trưởng thành, cùng cha đẻ không khác mấy. Ta so với ai khác luôn muốn mau chóng tra ra ai là hung phạm. Ta cũng nghi ngờ Phó Mạn Khanh, mới âm thầm chạy tới định hỏi nàng ta một việc, đáng tiếc ta đã tới chậm!"

Tiêu Tiêu thu hồi kiếm, nhìn hắn nói: "Phó Mạn Khanh vừa bị giết? Huynh muốn nói, sát hại Phó Mạn Khanh một người khác hoàn toàn, huynh chẳng qua là chạy tới vừa đúng thời gian?"

--- đề lời nói với người xa lạ---

Tiếp tục phát sốt. Nếu như còn bản thảo tích lũy, ngày mai sẽ tận lực đổi mới.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook