Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sớm hôm sau, trong căn phòng xanh biển mát mẻ một nam vuốt ve khuôn mặt người nữ, nhìn cô gái bằng ánh mắt trìu mến.

– Dậy thôi nào. Thái nhẹ nhàng

– Ưm 5 phút thôi, chỉ 5 phút nữa thôi mà. Nó làm nũng.

– Dậy đi mặt trời lên tận đỉnh rồi.

– Ưm không dậy đâu. Nó ôm lấy eo Thái dụi đầu vào bụng cậu.

– Bộ ai đánh thức cậu dậy cậu đều ôm lấy người ta như vậy sao. Căn phòng sặc mùi thuốc súng.

– Không có. Nó tiếp tục dụi đầu.

– Thật sao.

– Ừm thật mà. Nào nằm xuống ngủ đi. Trời tối tiếp rồi. Ngủ ngoan đi.

Cũng có thằng mềm lòng nằm xuống bên cạnh.

– Lạnh quá, ôm Thái đi. Cậu thì thầm vào tai nó.

– Ưm Thái ngủ đi. Thư ôm Thái nhé. Ưm… Thái

– Sao. Lời nói nhẹ hơn cả gió.

– Ưm Thái. Hả. Nó mở mắt, lần này tỉnh hơn sáo. What the… thằng biến thái biến khỏi giường Ngọc Thư ngay và luôn. Nó đạp Thái thẳng cẳng. Phút giây lãng mạn bị cú đạp mà tan thành mây khói.

– Phan Minh Thái. Đầu nó chỉ thiếu điều bốc khói

Im lặng. Đầu nó bị dập khói trong tích tắc.

– Này Minh Thái, Thái ơi, Thái. Cậu bị làm sao thế này. Thái ơi. Nó sợ, sợ đến phát khóc. Tỉnh lại đi Thái. Thư xin lỗi Thái ơi, mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút Thư đều sẽ ôm Thái mà. Dậy đi đừng làm Thư sợ mà.

Thằng nằm trên đùi Ngọc Thư mỉm cười trong bụng không phải lúc nào cũng được như vậy. Phải biết tận hưởng nằm thêm xíu nữa không sao đâu ai ngờ rằng nước mắt nó rơi xuống ướt mặt Thái.

– Dậy đi mà xin cậu đấy tỉnh lại đi. Thái…

Cậu bật dậy ngay lập tức.

– Ngọc Thư này này chỉ đùa thôi. Tôi ổn mà Ngọc Thư.

Nó mở mắt, xung quanh tối đen như mực bất chợt một dải ánh sáng chói loá xuất hiện. Theo phản xạ nó nhắm mắt lại.

– Ngọc Thư, xin cậu đừng có chuyện gì. Làm ơn đi tớ sẽ không bẹo má cậu nữa, cậu không mập, cậu rất xinh. Làm ơn mở mắt ra đi nhìn tớ đi. Thằng nhóc lớp trưởng khóc, nó đang lo sợ cô bạn của mình sẽ xảy ra chuyện bất trác

– Đừng khóc, Thư đưa bàn tay dính đầy những vệt máu đỏ tươi chạm lên khuôn mặt kia lau đi từng giọt nước mắt. Không đẹp trai tẹo nào.

– Ngọc Thư hứa với tớ cậu sẽ không sao. Hứa đi. Nước mắt thằng nhóc không ngừng rơi. Nó sợ hãi, nó sợ cô bé ấy sẽ bỏ nó mà đi.

– Tớ hứa nhưng tớ đau lắm. Thư khóc, tớ thực sự rất đau.

Nó bàng hoàng cô bé đó là nó của nhiều năm trước. Tại sao nó không nhớ ra nó từng bị tai nạn, tại sao nó không nhớ gì hết khoảng thời gian đó. Và tại sao nó không thể nhớ nó và Minh Thái đã gặp nhau từ khi còn bé.

– Ngọc Thư, Ngọc Thư. Tỉnh dậy đi, làm ơn tỉnh lại đi. Minh Thái vỗ vỗ má nó.

– Ưm muốn ngủ cơ. Hôm nay chỉ ngủ thôi không làm gì hết.

– Làm tôi sợ hết hồn. Lần sau không giỡn như vậy nữa. Biết chưa.

– Chưa biết. Hổng biết gì hết trơn.

– Làm nũng nữa cơ.

– Muốn ngủ, bổn cung muốn ngủ, lui ra ngoài đi.

– Vậy chúng ta cùng đi ngủ nhé nương nương.

– Hỗn láo, ngươi cởi y phục ra làm gì.

– Đi ngủ. Thái tỉnh bơ, đáp, từng hàng cúc của áo sơ mi lần lượt được mở

– Đi ra ngay cho bổn cung, ta sẽ mách hoàng huynh ngươi chết chắc rồi.

– Khang huynh ra ngoài từ sớm rồi. Bên ngoài không có người, nương nương cứ la hét thoải mái.

– Lưu manh.

– Bây giờ mới biết thì hơi trễ.

– Ta hết buồn ngủ rồi.

– Nhưng ta lại buồn ngủ.

– Ngươi cứ ngủ ta cứ dậy.

– Từ khi nào nàng lại cứng đầu như vậy hả. Thái nhẹ ôm nó từ phía sau. Thấy chưa mặt trời lên đã lâu rồi. Thái kéo rèm, từng tia nắng ào ạt tràn vào phòng.

– Nắng thật đẹp. Nó khẽ reo.

– Nàng đẹp hơn nắng.

– Aigoo. Dù biết là 90% giả dối nhưng vẫn muốn nghe.

– Ta nói thật mà.

– Giả dối.

Hai người cãi nhau từ trong phòng ra đến ngoài sân.

– Được hôm đẹp trời thế này chúng ta đi chơi đi. Thư của Thái muốn đi đâu

– Siêu thị nhé.

– Mua gì nữa sao.

– Không muốn lên khu trò chơi cơ.

– Đó dành cho con nít.

– Làm gì đề bảng cấm trẻ em 18 tuổi.

– Nít ranh. Thái xoa đầu nó.

– Xoa đầu là bị lùn đi đó.

– Vậy nhéo má nhé.

– Nhéo má bị biếng ăn.

– Vậy tôi sẽ tích cực nhéo má cậu nhiều nhiều. Dạo này Thư mập quá rồi.

Câu nói này, nó nghe qua rồi. Quen thuộc quá.

– Chúng ta đã gặp nhau khi còn bé phải không.

– Hả. Minh Thái ngạc nhiên.

– Phan Minh Thái chúng ta biết nhau khi học chung lớp cấp một. Phải không. Nói gì đi chứ đừng im lặng như vậy.

– Đi chơi thôi đang vui mà.

– Xấp ảnh cậu để trong hộp dưới gầm giường. Cô bé trong ảnh là tôi phải không.

***

– Anh Khang em gặp anh một chút được chứ.

– Cậu còn muốn gì nữa. Con bé ra nông nỗi như vậy còn chưa hài lòng sao.

– Cho em giải thích.

– Vậy sao cậu không để con bé giải thích.

– Em… Ngọc Thư bị mất trí nhớ. Phải không anh.

Bước chân của Vũ Khang đông cứng. Hành lang bệnh viện đột ngột im lặng. Anh biết chuyện này không sớm cũng muộn sẽ xảy ra.

– Phải.

– Sao anh không cho em biết là cô ấy.

– Biết. Vũ Khang cười, biết để cậu lại làm tổn thương con bé. Năm ấy nó may mắn không mất mạng chỉ mất một phần kí ức nhưng bây giờ cũng tại cậu và cô ta chúng tôi lại suýt mất Ngọc Thư lần nữa.

– Em xin lỗi.

– Người cậu cần xin lỗi là con bé không phải tôi.

Vũ Khang bỏ đi. Có chết cậu cũng không ngờ gặp lại thằng nhóc Minh Thái và Ngọc Thư lại có tình cảm với nó. Trái đất này tròn và nhỏ bé quá. Xa nhau lâu đến vậy mà vòng quay định mệnh rất nhẫn nại đưa hai đứa nó về lại bên nhau. Nếu đã là định mệnh cậu cãi được sao.

Tin nhắn đến di động của Minh Thái: Bảo vệ cho tốt con bé. Tổn thương nó lần nữa tôi sẽ đưa nó tránh xa cậu mãi mãi.

***

Cuộc đi chơi gián đoạn, Ngọc Thư tức giận bỏ về nhà. Tại sao lại giấu nhẹm chuyện nó bị mất trí nhớ. Ngay cả Khang huynh cũng giấu nữa.

– Anh hai, anh chuẩn bị đi đâu vậy.

– Anh lên công ty.

– Anh có chuyện gì giấu em không vậy.

– Chuyện gì là chuyện gì.

– Chẳng hạn việc em bị mất trí nhớ.

– Nhóc con em lại chuẩn bị chơi trò gì nữa vậy qua rủ thằng nhóc Minh Thái chơi chung kìa.

– Được. Em hỏi anh tại sao lại giấu em chuyện ba mẹ chuẩn bị ly dị.

– Làm sao em biết.

– Trả lời em. Mặt nó bắt đầu nóng. Trong quá khứ đã từng xảy ra những chuyện gì nữa. Hãy kể cho em nghe đi.

– Phải, em bị mất trí nhớ. Những ký ức đã trôi đi trong quá khứ rồi sao em cứ nhất thiết phải đào bới lên vậy. Để nó nằm yên đi.

– Anh hai. Mắt con bé ươn ướt,lần đầu tiên Vũ Khang lớn tiếng như vậy. Em xin lỗi chỉ là em muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với em thôi. Nó chạy ra khỏi nhà.

Vũ Khang tức giận đập vỡ ly nước trên bàn. Anh đã làm mọi thứ để bảo vệ cô em gái bé bỏng của mình nhưng bây giờ mọi thứ đang dần sụp đổ trước mặt anh. Quá khứ đau buồn của Ngọc Thư, anh phải làm sao để tiếp tục bảo vệ em ấy đây.

***

Phòng đa năng trường Diamond tối hôm nay rộn ràng hẳn bởi tiếng cười của các học sinh khối 12. Đèn neon đủ màu sắc rực sáng một khoảng sân nhưng những ánh đèn ấy vẫn bị lấn át bởi những bộ váy rực rỡ của các cô gái.

– Ê lớp mình đủ chưa thiếu đứa nào nữa không. Kim Khánh lẩm nhẩm đếm thành viên lớp mình.

– Con Ngọc Thư đâu. Lam thủ quỷ lên tiếng.

– Phải ha có đứa nào thấy Ngọc Thư ở đâu không. Thục hỏi nhưng đáp lại là những cái lắc đầu của các bạn.

– Còn tên Minh Thái nữa, hắn ta đâu rồi.

– Hai đứa này định chơi trò trốn tìm với tụi mình à gọi điện cho tụi nó.

Tiếng MC vang lên

– Giờ lành tới rồi chúng ta cùng quẫy thôi nào. Hôm nay ban tổ chức có tổ chức một trò chơi nho nhỏ, mỗi bạn nữ và bạn nam sẽ có số thứ tự gắn trên ngực áo, số thứ tự nào được bình chọn nhiều nhất sẽ được phần thưởng là một cặp vé xem phim miễn phí bao gồm bắp và nước ngọt.

Bàn bình chọn ….

Cánh cửa phòng đa năng đột ngột mở ra, bọn học sinh ngạc nhiên quay lại. Một cô gái trong chiếc váy xanh da trời tôn lên nước da trắng như ngọc của cô. Mái tóc được thắt kiểu thác nước thả nhẹ. Lối trang điểm nhẹ nhàng làm cô như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Thật sự là thu hút ánh nhìn của người khác nha.

– Ai giống con Ngọc Thư lớp mình vậy. Khánh hích tay mấy đứa còn lại.

Cô gái đảo mắt nhìn khắp căn phòng thấy bóng dáng quen thuộc của đám tiểu quỷ lớp mình, e ngại khép cửa, cuối đầu xin lỗi mọi người rồi lập tức chạy như tên bắn về phía 12A1. Chỉ ít phút sau đó Ngọc Thư là cái tên nổi nhất chiến thắng phần thưởng. Một bên là Minh Tuyết, một bên là Ngọc Thư cũng như một bên là Minh Thái, một bên là Thiên Duy,những ứng cử viên sáng giá. Nó mỉm cười chỉ là phần thưởng nhỏ góp vui thôi mà cần chi phải như vậy. Nó đẩy cửa, ra ngoài hít thở, không khí bên ngoài thích thế này cơ mà. Nó ngước lên nhìn bầu trời đêm, muôn ngàn vì sao lấp lánh, ánh trăng soi sáng mọi thứ trong bóng đêm cớ sao lại không thể soi sáng đến lòng nó. Nó phải làm gì bây giờ, một nữa muốn biết sự thật, một nữa lại không muốn.

– Minh Thái à, em sai rồi. Em xin lỗi, xin anh…

– Cô im ngay cho tôi.

– Là giọng của Minh Thái. Nó bước đến bậc thang, phía trên lầu phát ra giọng Thái và một người con gái. Nó định bước tiếp nhưng cánh tay đã bị nắm lại.

– Mày không nên đi lên đó. Thiên Duy nắm chặt lấy tay nó

– Buông tao ra.

– Tao sẽ không cho mày lên đấy.

– Thằng điên này buông ra nếu không muốn tao sử dụng vũ lực với mày.

– Tao không…. Nó dậm mạnh vào chân Duy khiến cậu thả tay nó ra.

Nó chạy lên lầu nhìn thấy Minh Thái đang hôn Thanh Nhi, khuôn mặt Nhi ướt đẫm nước mắt. Cả cơ thể đứng khựng lại trong không khí, tim nó như ngàn mũi dao đâm vào từng nhát một.

– Thư. Nhi nói khẽ, Thái lập tức buông Thanh Nhi ra quay lại nhìn nó.

– Thư. Nó ngước đôi mắt ngần ngận nước nhìn Thái. Theo phản xạ nó lập tức bỏ chạy.

– Thư, nghe tôi nói. Ngọc Thư, xin em.

Nó bị tai chạy đi nhanh nhất có thể. Bỗng đôi cao gót vấp phải một bậc thang mất đà nó lăn xuống từng bậc. Đầu đập mạnh xuống đất.

– Ngọc Thư, xin cậu đừng có chuyện gì. Làm ơn đi tớ sẽ không bẹo má cậu nữa, cậu không mập, cậu rất xinh. Làm ơn mở mắt ra đi nhìn tớ đi. Thằng nhóc lớp trưởng khóc.

– Minh Thái, em xin lỗi.

– Ngọc Thư, đừng nói nữa. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện. Im lặng đi cho anh. Minh Thái như phát điên, cậu đã từng mất Ngọc Thư một lần và nó lại đang lặp lại trước mặt cậu.

– Xin lỗi đã quên anh lâu như vậy. Xin lỗi.

– Anh bảo im lặng đi rồi mà. Minh Thái hét lên.

– Xin lỗi, em …

– Đừng nói anh gọi cấp cứu. Ai đó hãy gọi cấp cứu đi. Gọi cấp cứu đi.

Nghe thấy tiếng hét toàn bộ học sinh trong phòng đa năng chạy ra ngoài, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra trước mặt họ. Ngọc Thư, người chiến thắng trò chơi đang nằm trong vòng tay Minh Thái. Cả hai người bọn họ đều bê bết máu.

– Gọi cấp cứu mau lên. Thái lại hét.

– Minh…Thái… em… em… yêu … anh. Bàn tay Thư đặt trên khuôn mặt Thái buông thõng.

– Ngọc Thư, gọi cấp cứu cho tôi mau lên.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Lớp Trưởng Và Tôi

Avatar
bibi trần 21:11 13/11/2015
môi chạm môi hồi nào vậy????

BÌNH LUẬN FACEBOOK