Lưỡng Thế Hoan

Chương 109

Tịch Nguyệt Giảo Giảo

25/09/2020

Diêu An nhất thời không dám nhận, do dự nói: "Tiểu thư xin đợi, ta phải đi hỏi sư tỉ trụ trì mới có thể nhận."

A Nguyên cười nói: "Vậy liền làm phiền sư thái nhanh đi hỏi một chút!"

Diêu An thi lễ xong, vội vàng rời đi.

Án linh hạc tủy đã kết, tiểu viện Khương Tham ở cũng không khóa, Từ Tâm am tự có cách xử lý. Chẳng qua là rốt cuộc cùng có liên lụy tới án giết người, lại dám mấy ngày sau để cho một nữ quyến khác ở, quả nhiên Từ Tâm am cùng Diêu Phong có lương tâm.

Tiểu Lộc một mực yên lặng ở bên cạnh nghe, lúc này mới hỏi: "Tiểu thư, người sẽ thật sự chuyển tới đây ở à? Còn có nữ quyến của đại thần trong kinh cái quỷ gì? Không đúng, chính là nữ quỷ...... Tiểu thư thật gan lớn, lại ở cùng một phòng với nữ quỷ ......"

A Nguyên liếc nàng, "Lúc còn sống ta đây còn không sợ, còn sợ người đã chết à?"

Tiểu Lộc khẽ giật mình, "Cũng đúng nha!"

Có thể ở sâu bên trong tưởng tượng của nàng, tại sao vẫn là không sợ còn sống, chỉ sợ đã chết đây này?

Tiểu Lộc ôm đầu, cảm thấy đây là một câu đố đời đời kiếp kiếp không thể lí giải.

Mà A Nguyên đã không khỏi trầm ngâm, "Nữ quyến của đại thần trong kinh.....Ngược lại ... thật kì lạ!"

Chu Thực không quan không tước, Chu phu nhân, Chu Kế Phi dựa vào cái gì mà có thể khiến người mắt cao hơn đầu như Diêu Phong cho Khương Tham ở, dùng mọi cách bảo vệ, vẫn là sự tình mà A Nguyên hoang mang.

Chẳng lẽ, Diêu An không phải nói dối, Khương Tham thật sự có quan hệ với đại thần trong kinh?

Suy tư một lúc, chợt nghe cách đó không xa truyền đến một tiếng chim ưng ré lên!

A Nguyên vội giương mắt nhìn lên, Tiểu Hoài đang bay quanh bên trên tiểu viện, nhìn chằm chằm, rõ ràng là ra vẻ cảnh giới.

Tiểu Hoài cũng đồng hành cùng chủ tớ các nàng, sau khi vào am, A Nguyên liền lệnh nó bay rất xa, chớ để người khác sinh lòng nghi ngờ. Dù sao khi phát hiện Phụng Tiên lúc trước là công lao của Tiểu Hoài, Diêu Phong, Diêu An nhất định có ấn tượng.

Mà Tiểu Hoài hiển nhiên còn nhớ cái tiểu viện mà nó lập công, trong lúc rảnh rỗi lại bay vào trong tiểu viện.

Sau khi Khương Tham chết, trong am chắc chắn sẽ có ít người dám đi dọn dẹp tiểu viện kia, cũng không có khả năng đóng lại cửa nách thông với am.

Như vậy, hôm nay tại trong tiểu viện, còn sẽ có cái gì không bình thường mà Tiểu Hoài cảnh giác? Rắn độc? Hay là nữ quỷ?

"Em ở chỗ này chờ nhé!"

A Nguyên nhìn bốn bề vắng lặng, phân phó Tiểu Lộc, rút Phá Trần kiếm ra, thả người nhảy lên đầu tường, nhẹ nhàng điểm mũi chân một cái, đã bay thấp hạ xuống trong tiểu viện.

Dưới ánh mặt trời, chuối tây tĩnh giọt, hoa tú cầu nở bung, u tĩnh cũng không âm trầm, ngược lại, khu vườn giống như thiếu nữ thanh nghiên tú lệ.

Bởi vì gần đây không có người quản lý, trong nội viện chỗ đường đá cuội đã mọc cỏ xanh mượt mà cũng xanh biếc đáng yêu, cũng nhìn không ra, có bò cạp hay rắn độc gì không.

A Nguyên nhìn về phía Tiểu Hoài. Tiểu Hoài liền phốc cánh bay hướng tiểu viện, nhưng bay đến cánh cửa bên cạnh lại nghiêng nghiêng lướt đi, nghỉ ở đầu cành nghiêng đầu nhìn về phía A Nguyên.

A Nguyên lúc này mới phát hiện cửa phòng đang khép hờ, còn giữ lại một cái khe nhỏ.

Mà rắn độc đương nhiên sẽ không biết mở cửa và đóng cửa.

Phá Trần kiếm nhanh chóng chọc khe cửa, nhẹ nhàng gảy ra lên, cửa bị đẩy ra.

Trong phòng, lập tức truyền đến thanh âm của nam tử trẻ tuổi, quát khẽ: "Ai?"

Có người bước nhanh lướt đến, kiếm quang như thác chảy nhanh chóng tập kích ra, A Nguyên vội vàng giương kiếm lên đỡ, vốn cửa chỉ mở một nửa, đột nhiên mở hẳn ra, lộ ra khuôn mặt xuất trần.

Mà A Nguyên cũng thấy rõ người trong phòng, là một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, một thân áo vải bình thường, nhưng lông mày xanh, đôi mắt đẹp, ngoài ý muốn thật sạch sẽ, giống như ánh mặt trời xuyên qua bóng cây, mang theo ấm áp.

Hắn nhìn A Nguyên, đôi mắt trong vắt rụt lại, "Là cô......"

Hắn nhanh chóng thu kiếm, cúi đầu, chân dịch chuyển, bước ra cửa cực kì nhanh.

A Nguyên hoàn toàn không nhớ rõ mình gặp hắn lúc nào, đang có chút sợ run, cuối cùng bị hắn chạy xẹt qua vai. Nàng vội quay đầu lại ngăn cản, đã thấy rõ kiếm cùng kiếm tuệ của thiếu niên kia.

Kiếm là bảo kiếm, trắng sáng rõ ràng như gương, trong bóng đêm như đã thoáng qua một cái, mặc dù chém sắt như chém bùn, cũng chưa chắc đã công nhận hết độ lợi hại.

Thế nhưng hình ảnh kiếm tuệ cũng đã không biết bao nhiêu lần xoay quanh trong đầu A Nguyên.

Kiếm tuệ màu đen, song tước văn tua cờ kết lại, sợi tơ tinh xảo lấp lánh dưới ánh mặt trời, cùng kiếm tuệ của sát thủ đêm mưa hôm đó giống nhau như đúc.

Nàng rốt cuộc cũng tìm được hắn, có thể chứng minh đó không phải ảo giác của nàng!

A Nguyên hô hấp dồn dập, lúc cần sải bước đuổi theo, dưới chân lảo đảo, thiếu chút nữa bị váy dài của mình làm trượt chân.

Có trời mới biết, nàng chẳng qua là ôm một đường hy vọng đến đây tìm kiếm thông tin, căn bản không có ý định muốn đánh nhau, càng không ý định truy lùng hung phạm. Bộ váy này thật xinh đẹp nhưng lại rất phiền phức trong việc truy bắt hung phạm.

Thiếu niên thấy nàng lảo đảo, ngược lại dừng lại , thối lui đến bên tường nghi hoặc nhìn nàng, hé hé môi nhưng không nói gì.

A Nguyên xấu hổ.

Đây là khinh thường váy áo của nàng không tiện, căn bản không thể nào bắt được hắn ư?

Nàng trở tay một kiếm, đem váy dài nhanh chóng cắt thành hai mảnh, nhanh chóng vung mép váy lên.

Mặt thiếu niên lập tức biến sắc, tra kiếm vào vỏ, người đã như chim tước lướt lên bờ tường.

Lúc này, nghe nói được có người hô lớn nói: "Tiểu thư!"

Nhưng là Tiểu Lộc nghe được bên trong có động tĩnh, chỉ e A Nguyên gặp chuyện không may, không biết phải làm sao, mở cửa, vọt vào, sau đó lần đầu tiên liền thấy thiếu niên chạy lên đầu tường, lập tức cả kinh há to miệng, cả buổi không thể khép lại.

Thiếu niên liếc nhìn Tiểu Lộc, cũng bất chấp A Nguyên bên kia, vội vàng nhảy tường mà đi.

A Nguyên đem mép váy nhét vào đai lưng, cũng không để ý lộ nửa cái khố trông có chướng tai gai mắt thế nào, cầm Phá Trần kiếm cũng nhảy tường mà ra, thẳng tắp đuổi theo.

Tiểu Lộc nhìn võ nghệ cao cường của tiểu thư nhà mình, ôm đầu tại chỗ chạy hai vòng, chạy vội qua đem cửa thông với am ni cô đóng lại, sau đó đẩy ra cửa sân, theo đường núi đuổi theo A Nguyên.

Núi rừng sau am ni cô có phần u ám, Tiểu Lộc đã nghĩ đến cái chết của Đinh Tào cùng rắn độc, sớm đã kinh hồn bạt vía, cũng không dám chạy loạn, chỉ ở bên trong rừng không ngớt lời kêu: "Tiểu thư! Tiểu thư!"

Một lát sau, liền thấy A Nguyên ở bên trong rừng chạy đi, trong lúc truy đuổi cũng rơi mất cái mũ, tóc mai cũng rơi lả tả xuống, dính trên trán, mồ hôi đầm đìa. Nàng phủi váy không giống váy, quần không giống quần của mình, tức giận nói ra: "Chạy trốn thật nhanh! Nếu không phải cánh rừng rậm rạp, ta lại ăn mặc thế này, nhất định sẽ không để cho hắn cứ như vậy chạy thoát!"

Tiểu Lộc nhìn thấy nàng tự nhiên vui mừng, nghe vậy không khỏi dậm chân nói: "Người lúc trước không phải nói không nên đuổi hắn quá nhanh, dọa hắn chạy mất? Vì sao không giáo huấn, lại đuổi hắn chạy khắp núi?"

A Nguyên nói: "Người này hành tung quỷ dị, điểm đáng ngờ trùng trùng điệp điệp, ta tất nhiên phải bắt hắn."

Tiểu Lộc bối rối, "Không......Không đúng......"

A Nguyên lau mồ hồi trên trán, mới ngộ ra lời nói của Tiêu Lộc vùng với câu trả lời của nàng, tựa hồ không phải cùng một sự việc.

Nàng rốt cuộc nghiêng đầu đến, nghiêm túc nhìn về phía Tiểu Lộc, "Ta lúc trước....từng đuổi bắt hắn sao?"

Tiểu Lộc gật đầu, "Tiểu thư đã quên à? Kiếm của người là của hắn đây này!"

A Nguyên nhìn Phá Trần kiếm, nhìn về phía chuôi kiếm bóng loáng do ma sát, mới nhớ lờ mờ sự tình Tiểu Lộc nói lúc trước, " Là...Kiếm khách kia sao?"

Tiểu Lộc vỗ tay cười nói: "Đúng, đúng! Chính là người gọi là Tiêu Tiêu kiếm khách ...! Hắn từng ở Nguyên phủ mấy ngày, còn dạy tiểu thư kiếm pháp, nhưng tiểu thư chỉ muốn chiếm tiện nghi của hắn, hắn lại thẹn thùng, có một ngày vào buổi tối, cũng không hiểu được người chạy đến phòng hắn làm gì, hắn bỏ chạy mất rồi! Chạy trốn cực kì nhanh chóng, ngay cả Phá Trần kiếm lúc nào cũng không rời thân cũng không cần!"

"......"

A Nguyên cúi đầu nhìn Phá Trần kiếm, đột nhiên cảm giác được chính mình thật là vô sỉ.

Một hồi lâu, nàng mới vô lực đi lên phía trước, lẩm bẩm nói: "Vậy hắn vừa chạy để làm gì? Có thể thấy được vẫn là chột dạ!"

Tiểu Lộc kêu lên: "Hắn có thể không chạy ư? Tiểu thư vừa nhìn thấy hắn liền mãnh liệt xé váy của mình, đến lượt em, em cũng chạy mất đó..!"

"Rầm--"

Tiểu Lộc khiếp sợ quay lại nhìn A Nguyên đã đâm vào một cây đại thụ, trên trán liền hiện lên vết đỏ lớn.

Chật vật như vậy, A Nguyên không còn cách nào quay lại Từ Tâm am, nàng tính vượt qua sườn núi, từ đường nhỏ trở về thành.

Tiểu Lộc một đường đều kinh hồn bạt vía, cuối cùng không gặp được oan quỷ hay rắn độc, bình an đi xuống núi, trở lại trong thành, cũng không dám phàn nàn lòng bàn chân phồng bọng nước, chẳng qua là thở phì phò, thôi thúc A Nguyên tranh thủ thời gian quay về nha môn, tắm rửa thay quần áo, tẩy đi một thân chật vật.

A Nguyên nhìn sắc trời, nói : "Còn sớm, ta phải tiếp tục truy bắt Tiêu Tiêu."

Tiểu Lộc nóng nảy, "Tiểu thư, nghe em khuyên một câu, nóng vội ăn không được đậu hũ nóng nha! Huống chi loại sự tình này, dựa vào nữ nhân ương ngạnh làm bá chủ, không thành được đâu?"

A Nguyên vuốt vuốt vết bầm trên trán, thở dài: "Tiểu Lộc, em còn phải học nhiều lắm....cho dù trên trán ta có bết bầm lớn, ta cũng không chọn hôm nay để ra tay! Nghe lời, em sẽ liên lụy ta, ta còn phải tiếp tục tra án."

Tiểu Lộc nói: "Chuyện này không đầu không đuôi, tiểu thư đi đâu tra án? Ngày mai đi không được sao?"

A Nguyên nhìn Tiểu Hoài bay lại từ xa, mặt giãn ra mà cười, "Không được! Lúc này đi, còn có thể vừa vặn ngăn chặn hắn!"

Tiểu Lộc bừng tỉnh đại ngộ, "Tiểu thư....tiểu thư gọi Tiểu Hoài theo dõi Tiêu Tiêu!"

A Nguyên vuốt vuốt tóc mai mất trật tự, tận lực vuốt nếp uốn trên quần áo, cười đến có chút đắc ý, "Đúng, kiếm thuật của hắn khá cao, khinh công không tồi.....Nhưng hắn tổng thể vẫn kém Tiểu Hoài bay nhanh đó nha!"

--- đề lời nói với người xa lạ--- ( của tác giả )

Cười một cái, thiếu một ít. Ngày mai gặp!

Edit + Beta : Hàn - Mai

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lưỡng Thế Hoan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook