Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 21: Vì sao anh lại xem trọng cô?

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

Cuối cùng Mộc Ân bị chuyện của cha mẹ làm ảnh hưởng, Lục Phong Miên càng ôn nhu dỗ dành, cô càng chua xót muốn khóc, cuối cùng dứt khoát không giữ thể diện mà ôm Lục Phong Miên khóc một cách thoải mái.

Nước mắt thấm ướt cả bộ quân trang, Lục Phong Miên lại không chê, ôn nhu hôn lên nước mắt nơi khóe mắt cô.

Ngay từ đầu Mộc Ân chỉ lo khổ sở nên không có chú ý, cho đến Lục Phong Miên nhịn không được nâng cằm cô lên, môi mỏng mút hôn lên khóe môi cô.

“…” Mộc Ân kịp thời phản ứng lại anh đang làm gì với mình, trong nháy mắt khuôn mặt cô đỏ lên.

Mặc dù xấu hổ, cô cũng không xù lông lên giống như trước đây, chỉ có thể vùi mặt vào lồng ngực anh, để anh không hôn được.

Ai ngờ Lục Phong Miên liền lùi lại rồi sau đó, nghiêng đầu hôn vành tai cô.

“…” Mộc Ân bị hôn đến cổ đều đỏ cả lên, đôi tai càng như là thiêu đốt, những ý nghĩ lung tung loạn xạ hiện lên trong đầu, tóm lại chú Lục thích cô chỗ nào.

Cô không tính là rất xinh đẹp, tính cách cũng không tốt, kiếp trước càng ngu ngốc không có thuốc chữa, đến ngay cả sau khi sống lại cũng không đủ thông minh.

Lục Phong Miên anh tuấn tiêu sái, địa vị cao quý, dù chỉ là tình một đêm, thì các cô gái muốn bò lên giường anh nhiều vô số, vì sao anh lại coi trọng cô.



Khóc mệt, nửa đoạn đường sau Mộc Ân ngủ thiếp đi.

Trở lại nhà họ Lục, xe tiến vào biệt thự, dừng lại trong sân.

Phó Dũng dẫn đầu xuống xe, đến đằng sau mở cửa xe.

Lục Phong Miên một tay che đầu Mộc Ân, ôm cô nhóc đang ngủ say thận trọng bước xuống xe, tiến vào cửa biệt thự.

Phòng khách lầu một, Lâm Hạ đang nghiên cứu bình hoa cổ của Lục Phong Miên, nhìn thấy chính chủ trở về, vội vàng đứng dậy chào đón.

“Chú Lục, chú trở về rồi!”

Mỗi lần gặp Lục Phong Miên cho dù là nụ cười hay giọng nói đều ngọt chết người, Lục Phong Miên dường như không nhìn thấy, chỉ có lạnh nhạt.

“Ân Ân đang ngủ, cô nói nhỏ thôi.”

Anh nói rồi đưa tay giúp Mộc Ân che ánh đèn chiếu vào mắt cô, nhẹ giọng dặn dò bác Phó.

“Gọi thím Trương chuẩn bị túi chườm ấm và cơm tối, chờ Mộc Ân tỉnh dậy thì dùng.”

“Vâng.” Phó Dũng đi đến phòng bếp.

“…” Lâm Hạ một mặt xấu hổ, hạ giọng nói: “Chú Lục, tại sao Ân Ân lại ngủ thiếp đi? Có phải tối hôm qua ngủ không ngon hay không? “

“Mệt, nên ngủ.” Lục Phong Miên mặt không biểu tình trả lời một câu, dứt lời liền ôm Mộc Ân quay người lên lầu.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, Lâm Hạ hận đến dậm chân.

Cô đã tính không rõ, đây là lần thứ mấy nhìn thấy Mộc Ân được Lục Phong Miên ôm kiểu công chúa.

Bắt đầu từ tối hôm qua bỏ trốn bị bắt trở về, quan hệ của hai người này rõ ràng không giống lúc trước, càng gần gũi hơn.

Nhìn hốc mắt Mộc Ân đỏ bừng ngủ trong lòng Lục Phong Miên, toàn thân tỏa ra hơi thở quyến rũ, nhìn giống như là vừa làm loại chuyện đó xong.

Còn có tối hôm qua, hai người này cũng ngủ cùng giường.

Tiếp tục như vậy cũng không phải chuyện tốt, không nói đến tình cảm của hai người này phát triển như thế nào, lỡ như Mộc Ân không cẩn thận có thai, đứa trẻ được sinh ra sẽ là gia chủ tiếp theo nhà họ Lục.

Chuyện này đối với cô ta mà nói, không chỉ đơn giản là mất đi cơ hội.

Lâm Hạ càng nghĩ càng thấy không thể ngồi chờ chết, đến phòng bếp tìm Phó Dũng.

Vừa vặn Phó Dũng cũng dặn dò đầu bếp phải làm đồ ăn xong, từ phòng ăn đi ra, hai người gặp mặt ở hành lang.

“Lâm Hạ tiểu thư.” Phó Dũng cung kính gọi.

“Bác Phó.” Lâm Hạ tiến lên phía trước nói: “Xế chiều hôm nay bác Giang gọi điện thoại cho cháu, rất là lo lắng, cứ luôn hỏi cháu tình hình Giang Minh Tu…”

“…” Phó Dũng không có mạo muội nói tiếp, đợi câu tiếp.

“Bác xem… Cháu có thể đi thăm Giang Minh Tu một chút không?” Lâm Hạ một mặt khó xử: “Bác Phó bác cũng biết, bác gái Giang chỉ có một đứa con trai, cháu đi thăm, bà cũng có thể an tâm một chút.”

Mặc dù nhà họ Giang kém hơn nhà họ Lục, nhưng ở Đế Đô cũng có chút danh vọng.

Coi như Lục Phong Miên mánh khoé thấu trời, cũng không bởi vì tội danh bỏ trốn không thành, đi giết người.

Cuối cùng vẫn phải thả ra, trong lòng Phó Dũng rõ ràng, cũng không sợ Lâm Hạ dám làm ra chuyện gì dưới mắt Lục Phong Miên.

“Con trai nhà họ Giang bị giam ở dưới hầm, nếu như người nhà họ Giang lo lắng như thế, tôi đưa Lâm Hạ tiểu thư đi nhìn một chút cũng được, tiểu thư cũng chuyển lời đến nhà họ Giang một tiếng.” Anh ta quay người dẫn Lâm Hạ đi xuống tầng hầm.

“Cảm ơn bác Phó.” Lâm Hạ vội vàng đuổi theo.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook