Trang Chủ
Đô thị
Lửa Và Nước Mắt
Chiến Đấu Dữ Dội !

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Long đang bước đi dạo quanh cốc cùng Phú . Sau khi cùng An Lạc đạo sĩ tán gẫu một hồi thì An Lạc đạo sĩ xin đi làm cơm , hai người có xin cùng phụ giúp nhưng lại ông già ấy không cho . Thế là Long cùng Phú đi bèn đi dạo quanh cốc , ngắm cảnh trong lúc đợi cơm chiều .

Quả thực cốc này đẹp thật . Tuy không thấy mặt trời trên cao nhưng lại có cảm giác đang ở nơi tiên cảnh . Những con thú nhỏ chạy loạn khắp nơi , mấy con ục ịch đủ màu vàng , xám , đỏ đỏ chạy lung tung . Long nhìn hồ nước xanh và những bụi hoa gần đó , những đàn bướm chập chờn . Tiếng nước ào ào từ thác trên cao đổ dồn xuống .

Hắn hít thở sâu một hơi ! Đúng là có cảm giác tiên cảnh thế nào ấy . Phú cũng chỉ đi bên cạnh hắn không nói gì . Long dừng bước lại , một cái “ xoạt “ chân hắn đứng trên cỏ ! Hắn xoay sang nhìn Phú . Phú đảo mắt sang .

Long gương mặt hơi trầm ngâm hỏi :

- Giờ đã giải thích được chưa ?

Phú ơ một cái tỏ vẻ không hiểu nhìn lại Long . Long cười mỉm hỏi :

- Mày có thể giải thích được chưa ? Mày biết là tao muốn biết những gì mà .

Phú cười khẩy nói :

- Không chọc mày nữa . Đúng là mày mà không biết gì thì nhục nhã danh tiếng của tao lắm , thôi tao đành thương xót rủ lòng kể mày nghe vậy .

Môi Long giựt giựt , không lẽ vặt trụi lông tên này bây giờ sao ? Long nén bức xúc lại hỏi :

- Vậy mày kể đi , tao nghe .

Phú cười cười , lại bước lên phía trước nhìn đăm đăm hồ nước rất có vẻ ... “ Cổ trang “ nói vọng lại :

- Mày đang bắt đầu đi trên con đường của mày rồi . Cũng đến lúc mày phải học cách để hòa nhập vào thế giới tâm linh rồi . Nếu không thì mày sẽ chết mà không hiểu vì sao đâu .

- Nói thẳng ra đi .

Long hỏi lại . Phú lại tiếp tục nói vọng lại :

- Không phải ai cũng học đạo , học pháp được . Chỉ những người có căn tu mà thôi . Những người có căn tu là những người đặc biệt , có thể nói trong cả ngàn người chỉ có một người mà thôi . Cũng có thể nhận xét họ chia ra làm ba loại . Một loại là kiếp trước là thần hoặc là quỷ , thứ hai là kiếp trước có phước đức nhiều nên kiếp này có căn tu , thứ ba là dạng bẩm sinh được trời phú cho .

Phú nói rồi xoay lại nhìn Long cười cười nói :

- Mày là người có căn tu . Đến lúc bắt đầu học thiên thuật rồi nhóc ạ .

Long nghĩ một lát rồi hỏi :

- Chuyện đến nước này thì tao tin mày . Trong ba dạng căn tu thì tao thuộc dạng nào ? Chỉ có ba ngày thì học cách nào hả ? Mày làm sao quen được ông đạo sĩ này ?

Phú nhìn Long một lát lâu , rồi cười mỉm bước quay lại căn nhà lá . Long đứng ngây ra tại chỗ . Thấy bóng Phú đi xa dần Long vội nhanh bước quay về , miệng không ngừng trù ẻo tên khốn nạn .

Đến căn nhà lá của ông đạo sĩ , cơm đã được dọn ra . Một nồi cơm lớn , thịt kho hột vịt , một con gà luộc chấm nước mấm và gỏi đã được để sẵn . Tất cả đều đang nghi ngút khói . Nhìn cũng ngon đó chứ . Trần đang ở dưới bếp phụ ông đạo sĩ . Thật lạ ! Bác Trần này lúc ẩn lúc hiện hay thật .

Phú đang ngồi rất bệ vệ trên ghế . Long thấy thế cũng rục rịch tìm một chổ ngồi kế Phú .

Dưới bếp lại loay hoay một hồi rồi mọi người đều ngồi chung bàn . Có Trần , ông đạo sĩ , Phú và Long . Người kia vẫn đang chạy ở ngoài , lúc nãy đi dạo Long cũng nhìn thấy .

Ông già cười cười , đưa tay ra nói :

- Mời mọi người cùng dùng cơm nào . Cơm đạm bạc , mong đừng chê .

Long cười cười , đáp lại :

- Cám ơn ông ạ .

Phú cười cười nói :

- Cám ơn đạo sĩ .

Trần im lặng không nói gì , gương mặt cười cười , phát đũa cho mọi người .

Mọi người sau khi có được vũ khí chiến đấu đều rất hăng hái xông pha lên chiến trường mà “ Xực “ một cách khí thế . Chả ai nói gì , quả là từ nơi xa xôi gặp được “ tri kỷ “ mà . Tất cả đều rất là tập trung vào chuyên môn , vô cùng chuyên nghiệp . Và vì lý do chính đáng đó nên chẳng bao lâu con gà đã chỉ còn bộ xương , gỏi được vét gọn dĩa và thịt kho cũng cạn tất . Nồi cơm cũng chịu chung số phận .

Ngại thì đói , ôi .... nhớ lời mẹ nói thật .

Mọi người chép chép miệng , xoa xoa bụng ra vẻ thỏa mãn . Phú và Long ngồi xơi nước một lát rồi đứng dậy phụ Trần và ông đạo sĩ dọn đồ vào bếp lại .

Rửa chén bát một hồi rồi thì Trần lại lủi thủi đi đâu mất . Long và Phú bị ông đạo sĩ ngoắc đi nơi khác . Long và Phú bước theo sau ông đạo sĩ đi đến bên hồ nước thì dừng lại .

Ông đạo sĩ quay sang nhìn Phú rồi nhìn Long . Vuốt vuốt chòm râu ông mở miệng nói :

- Cậu Long đã sẵn sàng học “ Thần Dẫn Lạc “ do già sáng chế chưa ?

Long hơi ngờ ngợ , có gì đó đè ép lên tim . Hắn có một cảm giác hồi hợp , hắn thở đều lại rồi mạnh dạn trả lời :

- Con đã chuẩn bị xong rồi .

Lão già gật đầu , lấy chân phủi phủi một khoảng đất nhỏ sát bên hồ nước . Lão già quay sang nhìn Long nói :

- Cậu Long trước mắt cứ ngồi xuống đây đã .

Long ngờ ngợ đi đến chỗ đó , phủi mông ngồi xuống . Hắn thấy lạ lạ ngước nhìn lên ông đạo sĩ . Ông đạo sĩ cười cười , vuốt râu nói :

- Có phải cậu Long đang thắc mắc là liệu trong ba ngày có thể học được không có phải không ?

Long gật đầu nhẹ . Ông đạo sĩ nhìn Long rồi cười cười nói tiếp :

- Giác ngộ của mỗi người rất khác nhau , có người cần cả đời , có người hơn ba mươi năm nhưng có người chỉ cần ba ngày . Thần Dẫn Lạc chỉ là cái tên của một loại ngộ đạo mà thôi . Giờ già sẽ chỉ cho cậu coi một lần , ngộ được bao nhiêu là do ở cậu .

Lão cười cười nhìn Long , tay phải khẽ phất nhẹ .

Ục ục...Ào ào....

Nước giữa hồ nổi lên một vòm nước nhỏ , bự dần ra . Ào...ào...ào , đến khi to bằng nữa hồ thì nó không bự ra nữa .

Vúttttttt

Tiếng xé gió cất lên , vòm nước bắn thẳng lên trời trở thành một cột nước thẳng đứng cao vút . Long ngước lên có phần hoang mang , dữ dội thật .

Ông đạo sĩ cười cười vuốt râu , lại phất nhẹ tay áo . Ào...ào...ào , nước từ trên cao đổ dồn xuống trở lại trước mặt Long .

Không một giọt nước bắn ra ngoài hồ ! Không một giọt nước rớt lên người Long !

Ông già quay sang cười cười nhìn Long hỏi :

- Nhìn kỹ chưa ?

Long ngờ ngợ , mặt bệch ra . Hiểu cái gì chứ ? Hắn nhìn đăm đăm ông đạo sĩ . Ông đạo sĩ lại vuốt râu cười cười , lấy một cành cây mục ở dưới đất lên xoay sang Long nói :

- Nhìn kỹ nhé .

Long chú ý vào cành cây mục lung lay chỉ cần mạnh động một chút là gãy kia . Ông già đưa tay lên cao , Vúttttt mạnh một tiếng xuống . Ông già chém mạnh nhánh cây khô xuống hồ nước .

Pặp !

Hả ? Long cảm thấy có gì đó không đúng . Nước trong hồ...không một gợn sóng , cũng không có nước bắn lên . Cứ như nước và không khí không có gì khác biệt . Cả cành cây khô...cành cây khô sao lại tỏ ra chắc như vậy ?

Ông già cười cười , rút cành cây ra khỏi nước . Vẫn không có gợn sóng !

Ông già cười cười xoay sang đưa cành cây cho Long , Long giang hai tay nhận lấy . Hắn cầm cành cây yếu ớt trong tay , nắm chặt lại định chém thử .

Rắc !

Cành cây không chịu nổi sức nắm của hắn ! Đã gãy !

Hắn đặt cành cây xuống trước mặt trầm tư . Ông đạo sĩ cười cười nói :

- Mấu chốt ở một chữ “ ngộ “ . Muốn ngộ thì phải cảm nhận trước đã . Cậu Long có một căn tu rất mạnh , việc tu tập nhập đạo không khó nhưng ngộ được gì không chỉ cần căn tu mạnh yếu là đủ .

Long im lặng gật đầu , mắt vẫn nhìn vào cành cây gãy trước mặt . Ông già vuốt vuốt râu rồi bỏ đi , Phú đi theo sau ông đạo sĩ . Cả hai bỏ Long ở lại bên hồ nước , Long đang ngộ đạo .

Đi được một lúc , Phú xoay sang nhìn ông đạo sĩ hỏi :

- Sao không nhận nó làm đệ tử ?

Ông đạo sĩ vuốt vuốt râu , im lặng chốc rồi đáp :

- Vậy là bất phân tôn ti . Già nhận cậu Long làm thầy thì được , còn ngược lại thì không .

Phú nhếch môi cười . Ông đạo sĩ vuốt vuốt chòm râu , hơi cố gắng hỏi một câu :

- Kiếp này ngài sinh ra đã không có căn tu thì làm sao sử dụng lại được sức mạnh ?

Phú nhìn sang ông đạo sĩ . Trầm ngâm rồi nói :

- Cái gì đến rồi sẽ đến , lời tiên tri sẽ không sai . Đạo sĩ đừng lo lắng nhiều quá .

Phú im lặng , bổng nhớ ra gì đó lại nói :

- Còn nữa , đạo sĩ cho người dẹp hết các tượng tiên nữ chúc phúc trong An Lạc Lộ đi . Tôi không muốn Long phát hiện ra điều gì , nó tinh ý lắm .

Ông đạo sĩ vuốt vuốt râu , kính cẩn với Phú đáp lại :

- Già biết rồi , ngài cứ an tâm .

Phú gật đầu ra vẻ hài lòng . Hai người tiếp tục đi tiếp về căn nhà lá , Long ở lại bên hồ nước còn Sáu vẫn đang chạy bộ . Trần đã biến mất không thấy đâu .

Long đang trầm tư nhìn cành cây gãy , là có huyền cơ gì ? Mọi sự ngộ đến từ cảm nhận à ?

Cảm nhận điều gì ?

Long lại trầm tư nhìn sang hồ nước , dường như hiểu điều gì nhưng nghĩ lại thì không hiểu gì cả .

Là phải cảm nhận ra cái gì đây ?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lửa Và Nước Mắt

BÌNH LUẬN FACEBOOK