Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 30: Đồng cảm

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

Nhiệt độ trên mặt dần dần bớt đi, Mộc Ân đưa một tay che ánh mặt trời chói mắt, nghiêng đầu nhìn thấy Lâm Hạ từ biệt thự đi ra, vội vàng chạy đến trước mặt cô.

“Ân Ân, em không sao chứ?” Cô ta thở hồng hộc, nếu chỉ xem biểu cảm thì thật đúng là lo lắng quá mà nên.

Mộc Ân điềm nhiên như không có việc gì cười cười: “Không có việc gì, sao vậy chị Hạ.”

“Ân Ân em không cần giấu chị, trước đó chị đều thấy được.” Lâm Hạ ngồi xuống bên người cô: “Chị biết em khó chịu, em đã từng nói nụ hôn đầu tiên là để dành cho người mình thích, bây giờ xảy ra chuyện này…”

Cô ta nói, thở dài, dường như không đành lòng nói thêm gì nữa, vỗ vỗ lên bả vai cô.

“Ân Ân, chị có thể hiểu được cảm giác của em, nhưng dù sao đó cũng là chú Lục, chúng ta cũng không làm gì được chú ấy, chỉ có thể chịu đựng.”

Giải thích….

Mộc Ân xém chút bật cười, sợ bị cô ta hoài nghi mới cố nén.

Cô phát hiện Lâm Hạ thật đúng là rất thích bày ra bộ mặt này.

Mỗi khi cô bị cái gì từ chỗ Lục Phong Miên, Lâm Hạ liền sẽ đến làm thuyết khách, một bộ dáng đồng tình hận không thể thay cô chịu những việc đó, lại nói gần nói xa Lục Phong Miên thế này thế kia.

Kiếp trước cô lại bị dính chiêu này của cô ta, mỗi lần Lâm Hạ nói xong đều hận không thể tìm Lục Phong Miên liều mạng.

Ngẫm lại thật đúng là quá ngu.

Mộc Ân cũng không muốn vạch mặt với cô ta lúc bây giờ, lừa nói: ” Đúng vậy, chỉ có thể chịu đựng, cho nên em chỉ có thể chịu mà thôi.”

“…” Lâm Hạ khẽ giật mình, rõ ràng không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy.

Mộc Ân cũng không cho cô ta cơ hội hỏi tiếp, nói: “Không nói chuyện này, chị Hạ, gần đây chú Hai thế nào rồi? “

“Bố chị còn có thể thế nào, mỗi ngày bận rộn chuyện công ty và chuyện trong nhà, có đôi khi còn phải thức đêm xã giao.”

Lâm Hạ dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt cô chăm chú quan sát: “Ân Ân, thật sự em cứ chịu đựng như vậy?”

“Đương nhiên phải chịu rồi, chị cũng đã nói đó là chú Lục, chị có cách khiến cho em thoát ra sao?” Mộc Ân hỏi lại.

“…” Lâm Hạ.

Cô ta không có cách nào chỉ thị Lục Phong Miên, nhưng mà: “Không bằng chúng ta tỉ mỉ thiết kế kế hoạch chạy trốn, lần này không cần Giang Minh Tu, chị Hạ giúp em…”

“Sau đó lại bị bắt trở về rồi lại bị chỉnh đốn một phen?” Mộc Ân nhíu lông mày.

“…” Lâm Hạ giật mình, không khỏi nghĩ Lâm Mộc Ân rốt cuộc đã ăn thứ gì bổ óc vậy, trong thời gian ngắn trí thông minh tăng nhanh vậy.

“Hơn nữa…” Mộc Ân nói: ” Chị Hạ chị không sợ chú Lục biết là chị giúp em, đối với chị…”

Câu nói kế tiếp cô chưa nói xong, nhưng cũng cản trở Lâm Hạ tự thông suốt.

Nghĩ đến cuộc gặp với Giang Minh Tu, và Lục Phong Miên lạnh lùng, cô ta rùng mình một cái.

“Cho nên chuyện này bỏ đi.” Mộc Ân nói: “Ngược lại là chú Hai, đã lâu không gặp, em có chút nhớ chú ấy.”

“Rất khó gặp ông ấy, hôm nào có thời gian, chị cùng em về thăm nhà một chút.” Lâm Hạ cười lớn.

“Vậy em tìm cơ hội nói với chú Lục rằng, chúng ta về nhà một chuyến.” Mộc Ân vui vẻ đồng ý.

Cô tỉnh táo trở lại, nghĩ thông suốt về chuyện phát sinh ở phòng đàn.

Những hình ảnh chân thực kia, rõ ràng không phải chỉ là ảo giác.

Trước đó cô luôn sợ hãi ma tiếp xúc đến thân thể của cô, sẽ xảy ra thay đổi gì, bây giờ nghĩ lại đã có đáp án —— đại khái chính là biết được hoàn cảnh của con ma đó.

Cô nhìn thấy, cảm nhận được, là những chuyện ma nữ từng trải qua trong biệt thự này.

Mà Lâm Dịch, dường như là kẻ cầm đầu gây ra tất cả những chuyện này.

Chỉ là bây giờ còn chưa biết, tại sao Lâm Dịch lại xuất hiện ở biệt thự này…

“Tiếu Tiếu” đã chết và ma nữ, có quan hệ như thế nào với ông ta…

Những chuyện này, Lâm Hạ có biết hay không, có tham dự hay không…

Đang nghĩ ngợi, phía trước Lục Phong Miên cùng Phó Dũng từ trong biệt thự đi ra.

Nhìn thấy anh, Mộc Ân vẫn có chút ngại ngùng, trước mắt không khỏi hiện lên cảnh Lục Phong Miên đè ép cô đoạt hôn.

Cô lắc lắc, đá những hình ảnh đó ra khỏi đầu, đứng dậy đi về phía hai người.

Lâm Hạ cũng đuổi theo ở phía sau.

“Bác Phó…” Có chút ngại chủ động bắt chuyện với Lục Phong Miên, Mộc Ân đến gần chào hỏi với bác Phó: “Căn này cháu xem xong rồi, không thích lắm, còn có căn khác có thể chọn không ạ? “

“Có.” Phó Dũng nói: “Nhưng mà nhà cũ bên kia có một số việc, Lục gia muốn trở về xử lý một chút trước, Ân Ân tiểu thư muốn cùng về hay là đến căn tiếp theo để xem? “

“Cháu đi cùng chú Lục.” Mộc Ân nói.

Cô cũng không muốn ở căn nhà này đồng cảm với ma nữ một lần nữa, mặc dù ngại, nhưng vẫn quyết định đi theo Lục Phong Miên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook