Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Thư ký Y, vào phòng tôi. Thuận tiện mang hai tách cà phê.”

Y Thượng Tĩnh lúc trở lại văn phòng thì thấy phó tổng còn chưa có trở lại, liền ngồi vào bàn làm việc đem tư liệu thu thập cất kĩ, mở máy tính ra, ngồi ngây ra, không biết làm gì. Đang ngồi ngây ngất buồn ngủ thì Bùi Nhĩ Phàm cùng Trương Giai Thành một trước một sau tiêu sái tiến vào.

Cắn cắn môi, Y Thượng Tĩnh vỗ vỗ mặt, cố làm mình thanh tỉnh, chậm rãi đi đến phòng giải khát, tự mình uống một cốc nước lọc trước. Nhìn hộp cà phê cùng pin cà phê, xong lại mở ngăn kéo ra, phát hiện còn có ba túi cà phê hòa tan. Không chút do dự cầm hai túi đổ vào cốc, xong Y Thượng Tĩnh bưng hai chén cà phê đi tới văn phòng phó tổng.

“Gõ, gõ”

“Mời vào!”

Y Thượng Tĩnh đẩy cửa đi vào, Bùi Nhĩ Phàm ngồi trên ghế, Trương Giai Thành lại ngồi ở một bên trên sô pha.”Phó tổng, cà phê của ngài! Trương trợ lý, cà phê của ngài!”

Hai vị soái ca tiếp nhận cà phê liền uống, Y Thượng Tĩnh cũng thừa dịp này, tinh tế đánh giá văn phòng phó tổng. Phòng rất gọn gàng, trừ những công văn cần xử lý, cơ hồ không có gì dư thừa—— ngoại trừ bàn thư pháp ở góc tường gần cửa sổ, mà đúng là thư pháp Bùi chủ tịch thích nhất.

“Ngươi là dùng cái gì pha cà phê?” Bùi Nhĩ Phàm uống xong cà phê, liền buông cái chén, nhíu lại lông mày hỏi.

“Nước a!” Y Thượng Tĩnh gặp được tư mở miệng, liền chạy nhanh trả lời.

“Ha ha!” Trương Giai Thành bên cạnh cười ra tiếng, nhìn mặt Bùi Nhĩ Phàm rất khó coi, mà vẻ mặt Y Thượng Tĩnh lại khó hiểu đầy vô tội, bèn mềm lòng giải thích “Hắn là đang hỏi ngươi là dùng cà phê hòa tan hay cà phê pin!”

“À, là như thế này a!” Y Thượng Tĩnh đột nhiên tỉnh ngộ gật đầu “Ta dùng là cà phê hòa tan.”

“Phốc!” Trương Giai Thành bỗng nhiên cà phê trong miệng phun ra, Y Thượng Tĩnh nhanh chóng né ra, thiếu chút nữa đã bị phun trúng. Trương Giai Thành cầm cốc cà phê trong tay đặt ở trên bàn trà, xé khăn giấy lau miệng chỉ vào cốc hỏi: “Ngươi dùng cà phê hòa tan loại nào? Tại sao mùi vị thật lạ?”

“Nga, ta cũng không phải người chuyên pha cà phê nên không chú ý lắm.” Y Thượng Tĩnh thực bình tĩnh trả lời “Cà phê là tìm được từ trong ngăn kéo. Bởi vì ta không biết uống cà phê.”

“Ba túi cà phê hòa tan ở trong ngăn kéo?” Trương Giai Thành mở to hai mắt nhìn Y Thượng Tĩnh, tựa hồ nhận lấy kích thích rất lớn, thanh âm rất lớn.

“Đúng vậy.”

“Ô! Trời ạ!” Trương Giai Thành kia biểu tình cực kỳ phấn khích, như là từ trên chín tầng mây rơi xuống Địa Ngục, mềm oại nằm vật ở trên sô pha, trợn trắng mắt “Đại tỷ! Mấy túi cà phê ấy ta đã mua một năm trước!”

Bùi Nhĩ Phàm vừa nghe, khóe miệng giật giật, nhìn chằm chằm Y Thượng Tĩnh. Mà Y Thượng Tĩnh nghe được chân tướng sau, mới biết được nguyên nhân thì ra là do cà phê kia!”Thực xin lỗi!” Y Thượng Tĩnh cúi đầu đúng bốn mươi lăm độ, cố gắng nhịn cười, “Xem ra, ta còn là không thích hợp cương vị phân công này, vẫn là thỉnh phó tổng cho ta đổi đi nơi khác đi!”

Bùi Nhĩ Phàm vừa nghe, nhíu mày, nhìn Y Thượng Tĩnh sau một lúc lâu, mới thản nhiên nói : “Về sau, ngươi không cần pha cà phê cho ta!”

“Dạ!” Y Thượng Tĩnh rất phối hợp đáp trả “Kia phó tổng về sau muốn uống cà phê. . . . . .”

“Ta tự mình pha!” Bùi Nhĩ Phàm tựa hồ có chút không nhịn được, sau đó ném cho Y Thượng Tĩnh một đống lớn tư liệu “Này, hôm nay bắt buộc làm xong, nếu không, ngày mai ngươi cũng không cần đến đây!”

Ách! Y Thượng Tĩnh nhìn đống tư liệu dày cộm chất đống trước mặt, trong lòng trầm xuống vài phần, xem ra, hôm nay là định ngủ trong giờ làm là bất thành rồi! Nhưng Y Thượng Tĩnh vẫn là chưa từ bỏ ý định đấu tranh lại: “Phó tổng, ta là lần đầu tiên làm thư ký, còn có rất nhiều chuyện không hiểu, cho nên, ta thật sự không có biện pháp trong ngày hôm nay xem hết nhiều tư liệu như vậy. Kính xin ngài. . . . . .”

“Đúng vậy! Nhĩ Phàm, cho dù ngươi không thích uống cà phê hòa tan cũng không cần trả thù nàng như vậy a!” Trương Giai Thành thấy cũng coi không được, “Huống chi các ngươi cũng là quan hệ bạn học sáu năm! Dù thế nào cũng phải nghĩ tới tình bạn cũ chớ!”

“Trương Giai Thành, xem ra ngươi rất có tình nghĩa, lần sau, ta nhất định sẽ không tiếp tục kỳ thị ngươi!” Y Thượng Tĩnh dưới đáy lòng nói xong, nhín hắn với ánh mắt cảm kích.

“Làm thư ký phó tổng, nếu như ngay cả ít tư liệu cũng không thể hôm nay xem hết, sao có thể đảm nhiệm công việc này?!” Bùi Nhĩ Phàm cười ấm áp, toàn thân mặc tây trang màu trắng, không những cảm giác trầm ổn đĩnh đạc, lại thêm vài phần nhã nhặn thư sinh vô cùng ấm áp “Huống chi, thư ký Y là nhân tài do chính chủ tịch chọn, làm sao có thể không được?”

Lời này ngữ khí mặc dù không có ý châm chọc, nhưng Y Thượng Tĩnh nghe thấy thật không thoải mái. Vốn định cùng hắn tranh cãi một phen, bỗng cảm thấy hai chân có điểm đau nhức, mới phát hiện ra trong ba người, chỉ có bản thân mình là đang đứng ! Quên đi, nếu cùng bọn họ tranh luận, thật không hiểu lại đứng bao lâu ở chỗ này!”Được rồi! Ta sẽ tận lực. Nhưng nếu ta không có biện pháp làm xong công tác, kính xin phó tổng thủ hạ lưu tình,triệu hồi ta lại chức vụ ban đầu là tốt rồi!” Y Thượng Tĩnh cắn răng mỉm cười nói “Nếu phó tổng không có gì khác, ta xin phép ra ngoài trước làm việc.” Nói xong, ôm lấy đống tư liệu kia, xoay người liền đi.

“Lời ta nói…, chưa bao giờ thay đổi! Công ty là không nuôi công nhân lười, nếu như muốn ngủ, liền thu thập đồ đạc, đi về nhà ngủ!” Y Thượng Tĩnh đi tới cửa thì sau lưng truyền đến thanh âm lành lạnh “Còn nữa, đem mấy cốc cà phê đi đi!”

Y Thượng Tĩnh gương mặt nghiêm túc xoay người đi hướng Bùi Nhĩ Phàm, nắm lên cái chén, sau đó nhanh chóng bay đi.

“Uy! Bùi Nhĩ Phàm, làm sao ngươi có thể trêu cợt bạn học cũ của ngươi như vậy a!” Trương Giai Thành ngồi thằng người, nhưng giơ một chân, gác lên bàn trà, “Chẳng lẽ ngươi thật muốn đuổi cô ấy đi sao?”

“Yên tâm, cô ấy luyến tiếc công việc này, cho nên, cô ấy sẽ đúng hạn hoàn thành!” Bùi Nhĩ Phàm vừa lật tập tài liệu trong tay, vừa nói, “Đem chân thối ngươi bỏ ra! Bẩn chết được!”

Trương Giai Thành rất nhanh để chân xuống, không chút đứng đắn cười: “Ai, làm sao ngươi biết cô ấy luyến tiếc công việc này? Mấu chốt nhất là, cô ấy có năng lực như thế sao?”

“Ngươi nghĩ a, nếu một người ở công ty gần bốn năm, chưa bao giờ thăng chức, chưa bao giờ lĩnh bằng khen, nhưng không hề có ý định đi kiếm công việc khác, ngươi nói, cô ấy không phải là đặc biệt yêu thích công việc này hay sao?!” Bùi Nhĩ Phàm mỉm cười nói “Huống chi, người khiến cha yêu thích như vậy, chắc chắn chỗ hơn người!”

Trương Giai Thành vừa nghe, đang nhớ lại đêm đó việc, liền gật đầu: “Cũng đúng! Tuy nhiên, một lát nữa, ta nhất định phải làm rõ một chiện!” Trương Giai Thành hai mắt sáng ngời, lời thề son sắt thuyết.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lười Thê Của Tổng Tài

Avatar
tit07:08 27/08/2015
ket kieu gi the ???

BÌNH LUẬN FACEBOOK