Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 10: Ân Ân, đừng dùng ánh mắt này nhìn tôi

Nguyệt Không Đồng

14/12/2020

Sau khi anh rời đi, Mộc Ân hoàn toàn không ngủ được.

Mặc dù bị giày vò nguyên một đêm, cô cũng cảm thấy rất mệt mỏi, thế nhưng cảm giác ma nữ có thể bất ngờ nhảy ra dọa cô kinh hãi, giống như nấp đâu đó ở trong phòng, khiến cho người ta ngủ không yên.

Mộc Ân đờ đẫn ngồi trên giường, khoảng mười phút sau, tiếng hát kịch ê a y nha lần nữa truyền đến tai cô.

Rất gần, đang ở ngoài cửa!

Cô cả kinh ôm hai đầu gối, cảnh giác và sợ hãi nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ.

Ba giây sau, Mộc Ân tận mắt thấy ma nữ mặc đồ hý kịch chui vào từng chút từ cánh cửa.

Bề ngoài ma nữ vẫn dọa người như trước, hai tay múa xòe, không biết là chú ý cô ở trên giường, hay mục đích vốn dĩ ở trên giường, sau khi vào cửa thì bay về phía cô.

Đôi mắt Mộc Ân trừng lớn như muốn rớt ra, vội vàng nhảy xuống giường tránh ma nữ, vòng qua ma nữ mở cửa xông ra ngoài.

Ra khỏi phòng ngủ, cô thoáng nhìn lại, thì thấy nữ quỷ cũng bám theo cô.

Cái thứ này rõ ràng là theo cô mà!

Trong lòng Mộc Ân càng thêm sợ hãi, không quan tâm lúc này Lục Phong Miên đã nghỉ ngơi hay chưa, đứng ở hành lang lớn tiếng gọi.

“Bác Phó… chú Lục…!”

Cửa gian phòng phía trước mở ra, Lục Phong Miên mặc một bộ quần áo ở nhà màu xám nhạt từ bên trong đi ra.

“Chú Lục!” Mộc Ân chưa bao giờ cảm thấy nhìn thấy Lục Phong Miên cũng có thể vui vẻ đến vậy, nhào qua trốn sau lưng anh.

Ngay khoảnh khắc cô chạm đến Lục Phong Miên, tiếng hý kịch sau lưng dừng lại ngay tức khắc, yên lặng như tờ.

Mộc Ân xoay người, phát hiện ma nữ cũng đã biến mất.

Đây là chuyện gì?

Cô chưa kịp nghĩ kỹ lại, Lục Phong Miên cúi người ôm lấy cô.

“Chân của em bị thương, không thể chạy như thế.”

Anh một tay đỡ lấy đầu gồi cô, một tay nâng đỡ phía sau lưng cô, vững vàng ôm cô vào trong ngực: “Tại sao đêm nay lại ầm ĩ như vậy?”

“Cháu…” hai chữ “gặp ma” thật nói không ra nổi, Mộc Ân lại thử những phương pháp khác, làm sao cũng không thể mở miệng giải thích tất cả được.

Nhưng khi cô nói chuyện khác, lại thuận lợi nói ra: “Sợ.”

“Sợ cái gì?” Lục Phong Miên hỏi.

Sợ ma…

Mộc Ân muốn nói hai chữ này, nhưng lực bất tòng tâm.

Cuối cùng cô cũng chỉ có thể từ bỏ nói “Mơ thấy ác mộng.”

“Mơ đều là giả.” Lục Phong Miên trấn an một câu, vừa nói vừa ôm cô về phòng.

Mộc Ân vừa nghĩ tới gian phòng của mình liền nghĩ đến ma nữ, trong lòng rụt rè, kêu lên: “Không muốn!”

Nếu như không biết nội tình, nghe cô nói như vậy, còn tưởng rằng một cô gái đàng hoàng sắp bị khi dễ.

Lục Phong Miên nghe vậy dừng bước, cúi đầu nhìn cô, biểu cảm có chút bất đắc dĩ: “Không muốn cái gì?”

“Không muốn trở về phòng…” Mộc Ân càng nói giọng càng nhỏ, dần dần ý thức được cả đêm nay mình cố tình gây sự vô số lần.

Đầu tiên là chạy trốn với Giang Minh Tu khiến Lục Phong Miên dẫn người đuổi theo, sau đó lại bị ma hù đến chạy loạn.

Người khác đều nhìn không thấy ma nữ, còn cô bị giày vò nhìn giống như người bị bệnh tâm thần, thần kinh hỗn loạn.

Cũng may mà Lục Phong Miên có thể chịu được đến bây giờ.

Nghĩ đến đây, Mộc Ân ngước mắt, cẩn thận từng li từng tí theo dõi sắc mặt anh.

Ngoài ý muốn chính là cô cũng không nhìn ra được chút bực bội nào trên khuôn mặt của Lục Phong Miên, chỉ có rộng lượng và tha thứ cùng sự ôn nhu bình thường khó nhìn ra.

Cô muốn nói chút gì, Lâm Hạ kêu “Ân Ân” từ trên lầu chạy xuống, đồng thời Phó Dũng cũng từ dưới lầu đi lên.

Nhìn Lục Phong Miên ôm Mộc Ân trong hành lang, hai người đều là khẽ giật mình, bước chân dừng lại.

“Lục gia, tôi nghe được tiếng của tiểu thư Mộc Ân.” Phó Dũng giải thích nói.

“…” Mộc Ân nhớ đến trước đó mình kêu thảm giống như tiếng mổ heo, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Lục Phong Miên ngược lại thản nhiên: “Ân Ân gặp ác mộng, không có việc gì, đi làm việc đi.”

“Vâng.” Phó Dũng cũng không hỏi nhiều thêm một câu, lập tức quay người xuống lầu.

Lâm Hạ cũng chỉ có thể rời đi.

“Muốn đến phòng tôi sao?” Người đều đã đi hết, Lục Phong Miên rũ mắt hỏi Mộc Ân.

Mộc Ân tranh thủ thời gian gật gật đầu: “Muốn…”

Cặp mắt xinh đẹp hơi rụt rè, trong ánh mắt phản chiếu một nét điềm đạm đáng yêu, cộng với giọng nói yếu ớt, mềm nhũn khiến hô hấp của Lục Phong Miên cứng lại.

“Ân Ân…” Anh nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở dài: “Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tôi.”

“Cháu không có…” Mộc Ân muốn nói cô không có dùng ánh mắt gì cả, nói đến một nửa lại nghĩ đến cái gì, nuốt trở vào, cúi đầu tránh đi ánh mắt của Lục Phong Miên.

Lục Phong Miên cũng không nói thêm, trầm mặc ôm cô trở về phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook