Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Anh bảo rằng , cô nên ở nhà ngủ thật tốt . Không cần đưa tiến anh ra sân bay , nhưng cô cứng đầu , nhất quyết đòi tiễn . Anh nghĩ thầm , có lẽ cô ấy không muốn xa anh . Cả hai chỉ vừa mới bên nhau chưa đến một tháng . Anh sắp tới lại phải công tác nhiều , cô ấy sẽ tủi thân.

Nhưng... thực tế thì không khả quan cho lắm . Đùa chứ ! Cô mà không tận mắt thấy anh đi thì cô sẽ không thể tin được mình đã tự do nha . Không thể trách cô nha keke.

"Nhớ ngoan ngoãn . Tôi về có quà cho em" Anh vuốt tóc cô , có lẽ anh lưu luyến mùi hương mái tóc này , còn có cả ... mùi hương từ cơ thể cô.

"Em biết rồi ! Anh thật lắm chuyện ! Mau vào trong đi a" cô cau mày đẩy anh đi.

Anh cúi xuống hôn cô đầy nồng nhiệt . Mặc kệ cho bao ánh mắt đang đổ dồn về phía họ.

Một mỹ nhân cùng anh chàng mỹ nam kia . Đốt cháy hàng ngàn ánh mắt ở đây chỉ với nụ hôn của họ . Anh cuồng dã , cô mê say . Hai người hôn đến không biết trời đất . Người ngoài nhìn họ đều là vẻ ngưỡng mộ , vẻ ghanh tị . Một cặp đôi luyến nhau , không nỡ xa nhau.

Anh buông cô ra . Cô thiếu không khí dựa vào lồng ngực anh mà thở . Mặt anh không chút biểu cảm nhưng trong ánh mắt anh lại toát lên vẻ dịu dàng , đuôi mắt còn thấp thoáng ý cười . Anh đưa tay xoa xoa tấm lưng cô . Ghé sát tai cô thì thầm "Khi về sẽ dạy em cách hôn"

Sắc lang ! Cô không trả lời . Nhìn mặt cô ửng đỏ cũng biết cô đang ngại . Không chọc cô nữa . Một tay cầm áo khoác vest , một tay kéo vali đi vào trong . Hình ảnh anh khuất dần sau cảnh cửa đó.

Cuối cùng cô cũng có thể vui chơi rồi . Nhưng cư nhiên cô lại cảm thấy mất mát , hình ảnh anh đi lại khiến cô nhớ đến anh , cũng nhớ đến năm đó bộ dạng khổ sở của một cô bé 10 tuổi năm đó!

Cô xoay người tiến về chiếc xe ferrari của anh . Cũng thật tốt , anh nói có thể lấy xe từ gara của anh , không những thế anh còn đưa cô một tấm card để dùng . Anh chu đáo quá rồi !

Ổn định chỗ ngồi , cô lấy điện thoại gọi cho Mạt Huyền.

"Huyền ! Chị em mình đi chơi đi !"

"Con bé này ! Giờ mới nhớ đến bà chị này sao?" Giọng nói bên kia rất lớn , làm cô phải để điện thoại ra xa.

Cô cười xòa lại nói "Em nào dám ! Công việc bận quá , bây giờ rảnh em liền gọi chị này !"

"Hừ ! Em đang ở chỗ nào? Chị sang đón"

"Khỏi ! Em sang nhà chị!"

Nói xong không để đối phương trả lời cô liền cúp máy

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lục Tổng, Em Không Dám

BÌNH LUẬN FACEBOOK