Lưỡng Thế Hoan

Chương 128

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

25/09/2020

Cảnh Từ cười liền có chút ít khổ sở, trầm thấp nói: "Ta cũng không cần ngài ấy coi trọng. Nhưng mà vẫn ... tranh thủ thời gian tra án đi!"

Lý Phỉ ôm lấy eo nói: "Được! Được!"

Đột nhiên hắn may mắn vạn phần, ngày hôm qua bị Hạ Vương nhục nhã, hôm nay lại có Cảnh Từ đằng trước.

Nếu là vì cái chết của Hạ Vương, đắc tội vị quý công tử hiển nhiên rất được Hoàng Thượng coi trọng này, đó mới là xui xẻo.

May mắn không đắc tội hắn, may mắn còn cùng xem xuân cung đồ, may mắn còn có A Nguyên, cho dù có đắc tội hắn, đến lúc đó đem A Nguyên đẩy vào ngực hắn, lại giải quyết được công việc......

A Nguyên lại âm thầm buồn bực, liền nhỏ giọng hỏi Cảnh Từ: "Này, huynh cùng Hoàng Thượng có quan hệ gì? Ông ấy vì sao phong huynh làm Đoan hầu, còn đặc biệt chạy tới vùng ngoại ô thăm huynh?"

Gần đây thân thể của Lương đế cũng không tốt, có chuyện gì lớn cũng gọi người tiến cung phân phó, há có ai mà Lương đế lại phải tự mình chạy tới thăm? Đoan hầu lại không ở bên trong thành Biện Kinh, ở nơi xa xôi có chút hoang vu, mới có chuyện Nguyên đại tiểu thư tới thăm, gặp cướp giết.

Càng sâu xa hơn là Cảnh Từ không ở đó, Lương đế cũng không tức giận, im lặng ở trong phòng ngủ của hắn, ngồi suốt cả đêm một mình....

Cảnh Từ hiển nhiên không muốn nói thêm về việc này, chỉ thản nhiên nói: "Không có quan hệ gì."

"À? Không lẽ ông ấy có bệnh, không duyên cớ gì phong huynh làm Đoan hầu?" A Nguyên vò đầu, "Thân thế của huynh rốt cuộc là như thế nào? Ngày xưa nhất định là đã nói cho ta rồi? Đáng tiếc ta quên hết rồi, ngay cả cha mẹ huynh là ai, người ở nơi nào, ta cũng không nhớ được......"

Đôi mắt Cảnh Từ trầm xuống, "Cha mẹ ta mất sớm, là cậu của ta dưỡng dục ta trưởng thành."

"Còn Hoàng Thượng......"

"Hoàng Thượng không có quan hệ với ta, sớm đã *kiều quy kiều, lộ quy lộ. Chẳng qua là ông ta tự biết thiếu nợ ta mà thôi......"

(*kiều quy kiều, lộ quy lộ : một câu thành ngữ, tiếng lóng địa phương thường dùng, chỉ hai sự việc riêng biệt, hai người riêng biệt, không liên quan tới nhau )

Thần sắc Cảnh Từ tối tăm phiền muộn, ước chừng hắn đã giải thích đủ, quay người liền muốn bỏ đi.

A Nguyên nhìn sắc mặt hắn thật không tốt, tựa hồ có chút nổi giận, nghe hắn nói cái gì kiều quy kiều, lộ quy lộ, ngược lại hình như có một ý tứ không rõ ràng.

Nàng dừng ở khuôn mặt tuấn tú của Cảnh Từ, suy nghĩ kĩ càng một phen, rốt cục bừng tỉnh đại ngộ, "Hẳn là Hoàng Thượng yêu thích nam nhân? Ông ta...ông ta có lỗi với huynh? Ai, cái gì kia, ai lại như vậy chứ? Được rồi, đừng để trong lòng, chúng ta sống cuộc sống sau này thật tốt là được......"

Cảnh Từ thất thần, không để ý nàng nói cái gì, nghe có gì là lạ, mới nhìn về phía nàng, nàng đang rất có khí khái nam tử mà chống eo, một tay vỗ vai hắn bày ra bộ dáng trấn an....

Hắn chậm rãi đưa tay vỗ trán, hỏi: "Nàng...vừa rồi nói cái gì?"

A Nguyên cởi mở cười cười, "Không có gì, không có gì......Mặc dù, trước đó huynh yêu thích nam nhân cũng không có gì, dù sao trước đó ta cũng hoang đường......"

Cảnh Từ hít thở không nổi, thiếu chút nữa nghẹn chết, chỉ về phía nàng cả giận nói: "Nàng ... nàng mới thích nam nhân! Chuyện vớ vẩn như vậy, ở đâu lại nghĩ ra vậy?"

Hắn đẩy tay của nàng ra, bước nhanh rời đi.

A Nguyên bị đau bởi cái vùng tay ra của hắn, khua tay lên má trừng mắt nhìn bóng lưng của hắn, "Sai rồi sao? Được rồi, sai liền sai...Nhưng mà ta đương nhiên thích nam nhân!"

À, nhưng mà phải là nam nhân cao như Cảnh Từ, tuấn tú như vậy, hơn nữa tài nấu nướng cũng tốt như thế!

Những người Hạ Vương tín nhiệm kia đa phần đều đã từng theo Hạ Vương chinh chiến vào sinh ra tử, không có một ai dễ đối phó, Lý Phỉ đã thấy bọn họ đánh người ở huyện nha giống như tách hạt thóc, chẻ củi, tất nhiên không có gan đi tra hỏi, nhưng hôm nay Cảnh Từ đã đỡ đòn việc này, cũng không cố kị gì quá lớn.

Hạ Vương bị giết ngoài ý muốn, Tả Ngôn Hi rõ ràng ủng hộ quan phủ tra án, thế tử Mộ Bắc Yên đau đớn cái chết của phụ thân, chưa phục hồi tinh thần lại, huống chi đã biết thân phận Cảnh Từ không giống bình thường, cũng chưa từng phản đối đám người ở huyện nha tra hỏi người của Hạ Vương phủ. Thanh thế Hạ Vương phủ hiển hách, lúc này không có võ tướng để dựa vào, cũng đã thu liễm, ngoan ngoãn phối hợp lần lượt điều tra, tranh thủ thời gian trước rửa sạch hiềm nghi của chính mình quan trọng hơn.

Lý Phỉ đêm hôm vất vả, trọn vẹn tra hỏi trong hai ngày, lại kinh sợ phát hiện, toàn bộ người trong biệt viện đều không có hiềm nghi.

Căn cứ vào thời gian tử vong mà phỏng đoán, Hạ Vương có lẽ khi Tả Ngôn Hi, Cận Đại Đức rời đi không lâu thì bị giết.

Đoạn thời gian đó, bởi vì Hạ Vương giận dữ đuổi người, tùy tùng đều nghị luận, ngoại trừ thủ vệ, những người khác đều tụ họp một chỗ nghị luận rất lâu mới tản đi, phần lớn có thể tìm được bằng chứng, mà khi tách ra tra hỏi, ai cũng bảo là thảo luận về Tiểu Vương gia rốt cuộc là thích tiêu nương tử nhà ai.

Bởi vì sự tình hôm trước, Lý Phỉ đối với Cận Đại Đức rất có thành kiến, Tiết Chiếu Ý bởi vì Hạ Vương giận dữ, rời đi sau đó cùng cùng Cận Đại Đức thương nghị, muốn vào ngày hôm sau nghĩ cách khuyên thế tử về, miễn cho Hạ Vương giận dữ hại thân thể. Có Tiết Chiếu Ý cùng thị nữ Lan Băng, Cận Đại Đức căn bản không có thời gian gây án.

Huống chi, Cận Đại Đức hoàn toàn dựa vào uy thế của Hạ Vương mới có thể làm mưa làm gió .

Chủ tử bao che khuyết điểm như vậy, cho dù phải đốt đèn lồng cũng tìm không ra, tại sao phải hại?

A Nguyên do dự hồi lâu, nói: "Hôm nay ở Hạ Vương phủ, người không bị kiểm tra, lại làm cho Hạ Vương không phòng bị, chỉ có hai người."

Lý Phỉ há to miệng, không dám lên tiếng.

Mộ Bắc Yên, thế tử của Hạ Vương cùng với Tả Ngôn Hi, nghĩa tử của Hạ Vương, mà lại là bạn tốt của Cảnh Từ.

Sự tình cùng ngày, Mộ Bắc Yên cùng Hạ Vương cãi vả kịch liệt, Tả Ngôn Hi là người vô tội bị liên lụy, cũng bị đánh mắng cùng phạt quỳ. Tuy là cha con, đều có mâu thuẫn.

Cảnh Từ nhìn căn cứ trên bàn, chậm rãi nói: "Cũng không cần kiểm tra, những thứ này thị vệ cùng hạ nhân trong lúc lơ đãng nói, cơ bản có thể chứng minh đúng hành hung của hai người. Mộ Bắc Yên đêm đó ở Hoa Nguyệt Lâu, cả đêm chưa về, Tả Ngôn Hi quỳ hai đầu gối sưng đỏ, sau khi trở lại y quán đã rịt thuốc nằm ngủ."

A Nguyên một tay để sau lưng, một tay đập lên tờ khai: "Lời chứng thực có lẽ không giả, nhưng Mộ Bắc Yên nằm ngủ sau đó chẳng lẽ không thể thừa dịp đêm dài vắng người lặng lẽ trở về? Hắn có võ nghệ bên người, lại quen địa hình, giấu diếm được tai mắt của mọi người lặng lẽ trở về, có lẽ cũng không khó? Tả Ngôn Hi mặc dù nhìn hơi văn nhược, nhưng ở gần, đi rồi quay lại ra tay với Hạ Vương, dường như cũng không khó."

Lý Phỉ ho khan vài tiếng, nói ra: "Cái này......cũng khó nói, khó nói......Ta đi uống chung trà trước."

Mắt thấy lại gặp sự tình khó xử, hắn quyết định đi thật nhanh.

Cảnh Từ nhíu mày nhìn A Nguyên, cũng quay người đi về hướng ngoài cửa.

A Nguyên vội cùng đi qua, "Huynh cảm thấy thế nào?"

Cảnh Từ nói: "Ta cảm thấy nàng chắp tay sau lưng, một chút cũng không hề giống cô nương gia giáo."

A Nguyên lúng túng xoa mũi cười nói: "Ta đây là Nguyên gia đại tiểu thư, khụ...hoàn toàn chính xác không thể coi là cô nương gia giáo. Ta về sau sẽ không ăn đậu đỏ, có được không?"

Duyệt vô số người, trò giỏi hơn thầy, đậu đỏ gom góp thành trăm, tất nhiên nàng không được coi là một cô nương tốt. Nhưng mà nàng vốn dĩ thế nào, Cảnh Từ có lẽ nhìn thấy tận mắt? Hôn ước ngày đó, rõ ràng là hai bên đều tình nguyện.

Cảnh Từ không khỏi xoay người đứng lại, A Nguyên đỏ mặt, buồn bực quay đi, thiếu chút nữa đụng vào trong lồng ngực của hắn.

Nàng ngạc nhiên ngẩng đầu, Cảnh Từ đang bất đắc dĩ nhìn nàng, "Ta nói cử chỉ của nàng bây giờ giống như nam nhân vậy, ngôn ngữ cũng thô tục không chịu nổi......Nàng không cảm thấy không đúng chỗ nào ư?"

A Nguyên giật mình, nghĩ lại ngày đó Nguyên đại tiểu thư làm điên đảo chúng sinh, nhất định khí độ cao quý, ưu nhã bất phàm, hoàn toàn không giống nàng động một chút là rút kiếm vỗ bàn.

Nàng dò xét khuôn mặt tuấn nhã của Cảnh Từ, bề bộn cười nói: "À, về sau ta sẽ sửa, nhất định sẽ...là một cô nương tốt!"

Ngẫm lại đường đường là nhân vật như Cảnh Từ, đứng bên cạnh hắn lại là nữ tử có cử chỉ còn thô tục hơn nam nhân, hoàn toàn không xứng, không xứng......

Cảnh Từ rất hài lòng, lại dặn dò: "Đặc biệt phải nhớ kỹ, về sau tuyệt đối đừng có nói những lời kia...những lời đó là lời nói tục của những người già. cùng mấy lời không tốt đẹp gì, không thể ngửi được, chẳng lẽ nàng nói mà không thấy buồn nôn?"

A Nguyên hỏi: "Huynh cũng từng nói với ta những lời cay nghiệt mà?"

Cảnh Từ giật mình, đạm mạc quay sang, nói: "Ta đi Hoa Nguyệt Lâu, kiểm chứng hành tung của Mộ Bắc Yên đêm đó."

A Nguyên vội hỏi: "Chân của huynh không tiện, để ta đi!"

Cảnh Từ nói: "Không cần, chỗ đó không phải nơi nàng nên đi. Nàng ở tại chỗ này, đi tìm tùy tùng của Tả Ngôn Hi tra hỏi!"

"Chẳng lẽ là nơi huynh nên tới?"

A Nguyên mặc dù tức giận, nhưng Cảnh Từ hiển nhiên không có ý định cùng nàng thảo luận việc này, quay người liền đã ngồi kiệu rời đi.

A Nguyên yên lặng suy nghĩ việc làm lúc trước của mình tại Nguyên phủ, thuận tiện lắc mông đi về phía trước vài bước, chợt nghe được sau lưng Tỉnh Ất kêu lên: "Nguyên huynh đệ, chân ngươi làm sao vậy? Bị trật sao?"

A Nguyên bị hắn gọi như vậy, thiếu chút nữa thật sự uốn éo cả chân, vội vàng đứng vững, chắp tay sau lưng cười nói: "Không có gì, vừa có thị nữ của Tả Ngôn Hi đi qua, dáng đi cực kỳ quái dị, ta học đi hai bước, xem là cảm giác gì thôi."

Tỉnh Ất cười nói: "Những cử chỉ của mấy cô gái trẻ này có gì tốt mà học?"

Nói xong hắn mới nhớ, A Nguyên kỳ thật cũng là một cô gái trẻ, mấy ngày qua vẫn cùng Cảnh Từ thân cận, tri huyện đại nhân tựa hồ rất có ý tác hợp......

Hắn khụ một tiếng, chỉ ngón tay "Có phải thị nữ kia hay không?"

--- đề lời nói với người xa lạ---

Ngày mai gặp!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook