Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 6: Không vội vạch mặt

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

Hơi thở nóng rực đột nhiên tới gần, Lục Phong Miên hôn lên trán cô.

Mộc Ân nắm chặt ga trải giường, cơ thể căng cứng, cực kỳ kiềm chế không phản kháng.

Cô nghĩ, hôn cũng hôn rồi, thực sự không được thì dùng tay, dù sao cũng tốt hơn bị vạch mặt rồi bị cưỡng chiếm.

Nghĩ như vậy, Mộc Ân run rẩy nhắm mắt lại.

Nhưng không ngờ chính là, sau khi Lục Phong Miên khẽ hôn, liền rút lui.

“Nghỉ ngơi sớm một chút.”

Tay anh nhẹ nhàng vuốt má cô, dứt lời liền quay người rời đi, nhanh như gió.

Mộc Ân kinh ngạc, cho đến khi anh đi tới cửa, mới phản ứng lại, yếu ớt nói: “Chú Lục, đây là phòng chú…”

“Tôi đến phòng em ngủ.” Lục Phong Miên đưa lưng về phía cô không quay đầu lại.

Chỉ cần anh không ngủ cùng mình, đi phòng nào Mộc Ân đều không có ý kiến.

Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, cô triệt để trầm tĩnh lại, có cảm giác vui sướng sống sót sau tai nạn.

Lục Phong Miên không động vào cô, cũng không bởi vì chuyện tối nay mà tức giận, còn giúp cô trị vết thương ở chân…

Tất cả đều không giống với kiếp trước.

Có thể thấy chỉ cần cô cố gắng, liền có thể thay đổi được.

Mộc Ân ôm chăn, ở trên giường Lục Phong Miên vui sướng lăn lộn một vòng.

Trên giường cũng có một mùi hương mát lạnh giống như mùi trên người Lục Phong Miên, thanh thanh nhạt nhạt rất là dễ ngửi, cô không nhịn được ngửi thêm lần nữa.

Ngay lúc vui vẻ, tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Hạ đẩy cửa đi vào.

“Ân Ân em đã ngủ chưa?”

Mộc Ân vừa nhìn thấy cô ta, liền nhớ lại trước khi chết nhìn thấy một màn kia trong phòng làm việc, sắc mặt có chút trầm lại.

Lâm Hạ chỉ cho rằng sắc mặt cô không tốt bởi vì Lục Phong Miên, bước lên phía trước nói:” Tại sao tâm trạng không tốt nói với chị Hạ một chút, chị Hạ nghĩ kế cho em.”

Nghĩ kế

Mộc Ân cười lạnh trong lòng, cô thật không dám để cho cô ta nghĩ kế giúp mình nữa.

Bây giờ hồi tưởng lại, Lâm Hạ mỗi lần nghĩ kế cho cô đều không phải kế gì tốt, mỗi lần đều có thể đẩy cô vào vực thẳm phẫn nộ của Lục Phong Miên.

Kiếp trước cô quá ngu ngốc, bị tình cảm chị em che mắt, mỗi lần đều mắc bẫy.

“Ân Ân” Lâm Hạ thấy cô thất thần, nhẹ nhàng đẩy cô một cái, “Chị nghe bác Phó nói Giang Minh Tu bị bắt lại, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Không phải bọn em đã nói cùng đi sao?”

“Là đã hẹn xong rồi, thế nhưng là có người mật báo với chú Lục, liền không đi được.” Mộc Ân bất đắc dĩ nhún vai.

“Tại sao lại có chuyện chuyện mật báo?” Lâm Hạ kinh ngạc trừng to mắt.

Mộc Ân giả bộ kinh ngạc phối hợp cùng cô ta, nói: “Em cũng rất tò mò, chuyện này em rõ ràng chỉ nói cho một mình chị Hạ.”

“…” Lâm Hạ.

“Không biết chú Lục làm sao biết.” Mộc Ân thở dài.

Đêm hôm khuya khoắt, kỳ thật cô cũng không muốn ở chỗ này cùng Lâm Hạ diễn trò.

Nhưng trước khi chết có rất nhiều chuyện cô còn còn chưa biết rõ ràng.Ngoại trừ liên quan tới bản đồ kho báu, cô rất để tâm những lời nói cuối cùng Liêu Đông nói, vì sao chỉ cần cô chết tất cả mới kết thúc.

Cô mơ hồ cảm thấy phía sau còn chứa rất nhiều ẩn tình sâu xa khác, nhưng Liêu Đông ba năm sau mới gặp gỡ Lâm Hạ, cô muốn biết nội tình, cũng phải đào từ trên người Lâm Hạ.

Dù sao đã biết bộ mặt thật của Lâm Hạ, cô không sợ bị lừa nữa, cũng không vội vạch mặt cô ta.

“Ân Ân, không phải em đang hoài nghi chị chứ?” Lâm Hạ ngồi xuống giường, vẻ mặt oan uổng ủy khuất: “Em cũng biết chú Lục tai mắt khắp nơi, có thể là cấp dưới chú ấy phát hiện, dù sao cả thành đều có giám sát.”

“Đúng rồi.” Mộc Ân nói: “Em ngược lại quên chuyện ấy.”

Lâm Hạ thấy cô tin, nhẹ nhàng thở một hơi: “Làm sao bây giờ Giang Minh Tu bị chú Lục bắt, có muốn chị giúp em nghe ngóng một chút hay không, tìm cơ hội gặp mặt một lần.”

Gặp một lần

Sau đó lại bị Lục Phong Miên thu thập ba ngày không xuống nổi giường?

Mộc Ân nghĩ lại cũng cảm thấy đau thắt lưng, vội vàng khoát tay: “Không cần, trải qua lần chạy trốn này, em nghĩ thông suốt một chuyện.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook