Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 12: Chú Lục chú biết kể chuyện không?

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

Mười phút sau, Phó Dũng chỉ huy người làm mang thêm chăn và gối vào trong phòng.

Giường rất lớn, ba người nằm cũng không chật chội, hai cái chăn cũng không chiếm hết nhiều diện tích.

Mộc Ân thay áo ngủ, nằm xuống một bên, rất quy củ, không chiếm chỗ.

Lục Phong Miên đọc xong trang sách cuối cùng, đưa tay tắt chiếc đèn trên đầu giường.

“Ngủ ngon.” Anh nằm xuống, nói với Mộc Ân.

“Ngủ ngon.” Mộc Ân trả lời một câu, rúc mình vào trong chăn.

Chăn bông mềm mại, dường như mới phơi, có hương vị của ánh nắng, xúc cảm vô cùng thoải mái.

Cô kéo chăn qua cằm, chỉ lộ ra một đôi mắt đen xinh đẹp, trong đêm tối quan sát Lục Phong Miên đối diện.

Nhìn anh đã nhắm mắt, dường như đã ngủ say, Mộc Ân âm thầm duỗi chân từ trong chăn của cô sang bên đó, ngón chân nhẹ nhàng chạm vào chân anh.

Có tiếp xúc tứ chi, cô không còn lo lắng gặp ma nữa, an tâm nhắm mắt lại.

Cũng bởi vì yên tâm quá sớm, cô không nhìn thấy, trong bóng tối khóe môi của Lục Phong Miên có chút giương lên, sau đó mở mắt, ôn nhu nhìn chăm chú cô.



Nửa giờ sau, Mộc Ân lăn qua lộn lại đếm một vòng cừu, vẫn ngủ không được.

Cô khẽ thở dài, mở to mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà ngẩn người.

“Ngủ không được?” Giọng Lục Phong Miên ở bên cạnh truyền đến.

Mộc Ân không nghĩ tới anh còn thức, bị dọa một cái, đột nhiên quay đầu: “Chú Lục chú chưa ngủ ạ?”

“Ngủ rồi, nghe được tiếng em thở dài, lại tỉnh.” Lục Phong Miên nói.

Mộc Ân ngây thơ không chút nào hoài nghi anh, có chút xấu hổ:”Thật xin lỗi, đánh thức chú rồi.”

“Không sao, tôi ngủ cũng không quen.” Lục Phong Miên từ trên giường ngồi dậy, nhìn đồng hồ trên tường một chút: “Đã nửa đêm, Ân Ân.”

Đúng vậy, Mộc Ân cũng biết rất muộn, nhưng không biết là bị hù dọa, hay quá hưng phấn sau khi sống lại, cô thật sự ngủ không được.

Rõ ràng buồn ngủ đến lệ rơi đầy mặt, nhưng vừa nằm xuống trong đầu lại hiện lên những thứ lung tung, có muốn cũng không khống chế nổi.

“Chú Lục chú ngủ đi, không cần phải để ý đến cháu đâu.” Cô trở mình, nằm lỳ ở trên giường nhìn Lục Phong Miên: “Cháu sẽ yên lặng, không làm ồn đến chú.”

Bộ dạng này thực sự ngoan ngoãn, dưới ánh sáng lờ mờ từng chiếc lông mi rõ ràng, trong mắt phảng phất một suối sương mù.

Lục Phong Miên nhìn thấy có chút tâm động, nhịn không được nghiêng người tiến tới, hỏi: “Đã ngủ không được, có muốn nghe kể chuyện không?”

“Kể chuyện?” Mộc Ân nháy mắt mấy cái.

“Ừm, lúc nhỏ, tôi ngủ không được, ‘người khác’ sẽ kể chuyện cho tôi.” Lục Phong Miên nói.

Khi còn bé Mộc Ân cũng từng nghe kể chuyện, nhưng đó là chuyện lúc trước 5 tuổi, bây giờ nhắc đến, ngược lại có chút hoài niệm.

Chẳng qua người kể chuyện đổi thành Lục Phong Miên, cô vẫn có chút không thể tin được, xác nhận hỏi: “Chú Lục chú biết kể chuyện không?”

Lục Phong Miên nói: “Không biết.”

“…” Mộc Ân, không biết chú còn nói.

Lục Phong Miên lại nói: “Nhưng mà tôi có thể đọc theo sách.”

“…” Mộc Ân, cô luôn có loại cảm giác bị chơi xỏ.

Hài lòng thưởng thức biểu cảm đáng yêu của cô nhóc, Lục Phong Miên vén chăn lên xuống giường, đi đến giá sách lấy một quyển sách đem tới.

Anh trở lại giường, mở đèn đầu giường lên, hỏi: “Muốn nghe chuyện gì?”

“Đều được.” Mộc Ân nói: “Chú Lục thích chuyện nào thì đọc chuyện đó đi ạ, chuyện gì cháu cũng thích nghe.”

“Vậy thì đọc câu chuyện thứ ba đi.” Lục Phong Miên nói rồi tựa vào đầu giường ngồi xuống, thả sách trên chân.

“Câu chuyện này kể về việc công chúa cứu được hoàng tử, nhưng đồng thời cũng đã mất đi ký ức. Gặp lại hoàng tử lần nữa, hoàng tử muốn hôn công chúa, công chúa lại sợ hãi anh, chỉ muốn trốn xa…”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook