Lục Dư Thành Mến Du Tích

Chương 11: Trằn trọc hoan ái (H)

Bàn Bàn Quất

27/12/2020

Lục Dư Thành cảm thấy bản thân mình đêm đó chơi cũng hơi quá phận nên hắn đã nhẫn nhịn không đối với Du Tích động tay động chân, lâu lắm rồi hắn chưa được ngủ ngon, Du Tích thấy thế nên giận dỗi để yên cho hắn ngủ. Kết quả rạng sáng thứ bảy, Lục Dư Thành bị đá xuống giường.

Có lẽ là lần đầu tiên Lục Dư Thành bị đá ngã từ trên giường xuống nên đã lập tức bừng tỉnh, hắn mang vẻ mặt không thể tin được xoa xoa xương hông của mình. Ngồi dậy thì thấy thiếu nữ không có chút hình tượng nào đang ngủ với tư thế hình chữ X, hắn bất đắc dĩ mà bò lại lên giường, định giúp cô đắp lại cái chăn đã bị cuốn đi phân nửa không thể che hết thân thể của mình lại. Nương theo ánh đèn tối tăm trong phòng, váy ngủ bị trượt xuống đến ngực làm cho động tác của Lục Dư Thành cứng lại, thân thể gần một tuần không được thỏa mãn lập tức nổi lên dục vọng. Hắn cúi người hôn lên đầu vai của thiếu nữ, đem cô đè ở dưới thân.

Du Tích ngủ đến nửa tỉnh nửa mê cảm giác có chút hít thở không thông, miệng rầm rì nhưng không có thức dậy. Lục Dư Thành cắn nhẹ môi của Du Tích khiến cho cô mở miệng ra, môi lưỡi dây dưa quấn quýt, thiếu nữ trong lúc vô thức đáp lại lấy lòng Lục Dư Thành, tay hắn xốc váy ngủ lên chui vào, nhẹ nhàng mà vuốt ve ngực của cô.

Thân thể của cô sớm đã được dạy dỗ nên lập tức thành thật đáp lại, huyệt nhỏ đã đủ ướt át để thuận lợi cắm vào, hai chân tách ra rồi khép lại. Du Tích cảm thấy trong người mình như đang bốc cháy lên một ngọn lửa không tên, tự an ủi nhưng không thỏa mãn được khát vọng. Lục Dư Thành rốt cuộc nhịn không được nữa, lấy bao cao su từ trên đầu giường đeo vào, dương vật nóng bỏng không chút thương tiếc đâm mạnh vào huyệt nhỏ.

Lần này Du Tích thật sự đã dậy, cô kêu lên, nghiến răng nghiến lợi kháng nghị: "Anh nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!".

Lục Dư Thành cười nhẹ, cúi xuống thổi một ngụm khí bên tai cô: "Em không biết sao? Cái miệng nhỏ phía dưới của em có bao nhiêu khát vọng muốn được tôi đâm vào, không bằng em thuận theo lòng của mình đi?".

Mặc dù ngữ khí ngả ngớn, nhưng phía dưới của hắn lại đang chịu đựng huyệt nhỏ mút đến gắt gao, muốn dùng sức đâm mạnh khiến cô kêu to dâm đãng, nhưng người đàn ông khắc chế chính mình không động đậy.

Du Tích vặn vẹo eo nhỏ, tay vòng qua cổ Lục Dư Thành, nhỏ giọng nói:

"Thành Thành....em muốn..."

Hắn giả vờ nghe không hiểu: "Em không nói muốn cái gì, thì làm sao anh cho em được?".

Du Tích quấn chân lên eo Lục Dư Thành, cắn lấy lỗ tai người đàn ông, mơ hồ không rõ mà cầu xin hắn: "Người xấu....Muốn anh động...A....!"

Lời còn chưa dứt, Lục Dư Thành liền đột nhiên đâm đến chỗ sâu nhất, đâm vào rút ra vài cái Du Tích liền lên cao trào. Lục Dư Thành rút ra một chút, chịu đựng khoái cảm dục vọng hỗn loạn muốn bắn tinh, hắn lôi kéo tay Du Tích xuống phía dưới, Du Tích sờ đến bàn tay dính nhớp, cô xấu hổ đến mức muốn rụt tay trở về, nhưng lại bị hắn nắm chặt lấy cổ tay:

"Tự sờ xem em có bao nhiêu ướt, phụ nữ được làm ra từ nước, đúng không?"

Du Tích nức nở không trả lời hắn, cao trào một lần đi qua làm cô có chút hoảng hốt, giây tiếp theo lại bị dương vật thật lớn của người đàn ông xỏ xuyên, huyệt nhỏ run lên nhè nhẹ gắt gao quấn lấy, Lục Dư Thành kêu lên một tiếng, nặng nề mạnh mẽ ra ra vào vào. Huyệt nhỏ vừa trải qua cao trào nên cực kỳ mẫn cảm, mỗi một lần tiến sâu đều co rút lại. Hô hấp Lục Dư Thành dồn dập, mới mấy ngày không làm, khả năng tự chủ của hắn giảm xuống nhanh chóng, muốn đem toàn bộ tinh trùng bắn lên lưng của cô. Hắn đem Du Tích lật qua, thay đổi tư thế ra vào, chậm rãi đâm vào một lần nữa.

Du Tích thừa nhận va chạm mạnh mẽ của người sau lưng, tiếng nước òm ọp cùng âm thanh trứng dái va chạm trong căn phòng yên tĩnh đặc biệt rõ ràng. Du Tích nhắm hai mắt lại, khó nhịn mà rên rỉ, các giác quan thanh tỉnh một cách bất thường, nhưng đầu óc lại có chút mê mang, eo cô đã mền đến mức không chống đỡ được chính mình nữa. Lục Dư Thành rút gối đầu của thiếu nữ lót xuống bụng miễn cưỡng làm chỗ dựa, tay hắn sờ soạng đi lên, nhéo điểm đỏ trước ngực của cô, Du Tích sợ hãi kêu lên một tiếng, đau đớn làm cô không nhịn được siết chặt cơ thế. Lục Dư Thành không phòng bị đột nhiên bị kẹp, hắn khó khăn nhanh chóng đâm vào rút ra hơn mười lần, phóng thích chính mình.

Du Tích tìm đường chết nở nụ cười khiêu khích: "Haha, Lục Dư Thành rác rưởi!"

Hắn oán hận nằm ngiêng ôm lấy cô từ phía sau, tách chân của Du Tích ra, đâm ngón tay vào: "Em lặp lại lần nữa? Ai rác rưởi?"

Trong lòng Du Tích dấy lên dự cảm không tốt, nhưng cô vẫn mạnh miệng chế nhạo Lục Dư Thành : "Anh rác rưởi! Chính là đồ rác rưởi! Còn không cho em nói, bạo quân!"

Lục Dư Thành cười lạnh, ngón tay không có hoàn toàn đi vào mà miết lên khối thịt mền ở giữa huyệt nhỏ, nước mắt sinh lý của Du Tích trào ra, cô cố gắng muốn nắm lấy cổ tay người đàn ông để ngăn hắn lại: "Không muốn....không muốn...em sai rồi...em sai rồi..."

"Muộn rồi."

Ngón tay người đàn ông so với dương vật linh hoạt hơn rất nhiều, mỗi một chút đều tìm đến đúng điểm mẫn cảm của Du Tích, hung hăng chà sát, ngón tay cái ấn lên phía trên âm đế, lực độ nhào nặn rất điêu luyện. Du Tích sung sướng đến phát không ra âm thanh, chỉ có thể vô lực mà mà thở hổn hển, từng đợt khoái cảm cùng với cảm giác muốn tiểu ăn mòn gần hết ý thức còn lại của cô, cô càng muốn đè nén, cái cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn.

Âm thanh của Lục Dư Thành vang lên có chút mê hoặc: "Bé cưng, mau thả lỏng, sẽ rất thoải mái đấy."

Du Tích nghe thấy liền thả lỏng thần kinh, Lục Dư Thành nhân cơ hội này đâm ngón tay vào dùng sức kích thích điểm G của thiếu nữ. Đầu óc của Du Tích trống rỗng, vô ý thức mà hé miệng, trong đầu bao phủ tràn ngập khoái cảm dục vọng. Tay Lục Dư Thành hoàn toàn ướt nhẹo, anh có chút kinh ngạc mỉm cười: "Em lên đỉnh, thật sự là cô bé dâm đãng mà..."

Du Tích khóc lóc tránh thoát tay của hắn: "Oa.....Biến thái...."

Lần đầu tiên lên đỉnh, khoái cảm xa lạ làm thiếu nữ có chút không biết phải làm sao, Lục Dư Thành buồn cười mà vỗ nhẹ đầu cô: "Em ngại ngùng cái gì? Đây không phải là chuyện tốt sao? Có rất nhiều người không có cơ hội cảm nhận được vui sướng như vậy đâu."

Du Tích xê dịch mông, rời khỏi tấm ga trải giường bị cô làm cho ướt nhẹp: "Làm sao bây giờ.....ướt đẫm rồi...."

Lục Dư Thành không nhịn được cười, một bên tháo áo mưa xuống, một bên trấn an Du Tích đang vô cùng xấu hổ: "Không sao, chỉ cần giặt sạch là được."

Bị hắn chặn ngang bế lên, Du Tích nhìn thằng vào mắt Lục Dư Thành, phồng hai má, rồi lại quay mặt đi chỗ khác. Hắn dịu dàng đặt cô vào bồn tắm đầy nước ấm áp, nhéo nhéo vòng eo mền mại của thiếu nữ: "Anh thật sự rất vui vẻ, em ở dưới thân anh có thể đạt được sung sướng đến như vậy...".

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Lục Dư Thành Mến Du Tích

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook