Lưỡng Thế Hoan

Chương 121

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

25/09/2020

Tùy tùng cuống quít nói: "Không có, không có.... thật sự! Vương gia vừa đi huyện nha mang Cận tổng quản về, mắng Lý tri huyện kia như đống bùn, sau đó......"

Hai người nhìn nhau, đến cùng cũng không dám nói, Hạ Vương một đường đều chửi bậy, thiếu chút nữa đem con trai bảo bối mắng thành đống phân.

Mộ bắc Yên lúc này mới nhớ tới Cận Đại Đức bị bắt giữ ở nha môn, tuy có chút ít chột dạ, vẫn bĩu môi nói: "Một lát nữa ta đi huyện nha, cũng không muộn? Cha ta cũng quá nóng lòng rồi, còn sợ nha môn nho nhỏ của huyện Thẩm Hà này ăn mất Cận tổng quản quản hay sao?"

Kỳ thật nha môn nho nhỏ của huyện Thẩm Hà ăn không nổi vị Cận tổng quản như kim cương của Hạ Vương phủ, nhưng nếu ở bên trong có vị Đoan hầu kia, chỉ sợ hắn cũng nuốt cả Tiểu Hạ Vương gia đây...

Hắn không khỏi uể oải, khua tay nói: "Đi một chút, hồi phủ đi!"

Người hầu bề bộn gật đầu, vừa đi theo phía sau hắn vội vàng hướng Hạ Vương phủ mà đi, một bên lại hướng Mộ Bắc Yên, nhịn không được hỏi: "Bên kia......có nhiều tiểu nương tử ư? Rất đẹp sao? So với Phó cô nương ở Hoa Nguyệt Lâu còn hơn ạ?"

Mộ Bắc Yên xưa nay đối đãi với hạ nhân rất thoải mái, nghe vậy liền hỏi: "Tiểu nương tử cái gì?"

Người hầu nói: "Không phải ngài nửa đường gặp tiểu nương tử xinh đẹp, cho nên vứt bỏ Cận tổng quản mặc kệ, chạy theo tiểu nương tử ư?"

Mộ Bắc Yên âm thầm nguyền rủa một vạn đại đao chém chết Cảnh Từ, thực sự không chịu nói nguyên nhân mình chật vật không chịu nổi, chỉ đành phải nói: "À, tiểu nương tử kia rất có hương vị......"

Người hầu lúc này mới gật đầu, rồi lại không khỏi văn vê cái mũi, "Mùi thối ở đâu vậy?"

Một gã khác thị vệ rốt cục cũng nói: "Thối, thối quá, hình như là......"

Mộ Bắc Yên trừng bọn hắn liếc, "Cái gì?"

"Là mùi trên người tiểu vương gia......"

"Phì, ta vừa không phải đã nói rồi sao? Tiểu nương tử kia có hương vị......Có hôi nách nha, thực con mẹ nó xông chết lão tử!"

"Vậy sao tiểu vương gia còn chạy theo....."

"Vóc người xinh đẹp đó! Mắt to mũi cao, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mà......"

Mộ Bắc Yên nói xong, hít hà quần áo của mình, nhịn không được chạy vội tới ven đường, xoay người nôn mửa.

Thối thành bộ dạng như vậy, hắn ba đến năm ngày cũng đừng nghĩ có thể ăn cơm ngon.

Người hầu ở một bên, kinh ngạc cùng bội phục.

Tiểu vương gia nhà họ, cho dù phải nôn hết bữa cơm tối qua, cũng không muốn bỏ qua mùi vị của tiểu nương tử, quả nhiên là khẩu vị đặc biệt, không giống người thường, có thể nói là công tử phong lưu đệ nhất thiên hạ, độc nhất vô nhị.

Một đường quay về huyện nha, Cảnh Từ một đường cũng không sống yên ổn.

Một nửa khuôn mặt lộ ra của Hạ cô cô vẫn thâm trầm như bão tố. Bà ta nói: "Ta cho rằng Tiểu Hạ Vương gia kia đắc tội con ....Suy nghĩ cả nửa ngày, con vẫn là vì tiểu tiện nhân kia? Kiếp này con chịu thiệt trong tay nàng ta, tổn hại, bất lợi còn chưa đủ nhiều hay sao? Khó khăn lắm mới nhặt lại cái mạng ở Yến quốc, con còn muốn chôn vùi ở Lương quốc hay sao?"

Cảnh Từ chậm rãi đi về phía trước, cũng không nói chuyện.

Hai chân hắn đi không tiện, nhưng sự tình hôm nay cũng không tiện cho người ta biết được, một đường hành tẩu, khó tránh khỏi cố hết sức. Nghe lời nói của Hạ cô cô, càng cảm thấy từng bước một bước càng nặng.

Hạ cô cô nói: "Con dùng tên giả là *Cảnh Tri Vãn, Tri Vãn, đơn giản chính là biết được bản tính của tiện nhân Phong Miên Vãn kia mà thôi! Nàng ta có một bộ dạng mỹ nhân hời hợt, kì thực độc ác như rắn rết. Con nghĩ lại đủ loại việc nàng ta đã làm xem! Lấy oán trả ơn, sống thật hổ thẹn! Nếu không có một cái mạng của con chạy đến, nàng ta giờ phút này sớm đã gả cho người khác, đạp lên xương cốt của con mà cả đời hưởng vinh hoa phú quý! Con lại còn nhớ tới nàng ta!"

(*Cảnh Tri Vãn : Cảnh biết muộn => muộn = vãn , giống như Phong Miên Vãn là gió ngủ muộn => Cảnh biết Vãn. Vãn ở đây là Phong Miên Vãn)

Đôi mắt Cảnh Từ nhàn nhạt, thanh âm cũng nhạt nhẽo như nước, "Cô cô, hôm nay trên đời này, đã không còn Phong Miên Vãn, chỉ có A Nguyên."

Hạ cô cô cười lạnh, "A Nguyên? Con cho rằng nàng ta mất đi trí nhớ, liền có thể là một tờ giấy trắng? Cũng không nghĩ rằng, năm đó con cố ý lưu lại bé gái kia, mới là một tờ giấy trắng, con dạy nàng ta tập viết, dạy nàng ta luyện kiếm, thuần chim ưng, đem nàng ta trở thành nhược điểm chí mạng của mình, cuối cùng nàng ta đưa cho con là cái gì? Con có phải cảm thấy nàng ta rất thiện lương, nàng ta rõ ràng không lập tức lấy tính mạng của con, mà lại cắt đứt gân chân của con, để con kéo lê thân thể bị thương, tay không có một tấc sắt chống lại đàn sói hoang trong núi?"

Đáy mắt Cảnh Từ bế tắc, bóng tối lạnh lẽo tràn ngập.

Trong đêm tối, máu tươi đỏ thẫm chảy xuôi, vải buộc cũng không thể ngăn cản tính mạng hắn đang trôi đi. Cách đó không xa, đàn sói như bóng với hình, đôi mắt của bọn chúng trong bóng đêm lóe sáng, thỉnh thoảng lại hưng phấn gào rú khi ngửi thấy mùi máu tanh.....

Hắn từng là đối thủ dũng mãnh nhất đối với bọn chúng, nhưng cuối cùng chính lại là món ngon cho chúng xâu xé.....

Nanh vuốt sói, khi thể lực hắn hao mòn, có thể dễ dàng như thế mà đâm vào làn da.

Hắn vẫn cho là hắn là kẻ săn thú.

Nhưng cuối cùng hắn đã thành con mồi, bị cắt đi gân chân, nhận hết tra tấn mà chết đi như một con mồi....

---------------------

Cuối mùa xuân Thẩm Hà, ánh mặt trời rõ ràng rực rỡ, lại ngoài ý muốn đã mất đi hơi ấm.

Cảnh Từ nhẹ ôm vai, phảng phất lại trở về thời khắc đau đớn như địa ngục.

Hạ cô cô tiếp tục tại nói: "Con cho rằng nàng ta thay đổi cái tên, thay đổi tính tình mà xuất hiện trước mặt con, liền thật sự là một người khác? Hãy nhìn xem mấy tháng này, nàng ta vừa học đã hư hỏng bao nhiêu? So với trước kia lại càng không nghe lời, muốn hại con chỉ sợ càng thuận buồm xuôi gió!"

Cảnh Từ rốt cuộc mở miệng, "Cô cô, nghĩ nhiều rồi......"

Biết Hạ cô cô nói: "Ta nghĩ nhiều ư? Con rõ ràng lúc trước đối đãi với nàng ta, xem nàng thích ăn cái gì, sớm nấu cho nàng ta ăn, xem nàng muốn làm cái gì, cũng không nhọc nàng ta ra tay, vượt lên trước thay nàng ta làm.....Cái này không phải đều là việc lúc trước của con sao?"

Cảnh Từ chậm rãi nói: "Vậy thì như thế nào? Nếu không làm cho nàng ta yêu, coi trọng con như lúc trước, con làm sao có thể đem từng đau đớn, từng cái, từng cái trả lại cho nàng ta?"

Hạ cô cô khí thế rào rạt, chợt nghe được những lời này, tất cả tức giận lập tức đè xuống. Bà sững sờ nhìn hắn, thanh âm hơi khác, "Nàng ta.....còn có thể yêu con ư?"

Cảnh Từ thản nhiên nói: "Nàng đã đến."

"À? "

Hạ cô cô khó hiểu ngẩng đầu, đang thấy bên kia A Nguyên mang theo Tiểu Lộc, nhìn đông nhìn tây đi tới. Chợt nhìn thấy cái liếc mắt của Cảnh Từ, mắt A Nguyên lập tức sáng lên.

"A Từ!"

Nàng chạy tới, sau lưng ánh mặt trời nhuộm bóng dáng của nàng, búi tóc trên đầu liền phản chiếu ánh sáng. Tuy là ăn mặc nam trang, nhưng lúc nàng chạy về phía hắn, cũng không mất phong thái nữ nhi tươi tắn.

Cảnh Từ đứng lại, thấy chạy đến trước mặt mới mỉm cười hỏi: "Tìm ta? Lại có bản án sao?"

A Nguyên lắc đầu, rồi lại nhịn không được ôm bụng cười to, "Huynh tốt nhất tạm thời đừng quay về nha môn. Lý đại nhân đã điên rồi, giận điên lên ấy!"

"À?" Cảnh Từ cúi đầu trầm ngâm, sau đó lông mày gương lên, "Hẳn là Hạ Vương đến mang Cận Đại Đức đi?"

A Nguyên kinh ngạc "Làm sao huynh biết?"

Cảnh Từ thở dài: "Lý đại nhân tính tình ôn hòa, không dễ dàng nổi giận, trừ phi bị người mắng như máu chó đổ lên đầu, còn phải nhận lỗi, mới có thể tức điên lên. Gần đây việc có liên quan, cũng chỉ có Hạ Vương phủ, cô có thể chạy tới đây, cũng đủ để chứng minh nghi phạm rời đi, nên trong nha môn rảnh rỗi......"

A Nguyên càng thêm bội phục, thấy sau lưng hắn, Hạ cô cô đang nhìn nàng với ánh mắt như nhìn trộm, mới không dám quá mức khoa trương, chỉ lặng lẽ hướng hắn giơ ngón tay cái lên.

Đáng tiếc, Tiểu Lộc đã nịnh nọt cười nói: "Không hổ là người mà tiểu thư của chúng ta chọn trúng, quả nhiên là xuất chúng! Muốn tài tình có tài tình, muốn dung mạo có dung mạo, thật đúng là tài mạo song toàn, tài mạo song toàn đó!"

A Nguyên cực kỳ đau đầu, dò xét thấy Cảnh Từ chưa giận, mới thở dài một hơi, vội vàng nói: "Tiểu Lộc, em không phải nói muốn trà lâu nghe sách ư? Cũng mở cửa rồi, còn không mau đi đi?"

Nàng ném một xâu tiền qua, Tiểu Lộc vội tiếp lấy, cười nói: "Vâng, vâng.....Có Cảnh Điển sử cùng ở đây, tiểu thư hôm nay tất nhiên không cần em. Buổi tối em về ăn canh đậu đỏ của Cảnh Điển sử nha!"

Nếu như tiểu thư để ý đến Cảnh Điển sử, ước chừng sẽ không chú ý đem năm mươi bảy hạt đậu đỏ kia đi nấu canh.

Cảnh Từ liền quay đầu hướng Hạ cô cô nói: "Cô cô, người tới Thẩm Hà cũng chưa từng đi chơi vui vẻ, không bằng cũng đi nghe thuyết thư kể một chút chuyện đi!"

Hạ cô cô đảo qua khuôn mặt như mây trôi nước chảy của hắn, do dự một chút, yên lặng hành lễ rồi rời đi.

Ven đường liền chỉ còn hai người lẳng lặng đối mặt nhau.

Khuôn mặt của A Nguyên không khỏi lại đỏ lên, tranh thủ thời gian cúi xuống, lại không dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt của hắn.

Cảnh Từ im lặng nhìn nàng, chợt nghe thấy hắn thấp giọng hỏi: "Cô thích ta?"

A Nguyên xấu hổ, vô ý thức liền muốn lắc đầu, lại biết trái với lương tâm. Lại tưởng tượng, dùng bản tính lúc trước của Nguyên đại tiểu thư, mở miệng nói thích so với há miệng ăn cơm còn tiện hơn, nàng che giấu rõ ràng như cậy không khỏi quá sĩ diện cãi láo.

Do dự nửa ngày, nàng lấy dũng khí nhìn Cảnh Từ, nói ra: "Nếu như huynh không hề nói năng lỗ mãng, cay nghiệt với ta, cùng với Hạ cô cô. ..nói năng lỗ mãng với ta... ta liền cân nhắc......thích huynh!"

Cảnh Từ ngưng mắt nhìn nàng, sau đó thấp giọng đáp: "Tốt!"

A Nguyên nghe vậy vui vẻ, ngược lại kinh ngạc, vân vê ngón tay định nhìn đi chỗ khác, Cảnh Từ đã cúi đầu xuống, phủ lên môi nàng.

Mắt A Nguyên trừng lớn, cả người đều cứng lại tại chỗ, rồi lại rất nhanh mềm mại đi, mềm mại dựa vào hắn như một cây hoa tử đằng, giãn ra lấy tất cả dây leo, ôm hắn cầu ban cho nhu tình.

--- đề lời nói với người xa lạ---

Ngày mai gặp!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook