Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 25: Nhà mới

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

“Lão Phó, tra thử gần quân đội có căn biệt thự nào thích hợp không, ăn xong điểm tâm tôi đi xem với Ân Ân.” Đã ăn xong món sủi cảo nhân tôm yêu thích, Lục Phong Miên quay đầu phân phó.

“Vâng, tôi đi làm ngay.” Phó Dũng đồng ý, quay người đi.

Lâm Hạ bị ép ăn một đống cẩu lương, càng không cam tâm, tại sao đều bị hai người này chặn trước một bước.

Cô ta nghiêng người về phía trước đụng đụng, cười rạng rỡ nói: “Chú Lục, nếu muốn tìm chỗ ở, không bằng cháu và hai người cùng đi, cháu và Ân Ân là bạn, có thể giúp cô ấy chọn.”

Lục Phong Miên không trực tiếp đồng ý, múc muôi canh cá nhìn về phía Mộc Ân, hỏi: “Em cảm thấy thế nào? “

“Được ạ.” Mộc Ân nở nụ cười vô hại, một mặt ngây thơ nói: “Có chị Hạ hỗ trợ, nhất định có thể chọn được một phòng ở tốt.”

Trong lòng Lâm Hạ buông lỏng, kẹp chiếc bánh bao thịt hấp trong mâm: “Ân Ân, ăn nhiều một chút, em gầy, chị nhìn mà đau lòng.”

“Cảm ơn chị Hạ.” Mộc Ân cười đem bánh bao kẹp, quan sát một chút, lại nhíu mày thả lại trong mâm:”Chị Hạ, chị biết em không ăn gừng, trong này có gừng nha.”

Bộ dạng như có mấy phần oán trách.

Trong lòng Lâm Hạ thầm mắng con nhỏ này thật sự là càng ngày càng quá quắt, ngoài miệng lại nói: “Thật có lỗi, là chị sơ ý.”

“Không có việc gì, đây đều là việc nhỏ, chị Hạ không nhớ rõ là rất bình thường.” Mộc Ân rộng lượng cười cười: “Dù sao không phải người nào cũng quan tâm cháu giống như chú Lục nha, cái gì cũng nhớ.”

Nói xong cúi đầu tiếp tục ăn đồ, bộ dạng ngây thơ vô cùng.

Lâm Hạ bị cô chọc tức muốn điên lên, nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không dám nói gì trước mặt Lục Phong Miên, chỉ có thể phụng phịu, uống từng ngụm canh phát tiết.

Ai ngờ người không may uống canh cũng có thể mắc nghẹn, một chén canh uống nhanh đã thấy đáy, cô ta phát hiện trong canh cá có một sợi tóc.

Sợi tóc kia vừa dài lại thẳng, vừa nhìn cũng không phải là của mình —— cô ta tóc quăn.

Khẩu vị Lâm Hạ mất hết, biểu lộ vô cùng oán hận, “Tại sao có cọng tóc? “

Mộc Ân nghe vậy ngẩng đầu nhìn một chút, kinh ngạc nói: “Có thể là thím Trương lúc nấu cơm không cẩn thận làm rớt vào đó. “

“Nhưng mà…” Lâm Hạ có chút không thể tin được thím Trương sẽ phạm loại sai lầm này, dù sao đây cũng là đồ ăn của Lục Phong Miên.

Nhưng nói không phải thím Trương, cô ta cũng nghĩ không ra còn có ai, cũng không thể nói là ai đó cố ý đặt trong chén cô ta.

Cuối cùng cũng chỉ có thể nhận mình không may.

Trải qua chuyện này, cô ta ăn không nổi nữa, trong dạ dày từng trận cuồn cuộn, muốn nhịn nhưng không nhịn được nên để đũa xuống, chạy đến toilet nôn.

Mộc Ân nhìn bóng lưng vội vàng của cô ta, cong môi cười xấu xa.



Ăn xong điểm tâm, ba người xuất phát.

Chuyện tìm nhà mới mặc dù vội vàng, nhưng với địa vị của Lục Phong Miên, dù là thời gian gấp rút, Phó Dũng vẫn tìm được bốn căn để lựa chọn.

Căn thứ nhất là một tòa nhà kiểu Tây màu trắng 3 lầu, trang trí xa hoa theo phong cách châu Âu, trước sân nhà là một vườn hoa được cắt tỉa gọn gàng, đằng sau một hồ bơi lớn ngoài trời…

Mặc dù không bằng chỗ ở hiện tại của Lục Phong Miên, nhưng cũng coi như hoàn cảnh không tệ.

Chủ yếu nhất là, sau khi biệt thự này xây xong chưa từng có ai ở.

“Vốn dĩ là đôi vợ chồng muốn làm kinh doanh bất động sản, về sau vì kinh doanh thất bại nên đem căn này gán nợ, chủ nợ đã tu sửa một lần nữa, khoảng hai tháng trước, về sau vẫn không người ở.”

Phó Dũng dẫn ba người Lục Phong Miên bước vào trong phòng, giới thiệu bối cảnh biệt thự.

Ánh mắt Lục Phong Miên lạnh nhạt nhìn một vòng bố trí trong sảnh, cuối cùng rơi trên người Mộc Ân: “Ân Ân cảm thấy thế nào? “

“Cháu…” Mộc Ân học bộ dáng của anh quay đầu nhìn một vòng: “Cháu có thể lên lầu đi một vòng xem thật kỹ một chút được không? “

“Tôi cùng em?” Lục Phong Miên hỏi.

“Không cần, có thể thời gian cháu muốn xem hơi lâu, chú Lục chú xuống dưới lầu chờ cháu đi, còn có thể xử lý công việc, chờ cháu xem xong xuống tìm chú.” Mộc Ân nói.

“Được.” Lục Phong Miên nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook